Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Chương 29

Chiều nay, Trần Vĩ gọi cậu qua, nói sơ qua về tình hình gia đình hiện tại của Lộ Hủ.

Mấy thầy cô thật sự lo lắng, muốn Tống Từ Tự đến khuyên nhủ Lộ Hủ.

Thành tích tốt như vậy, trong mắt thầy cô là một đứa học trò ngoan, chẳng ai nỡ để cậu trượt dốc như thế.

Tống Từ Tự vừa bước ra cổng trường đã bắt gặp cậu ngay, thấy dáng vẻ của cậu mà giật cả mình.

Lộ Hủ lắc đầu, vừa ngồi xổm xuống vừa nói: “Còn cứu vãn gì được nữa? Ba mình nɠɵạı ŧìиɧ là sự thật rồi, gia đình này, chắc chắn là tan vỡ rồi.” Giọng cậu hơi yếu, lưng dựa vào tường, không định đứng lên.

Tống Từ Tự nhìn dáng vẻ tiêu điều của cậu mà sững người.

Bình thường Lộ Hủ luôn rạng rỡ nổi bật, theo như lời Tống Từ Tự thì Lộ Hủ là người sinh ra đã đứng ở vạch đích, gia cảnh tốt, tính tình tốt, giáo dưỡng tốt, thành tích cũng tốt, ngoại hình lại rất đẹp trai.

Thiên chi kiêu tử. (*)

(*) Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều.

Người như thế, có lẽ cả đời đều đứng trên đỉnh cao mà nhìn xuống chúng sinh.

Vậy mà giờ đây, ngã nhào xuống từ đỉnh cao, rơi vào tro bụi, cái cảm giác rơi xuống vực thẳm ấy, ai mà chịu nổi.

Cậu nghiến răng, muốn mở miệng nói vài câu an ủi, nhưng cuối cùng lại chẳng nói được câu nào, ngày thường cả hai cứ trêu chọc nhau, ít khi thấy mặt yếu đuối của đối phương.

Lần trước thấy cậu như vậy, là vào cái ngày Ôn Dạng ra nước ngoài.

Tống Từ Tự bật cười, khó chịu vò đầu: “Này, cậu còn là Lộ Hủ mà mình quen không? Đừng ngồi nữa, chưa ăn tối đúng không, để mình mời cậu ăn.”

“Không đi, mình ăn không nổi.” Lộ Hủ chẳng nghĩ ngợi gì đã từ chối, sau gáy cậu tựa vào tường, thở dài, ánh mắt u ám: “Cứ để mình ngồi đây dầm mưa đi, chết ở đây cho xong.”

“Cậu nói cái quái gì thế, đi đi đi.” Tống Từ Tự không nói nhiều, đá nhẹ một cái vào chân cậu, kéo tay cậu đứng dậy dù cậu không tình nguyện.

Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Lộ Hủ cũng đành thỏa hiệp.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, Tống Từ Tự cũng không mang ô, hai người cứ thế chạy trong mưa, cuối cùng dừng lại ở một quán nhỏ.

Họ tùy tiện gọi vài xiên nướng, Lộ Hủ suốt buổi chẳng ăn gì, tóc cậu dính đầy nước mưa, như một lớp sương mờ mờ, chiếc áo sơ mi trắng cũng ướt hơn phân nửa, trông có phần trong suốt.

“Mình cứ nghĩ ba mẹ mình rất hòa thuận, không ngờ bây giờ mới biết, thì ra mẹ mình vì mình mà nhẫn nhịn cuộc sống với ba.” Giọng cậu rất nhỏ, vừa ân hận vừa tự trách.

Dưới ánh đèn trắng của quán nhỏ, gương mặt cậu tái nhợt, bóng mi phủ lên quầng thâm dưới mắt, nốt ruồi nhỏ trên sống mũi càng thêm rõ ràng dưới ánh đèn, cậu nhắm mắt lại, trông có vẻ đặc biệt mệt mỏi và yếu ớt.

Tống Từ Tự thở dài sâu, nhất thời không biết nên nói gì.

Hai người cứ im lặng như thế.

Qua mấy phút, Lộ Hủ mới chậm rãi mở lời: “Tống Từ Tự, mình muốn gọi điện thoại, nói chuyện với cô ấy.”

“Gọi đi, muốn gọi cho ai thì gọi, hôm nay cậu là nhất, vui lên được chưa.” Tống Từ Tự buột miệng, chưa nhận ra “cô ấy” là ai.

