Trần Hữu Mộc Lan - Nguyệt Ánh Sa Khâu

Chương 4

11

Người trong Hoắc phủ chỉ biết rằng Hoắc Đình đã nổi trận lôi đình với ta nhưng không ai rõ nguyên do.

Trong phủ lời đồn râm ran, ánh mắt mọi người nhìn ta cũng trở nên kỳ quặc.

Phương Tạ Viên cũng không có thay đổi gì nhưng dường như mọi thứ lại chẳng còn như lúc trước.

Ở trong mơ, ta hỏi Đại phu nhân: “Có phải Mộc Lan đã làm sai rồi không?”

Đại phu nhân đứng bên cạnh một con hươu toàn thân phát sáng, trên tay cầm một nhành mai gãy, nở nụ cười ôn hòa nhưng không chịu giải đáp nỗi nghi hoặc của ta.

Mùa hè, Hoắc Xuân không trở về, đến khi ta gặp lại hắn, kinh thành đã đón hết trận tuyết này đến trận tuyết khác.

A Mẫn nói rằng Hoắc Đình bảo nàng ấy đến mời ta ra tiền viện. Khi đến nơi, ta mới biết là Hoắc Đình đã chuẩn bị tiệc tẩy trần đón Hoắc Xuân về.

Ta đi đến đoạn rẽ ở hành lang đã nhìn thấy hai người đang đứng dưới mái hiên thưởng tuyết.

Hoắc Đình đội mũ lông chồn, áo choàng màu đen thêu tơ vàng lấp lánh, bên ngoài khoác thêm áo lông cừu, càng tôn lên nước da trắng như tuyết, mày mắt như tranh vẽ, dáng vẻ cao quý khó ai sánh bằng.

Hoắc Xuân đứng bên trái hắn, vóc dáng và khí độ đã không còn thua kém gì một nam nhân trưởng thành. Nếu như đứng cạnh không phải là Hoắc Đình mà là một nam nhân khác, Hoắc Xuân chưa chắc đã thua kém.

“Mộc Lan!”

Hoắc Xuân nhìn thấy ta liền vẫy tay gọi: “Huynh trưởng nói đã lâu không dùng bữa ở trong phủ, đúng lúc hôm nay ta trở về liền bảo nhà bếp chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, không có người ngoài, chỉ có ba người thân nhất chúng ta.”

Ta và Hoắc Đình đã mấy tháng không gặp, cho dù không dám nhìn thẳng, ta vẫn không nhịn được mà liếc nhìn hắn một cái.

Không biết Hoắc Xuân lấy đâu ra dũng khí để nói câu “người thân nhất” ấy.

Ba người, một bữa cơm, lại chia thành hai mảnh trời.

Hoắc Xuân chỉ mải trò chuyện với Hoắc Đình, hào hứng kể về những nghiên cứu học vấn tâm đắc gần đây. Còn Hoắc Đình thì có vẻ rất hài lòng với sự tiến bộ của đệ đệ, sắc mặt cũng dịu đi đôi phần, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng.

Chỉ có ta, ngồi như thể đây là bữa cơm trước giờ xử trảm, khó chịu không thể tả.

Lúc sắp tàn tiệc, Hoắc Đình nhận lấy hai chuỗi lá vàng xâu bằng chỉ đỏ từ tay Hạ cô cô, rồi đưa cho ta và Hoắc Xuân:

“Hôm trước ta đến phủ thượng của Khương đại nhân làm khách, thấy hắn phát tiền trừ tà cho các đệ muội và vãn bối trong nhà, mới chợt nhớ ra bản thân làm huynh trưởng mà chưa từng cho hai người các ngươi thứ gì. Đêm giao thừa năm nay chắc là ta vẫn phải ở trong cung, vậy nên đưa trước cho các ngươi.”

“Huynh trưởng, tiền trừ tà này... có phải nhiều quá rồi không?”

Ta và Hoắc Xuân lớn đến chừng này rồi mà chưa từng thấy nhiều lá vàng đến thế bao giờ.

