Lộ Hủ bất kể lúc nào cũng là người được giáo viên khen ngợi đầu tiên, cậu luôn xuất sắc, luôn rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Cậu đã quen với ánh mắt dõi theo của mọi người, cũng không bao giờ lẩn tránh hay cảm thấy ngại ngùng, không giống như cô, chỉ cần bị người khác nhìn lâu thêm vài lần là đã cảm thấy không thoải mái, cảm thấy ngượng ngùng.
Cậu là chàng trai tỏa sáng trên bục diễn thuyết, còn cô thì có lẽ cả đời này cũng không đủ can đảm để đứng trên đó. Cô không biết vì sao mình lại nghĩ đến những điều này, nhưng một khi đã nhận thức được những suy nghĩ ấy tràn vào tâm trí, thì không thể dừng lại được.
Khi Lộ Hủ và Tống Từ Tự quay lại lớp, chuông hết tiết đã vang lên, mấy người tụ lại một chỗ, lấy đồng phục quân sự rồi nhân giờ giải lao 20 phút đi xuống sân chơi bóng. Ở chỗ cầu thang, cậu lại gặp Ôn Dạng.
“Lộ Hủ, mình có chuyện muốn nói với cậu, cậu có thể cho mình chút thời gian không?” Cô bất ngờ chạy đến trước mặt cậu, chớp chớp mắt.
Tống Từ Tự nhếch mép, rất tinh ý kéo mấy người bạn bên cạnh: “Này, đi nào đi nào, đi mua ít đồ ăn về ăn. Lộ Hủ, đợi cậu ở căn tin đấy nhé.”
Lộ Hủ định từ chối, nhưng Ôn Dạng đã chắn đường, cậu chỉ có thể gật đầu: “Được rồi, mình sẽ đến ngay.”
“Không gấp đâu, cậu cứ từ từ mà nói.” Tống Từ Tự cười khoái trá, nhướng mày trêu cậu.
Khỏi nói, Ôn Dạng đúng là người kiên trì nhất mà cậu từng gặp, cứ bám riết không buông.
Lộ Hủ trừng mắt nhìn cậu, rồi cúi đầu nhìn Ôn Dạng trước mặt, thở dài bất lực: “Cậu tìm mình có việc gì không?”
“Cậu thích nghe bài hát nào?” Cô mỉm cười nhẹ nhàng, không hề khó chịu dù cậu có chút né tránh.
Cậu lắng nghe câu hỏi của cô, không khỏi ngạc nhiên nhìn cô: “Gì cơ?”
“Chẳng phải sắp học quân sự rồi sao? Lớp nghệ thuật của tụi mình phải dàn dựng một tiết mục hát múa, biểu diễn vào ngày cuối cùng của đợt quân sự, cậu có thích bài hát nào không? Hoặc là điệu múa nào, mình có thể hát cho cậu nghe, nhảy cho cậu xem cũng được.”
Ôn Dạng nhìn chằm chằm vào cậu, thấy cậu vì câu nói của mình mà nhíu mày, cô liền lo lắng, vội vàng lắp bắp sửa lời: “Tất nhiên không phải chỉ do mình quyết định đâu, mình chỉ không chọn được bài hát thôi, cậu cứ coi như là giúp mình gợi ý, được không? Cậu xem, mình cứ hay tìm cậu, dù cậu luôn từ chối mình, nhưng cũng coi như là nửa bạn bè rồi. Cậu cứ xem như là giúp mình đưa một ý kiến, được không?”
Lộ Hủ nhìn cô, cô gái nhà người ta đã nói đến mức này rồi, nếu cậu không nói gì thì thật là bất lịch sự: “Bài ‘Ngược chiều kim đồng hồ’ của Châu Kiệt Luân rất hay, biên đạo múa cũng khá phù hợp đấy.”
Cậu nhìn Ôn Dạng, biểu cảm trở nên nghiêm túc, ngừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Chúng ta có thể làm bạn, nhưng chỉ dừng lại ở mức bạn bè thôi. Rất cảm ơn cậu vì đã thích mình, cũng hy vọng sau này cậu có thể dành nhưng tâm tư này cho việc học. Mình còn việc phải, nên đi trước nhé.”
