Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 243

Hôn lễ ngày hôm ấy.

Khắp nơi được trang hoàng rực rỡ, tưng bừng náo nhiệt. Đến cả linh hạc trên Chiêu Dương Phong và linh thú Vượng Tài cũng được buộc một đóa hoa đỏ rực trên cổ, vừa nhìn đã biết là nhà có hỷ sự.

Ban đầu Sở Tinh Lan còn hơi sợ kết hôn, nhưng Minh Tích Nguyệt và bọn họ nhiều lần bảo đảm trong buổi tiệc đều là đệ tử đồng môn và bạn bè thân thiết, sẽ không có người ngoài.

Lúc này Sở Tinh Lan mới yên tâm.

Bọn họ thì có thể mời được bao nhiêu người chứ.

Nhưng sau khi cậu thấy một biển người chật ních thì ngẩn cả người, nhiều lần xác nhận xem có phải mình đến nhầm chỗ rồi không.

Đây ít nhất cùng phải có mấy nghìn đến cả vạn tu sĩ, quy mô không khác mấy so với lần trước trước vây công Đại Vu, không biết còn tưởng sắp phải đi đánh chỗ nào đó.

"Tích Nguyệt, đồng môn và bạn bè thân thiết có phải hơi nhiều rồi không?" Sở Tinh Lan chảy mồ hôi khắp lưng, đột nhiên không dám ra ngoài nữa, "Quan hệ của các ngươi cũng rộng rãi quá đi."

Thế này phải mời rượu đến lúc nào mới hết?

Minh Tích Nguyệt: "Ta gọi hết chí hữu của ta đến."

Người của Thiên Diễn Tông và Hợp Hoan Tông thì chắc chắn phải có mặt, người đương nhiên không ít được, ngoại trừ Lăng Tiêu Tông ra, còn người của những tông môn nhận được thiệp mời nữa.

Minh Tích Nguyệt nghĩ bụng, hôn lễ của bọn họ không thể ít người được, người càng đông càng thể hiện độ hoành tráng.

Đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn bên đó cũng tích cực mời bạn bè.

Nhân duyên của đại sư huynh tốt, tới một đống người.

Phía Tang Tịnh Viễn thì có không ít đồng tu vô tình đạo mặt lạnh như núi băng.

Người nào cũng là tu sĩ giỏi kết giao.

Dù có như thế nào, cả Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt cũng đều đã khoác lên hôn phục rồi, cứ theo như quy trình thành thân đã được định trước mà tiến hành thôi.

Quy trình kết hôn trong tu chân giới không khác phàm nhân là bao, chỉ là thêm một bước kết hợp đạo lữ khế trước mặt thiên đạo và mọi người, cũng không khác mấy.

Thiên đạo nghe thấy có người muốn lập đạo lữ khế, thò đầu ra nhìn, nhận ra là người quen thì theo như thường lệ hỏi một câu.

[ Các ngươi có bằng lòng vĩnh kết đồng tâm, ân ái một đời, trở thành đạo lữ chung sống một đời cùng đối phương không? ]

Hai người cũng đồng thanh: "Bằng lòng."

Vào khoảnh khắc hoàn thành nghi lễ, Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt cảm nhận được thần hồn của bọn họ đã được khắc lên dấu vết gì đó, có thể cảm nhận được thần hồn của đối phương, càng thêm thân mật.

Dù không ở gần đối phương, thì cũng vẫn có thể nghe được nhịp tim của đối phương.

Kim quang chiếu xuống!

Sau đó lại là đủ các quy trình phức tạp trong lễ thành hôn của tu chân giới, hai người tiếp tục làm theo các bước.

Hôn lễ vừa rườm rà vừa phức tạp, bận rộn hết một ngày khiến hai người bọn họ mệt rã rời, còn mệt hơn cả đấu pháp với Đại Vu.

Đêm động phòng hoa chúc.

Sở Tinh Lan đang đếm lại tiền mừng và quà cáp mà mọi người tặng, đống quà chất thành một ngọn núi nhỏ này khiến Sở Tinh Lan đang mệt mỏi bỗng trở nên tỉnh táo hẳn, tò mò không biết tu sĩ trong tu chân giới sẽ tặng quà gì.

Nhìn đi nhìn lại không phải linh thạch pháp bảo thì cũng là thiên tài địa bảo, vô cùng phù hợp với phong các của tu chân giới.

"Đây là quà của sư tôn sao?"

Minh Huyền thì phi thăng rồi, nhưng vẫn dùng thiên ngoại phi kiếp tặng quà mừng tân hôn cho đồ đệ, bên trong có ghi chép về cách mở ra con đường thông đến thế giới khác sau khi phi thăng, vừa hay là thứ mà Sở Tinh Lan đang cần.

Sở Tinh Lan dứt khoát bỏ vào trong túi.

"Tinh Lan, đừng xem quà nữa, ngươi không thể bỏ mặc ta trong đêm động phòng hoa chúc được." Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan cứ mải mê với tiền mừng và quà cáp, lập tức không hài lòng, bắt đầu không chịu yên phận, "Ta không muốn thủ tiết sống đâu."

Minh Tích Nguyệt rón rén đến gần Sở Tinh Lan, gỡ xuống phát quan vàng của cả hai, tóc đen xõa ra, hương thơm dìu dịu lan toả, nhiệt độ giữa hai người nhanh chóng tăng lên.

Minh Tích Nguyệt lại bắt đầu thể hiện kỹ năng một tay cởi y phục.

