“Ngươi… Ngươi giết được cả Đại Đế?”, vẻ mặt Xích Dương Tử lại thay đổi, trong mắt ông ta toàn là vẻ kinh hãi.
“Thời vạn cổ, Đế Hoang tiền bối một mình chiến đấu với năm Đại Đế, vãn bối cũng không dám bôi nhọ uy danh của Hoang Cổ Thánh Thể”.
Advertisement
“Chỉ có bản nguyên Thánh thể, không có Thánh thể thần tàng mà tiểu tử ngươi còn yêu nghiệt hơn cả Đế Hoang”, Xích Dương Tử hít vào một hơi khí lạnh, nhìn Diệp Thành trước mặt như nhìn quái vật.
“Mối liên hệ giữa Đại Sở và Chư Thiên Vạn Vực bị cắt đứt, không biết đã đi về đâu”, Diệp Thành ôm bầu rượu, chuyển chủ đề: “Vãn bối tới đây từ hố đen không gian, một trăm năm mới tới được Chư Thiên Vạn Vực, một trăm năm trước Kiếm Thần và các Hoàng đế của Đại Sở đã đi tìm Đại Sở, chắc lúc này đã đang trên đường trở về, quá trình này sẽ là một quãng thời gian rất dài”.
“Do ta ẩn thế quá lâu sao? Sao ta không biết đã xảy ra nhiều chuyện thế này?”, Xích Dương Tử nhíu chặt lông mày, không chỉ một lần nhìn Diệp Thành, hậu bối mới chỉ hơn hai trăm tuổi này cho ông ta quá nhiều bất ngờ, khiến tâm cảnh của Chuẩn Đế như ông ta cũng không khỏi sóng dậy ầm vang.
“Tiền bối có tiện nói cho vãn bối biết về Thiên Hư không?”, một câu nói của Diệp Thành đã cắt ngang suy nghĩ của Xích Dương Tử.
“Đó là một cấm địa”, Xích Dương Tử hít sâu một hơi: “Năm xưa bảy người con của Đông Hoa chiến đấu tới Thiên Hư mới phạm phải tồn tại vô thượng, mắt phải của Thái Hư bị Thiên Hư tước đoạt, ông ấy còn không tiếc lấy thân mình phong cấm Thần Ma, năm nghìn năm đằng đẵng, cuối cùng ông ấy đã qua đời’.