Những tu sĩ ra vào nơi đây không thiếu người mạnh, họ vừa đi vào không lâu đã thấy ba Đại Thánh, Thánh Vương và Chuẩn Thánh Vương nhiều vô số kể.
Hửm?
Advertisement
Nhìn một lúc Diệp Thành không khỏi cau mày, hai mắt hơi nheo lại, nhìn chằm chằm toà tiên khuyết lơ lửng trên hư thiên Đế Vương Thành, dường như có thể cách hư không mười nghìn trượng nhìn thấy bảo ấn lơ lửng trên tiên khuyết, tiên quang sáng rực, uy áp khắp chư thiên rộng lớn.
Đó là một pháp khí cường đại, có tiên khí bất diệt, nặng tựa như núi, còn có đạo tắc vô thượng bay múa, dù ở rất xa nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy run sợ, ngột ngạt khó tả.
“Đế binh”, Diệp Thành lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.
“Đó là Thiên Khuyết Đế Vương Ấn”, Cơ Tuyết Băng cười bảo: “Chắc ngươi đã nghe tới Thiên Khuyết Đại Đế rồi, Thiên Khuyết Đế Vương Ấn là Cực Đạo Đế Khí của ngài ấy, được đúc thành từ đồng thau tiên kim, trên Đế lộ tranh hùng, nó đã nhuốm máu của vô số anh hùng, giúp chủ nhân chứng được đại đạo”.
“Tam thiên sinh tử nhất giới, chỉ nguyện tay không lấp đầy bầu trời”, Diệp Thành nhớ lại những lời bí mật mà Thái Hư Cổ Long đã nói khi xưa, bản thể của Thiên Khuyết Đại Đế là một hòn tiên thạch, trải qua tẩy luyện vô số năm từ tinh hoa của đất trời mới biến hoá thành người, suốt cuộc đời ngài đều hùng dũng, cuối cùng nghịch thiên lên ngôi Hoàng Đế, là người phong đế đầu tiên nối tiếp sau Hiên Viên Đại Đế, cũng là người vô địch Vạn Vực.