Hoắc Đình dường như cũng cảm thấy rằng khi quan tâm người khác thì nên dịu dàng hơn một chút, cho nên khi nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt ta và Hoắc Xuân, ánh mắt hắn lại có chút ôn hòa.

Như thể người suýt chút nữa tiễn ta về Tây Thiên cách đây không lâu không phải là hắn.

Lúc này, có người vào bẩm báo: “Đại nhân, công tử và tiểu thư phủ Từ Tướng quân đến.”

Hoắc Đình khẽ nhướng mày: “Ồ?”

Ngay sau đó, ngoài cửa đã vang lên một giọng nói trong trẻo như chuông bạc, vừa mới bước qua bậc thềm đã vui mừng cất tiếng: “A Trì, huynh về rồi!”

Bên cạnh, một thiếu niên cất giọng ngăn cản: “Viện Nhi, không được vô lễ, trước tiên phải bái kiến Tham Chính đại nhân đã.”

Được thiếu niên kia nhắc nhở, cô nương liền hành lễ với Hoắc Đình.

Cô nương ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn như chất chứa cả hồ nước mùa thu, như thể biết nói, khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ, linh động tươi tắn mang đến cho người ta một cảm giác như làn gió xuân thổi nhẹ qua, đẹp không chút tì vết.

Có lẽ vì đã lâu không ra ngoài, cũng quá lâu chưa gặp một nữ tử nào hoạt bát sinh động như vậy nên ta nhất thời có chút sửng sốt.

Hoắc Xuân đứng dậy: “Khánh Chương huynh, A Viện muội muội, mau ngồi đi.”

Sau khi ngồi xuống, Từ Viện chớp chớp đôi mắt lấp lánh như sao, tò mò đánh giá ta.

Hoắc Xuân lên tiếng: “Khánh Chương huynh, vị này chính là Lư Mộc Lan, người mà ta đã nhắc đến với huynh rất nhiều lần.”

Từ Viện nhanh chóng nắm chặt lấy tay của ta, tiếp lời:

“Ta đã nghe qua về tỷ. Tỷ là thiếp thất của huynh trưởng A Trì, cũng chính là vị tiểu tẩu tẩu năm đó cõng hắn từ huyện Mậu tới đây phải không? Ta còn tưởng tẩu tẩu là một phụ nhân trung niên, không ngờ lại còn trẻ thế này.”

Ta cúi đầu khẽ cười, nhưng ngay lúc đó Hoắc Xuân vươn tay từ bên kia bàn tới giành lại tay ta từ tay Từ Viện:

“Mộc Lan là thê tử chưa cưới của ta. Khi còn ở huyện Mậu, chúng ta đã là thanh mai trúc mã. Nàng ấy không phải thiếp thất của huynh trưởng ta, đó chỉ là lời đồn nhảm trên phố mà thôi.”

Sắc mặt Từ Viện có phần lúng túng, trông không được tự nhiên cho lắm.

Dù sao Hoắc Xuân vẫn còn trẻ, sự sốt sắng và chút chột dạ khi muốn đính chính, ta đều nhìn thấy hết.

Sau đó ta rời đi, Hoắc Xuân và Từ Khánh Chương vẫn còn đang trò chuyện. Vừa bước đến cửa ta đã chạm mặt Hoắc Đình, người đã rời bàn tiệc từ trước, lúc này đang đi vào từ bên ngoài.

Hắn vừa phủi những hạt tuyết đọng trên ống tay áo vừa liếc mắt nhìn vào trong phòng, rồi khi nhìn về phía ta, ánh mắt dường như thấu tỏ mọi chuyện giống như ta.

Sau đó Hoắc Xuân níu lấy ta giải thích. Ta đứng trong sân không nhanh không chậm xới đất cho gốc sơn trà, còn hắn thì kể tường tận chuyện mình kết thân với Từ Khánh Chương khi ở Lang Hiên như thế nào, rồi tình cờ quen biết Từ Viện ra sao.

