Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Chương 20

Sáng mồng một Tết, chưa đến bảy giờ, Triệu Lan đã kéo Trần Nam dậy, thúc giục cô ăn sáng.

Nhà cô có một truyền thống, mỗi năm Tết đều phải đi leo núi, đến chùa trên đỉnh núi cầu bình an, cũng có nghĩa là khởi đầu tốt đẹp cho một năm mới.

Trong dịp Tết, người đến leo núi, thắp hương cầu phúc rất đông.

Đi một đoạn đường bằng xe buýt, sáng sớm bị ép dậy sớm, Trần Nam buồn ngủ đến không mở nổi mắt, xuống xe đã thấy người đông như kiến, đâu đâu cũng là người.

Trần Nam nhìn khung cảnh ấy, không khỏi hít một hơi lạnh: “Mẹ, đông người quá.”

“Đi nhanh đi, bây giờ còn chưa phải giờ cao điểm, lát nữa người còn đông hơn.” Triệu Lan không cho cô kịp thở, kéo cô chạy lên núi.

Đây là ngọn núi nổi tiếng của thành phố Tô, núi không quá cao, nhưng mỗi dịp Tết đều có rất nhiều người đến đây leo núi cầu phúc.

Trần Nam từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, cũng ít vận động, Triệu Lan lại thích kéo cô đi leo núi, một năm trước vì Trần Nam phải ôn thi vào cấp ba nên dừng lại một năm.

Một năm không leo núi, Triệu Lan leo lên thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng, mới leo được nửa núi đã thấy kiệt sức, cảm giác như sắp ngất đi.

Trần Nam đỡ bà, khó khăn lắm mới leo lên đến đỉnh núi.

Đỉnh núi mờ ảo trong làn sương, nhìn xuống dưới, những tòa nhà cao tầng phía xa trở nên nhỏ bé vô cùng. Gió thổi vào mặt bọn họ, cả hai đều toát mồ hôi, mặt đỏ ửng, gió lạnh thổi vào thật mát, thổi lâu lại thấy lạnh.

“Đi đi đi, đừng đứng đó mà hứng gió, không lại cảm lạnh đấy.” Hai mẹ con mệt đến không thể tả, ngồi nghỉ bên cạnh một lúc, Triệu Lan lo lắng Trần Nam bị cảm lạnh vì thay đổi nhiệt độ, kéo cô đi vào chùa.

Ngôi chùa trên đỉnh núi này, nghe nói rất linh thiêng, chỉ cần thành tâm, cầu phúc hay xin gì cũng được.

Trần Nam ngước nhìn ngôi chùa trước mặt. Trong chùa có mấy cây bồ đề tươi tốt, mái chùa chạm khắc những bức tranh sinh động, cô bước qua ngưỡng cửa, trước mặt là tượng Phật Tổ.

Triệu Lan dẫn cô quỳ trước tượng Phật, các sư thầy bên cạnh đang tụng kinh một cách trang nghiêm, không xa truyền đến tiếng chuông, vang xuống đỉnh núi.

Lòng Trần Nam theo tiếng chuông mà lắng lại, cô nhắm mắt, chắp tay cầu nguyện thành tâm: “Xin Phật Tổ phù hộ, mong cuộc sống thuận lợi, gia đình bình an... cũng xin phù hộ cho cậu ấy, bình an vô sự, không gặp phải bất kỳ sóng gió nào.”

Không cầu duyên, cũng không cầu tương lai.

Chỉ cầu cho cậu, năm tháng đều bình an.

Cầu phúc xong, Triệu Lan dẫn Trần Nam về nhà.

Trên đường đi, bà không ngừng hỏi Trần Nam: “Nam Nam nhà ta đã cầu nguyện điều gì thế?”

“Mẹ, nói ra thì sẽ không linh nghiệm nữa.” Trần Nam lắc đầu, nhất quyết không chịu nói ra.

Triệu Lan thấy vậy đành thôi: “Được rồi, con không nói thì mẹ nói. Mẹ chỉ mong sao Nam Nam của mẹ sau này có thể thi đỗ vào một trường đại học tốt, sau đó luôn luôn khỏe mạnh.”