Lát sau, quần áo trên người cả hai lại xộc xệch, Minh Tích Nguyệt tiếp tục trêu chọc Sở Tinh Lan, muốn một lần nữa khơi gợi d*c v*ng của cậu.

Sở Tinh Lan khiếp sợ: "Một nay mệt thế rồi mà ngươi vẫn còn sức lực làm chuyện này?"

Lúc trước cậu nói sai rồi, Minh Tích Nguyệt xứng đáng bị kéo đi cày trăm mẫu linh điền mới đúng.

Đúng thật là sức trâu dùng không hết.

"Cùng với ngươi, ta thừa sức."

Minh Tích Nguyệt lại một lần nữa kéo Sở Tinh Lan chìm vào cơn h**n ** cuồng nhiệt. Họ chẳng cần biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ mong đêm nay có thể hết mình phóng túng, cho tới khi họ cùng nhau phi thăng.

Sóng hồng cuồn cuộn.

Thời gian trôi qua, Sở Tinh Lan ở lại tu chân giới thêm một đoạn thời gian, cùng Minh Tích Nguyệt đi khắp nơi lịch luyện, hai người kề vai sát cánh, để lại tên tuổi ở những nơi khác nhau.

Hai người bọn họ trảm yêu trừ ma khắp nơi, chẳng bao lâu chúng yêu ma chỉ cần nghe danh thôi đã kinh hồn bạt vía, an phận được một thời gian dài.

Một ngày nọ, cảnh giới mà Sở Tinh Lan mắc kẹt bấy lâu nay cuối cùng cũng đột phá, cuối cùng cậu cũng chạm đến được cảnh cửa phi thăng.

Thiên lôi đến như đã hẹn.

[ Lúc trước đã nói rồi, ngày ngươi độ kiếp phi thăng, ta sẽ đích thân đến độ ngươi. ]

Nhìn thấy thiên lôi, Sở Tinh Lan không chút sợ hãi, thách thức thiên lôi: "Đến đi. Hôm nay ta nhất định phải vượt qua lôi kiếp phi thăng này!"

[ Đến đây! ]

Theo đó là lôi kiếp bổ xuống, lôi kiếp rời đi, vỏn vẹn chỉ trong nửa ngày, Sở Tinh Lan đã nhẹ nhàng vượt qua.

Sở Tinh Lan vượt qua thiên kiếp thành công phi thăng, trở thành tu sĩ đầu tiên trong tu chân giới tu hành trăm năm đã phi thăng.

"Tích Nguyệt, ta đợi ngươi."

Lúc Sở Tinh Lan rồi khỏi tu chân giới đã để lại cho Minh Tích Nguyệt một câu.

Minh Tích Nguyệt nhìn hai bọn họ đã phát triển thành yêu xa, lập tức thấy sốt ruột, liền tranh thủ thời gian dốc sức tu luyện, phi thăng ngay trong đêm, đuổi theo Sở Tinh Lan.

Hai người một trước một sau độ kiếp phi thăng thành công!

Bọn họ lại một lần nữa gặp lại, cuối cùng Sở Tinh Lan cũng đã có thể dùng một kiếm mở ra khe hở giữa các thế giới, dẫn Minh Tích Nguyệt về quê nhà.

Kế hoạch dẫn người yêu về nhà đã thành công viên mãn.

Cậu ở sống trong tu chân giới mấy trăm năm, quay về cố hương cũng chỉ mới biến mất một đoạn thời gian, nhưng mà cũng đủ khiến người nhà lo lắng rồi.

Cửa nhà vẫn không thay đổi, hoa cỏ trước nhà vẫn cũng chẳng khác mấy so với ngày cậu rời đi.

Nhưng khi Sở Tinh Lan đứng trước cửa vẫn có chút lo lắng, không biết dùng vẻ mặt gì để gặp lại người nhà, rồi cũng chẳng biết nên giải thích khoảng thời gian này đã đi đâu.

Về chuyện trong khoảng thời gian mất tích này cậu đã tu tiên, còn tìm một nam nhân để kết hôn, biết giải thích thế nào với cha mẹ bây giờ?

Minh Tích Nguyệt ở bên cạnh cổ vũ cậu, bày ra vẻ mặt oán hận vì bị tra nam vứt bỏ: "Tinh Lan, không để ta gặp mặt người nhà sao? Ta là đạo lữ được thiên đạo chứng nhận đó! Tốt xấu gì cũng phải báo bình an với cha nương chứ."

Sở Tinh Lan: "......."

Đừng diễn nữa! Đừng diễn nữa!

Nhưng mà, cậu mất tích lâu như vậy, đúng thật là nên nhanh chóng quay về báo bình an, không để cha mẹ tiếp tục cảm thấy lo lắng cho an nguy của cậu nữa.

Các xa nhiều năm, Sở Tinh Lan tự cổ vũ chính mình, lại một lần nữa gõ cửa.

"Ba! Mẹ! Con quên mang chìa khóa rồi, mở cửa giúp con với!"

Tiếng bước chân vội vã vang lên trong nhà, đang chạy ra phía cửa.

Cửa mở ra.

Vì Sở Tinh Lan mất tích mà khoảng thời gian này cha mẹ tiều tụy đi rất nhiều, khi nhìn thấy Sở Tinh Lan trước cửa nhà, mừng rỡ đến rơi lệ, vội kéo Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt vào nhà.

"Tinh Tinh, con trở về rồi, trở về là tốt rồi."

Sở Tinh Lan: "Vâng. Con trở về rồi."

Sở Tinh Lan dẫn người yêu trở về cố hương sao bao năm cách biệt.

------- HOÀN CHÍNH VĂN -------

Bình Luận (0)
Comment