Thấy ta không có phản ứng, Hoắc Xuân sốt ruột, đưa tay giật lấy cái xẻng từ trong tay ta, đôi mắt trừng lớn:

“Mộc Lan, bộ dạng này của ngươi là giận hay là không giận? Ta càng ngày càng không thể hiểu được ngươi.”

Nếu nói ta tức giận thì khi Từ Viện mỉa mai ta, Hoắc Xuân cũng không để nàng ta được đắc ý.

Nếu nói ta không tức giận thì lại giống như ta hoàn toàn không để t@m đến chuyện hôm nay.

Ta khẽ cười:

“A Trì, ngươi vốn dĩ là một tài tử có tài năng xuất chúng, thậm chí so với thiếu gia Hoắc Tân năm xưa chỉ có hơn chứ không có kém. Có cô nương ái mộ ngươi cũng là điều dễ hiểu, bọn họ tìm đến ta cũng chẳng có gì bất ngờ, không sao cả.”

“Không sao? Mộc Lan, ngươi hoàn toàn không để tâm chút nào ư?”

“A Trì, chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện này mà ta phải tranh cãi với ngươi sao? Từ cô nương còn trẻ, chưa hiểu chuyện, chẳng lẽ ta cũng phải cư xử hồ đồ theo?”

Hoắc Xuân sững sờ:

“Ta không có ý đó. Ta chỉ cảm thấy Mộc Lan... ngươi cũng nên có cảm xúc chứ. Nếu không vui, không thích, ngươi có thể biểu lộ ra. Dáng vẻ dửng dưng như nước lặng không gợn sóng này của ngươi khiến ta cảm thấy bất an.”

Ta nghiêng đầu nhìn hắn:

“A Trì, Từ Viện bao nhiêu tuổi?”

“Mười... chắc khoảng mười bốn.”

“Còn ta?”

“Mười chín.” Hoắc Xuân lập tức căng thẳng, vội nói: “Mộc Lan, ta không bận tâm chuyện tuổi tác.”

“A Trì, ta biết ngươi không để t@m đến chênh lệch tuổi tác giữa chúng ta. Nhưng bây giờ ngươi đang ở độ tuổi rực rỡ nhất, còn ta dường như chưa bao giờ có sự kiêu hãnh hay hoạt bát của một thiếu nữ, chắc là ngươi cũng thấy được sự già dặn và mệt mỏi hiện rõ trên người ta. Vừa rồi khi ba người ta, ngươi và Từ cô nương ngồi cùng nhau, ai xứng đôi với ai hơn, người sáng suốt vừa nhìn đã biết. Ngươi cảm thấy kỳ lạ, sao ta lại không cảm thấy tiếc nuối chứ?”

“Mộc Lan, ta sai rồi.”

Hoắc Xuân lập tức ôm chặt lấy ta:

“Ta đáng chết, ta có lỗi với ngươi. Ngươi vì ta mà bị liên lụy phải chịu khổ, vậy mà ta lại còn làm ngươi phiền lòng.”

Ta nhẹ nhàng đẩy hắn ra, rồi quay người tiếp tục công việc:

“Nghe nói Đại Tướng quân Từ Tri Viễn là người trung nghĩa, cương trực công chính, vừa mới được triệu về từ Tái Bắc. Ông ấy hẳn không thuộc phe Dục vương hay Bành Chiêu, kết giao bằng hữu với công tử và tiểu thư Từ gia cũng là chuyện tốt, nhưng vẫn nên hỏi qua ý kiến của Hoắc đại nhân trước thì hơn. Còn nữa, nghe nói Bành Chiêu sắp thoái vị, vị trí Thừa tướng có khả năng cao sẽ rơi vào tay Hoắc gia. Ngươi tuyệt đối không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào vào thời điểm quan trọng này. Mọi thứ đều phải đặt tiền đồ của Hoắc đại nhân lên hàng đầu, sau này ngươi cũng có thể...”

Ta không nói hết câu, bởi vì ta nhận ra Hoắc Xuân bên cạnh bỗng đứng bất động, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ kinh hoàng.