Bà nắm lấy tay con gái, trong ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Trần Nam nhìn Triệu Lan, không kìm được mà mắt rưng rưng: “Mẹ, con sẽ cố gắng. Chúng ta đều phải khỏe mạnh.”

“Được, chúng ta đều phải bình an, khỏe mạnh.”

Kỳ nghỉ Tết của Triệu Lan rất ngắn, chỉ có hai ngày. Một ngày đi leo núi, ngày còn lại bà đi thăm mộ của ba Trần Nam. Bà không cho Trần Nam đi theo, một mình mang theo ít đồ, ở lại nghĩa trang trò chuyện với Trần Hồng cả ngày.

Trong nhà, ngoài hai người bọn họ thì không còn họ hàng thân thích nào khác. Những người họ hàng thường qua lại trước đây đã lâu không còn liên lạc nữa. Nên trong Tết này, ngoài việc Trần Lan dẫn cô đi đến nhà Trần Vĩ, cũng chẳng có nơi nào khác để đi chúc Tết.

Ông bà nội của Trần Nam không ở đây. Từ khi Trần Hồng mất, hai ông bà không chịu đựng nổi nỗi đau, đã sớm chuyển đi nơi khác.

Ngày thường họ cũng không liên lạc với nhau, ông bà nội Trần Nam sống ở rất xa, đã không còn ở thành phố Tô nữa. Triệu Lan không muốn vất vả đi lại đường xa, nên chỉ gọi điện chúc Tết qua loa.

Tết năm nay cứ thế mà trôi qua.

Sau đó, Triệu Lan tiếp tục đi làm, vẫn về nhà muộn và bận rộn như mọi khi. Lớp học thêm khai giảng lại, Trần Nam cũng chăm chỉ đi học, đôi khi còn gặp Lộ Hủ ở lớp.

Cậu thường xuyên được giáo viên mời lên bảng giảng cách giải bài tập, và lần nào cũng đưa ra được một phương pháp khác biệt.

Vì thế, cô luôn nhớ đến khoảnh khắc mình đã âm thầm cầu nguyện cho cậu dưới chân Phật.

Chàng trai ấy, mãi mãi tỏa sáng, cô là người đuổi theo ánh sáng đó, dù có lẽ cô rất khó để theo kịp cậu, nhưng cô vẫn mong cậu mãi mãi như hôm nay, là tia sáng soi rọi cuộc đời cô.

Mãi mãi không bao giờ lụi tắt.

Kỳ nghỉ đông của trường Nhất Trung rất ngắn, vài ngày sau Tết đã khai giảng.

Các học sinh trong lớp chẳng buồn nói câu “Lâu rồi không gặp”, chỉ biết oán trách trường học đè nén học sinh, không hứng thú quay lại học hành.

Trong kỳ nghỉ đông, nhiều lỗ hổng kiến thức của Trần Nam đã được bù đắp.

Khi làm bài tập Vật lý, trong đầu cô toàn là hình ảnh Lộ Hủ ung dung giảng cách làm bài, cô bắt đầu làm theo cách cậu chỉ, viết từng bài một, dần quen với cách làm của cậu, thực sự đơn giản hơn rất nhiều.

Việc học ở trường vẫn như mọi khi, nhưng nhiều vấn đề của cô đã được giải quyết, việc học kiến thức mới không còn khó hiểu như trước.

Lâm Trầm Thiến và Cố Dương Thanh hai người càng thân thiết, nói chuyện càng thẳng thắn. Trong một tuần, ít nhất ba ngày hai người lại cãi nhau đòi tuyệt giao.

Từ miệng Lâm Trầm Thiến nghe thấy nhiều nhất chính là những điều không tốt về Cố Dương Thanh, nhưng thường chỉ vài ngày sau, hai người lại làm lành, tiếp tục làm bạn tốt.

Cô không hiểu đây là kiểu tình bạn gì, nhưng nghĩ rằng giờ đây cả hai đều là bạn của mình, cô qua lại khuyên bảo cả hai bên, trong cuộc sống thường ngày tẻ nhạt, cũng coi như có thêm chút thú vị.