Thế rồi, cậu nhìn Lộ Hủ lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi liên tục, nhưng điện thoại đặt bên tai vẫn không có ai nghe máy. Cậu không hiểu, đành kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh, liếc nhìn tên trong danh bạ: Ôn Dạng.

Là số của Ôn Dạng.

Chàng trai cứ thế bấm số gọi đi không biết mệt mỏi, đầu dây bên kia vẫn là giọng nữ máy móc lạnh lùng nhắc nhở rằng cuộc gọi không có người nghe. Cậu bắt đầu cau mày, sắc mặt dần trầm xuống.

“Nhưng hình như mình không tìm được cô ấy.” Cậu một mình lẩm bẩm, vừa ghé sát điện thoại vừa bấm liên tục.

Tống Từ Tự nhíu mày, thở dài thườn thượt: “Cậu đừng gọi nữa, không phải Ôn Dạng đã nói rồi sao, cô ấy không dùng số này sau khi ra nước ngoài.”

“Nhưng mà mình muốn gọi cho cô ấy.” Hôm nay Lộ Hủ dường như đặc biệt bướng bỉnh, cậu không muốn từ bỏ dễ dàng, bắt đầu lục lọi danh bạ điện thoại, lần lượt gọi cho từng người một.

“Ê ê ê, cậu đừng có gọi lung tung chứ!” Tống Từ Tự nhìn Lộ Hủ gọi bừa các số điện thoại, cảm thấy hôm nay cậu thật sự có gì đó không ổn.

Tống Từ Tự giật lấy điện thoại của Lộ Hủ, lục lọi khắp danh bạ nhưng cũng không tìm thấy liên lạc nào khác của Ôn Dạng.

“Ôn Dạng thật là nhẫn tâm, nói đi là đi, đến một cuộc gọi cũng không cho cậu.” Cậu cằn nhằn một tiếng, bắt đầu lướt qua lịch sử trò chuyện của hai người, cố tìm xem Ôn Dạng có để lại số điện thoại mới ở nước ngoài không.

Lật tìm mãi trong lịch sử trò chuyện, cuối cùng cậu thực sự tìm thấy một số điện thoại trong mục tin nhắn của họ.

Sau khi Ôn Dạng và cậu kết bạn trên QQ, hai người không nhắn tin nữa, vì vậy nội dung cuộc trò chuyện cũng không nhiều, phần lớn là những đoạn dài Ôn Dạng than vãn, còn Lộ Hủ thỉnh thoảng chỉ đáp vài câu.

Tống Từ Tự đoán, chắc là lúc hai người mới quen nhau, do dự một chút nhìn dáng vẻ ấy của cậu, vẫn quyết định thử vận may, tiện tay nhấn nút gọi vào số điện thoại đó.

“Tút tút tút——“ Đầu dây bên kia vang lên âm thanh bận, rồi sau đó có người nhấc máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhẹ nhàng, có chút dò xét: “Alo?”

Cậu vừa định nói gì đó nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc này, cậu bỗng nhiên cứng họng.

Trần Nam.

Còn cô ở đầu dây bên kia, lòng vẫn canh cánh về chuyện của Lộ Hủ, không ngờ chưa bao lâu sau, người có tên trong danh bạ là số 11 lại bất ngờ gọi cho cô.

Đó là số mà cô tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ nghe thấy chuông reo từ người đó nữa.

Trần Nam kinh ngạc, ngây ra một lúc lâu, mới lúng túng bắt máy, cẩn trọng nói “Alo?”

Tống Từ Tự ở đầu dây bên này, nhất thời không biết phải nói gì.

Một lúc lâu sau, cậu thở dài, giải thích về sự nhầm lẫn: “Xin lỗi nhé, thực ra... mình gọi nhầm số, là thế này, mình thấy số của cậu trong lịch sử trò chuyện của bạn mình, sau đó....”

Cậu bối rối, rõ ràng có thể giải thích một cách rành mạch, nhưng khi biết đối phương là Trần Nam, đầu óc cậu cũng rối loạn, những lời cậu nói ra càng thêm lủng củng, lẫn lộn.

Trần Nam nghe mà chẳng hiểu gì, càng thấy khó hiểu khi giọng nói không phải là của Lộ Hủ.

