“Ta không tin, ta không tin”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Thần Tử Nhật Nguyệt gào thét vang vọng khắp hư thiên, trước đó hắn thể hiện vẻ tự cao nhưng lúc này lại chẳng khác gì một con chó, một kẻ cao cao tại thượng như hắn, sự tôn quý của hắn sao có thể khiến hắn chấp nhận sự thực thảm bại thế này, vả lại đối phương còn là một Chuẩn Thánh.
“Ồn ào”, Diệp Thành phất tay, một đạo linh phù cứ thế bay vào miệng Thần Tử Nhật Nguyệt.
Advertisement
“Thả Thần Tử nhà ta ra”, tu sĩ của Nhật Nguyệt Thần Giáo phản ứng lại thì lao tới từ tứ phương, người nào người nấy mặt mày hung hãn, sát khí ngút trời, trấn áp khiến hư thiên nứt ra từng tấc một.
“Ngoan ngoãn thì ngươi yên ổn, ta yên ổn và mọi người yên ổn”, Diệp Thành vặn cổ, tay cầm chắc kiếm Xích Tiêu, sát khí ngút trời, hắn đã cứ vào cổ họng của Thần Tử Nhật Nguyệt.
“Ngươi muốn chết?”, Chuẩn Thánh Vương của Nhật Nguyệt Thần Giáo gằn lên phẫn nộ, sát khí không thể nào kiềm chế được hơn, nếu không phải vì kiêng dè sự an nguy của Thần Tử Nhật Nguyệt thì bọn họ đã tế ra sát trận đại thuật rồi.
“Thả người”, Diệp Thành hắng giọng.
“Nằm mơ”, tu sĩ tứ phương gằn lên phẫn nộ.
“Đừng ép ta ra tay”, ánh mắt Diệp Thành sắc lạnh, hắn vung tay trảm lìa một tay của Thần Tử Nhật Nguyệt, máu tươi bắn vọt, cảnh tượng này mới đẫm máu và vô cùng choán mắt.