Khác với trước kia, cô không còn cầm sách đứng ở cầu thang đợi Lộ Hủ nữa, vì người cô chờ ở cầu thang không còn chỉ có Lộ Hủ và bạn bè của cậu, mà còn có cả Ôn Dạng.

Cô gái đi bên cạnh cậu, nghịch ngợm trêu đùa cậu, cậu không bận tâm, không khó chịu, cậu mặc nhiên chấp nhận sự huyên náo của cô, thậm chí cảm thấy dễ thương.

Yêu thầm có lẽ, vốn dĩ không phải là chuyện vui vẻ gì.

Những từ như rung động, thích dường như luôn ngọt ngào nhưng lại chứa đựng vị đắng, vị đắng không bao giờ có hồi kết.

Dường như vị đắng ấy không bao giờ kết thúc, còn vị ngọt thì mãi mãi chẳng đến.

Có lẽ đó là kết cục cuối cùng của những kẻ nhút nhát, không có kết thúc, không có câu chuyện.

Mãi mãi không cam lòng, mãi mãi muốn dũng cảm, bồng bột muốn nói với cậu về tình cảm của mình, nhưng khi thấy bên cạnh cậu là một cô gái dũng cảm, rực rỡ và rất xứng với cậu.

Cuối cùng, cô lại lặng lẽ xóa hết những lời trong khung chat, vứt bỏ bức thư tình đã suy nghĩ cả đêm.

Chứng kiến toàn bộ cuộc sống học đường của cậu, nhưng chưa bao giờ là người tham gia, thậm chí chẳng tính là người ngoài cuộc.

Yêu thầm như vậy, quá khổ, khổ không thể tả được.

Một tuần sau khi khai giảng, tiết thể dục là giờ học được các nam sinh trong lớp mong chờ nhất. Lần này do lớp một đổi lịch, giờ thể dục trùng với lớp năm, giáo viên thể dục không có cách nào khác, đành phải cho hai lớp học chung.

Trong giờ nghỉ, có một nam sinh quen với lớp một chạy đến thông báo: “Tiết thể dục sau, lớp chúng ta sẽ học chung với lớp một nhé.”

Cố Dương Thanh thuận miệng hỏi: “Lớp một nào cơ?”

“Còn lớp nào nữa, lớp của Lộ Hủ chứ ai.”

Trình Hạo Khắc nghe tin này liền bực bội, chửi thầm: “Sao lại học cùng tiết với tên này chứ, mình thật sự phục rồi.”

Trần Nam nghe thấy tên cậu, trong lòng không khỏi run rẩy. Cô ngẩng đầu xác nhận với Cố Dương Thanh mấy lần, chắc chắn rằng sẽ học thể dục chung với lớp một mới yên tâm.

Dù đã phần nào đoán được kết cục của mối tình yêu thầm này, cô vẫn tỉnh táo, nhưng lại sẵn sàng đắm chìm, cô vẫn sẽ vì vô tình gặp cậu trong cùng tiết thể dục mà vui mừng cả ngày.

Mùa xuân tháng ba, gió không còn lạnh, thổi qua người cũng trở nên nhẹ nhàng, rất dễ chịu. Dưới ánh nắng mặt trời, hàng ngũ của hai lớp đứng ngay ngắn chờ đợi hiệu lệnh của giáo viên.

“Hôm nay hai lớp các em sẽ chạy 800 mét nhé, nữ chạy 800 mét, nam chạy 1000 mét, chạy xong là được tự do hoạt động.”

Lời này vừa dứt, cả sân vang lên tiếng than thở: “Hả, sao lại phải chạy thế này?”

“800 mét thì mình chết mất!”

“Tụi mình còn phải chạy 1000 mét đấy, có ai nói gì không?”

…...

“Được rồi được rồi, còn kêu ca nữa là tôi cộng thêm một vòng đấy, mau chuẩn bị đi, cả nam nữ chạy chung luôn.”

Hai lớp học sinh đông nghịt, ồn ào đến đau đầu, giáo viên quát mấy tiếng, sau lời dọa phạt thêm vòng, học sinh hai lớp quả nhiên yên lặng.

Nghe đến việc chạy, Trần Nam đã thấy đau đầu. Với một đứa không có chút năng khiếu thể thao nào như cô, 800 mét không biết có thể chạy nổi hay không.