Nói xong những lời này, cậu thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như mấy ngày nay bị đè nén trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa, thoải mái hơn nhiều.
Rồi cậu vội vã bước xuống cầu thang, không đợi cô nói gì thêm.
Ôn Dạng ngẩn người tại chỗ, không hiểu sao mắt cô lại hơi cay, thật ra Lộ Hủ rất hiếm khi nói những lời thẳng thắn như vậy.
Cậu được giáo dục rất tốt, gia đình cũng là những người tri thức cao, từ nhỏ đã được dạy phải lịch sự, khiêm tốn và nhẹ nhàng. Những hành vi ban đầu của Ôn Dạng, cậu cũng không tức giận, chỉ là cảm thấy phiền não một chút.
Nhưng dù cậu đã năm lần bảy lượt từ chối rõ ràng, vẫn không có tác dụng.
Cậu không muốn dính líu với người khác, sự giáo dục mà cậu nhận được cũng không cho phép bản thân làm những việc như vậy.
Vì thế, mỗi lần từ chối Ôn Dạng, Lộ Hủ đều phải kiên định hơn, hôm nay đúng dịp cậu đã nói rõ ràng.
Ôn Dạng nhìn bóng lưng cậu xa dần, bĩu môi, tự nhủ: “Đúng là đầu óc cứng nhắc.”
Cô cúi đầu xuống, có chút thất vọng.
“Bỏ đi, mình đã chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, chút thất bại này đâu có làm mình bỏ cuộc được!” Cô hậm hực nói một câu, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, trong đầu cứ nghĩ đến bài hát mà cậu vừa nói, liền nhanh chóng quay lại lớp, bắt đầu bàn bạc việc tập luyện.
Ngày hôm sau, thứ Ba, bắt đầu đợt huấn luyện quân sự ở trường trung học Nhất Trung thành phố Tô.
Ở nhà, Trần Nam bị Triệu Lan dặn dò cả chục lần: “Nhớ bôi nhiều kem chống nắng vào, mang đủ nước chưa? Nếu cơ thể không thoải mái thì đừng cố chịu đựng, tháng Chín rồi mà trời vẫn nóng như vậy, nếu không chịu nổi thì nhớ nói với giáo quan hoặc giáo viên, biết không?”
Trần Nam vừa ăn sáng vừa gật đầu lia lịa: “Con biết rồi mẹ, con sẽ chú ý mà.”
Từ nhỏ cơ thể cô đã không khỏe, phải uống thuốc Đông y và Tây y liên tục. Trước đây những hoạt động như chạy bộ hay thể dục, Triệu Lan đều không cho cô tham gia, vì cô quá gầy yếu, thân thể mỏng manh như tờ giấy, chỉ cần thổi nhẹ là có thể ngã. Sau này lớn hơn, sức đề kháng cũng khá hơn nhiều, đến năm lớp 9, Triệu Lan đã vỗ béo cô lên khá nhiều, nên lần huấn luyện quân sự này cô mới được phép tham gia.
Đây là lần đầu tiên Trần Nam tham gia huấn luyện quân sự, sau khi ăn sáng xong, cô cầm lấy chai chống nắng, nhắm mắt xịt một lớp lên mặt, cảm giác hơi nhờn dính không dễ chịu lắm, cô vỗ vỗ mặt, có chút không quen.
Triệu Lan nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của con gái, toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn lại, bà bật cười vỗ nhẹ vào đầu cô: “Làm gì thế, bôi xong kem chống nắng rồi thì mau đi học đi.”
“Con biết rồi.” Cô gật đầu, giúp Triệu Lan dọn dẹp bàn ăn.
Cô đeo cặp sách chuẩn bị ra khỏi cửa, nhưng lại bị Triệu Lan từ trong bếp gọi lại: “Này, Nam Nam, mẹ mới mua loại nước giặt mới, con thấy quần áo có thơm quá không?”