Khi Tống Từ Tự đang giải thích, Lộ Hủ lại dựa vào bên cạnh điện thoại, giọng điệu tràn đầy bất lực: “Anh Tống, cậu có tìm được số của cô ấy không? Cậu nói xem, nếu ba mẹ mình thực sự ly hôn thì phải làm sao? Tại sao ba mình lại nɠɵạı ŧìиɧ chứ?”

Trong điện thoại, Trần Nam nghe rõ những lời nói mơ hồ của cậu, Tống Từ Tự cũng ngừng giải thích, hai người ăn ý giữ im lặng, lắng nghe Lộ Hủ kể về những biến cố trong tuần qua.

Cậu càng nói càng tức giận, nhưng người cậu hận lại chính là ba của mình. Cậu đưa tay dụi mắt, đôi mắt đã hơi đỏ, lúc này cậu thực sự rất bối rối, không biết phải làm gì.

Đến cuối cùng, giọng cậu càng yếu dần, mí mắt bắt đầu trĩu nặng, cậu cảm thấy trán mình hơi nóng, ý thức bắt đầu mơ hồ.

Nhưng Lộ Hủ vẫn không ngừng lặp lại: “Cậu nói xem mình phải làm gì đây, mình phải làm sao đây, làm thế nào mới đúng đây...”

“Cậu ấy ổn chứ?” Sau một lúc lâu lắng nghe, Trần Nam mới mở miệng hỏi.

Không biết từ lúc nào, giọng cô đã trở nên khàn khàn.

Tống Từ Tự đáp: “Ừm... không có gì nghiêm trọng, chỉ là dính chút mưa, có lẽ đầu óc không tỉnh táo, nhất quyết phải gọi cho... “ Cậu gần như buột miệng nói ra tên Ôn Dạng, nhưng giật mình dừng lại, “Gọi bừa thôi, xin lỗi vì đã làm phiền cậu.”

Trần Nam không để ý rằng lời cậu có gì không ổn, giọng của Lộ Hủ vẫn liên tục vang lên từ đầu dây bên kia, cô trong lòng chấn động, chưa bao giờ thấy cậu suy sụp và đau khổ như thế.

Cô đột nhiên cảm thấy buồn, khó khăn mở lời: “Không sao đâu, cậu ấy... không sao chứ?” Giọng nói phát ra từ điện thoại, mang theo sự thất vọng và tự giễu không thể kìm nén.

“Không sao đâu, nếu không có gì nữa thì mình cúp máy đây.” Tống Từ Tự đáp lại, ánh mắt tối sầm, rõ ràng muốn nói thêm gì đó với cô, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà định tắt máy.

Tuy nhiên, cô vội vàng gọi cậu lại: “Khoan đã, trên đường về các cậu nhớ cẩn thận nhé. Với cả, chuyện gia đình cậu ấy, cậu... cậu có thể giúp khuyên cậu ấy không...”

Nghe giọng điệu lo lắng và khẩn thiết của cô, lòng Tống Từ Tự chùng xuống, cảm giác đắng ngắt lan tỏa, cậu gật đầu đồng ý: “Ừ, cậu yên tâm đi, mình sẽ khuyên cậu ấy.”

Nói xong, cậu cúp máy.

Cậu nhấn vào điện thoại, nhìn lại thời gian cuộc gọi.

6 phút 54 giây, trong đó có đến năm phút là Lộ Hủ nói mơ hồ. Tống Từ Tự đột nhiên cảm thấy Trần Nam thật sự rất kiên nhẫn.

Nếu là người khác, chắc chắn đã cúp máy từ lâu.

Nhưng với cô, một cuộc gọi của Lộ Hủ, cô tuyệt nhiên không muốn tự mình dập máy.

“Ha.” Cậu cười tự giễu, nhìn Lộ Hủ đang gục xuống bàn ngủ say, người muốn gọi điện là cậu, cuối cùng người không chịu nổi mà ngủ gục cũng là cậu.

Có lẽ là vì dính chút mưa, nhìn đôi quầng thâm dưới mắt cậu, có lẽ đã lâu rồi cậu chưa có một giấc ngủ ngon, nếu không thì làm sao có thể ngủ quên ở cái quán vỉa hè thế này.

Tống Từ Tự thấy cậu đã ngủ thϊếp đi, lòng ngổn ngang cảm xúc, không thể nói rõ.