Dưới sự sắp xếp của giáo viên thể dục, trước tiên phải chạy khởi động một vòng, sau đó hai lớp được chia đều vào các đường chạy. Một tiếng còi vang lên, từng người một lao đi như bay.

Trình Hạo Khắc và mấy người bạn có lẽ muốn thể hiện trước mặt Lộ Hủ nên chạy rất hăng hái, nhưng Lộ Hủ không thèm nhìn họ một cái, tự điều chỉnh nhịp thở, chạy đều đặn.

Các nữ sinh không khỏe như nam sinh, chạy đến vòng cuối cùng gần như kiệt sức, Trần Nam cũng không ngoại lệ, bước chân càng lúc càng nặng nề, tiếng thở hổn hển càng ngày càng rõ.

“Mạnh Bắc Cáp! Nghĩ đến soái ca trong tiểu thuyết của cậu đi! Đừng có đi bộ nữa, nhanh lên nhanh lên, Hạ Cẩn đang đợi cậu ở đường chạy kìa!”

Trần Nam chạy ngang qua đám nữ sinh đang ồn ào, những người đó nhìn cô một cái

Đây chính là nhóm nữ sinh đã bàn tán về cô trong đợt huấn luyện quân sự lần trước, người chạy đầu tiên là Mạnh Bắc Cáp.

Có lẽ do nhóm nữ sinh này vừa chạy vừa dừng lại, chạy quá lề mề khiến giáo viên thể dục đứng bên cạnh cũng không chịu nổi: “Mấy đứa con gái các em chạy nhanh lên, đừng có đi đi đứng đứng nữa, cố cắn răng một chút là xong ngay thôi mà. Nếu không chạy nổi thì nghĩ đến người mình thích đi.”

“Dạ, thầy ơi, giác ngộ này của thầy không được rồi, cẩn thận bọn em đi báo cáo đấy.”

Các cô gái cười ầm lên.

Trần Nam nghe thấy vậy, dù biết giáo viên chỉ nói đùa thôi, nhưng trong lúc cô đang cố điều chỉnh nhịp thở, khi không thể tiếp tục nổi nữa, trong đầu cô hiện lên hình ảnh của một người, một cái tên, chính là Lộ Hủ.

Cô thầm gọi tên Lộ Hủ trong lòng, dường như điều đó có thể trở thành động lực, khuyến khích cô không dừng lại, tiếp tục chạy về phía trước.

Cô cúi đầu nhìn mũi chân mình mà chạy, đôi chân mềm nhũn đến mức gần như không còn cảm giác, trong lòng cứ thầm gọi tên cậu liên tục. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, ngẩng đầu lên, chàng trai mà cô vừa thầm gọi tên, bỗng xuất hiện bên cạnh cô, nhẹ nhàng vượt qua cô.

Cậu mặc áo khoác đồng phục, kéo khóa một cách hờ hững, áo phía sau bị gió thổi phồng lên, động tác chạy vừa chuẩn xác vừa dứt khoát.

Tống Từ Tự chạy bên cạnh Lộ Hủ, càng chạy càng nhẹ nhàng: “Ê, lâu rồi không chạy à? Chạy không lại mình à?”

Cậu chạy qua Trần Nam, liếc nhìn cô một cái. Vì đang chạy, khuôn mặt cô ửng đỏ, trên làn da trắng càng trở nên nổi bật.

Họ gặp nhau nhiều lần như vậy, nhưng rất hiếm khi ánh mắt họ giao nhau, ánh mắt của Trần Nam chưa bao giờ hướng về phía cậu.

“Cút đi, cậu là học sinh thể thao mà cũng đòi so với mình hả?” Lộ Hủ cười, tiếng cười trong trẻo, làm đôi vai rung lên.

Cậu và Tống Từ Tự chạy rất nhanh, vừa chạy vừa trò chuyện, tiếng nói càng lúc càng xa.