Trần Nam dừng lại quay đầu, cúi xuống ngửi quần áo mình đang mặc, ngoan ngoãn lắc đầu: “Không, rất dễ ngửi.”
“Ừ, vậy thì tốt. Đi cẩn thận nhé.” Triệu Lan yên tâm hơn, dặn cô đi cẩn thận.
Cô gật đầu, nước giặt trên quần áo cô đang mặc là loại mà mẹ cô mới thay cách đây một tuần.
Trần Nam vẫn nhớ ngày hôm đó, là một buổi sáng thứ Hai sau khi kết thúc giờ thể dục giữa giờ.
Giáo viên chủ nhiệm lớp Lâm Trầm Thiến yêu cầu xếp hàng khi ra vào sân tập, vì vậy sau khi tập xong, cô lại một mình đi về lớp học.
Lúc đó, Lộ Hủ đang đi phía sau cô.
“Lộ Hủ, cậu là con trai mà người lại có mùi thơm thế này à.” Tống Từ Tự kéo áo của cậu, tỏ vẻ không thích.
Khoảnh khắc nghe tên cậu, cô liền vô thức đứng thẳng lưng, theo phản xạ cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân và bước đi.
Cũng khá kỳ lạ, chỉ cần nghe thấy tên Lộ Hủ, cả người cô đều trở nên căng thẳng, đôi khi đi không cẩn thận còn bị lệch nhịp, rõ ràng biết rằng ánh mắt của người đó sẽ không bao giờ dừng lại trên người mình, nhưng cô vẫn bồn chồn không yên, mặt đỏ bừng.
Vì vậy, bước chân cô vô thức chậm lại, Lộ Hủ và mấy người bạn bước nhanh hơn, mỗi lần như vậy, cậu sẽ đi trước cô.
Khi đi ngang qua cô, vai họ lướt qua nhau, gấu áo của cậu vô tình chạm vào áo cô, dường như cả chiếc áo cũng bắt đầu ấm lên, khiến trái tim cô run rẩy.
Lúc đó, cô mới có dũng khí ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng cậu một cái.
Còn cậu thiếu niên, quen với những ánh mắt dõi theo mình, lại hoàn toàn không để ý.
Cậu không thể trả lời những lời của Tống Từ Tự, nhưng lại thấy buồn cười, nhìn Tống Từ Tự một cái: “Mùi thơm gì chứ, đây là nước giặt mẹ mình mua, nhưng đúng là mùi cũng khá nồng.”
“Ồ, loại nước giặt gì mà lưu hương lâu thế, để mình cũng mua một chai.”
Lộ Hủ nói ra một nhãn hiệu nước giặt ở nước ngoài, Trần Nam đi sau lưng, cô chưa từng nghe qua thương hiệu này, nhưng lại nhớ tên rất kỹ.
Sau khi tan học về nhà, cô không kìm được mà nhắc đến nhãn hiệu này với Triệu Lan, nhưng rồi lại không biết nói thế nào, cũng không giải thích được lý do mình biết đến nhãn hiệu này, cuối cùng chỉ đành ấp úng cho qua.
Buổi tối, cô lấy cớ ra ngoài, lùng sục khắp các cửa hàng trong trung tâm thương mại, chỉ để tìm loại nước giặt mà Lộ Hủ đã nói.
Việc ngốc nghếch như vậy, Trần Nam cứ lơ ngơ, đi từ cửa hàng này sang cửa hàng khác để tìm.
Cuối cùng, cô tìm thấy chai nước giặt đó ở một siêu thị ở phía Nam của trung tâm thương mại, cô giơ ngón tay chỉ vào bảng giá dưới chai nước giặt, lông mi khẽ rung, ánh mắt đờ đẫn vài giây.
Đó là một chai nước giặt rất nhỏ, chắc không dùng được lâu, giá trên đó là 500 tệ.
Trong thời đại của cô, giá cả chưa cao, một trăm tệ cũng đã được coi là khó kiếm, nhất là với những gia đình như Trần Nam.
