“Bạn cũ?”, trong đôi mắt đẹp của Hồng Trần Tuyết thoáng qua nét hoang mang, nhưng không thể nhớ ra được.
“Không biết Trần Dạ đạo hữu tới từ môn phái nào?”, thanh niên tóc đỏ bên cạnh lên tiếng, tay vẫn phe phẩy chiếc quạt gấp hứng thú nhìn Diệp Thành, đôi môi mỏng luôn mang theo nụ cười nhạo báng, đôi mắt hẹp dài cũng loé lên ánh sáng tàn bạo.
Advertisement
“Không môn không phái, là một tán tu”, Diệp Thành nhún vai, kín đáo quan sát đan hải của thanh niên tóc đỏ, hắn thấy một ngọn lửa màu bạc, là chân hoả bất phàm, không cần nói cũng biết hắn ta cũng là luyện đan sư, rất có thể là đồng môn với Hồng Trần Tuyết.
“Nếu đã không môn không phái thì sao lại là bạn cũ của Bích Dao sư muội được?”, thanh niên tóc đỏ nhếch môi, dáng vẻ cao ngạo xa cách, cằm dưới cũng thoáng chốc hất lên cực cao.
“Sư huynh, nói quá rồi đó”, không đợi Diệp Thành cất lời, Hồng Trần Tuyết đã không vui đáp lại.
“Sư muội, thế sự hiểm ác, sư huynh ta cũng vì nghĩ cho muội thôi, đừng để kẻ xấu lừa gạt”, thanh niên tóc đỏ cười nhạt: “Thế đạo này có quá nhiều người xấu”.
“Đủ rồi”, Hồng Trần Tuyết lạnh lùng nói: “Nếu huynh không muốn nghe thì có thể tới nơi khác giải trí”.
“Muội…”, thanh niên tóc đỏ bị lời nói này làm cho sắc mặt tái xanh, trong mắt lướt qua tia sáng lạnh lẽo, hắn ta cũng là đồ nhi thân truyền của Đan Tôn, là thần tử của Đan Tôn Điện, đã bao giờ bị người khác quát tháo, hơn nữa đối phương chỉ là Chuẩn Thánh, đường đường là thần tử, sao hắn ta nuốt trôi được cục tức này?!