Trần Nam nhìn bóng lưng cậu chạy xa dần, cắn chặt môi, dồn hết sức chạy theo. Cô cứ chạy đều đặn theo nhịp bước của cậu. Khi chỉ còn cách vạch đích 100 mét, cô đang chạy thì bỗng bị ai đó đυ.ng vào vai, loạng choạng suýt ngã, dừng lại nhìn người đó.

Trình Hạo Khắc cười thách thức với cô, không có chút ý tứ xin lỗi, tiếp tục chạy về phía trước.

Thấy vậy, cô siết chặt nắm đấm, tiếp tục chạy về đích.

Sau khi nhập học, Trần Nam rõ ràng cảm nhận được Trình Hạo Khắc và đám bạn của cậu ta cố tình gây khó dễ cho cô, thỉnh thoảng còn châm chọc cô vài câu.

Cô không muốn chấp nhặt, chỉ cần không phải chuyện lớn, cô đều không muốn làm to chuyện.

Hơn nữa, bao nhiêu năm qua cô cũng đã sống như thế, cô gần như đã trở nên chai sạn.

Dù có làm gì đi nữa, cũng không cách nào xóa bỏ được định kiến của người khác về mình.

Trước đây, cô đã quen với việc nịnh nọt, đổ hết lỗi lầm lên bản thân mình, bây giờ nghĩ lại, cho dù cô không làm gì, vẫn sẽ bị người ta ghét.

Bài kiểm tra 800 mét kết thúc, lớp năm và lớp một tự do hoạt động.

Trần Nam ngồi một mình trên ghế gỗ ở sân bóng rổ, Cố Dương Thanh mặt mày ủ dột, không cần đoán cũng biết lại cãi nhau với Lâm Trầm Thiến.

“Các cậu lại cãi nhau à.” Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định.

“Ừm.” Cậu gật đầu, vừa gật đầu vừa than thở với Trần Nam không ngừng.

Cô tựa vào tường, nhìn về phía sân bóng rổ.

Có một số người luôn là tâm điểm của sân bóng rổ, cô nheo mắt lại, vừa nghe Cố Dương Thanh nói, vừa nhìn cậu ném từng quả bóng vào rổ.

Lúc đó, mỗi khi có tiết thể dục chung với Lộ Hủ, được thấy cậu suốt bốn mươi lăm phút của cả tiết học, được xem cậu chơi xong một trận bóng rổ, là cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc rồi.

“Này, cậu có đang nghe mình nói không đấy? Bỏ đi, mình cũng chẳng muốn nói nữa, lần này mình quyết định sẽ tỏ ra mạnh mẽ.” Cố Dương Thanh phát hiện cô đang lơ đễnh, không hài lòng càu nhàu một câu.

Nghe vậy, cô quay đầu lại, có chút tò mò: “Tỏ ra mạnh mẽ là như thế nào?”

“Chút nữa mình sẽ đi xin lỗi.” Cậu rất nghiêm túc gật đầu, như thể vô cùng hài lòng với quyết định của mình.

Trần Nam bị dáng vẻ đó của cậu chọc cười, phụ họa: “Mạnh mẽ thật, đi nhanh đi.”

Cố Dương Thanh chẳng thèm để ý đến cô, cùng cô nhìn về phía trận đấu trong sân.

Cậu trò chuyện vu vơ với cô: “Này, cậu biết không? Bọn mình đi thi đấu trong thành phố, thắng giải nhất, Lộ Hủ cậu ta đánh thật sự quá xuất sắc, đến giây cuối cùng cũng không chịu bỏ cuộc.”

“Ồ, thắng rồi à.” Cô không ngạc nhiên, Lộ Hủ luôn có một khí chất khiến người ta rất tin tưởng, làm mọi người cảm thấy rằng, có cậu ở đây thì nhất định sẽ thắng.

Cố Dương Thanh ngạc nhiên nhìn cô: “Chà, cậu không bất ngờ à, đội trong thành phố mạnh lắm đấy, nếu không có sự phối hợp của Lộ Hủ và Tống Từ Tự, thật ra rất khó để bọn mình thắng được. Cú ném bóng cuối cùng toàn là nhờ hai người họ.”

Cô gật đầu: “Bất ngờ mà, có phải mình biểu đạt chưa đủ bất ngờ không?”

Cố Dương Thanh: “...”