“Cậu tên tiểu tử này, rốt cuộc là người như thế nào mà lại khiến người ta yêu thích đến vậy chứ? Nếu cậu chịu để ý một chút thôi, cậu sẽ biết rằng, người gửi cho cậu thuốc trị vết thương, người sao chép lời bài hát cho cậu, người gửi cho cậu những mẩu giấy nhỏ trên quả táo... tất cả đều là cùng một nét chữ mà.” Tống Từ Tự ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đen thẳm, tâm trạng cay đắng và đau xót.

Tối nay không có sao, chỉ một màu xanh đậm u ám.

Cậu thở dài nặng nề, cuối cùng vẫn phải dìu Lộ Hủ về nhà, bước đi trên con đường rộng, cố gắng nâng đỡ thân hình lảo đảo của cậu.

“Chuyện tình cảm này thật sự chẳng dễ chịu chút nào.” Cậu lắc đầu cười khổ, vừa nói về Trần Nam, cũng vừa nói về chính mình.

….…

Trong đoạn ký ức ấy, họ rất ít khi gặp nhau.

Trông có vẻ thường xuyên, nhưng thực ra vẫn luôn là một người âm thầm nhìn, âm thầm chạm mặt.

Đối phương thậm chí chưa từng biết, chưa từng cảm nhận được ánh mắt từ phía sau.

Và trong câu chuyện lãng mạn đầy trắc trở ấy, nơi từng mẩu ký ức nhỏ nhoi cũng phải cố ghép lại.

Họ đều là những kẻ thu gom kiên trì.

Lộ Hủ tỉnh dậy ở nhà, đầu đau như búa bổ, không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra tối qua, chỉ biết cậu đang khát nước kinh khủng. Cậu đứng dậy đi vào phòng khách lấy nước, tình cờ thấy hộp thuốc cảm trên bàn.

Cậu lờ mờ nhớ lại, hình như hôm qua mình bị sốt nhẹ.

Nghĩ đến đó, cậu bật cười, ngày thường đi chơi bóng về gặp mưa to cũng chẳng sao, mà lần này chỉ dính chút mưa đã ngã gục.

Giọng nói vang vọng khắp ngôi nhà lớn trống trải, trong nhà chỉ có một mình cậu, yên tĩnh đến đáng sợ.

Lộ Hủ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sứ trắng trong tay, cảm xúc trong đáy mắt không rõ ràng.

Trốn tránh thực sự không thể giải quyết vấn đề, sau nhiều lần bàn bạc không thành, Lộ Uyên và Lâm Linh bắt đầu chuyển hướng sang Lộ Hủ.

Tại bệnh viện thành phố.

Lộ Uyên mặt đanh lại, hai ba con ngồi trước cửa phòng bệnh. Ông liếc nhìn Lộ Hủ, người đang cúi đầu im lặng ngồi trên ghế, rồi khẽ hắng giọng: “Lộ Hủ, con chắc cũng biết chuyện của ba mẹ rồi đúng không?”

“Ừm.”

Lộ Uyên hiếm khi bỏ qua thái độ lạnh lùng quá đáng này, nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn: “Ba mong con sẽ sống với ba. Mẹ con bao năm nay không đi làm, không thể cho con cuộc sống chất lượng tốt được. Huống hồ con sắp thi đại học rồi.”

Nghe những lời của Lộ Uyên, Lộ Hủ càng nghe càng muốn cười. Vẫn là người ba đó, không bao giờ cho người khác cơ hội thương lượng, miệng thì nói vì lo cho cậu, nhưng thực chất chỉ là ép buộc mà thôi.

“Ba, ba cũng biết là con sắp thi đại học rồi mà.” Cậu đưa tay lên che mặt, vai rung lên vì cười như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm. “Mẹ không đi làm, chẳng phải vì ba sao? Không phải chính ba bảo mẹ cứ yên tâm ở nhà sao?”

“Con có thái độ gì vậy? Ba biết ba có lỗi với mẹ con, nhưng dù sao ba vẫn là ba con, đây là cách con đối xử với người lớn sao? Thầy cô của con cũng đã gọi điện cho ba rồi, con đã một tuần không đi học rồi đúng không? Con có phải muốn chống đối không?” Lộ Uyên hơi cứng người, cảm thấy mất mặt khi bị con trai nói như vậy, liền quát lên.

Lộ Hủ không trả lời, chỉ thấy mọi thứ thật mỉa mai.

Cậu hờ hững ném ra một câu: “Con sẽ không sống với ba. Con phải chăm sóc mẹ.” Rồi đứng dậy bước vào phòng bệnh, đóng cửa lại.

