Nhìn một lúc hắn không khỏi cảm thán, không ngờ Đại Sở lại có tân Hoàng, hơn nữa kỳ tích lại là Liễu Như Yên, mới bao lâu mà cô đã có thể nghịch thiên phong Hoàng ở nơi Đại Sở linh lực cạn kiệt này, thiên phú của cô đáng sợ nhường nào, với tâm cảnh của hắn mà cũng cảm thấy kinh ngạc.
Đúng là rất lợi hại, Diệp Thành giơ ngón cái lên rồi lại quay người rời đi, trước khi đi hắn còn không quên dùng thuỷ tinh ký ức lưu lại hình ảnh của Dương Đỉnh Thiên, Từ Phúc và Đường Như Huyên.
Advertisement
Sau khi rời khỏi Hằng Nhạc, hắn lại đến Thanh Vân Tông và Chính Dương Tông, mỗi nơi quen thuộc khi xưa đều lưu lại bóng dáng của hắn, hắn đi hết một lượt rồi mới bay lên Thiên Huyền Môn trên cửu tiêu.
Hắn tới cũng rất đúng lúc, trong rừng trúc nhỏ của Thiên Huyền Môn chật ních người, Chư Thiên Kiếm Thần, Đông Hoàng Thái Tâm và các Hoàng đế của Đại Sở đều có mặt, ngoài ra còn có không ít người, không có ngoại lệ, tất cả đều là Chuẩn Đế.
Điều đáng nói là sự xuất hiện của hắn khiến cho những người có mặt đều nhíu mày, họ đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn hư vô bốn hướng: “Kỳ lạ, ta cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình”.
“Nhìn thấy vãn bối thì mọi người mới là thông thần đấy”, Diệp Thành ngoáy tai, rất tự nhiên tìm một góc rồi ngồi xuống đó, hắn muốn nghe xem những vị Chuẩn Đế này đang nói chuyện gì.