Tôi Bị Mẹ Gả Cho Một Cậu Ấm Liệt Hai Chân

Chương 9

Tiếng cửa mở kẽo kẹt vang lên.

Phó Tiện đang tựa nghiêng trên ghế, quay đầu lại khiến ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Bầu không khí lúc này vừa ngượng ngập, vừa ngột ngạt và có tí xấu hổ.

“Cái đó…”

Tôi cố lấy hết dũng khí của mình nhìn về phía Phó Tiện:

“Tôi lúc tỉnh dậy không thấy anh đâu, cảm thấy hơi lo nên xuống tìm thử… Anh không sao là tốt rồi, vậy tôi lên phòng trước nha…”

Nói xong, tôi xoay người tính chuồn nhanh.

“Đứng lại.”

Là giọng của Phó Tiện.

Anh lên tiếng, không còn cái kiểu nhàn nhã, lười biếng thường ngày, mà là đầy lạnh lùng và nghiêm nghị.

Chỉ hai chữ, nhưng khiến người ta rùng mình.

Tôi hít sâu một hơi, quay lại.

Thấy ánh mắt Phó Tiện đang nhìn… chằm chằm vào chân tôi. Lông mày anh nhíu lại.

 

Tôi nhìn theo ánh mắt anh.

Mình đang… chân trần đứng trên sàn nhà.

À đúng rồi, lúc nãy vì tiện nghe lén, tôi đã để dép ở đầu cầu thang. Giờ đi bộ xuống tầng mà quên luôn.

Hồi nãy còn lo hoảng hốt hóng chuyện, nên cũng chẳng cảm thấy lạnh gì.

Phó Tiện ra hiệu cho một trợ lý bên cạnh, người kia hiểu ngay, đẩy xe lăn lại, đỡ anh ngồi lên.

Phó Tiện lăn xe đến trước mặt tôi, ánh mắt vẫn lạnh tanh.

Ảnh nhìn khiến tôi thấy hơi hoảng.

“Phó…”

Tôi định lên tiếng, nhưng vừa gọi được cái họ, lại thấy… không hợp.

 

Gọi là “Phó thiếu gia” thì xa cách quá.

Gọi “Phó Tiện” thì lại… chưa thân tới mức ấy.

Tôi còn đang lưỡng lự thì Phó Tiện đã hành động trước.

Anh đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, hơi dùng lực một chút.

Tôi ngã ngồi luôn vào lòng anh.

Phó Tiện ngồi trên xe lăn, còn tôi thì… ngồi trên đùi anh.

Tim đập loạn xạ.

Không phải vì xấu hổ, mà là vì lo lắng.

Chân anh vốn đã bị thương, giờ tôi ngồi thế này, có khi nào lại… nặng thêm không?

Tôi vội đẩy tay lên vịn vào tay cầm xe lăn, định đứng dậy. Ai ngờ, tay tôi không cẩn thận bấm nhầm một cái.

Xe lăn bắt đầu từ từ lăn về phía… tường.

May mà Phó Tiện kịp thời dừng lại.

Anh cau mày, đè tôi ngồi xuống lại.

“Ngồi yên.”

Giọng lạnh tanh, khiến tôi sợ hãi, ngoan ngoãn ngồi im.

Vậy là, Phó Tiện cứ thế ôm tôi trong lòng, tự tay điều khiển xe lăn, chở tôi quay trở lại lầu trên.

Trong biệt thự có thang máy, nên việc lên xuống không có gì bất tiện.

Cứ thế, tôi cứng người cả đoạn đường, bị… “bế ngồi” về phòng.

Vì sợ đè hỏng anh, tôi ngồi im như tượng, không dám nhúc nhích lấy một chút.

Đến lúc xe lăn dừng lại cạnh giường, mặt tôi đã nóng đến mức có thể rán trứng được rồi.

Nếu không phải giờ quá mất mặt, tôi thật muốn gọi điện cho mẹ mình, bảo bà đừng bao giờ tin mấy lời đồn vớ vẩn ngoài kia nữa.

Ai nói Phó Tiện bị liệt là không “làm ăn” gì được?

Xe lăn dừng lại bên giường, tôi lập tức nhảy xuống, ngồi xuống mép giường.

“Để tôi đỡ anh lên nhé…”

Mặt tôi nóng bừng, nhỏ giọng hỏi dò.

Phó Tiện day day ấn đường: “Không cần, tôi ngồi một lát.”

Nói rồi, giọng anh nhàn nhạt:

“Còn sớm, em ngủ thêm một chút đi.”

“Vâng…”

Dù sao vừa rồi cũng tận mắt bắt gặp anh xử lý “chuyện đen tối”, giờ tôi nào dám cãi lời?

Thế là ngoan ngoãn chui vào chăn.

Quả thật trời còn sớm, mới nằm chưa bao lâu, cơn buồn ngủ đã kéo đến.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm giác có người lên giường, nằm sát vào tôi.

Tôi theo bản năng ôm lấy eo người ta, rồi… vắt luôn chân lên người đối phương.

Ở nhà tôi quen ôm gấu bông cỡ lớn để ngủ, tư thế lúc nào cũng như thế tay chân bốn phía, dính chặt không rời.

Lờ mờ trong giấc ngủ, hình như người bị tôi ôm… cứng người lại.

Tỉnh dậy thì… nắng đã chạm mông.

Tôi mở mắt, vô thức đối diện với một đôi mắt sâu đen, thăm thẳm.

Ánh nhìn kéo xuống.

Là Phó Tiện.

Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ lụa đen từ tối qua, nhưng không biết vì sao, hai nút áo trên đã bung ra, lộ xương quai xanh rõ nét.

Tôi cố ép mình quay đi, né tránh ánh nhìn, nhưng lại phát hiện.

Tư thế ôm hiện tại… thật sự không dám nhìn kỹ.

Tay tôi vẫn quấn chặt lấy eo anh, chân thì gác hẳn lên chân anh, cả người dính sát như bạch tuộc.

Gặp ánh mắt ấy lần nữa, tôi luống cuống buông tay ra ngay lập tức.

“Xin lỗi! Tôi… quen rồi…”

Nhưng mà.

Lời giải thích đó, hình như lại phản tác dụng.

Người đàn ông nãy giờ vẫn bình tĩnh, giờ đây nhíu mày, giọng lạnh hẳn:

“Quen ôm ai?”

“Hử?”

Tôi ngơ ra vài giây, rồi thật thà đáp:

“Một con gấu bông cao bằng người thật…”

Phó Tiện im lặng hai giây, khóe môi khẽ nhếch, hình như đang cười.

“Ừ, lát bảo trợ lý mua cho em một con mới.”

Phó Tiện nói được làm được.

Bọn tôi vừa ăn sáng được nửa bữa, trợ lý của anh đã xuất hiện cùng hai vệ sĩ.

Ba người đàn ông, mỗi người kéo theo hai con gấu bông khổng lồ. Mỗi con một màu khác nhau.

Phó Tiện liếc một cái, giọng lười biếng:

“Thích con nào? Để lên giường.”

Tôi nuốt vội miếng bánh trong miệng:

“Vậy… lấy con màu xám đi.”

Thật ra, nửa câu sau tôi không dám nói.

Con màu xám… nhìn rất giống Phó Tiện.

Chắc ôm vào cũng rất ấm áp và dễ ngủ.

Bình Luận (0)
Comment