Tiếng cửa không lớn, nhưng đủ để làm Lâm Linh trên giường bệnh tỉnh giấc.

Nhìn thấy mẹ đã thức, Lộ Hủ vội vã kìm nén những cảm xúc bực bội.

“Mẹ, mẹ tỉnh rồi.”

Lâm Linh vẫy tay gọi cậu lại gần.

Lộ Hủ kéo ghế ngồi bên cạnh giường: “Mẹ, sao vậy?” Cậu cố nở nụ cười, nhưng Lâm Linh nhìn thấy chỉ toàn là nỗi đau. Dưới mắt con trai là những quầng thâm lớn, không cách nào che giấu được.

Người phụ nữ thở dài, những ngày qua trong cuộc tranh cãi với Lộ Uyên, bà cũng ít nhiều biết chuyện Lộ Hủ đã nói dối không đi học.

“A Hủ của chúng ta từ khi nào biết nói dối vậy, hửm?”

Giọng nói dịu dàng của mẹ vang lên bên tai, Lộ Hủ hiểu ngay mẹ đang nói đến chuyện gì, cúi đầu lí nhí giải thích: “Con chỉ lo cho mẹ. Bây giờ, con thực sự không thể học nổi nữa.”

Cậu cười gượng gạo, trong lòng rõ ràng hơn ai hết kỳ thi đại học đã đến gần, thời gian gấp rút, nhưng cậu thật sự không thể tập trung vào việc học. Nhìn thấy từng tờ đề thi, tâm trí cậu lại trôi đi đâu mất.

“Mẹ không sao đâu. Chuyện này mẹ con mình không ngăn cản được. Nó đã xảy ra rồi, chúng ta chỉ có thể chấp nhận thôi. Hứa với mẹ, ngày mai con phải đi học lại, đừng đem tương lai của mình ra đùa giỡn.”

Cậu nghe rõ từng lời mẹ nói, giọng mẹ càng lúc càng nghẹn ngào. Lâm Linh mặc chiếc áo bệnh nhân, khuôn mặt tái nhợt, nở nụ cười dịu dàng nhưng vụn vỡ. Âm thanh nhẹ nhàng đó rơi vào lòng cậu như một mũi dao.

Lộ Hủ im lặng gật đầu không ngừng.

Người dịu dàng như mẹ cậu, tại sao lại phải chịu đựng đau khổ như vậy, cậu nghĩ mà lòng đầy cay đắng.

Ngày hôm sau, Lộ Hủ thực sự nghe lời Lâm Linh, đúng giờ đến trường.

Trong suốt tuần vắng mặt của cậu, chuyện của cậu đã bị đồn đại khắp trường, những lời đồn thổi đủ kiểu, ánh mắt những người đi ngang qua đều có chút gì đó cố tình.

Có lẽ cuộc sống là như vậy, ngày thường cậu trong trường luôn xuất sắc, bao nhiêu người không cam lòng mà ngước nhìn, giờ lại có bấy nhiêu người hả hê khi thấy cậu ngã ngựa.

Nhưng Lộ Hủ không cho họ cơ hội đó. Cậu vẫn đi học và tan học như thường ngày, không để ý đến những ánh mắt bàn tán.

Trong lớp, không ai đề cập đến chuyện gia đình cậu, ai cũng rất biết ý.

Trần Nam từ ngày Lộ Hủ không đến lớp, ngày nào giờ giải lao cũng chạy lên lầu, giả vờ như tình cờ đi ngang qua, thực ra là xem cậu đã đến chưa.

Cuối cùng cậu cũng quay lại.

Nhưng không còn ai thấy cậu xuất hiện trên sân bóng, cũng không thấy cậu đâu trong trường, với nụ cười ngạo nghễ và phong thái của một thiếu niên tràn đầy sức sống.

Lộ Hủ như trở thành một cỗ máy không có cảm xúc, lặng lẽ làm bài tập còn thiếu, làm đề, làm bài kiểm tra, cả ngày hầu như ở lì trong lớp, ít khi ra ngoài.

Tống Từ Tự nhiều lần kéo cậu ra sân bóng chơi, nhưng đều bị cậu từ chối.

Cô đi ngang qua cửa lớp một, bước chậm lại, quay đầu nhìn cậu.