Cậu có lẽ vì chuyện lớn như thế mà Trần Nam lại không có phản ứng gì, cảm thấy hơi hụt hẫng, sau đó nhìn thấy Trình Hạo Khắc đi tới sân bóng, nói chuyện gì đó với Lộ Hủ.

Không ngoài dự đoán, hai nhóm người lại tan ra không mấy vui vẻ.

“Cậu có biết tại sao lão Trình ngày nào cũng gây sự với Lộ Hủ không?” Cậu ta lại đưa ra một chủ đề buôn chuyện.

Nhưng Trần Nam vẫn không hứng thú, trả lời: “Biết chứ, là sự ghen tị của con trai thôi.”

Cố Dương Thanh không ngờ cô lại nói thẳng thừng như vậy, đang uống nước bị sặc, ho khù khụ mấy tiếng, nói: “Ờ, cậu không thể nói như thế được. Mình thấy lão Trình cậu ta ngày nào cũng như uống nhầm thuốc, cứ tìm cậu gây sự, mình đã nói cậu ta mấy lần rồi, nhưng chẳng ăn thua gì, cậu cẩn thận đấy.”

Cô thở dài, coi như mặc định chuyện này: “Cậu yên tâm đi. Đừng kể chuyện này với Thiến Thiến, mình sợ cậu ấy lại nổi giận.”

“Mình làm việc cậu cứ yên tâm, mình sẽ tiếp tục giúp cậu nói chuyện với lão Trình. Thằng nhóc đó chỉ vậy thôi, không dám làm gì đâu, cậu tránh xa cậu ta một chút là được, đừng đối đầu với cậu ta. Này, nhưng cậu thực sự không tò mò vì sao bọn họ lại không hợp nhau à?”

Trần Nam thật sự lần đầu tiên thấy có người thích nói chuyện bát quái về anh em mình như cậu, miễn cưỡng tỏ ra rất tò mò, hỏi cậu: “Tại sao hai người bọn họ không hợp nhau?”

Cậu thấy thế thì ngay lập tức hứng thú hẳn lên: “Chuyện này kể ra thì dài lắm. Trước đây lão Trình thích một cô gái, nhưng không ngờ cô gái đó lại thích Lộ Hủ. Lão Trình không chịu nổi, tức tối chạy đến hỏi cô gái đó xem mình kém Lộ Hủ ở điểm nào. Cậu đoán xem cô gái đó nói gì?”

“Nói thế nào?” Cô tiếp lời.

“Cô gái đó thẳng thừng bảo rằng, Trình Hạo Khắc cậu chẳng có điểm nào hơn Lộ Hủ cả, đặc biệt là chơi bóng rổ, cậu ấy chơi giỏi hơn cậu mà lại còn đẹp trai hơn.” Cố Dương Thanh giả giọng cô gái đó, cố làm điệu bộ, trông vừa buồn cười vừa làm quá.

Nhìn cậu làm trò, Trần Nam không nhịn được cười: “Vậy nên từ đó cậu ta cứ bám lấy Lộ Hủ đòi thi đấu bóng rổ?”

“Đúng vậy, ban đầu cả nhóm đều là bạn cùng chơi bóng, chuyện đó xảy ra xong, cậu nói xem tên nhóc lão Trình này tự hào nhất là kỹ năng chơi bóng rổ, không tức điên mới là lạ. Nhưng tiếc là Lộ Hủ chẳng thèm quan tâm, thấy cậu ta thật vô vị, thế là mối thù này kéo dài đến bây giờ.”

Cô bật cười, cũng không ngờ lý do lại ngớ ngẩn và trẻ con đến vậy.

Có lẽ đó chính là lòng hiếu thắng mạnh mẽ nhất của những chàng trai trẻ.

Cô lắc đầu, thỉnh thoảng nhìn về phía sân bóng, trông như vô tình, nhưng thực ra cả tâm trí cô đều đặt hết vào Lộ Hủ.

Có lẽ thích một người là như thế, muốn gặp người đó, nhưng khi gặp lại không dám nhìn thẳng, rồi lại phải giả vờ như không quan tâm, không muốn để người khác nhận ra điều gì.

Bình Luận (0)
Comment