Không sai, người thanh niên mặc áo tím kia chính là Hạo Thiên Huyền Chấn, kiếp trước chính là Thánh Chủ của Hạo Thiên thế gia ở Bắc Sở.
Trong chốc lát, vẻ mặt Diệp Thành hiện lên sự áy náy, đó là vì trong lòng hắn mang theo bao nhiêu nỗi khúc mắc khiến Hạo Thiên Huyền Chấn cho tới khi chết vẫn đau đáu biết bao tiếc nuối, cho tới chết cũng chưa được nghe hắn gọi một tiếng phụ thân.
Advertisement
Thấy Diệp Thành như vậy, Tiểu Linh Oa thở dài như thể nhìn ra Hạo Thiên Huyền Chấn trong dòng người.
Về chuyện của Diệp Thành và Hạo Thiên Huyền Chấn thì người của Đại Sở không ai khong biết đến, còn một người là bằng hữu tốt với Diệp Thành như hắn thì lại biết nhiều hơn, một Hạo Thiên Trần Dạ khiến nhân quả dây dưa từ kiếp trước tới kiếp này.
Khi Tiểu Linh Oa thở dài thì Hạo Thiên Huyền Chấn ở phía trước mặt đã bước lên trên truyền tống vực đài, ông ta trả tiền thuê cho một lão già mặc áo đen canh giữ ở đây.
Lão già áo đen kia là trưởng lão của Thái Thanh Cung, được Thái Thanh Cung điều đến cổ trấn này canh giữ truyền tống vực đài, mục tiêu rất đơn giản, đó chính là điều tra Diệp Thành và xung quanh ông ta có rất nhiều Thánh Nhân của Thái Thanh Cung đi theo hỗ trợ.
“Đi đâu?”, lão già áo đen lãnh đạm lên tiếng hỏi, sau đó lại nhìn Hạo Thiên Huyền Chấn, đôi mắt dừng lại lâu hơn ở túi đựng đồ dắt ở hông Hạo Thiên Huyền Chấn, đôi mắt nheo lại.