Nam sinh ngồi đó, đường quai hàm rõ nét hơn, dường như gầy đi ít nhiều. Cậu cúi đầu làm bài, không một chút biểu cảm, tiếng nói chuyện xung quanh náo nhiệt, hoàn toàn không thuộc về cậu.

Trần Nam không hiểu vì sao, mỗi khi nhìn cậu, cô lại cảm thấy dường như có điều gì đó đã thay đổi. Ánh hào quang của cậu dường như vụt tắt trong một khoảnh khắc. Rõ ràng không có gì khác biệt, nhưng lại không đúng.

Cô chậm rãi dừng bước, đứng ở hành lang nhìn cậu, nhớ đến cuộc điện thoại hôm trước, lòng không khỏi lo lắng.

Người trong lớp, có vẻ như cảm nhận được gì đó, Lộ Hủ bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải Trần Nam đang đứng ở cửa lớp.

Hai người cách nhau một khoảng rất xa, họ nhìn nhau, cô bỗng nín thở, nhìn thấy sự mệt mỏi và lạnh nhạt trong mắt cậu, liền vội vã tránh ánh mắt đó.

Lộ Hủ không vội thu lại ánh nhìn, cậu liếc qua hành lang nơi mọi người đang qua lại, rồi cúi đầu tiếp tục làm bài.

Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhưng lòng cô chợt xao xuyến, trong khoảnh khắc lại bị ánh mắt lạnh lẽo của cậu đẩy xuống tận đáy.

Ánh mắt đó, không nên xuất hiện trên người Lộ Hủ.

Đó là lần đầu tiên cô nhận ra rằng, một người ấm áp rực rỡ như cậu, hóa ra mặt trời cũng có ngày bị mây mù che phủ.

Tan học, Trần Nam thay đổi thói quen thường ngày, không đợi Lâm Trầm Thiến, vội vã chạy xuống lầu, không dám chần chừ, căn thời gian xuất hiện ở cổng trường.

Cô thấy Lộ Hủ đứng xếp hàng ra khỏi cổng trường, cậu đeo một chiếc ba lô đen một bên vai, đứng thẳng đó, xung quanh không có ai.

Cô bước theo sau cậu, trên ba lô cậu có logo giống với quần áo và giày của cậu.

Lộ Hủ rời khỏi cổng trường, không vội về nhà, cậu chạy đến sân bóng rổ, tự mình chơi bóng.

Trần Nam giả vờ như vô tình đi ngang qua cửa sân bóng, nhìn thấy cậu thiếu niên đơn độc trên sân, cô nhớ lại hình ảnh cậu rực rỡ trong trận đấu bóng rổ lần trước.

Cô không hiểu sao lòng lại thấy chua xót, chạy nhanh về nhà, lấy điện thoại ra từ tủ, mở hộp tin nhắn của Lộ Hủ.

Cô soạn một đoạn tin nhắn dài dằng dặc, nhưng không biết phải nói gì, tay bấm sai mấy lần.

Cuối cùng, sau khi soạn xong, cô dừng lại, không gửi đi.

Trần Nam chợt nghĩ đến chàng trai có lẽ vẫn đang chơi bóng ở sân, nghĩ đến việc cậu là một người kiêu hãnh như thế, những lời an ủi này gửi đi sẽ thành ra mất ý nghĩa.

Chắc chắn cậu không muốn nhiều người biết chuyện gia đình mình.

Cô cẩn thận từng chút một chỉ vì muốn gửi một tin nhắn, suy nghĩ kỹ càng đến từng từ, từng chữ.

Cuối cùng, sau khi do dự rất lâu, Trần Nam xóa hết cả đoạn dài vừa soạn, thay vào đó là một câu ngắn gọn.

[Chúc cậu thi đại học thuận lợi, mọi thứ đều suôn sẻ.]

Muốn gửi rất nhiều lời chúc cho cậu, nhưng cuối cùng vẫn chỉ hy vọng cậu mọi thứ đều thuận lợi.

Cuộc sống thuận lợi, tương lai thuận lợi, thi cử thuận lợi.

Tất cả đều thuận lợi thì nhất định sẽ là điều tốt.

Cô thở phào nhẹ nhõm, mạnh mẽ ấn nút gửi, sau đó không do dự nhanh chóng tắt máy và nhét lại vào ngăn tủ.

Cô vừa sợ cậu trả lời, lại vừa lo lắng rằng tin nhắn sẽ chẳng bao giờ nhận được hồi âm, chỉ nằm im lìm trong hộp thư.

Bình Luận (0)
Comment