Diệp Thành vẫn cường thế, dùng hai tay không chống lại Thánh Vương Binh khiến cho tứ phương đều hết vía.
Trận đại chiến bắt đầu, đất trời rung chuyển, mưa máu trút xuống, Diệp Thành như chiến thần bát hoang, đánh cho thần huy của Thánh Vương Binh dập tắt, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương không ngóc đầu lên được.
Advertisement
Trận chiến phía trên đang diễn ra gay cấn, phía dưới cũng vô cùng sôi nổi, Từ Nặc Nghiên vọt vào từ một hướng, đám cao thủ của nhà họ Dương đang kinh hãi nhìn lên hư thiên bị cô chém chết hàng loạt.
“Nguyệt… Nguyệt Nhi?”, Thánh chủ nhà họ Chu ngẩn người, sao ông lại không nhận ra đó là con gái nhà mình.
“Nhà họ Dương không cho con đường sống, vậy thì không chết không dừng lại”, giọng Từ Nặc Nghiên lạnh thấu xương, tiên kiếm trong tay nở rộ tiên mang lộng lẫy, lại một đám kẻ mạnh của nhà họ Dương khác bị giết chết hoá thành huyết vụ.
“Giết”, lão tổ nhà họ Chu, Thánh chủ nhà họ Chu và Chuẩn Thánh nhà họ Chu hét lên giận dữ, ùa tới như ong vỡ tổ, nhà họ Dương không cho đường sống, vậy thì giết, dù là diệt tộc cũng phải giết cho thật đã trước khi chết, mọi hận thù tích tụ nhiều năm đều bộc phát vào lục này, ai nấy đều sát khí ngút ngàn.
Kẻ mạnh nhà họ Dương gặp đại nạn, sáu Thánh Nhân của chúng đã bị tiêu diệt, lão tổ Chuẩn Thánh Vương đang đại chiến phía trên, còn lại cũng chỉ có Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, mà người nhà họ Chu có ba Thánh Nhân, dù đã bị thương, không ở trạng thái đỉnh cao nhưng vẫn mạnh hơn tu sĩ cấp Chuẩn Thánh rất nhiều.
Hiện trường trở thành một nơi tàn sát đẫm máu, kẻ mạnh của nhà họ Dương lần lượt bị chém chết.