“Xem ra ta lại nổi tiếng rồi”, Diệp Thành không khỏi nở nụ cười, quay đầu đi vào một cửa hàng tạp hoá, vài giây sau lại đi ra, trong tay còn kéo theo một lão già mặt nhọn như khỉ.
“Ngươi… Ngươi là ai?”, lão già hơi bàng hoàng, quan sát Diệp Thành đeo mặt nạ từ đầu đến chân, ông ta vừa vào cửa hàng, giây sau đã bị Diệp Thành lôi ra.
Advertisement
“Đồng hương”, Diệp Thành thản nhiên đáp rồi nhét lão ta vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, người này là người chuyển kiếp của Đại Sở, kiếp trước ở đảo Hắc Long, trong cuộc thi tam tông thế hệ Huyền Tự còn theo Ngô Tam Pháo đến cứ điểm của Thiên Đình, có duyên gặp mặt một lần nhưng ký ức vẫn còn như mới.
“Mẹ kiếp, giữa thanh thiên bạch nhật mà lại ngang nhiên bắt cóc như vậy à?”, lão ta rất tức giận, rú lên trong đại đỉnh kinh thiên động địa, dù gì cũng là Chuẩn Thánh, rất mất mặt.
“Dừng lại chút đi”, Diệp Thành tế ra tiên quang ký ức, sau đó đi thẳng đến trung tâm cổ thành.
Ngay lập tức, hắn nghe thấy tiếng gào thét như sói tru quỷ khóc trong đại đỉnh, lão ta ôm đầu lăn lộn, khi đau đớn gào thét thì ký ức kiếp trước cũng dần dần hiện lên.
Tiếp theo đó là tiếng khóc nghẹn ngào, ông lão rưng rưng, nước mắt nước mũi giàn giụa, hai trăm năm quá dài, kiếp trước kiếp này cũng quá khó tin, tang thương theo năm tháng.
Diệp Thành chỉ cười đáp lại, mượn truyền tống trận của cổ thành để tới một quần núi hùng vĩ.
Hắn không dừng lại, tiếp tục lên đường.