Không ai bỏ ra một số tiền lớn như vậy chỉ để mua một chai nước giặt nhỏ xíu, cô nhìn bảng giá vàng óng ánh trên đó, cảm giác như có một xô nước lạnh đổ từ trên đầu xuống, lạnh thấu xương.
Sau khi về nhà, cô không bao giờ nhắc đến chuyện nước giặt đó nữa, dù Triệu Lan có hỏi thế nào, cô cũng chỉ nói không nhớ nữa.
Nhưng Trần Nam không ngờ, ngày hôm sau khi về nhà, trên bàn lại có một chai nước giặt nhỏ xíu đó, cô cầm lên ngắm thật lâu, mới chắc chắn đó chính là nhãn hiệu mà cô đã nhìn thấy.
“Mẹ, sao mẹ lại mua cái này về, cái này đắt lắm mà.” Cô ngẩng đầu lên.
Triệu Lan cười rạng rỡ nhìn Trần Nam rồi nói: “Siêu thị đúng lúc đang giảm giá, là chai cuối cùng để dọn hàng đấy, mẹ tranh thủ mua với giá hời, thấy không đắt nên mua.”
“Mẹ đã hỏi nhân viên siêu thị rồi, họ nói nhãn hiệu này tốt nhất, giặt đồ sạch sẽ, mặc vào còn thoải mái nữa, tất nhiên là mẹ phải mua rồi, Nam Nam của mẹ cũng phải dùng đồ tốt nhất chứ.”
Bà cười, dùng bàn tay hơi thô ráp xoa má con gái.
“Đợi mẹ nhận lương, mẹ sẽ mua một chai lớn, Nam Nam của chúng ta không thể thua kém người khác.”
Nghe những lời này, Trần Nam thấy mắt cay cay, cô cười lắc đầu: “Không cần đâu mẹ, con thấy loại ở nhà cũng tốt lắm rồi, chỉ cần là mẹ mua, đều là tốt nhất.”
Trần Nam ngẩng đầu lên, mắt hơi đỏ, ôm chặt lấy Triệu Lan, một cảm xúc không nói thành lời nhưng mãnh liệt lan tỏa từ vòng tay ấy.
Nhiều năm sau, chuyện đó đã qua, nhưng cô vẫn không biết liệu siêu thị ngày đó có giảm giá thật không.
Thế nhưng, cô luôn nhớ giá của chai nước giặt đó, nhớ đến tình yêu âm thầm của mẹ, và cô cũng không quên được Lộ Hủ.
Khi lớn lên, Trần Nam nhớ lại chuyện này, ở thời điểm đó, cô đã có thể mua rất nhiều chai nước giặt của thương hiệu đó, và cuối cùng cô thực sự đã mua rất nhiều.
Xe giao hàng chở cả đống đồ về nhà, Triệu Lan trách cô tiêu tiền hoang phí: “Mua nhiều nước giặt như thế làm gì, lúc nào cũng tiêu tiền linh tinh.” Trần Nam dở khóc dở cười: “Đây là do nó tốt mà mẹ, trước đây mẹ mua cho con, bây giờ con mua cho mẹ.”
Hương oải hương trên quần áo phảng phất, cô thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ về Lộ Hủ, nhớ lại bản thân ngốc nghếch của năm đó.
Khi biết cậu mặc toàn đồ hiệu, nghe bạn bè kể về sự xuất sắc của cậu, về gia đình giàu có như thế nào.
Cô nhìn xuống chiếc áo sơ mi ngắn tay đã phai màu của mình, tự nhận thấy bản thân thật bình thường, gu ăn mặc cũng chẳng có gì nổi bật.
Trong ký ức đó, chỉ một chai nước giặt đắt đỏ nhỏ bé đã khiến cô hoàn toàn thất bại trong việc thích Lộ Hủ.
Tuổi thanh xuân của cô luôn nhạy cảm và yếu đuối.
Nhưng nỗi đau khổ lớn nhất là khi nhìn lại sau vài năm, Trần Nam cuối cùng cũng nhận ra rằng, khi thật sự thích một người, có thể thích đến mức ghi nhớ tất cả mọi thứ, nhai đi nhai lại, tự ti và nhạy cảm.