Trong sự kinh hoàng ấy còn xen lẫn cả ngỡ ngàng khó tin.

Lúc này ta cũng nhận ra mình đã nói lỡ lời, để lộ rằng bản thân biết quá nhiều.

Bây giờ Hoắc Xuân đã không còn dễ bị lừa gạt giống giống như lúc trước nữa. Ta lập tức sửa lời:

“Xem ta này, lại mắc bệnh nói liên miên lải nhải rồi. Ta chỉ là một nữ nhân, biết gì đâu chứ.”

12

Trước đêm giao thừa, Hoắc Đình tiến cung, chưa tới mấy ngày tin tức hắn được thăng chức Thừa tướng đã lan truyền khắp kinh thành.

Đến khi hắn từ trong cung trở về đã là đầu tháng Giêng.

Sau khi nghe hắn hỏi, ta mới nhận ra đã mấy ngày rồi chưa gặp Hoắc Xuân.

Tối đến, gia nhân được phái đi tìm kiếm quay về báo rằng Hoắc Xuân đang uống say bí tỉ tại Chính Dương lâu cùng vài người bằng hữu, khuyên thế nào cũng không chịu về.

Một người luôn tuân thủ quy củ như Hoắc Xuân, đây là lần đầu tiên say rượu không về nhà.

Hoắc Đình ngồi ngay ngắn ở chính đường, không tỏ rõ thái độ. Hắn xưa nay vẫn luôn như vậy, hỉ nộ không hiện lên mặt nhưng trong phòng tất cả mọi người đều như cảm giác được mưa gió nổi lên, ai nấy lặng ngắt như tờ.

Ta hiểu rõ, nếu Hoắc Xuân gây ra chuyện, sẽ bị kẻ có ý đồ lợi dụng để bịa đặt làm to chuyện, vì thế ta đứng lên, nói:

“Đại nhân, để ta đi tìm A Trì về.”

Không ngờ Hoắc Đình cũng đứng dậy:

“Cùng đi đi. A Trì đã không còn là trẻ con nữa, nếu như nó làm loạn lên, sợ rằng một mình ngươi không giữ nổi.”

Nghe Hoắc Đình nói như vậy, ta bất đắc dĩ bật cười.

Hắn hỏi ta vì sao lại cười, ta đáp:

“Ta không dám so sánh với đại nhân nhưng những năm qua, chuyện quản thúc A Trì, ta và đại nhân chẳng phải đều đã hao tâm tổn sức như nhau sao?”

Hoắc Đình hiếm hoi buông một câu đùa giỡn:

“Năm đó khi hai người các ngươi lần lượt ngã nhào xuống trước mặt ta, mối nghiệt duyên này đã định sẵn rồi.”

Tuyết rơi rất lớn, xe ngựa lăn bánh chậm rãi trên nền tuyết, chuông đồng gắn trên xe vang lên tiếng leng keng. Tiếng chuông đó như kéo dài ra một vết nứt của thời gian, nhắc lại chuyện năm đó, tình cảnh này thật sự có chút giống với chuyện khi ấy.

Cuối cùng, ta lấy hết dũng khí nói ra với Hoắc Đình những lời giấu kín trong lòng bấy lâu nay:

“Đại nhân, ta gây ra tai họa, nhất định ngài đã tốn không ít công sức để thu dọn hậu quả. Sau này ta mới hiểu, khi ấy ngài mắng ta là đúng, ta khư khư cố chấp đã gây cho ngài không biết bao nhiêu phiền phức rồi.”

Khi Bành Diệu Tổ vừa chết, ta nghe nói kinh thành từng rối loạn một thời gian. Lúc ấy ta trốn trong Hoắc phủ, không dám dò hỏi tin tức nhưng đã chuẩn bị tinh thần để nhận lấy cái chết.

Vậy mà sau đó cơn sóng gió ấy lại vô cớ lắng xuống, mọi chuyện cũng được định đoạt.

Đương nhiên ta hiểu rõ, không phải Bành gia bằng lòng bỏ qua, mà nhất định là có người đã ra mặt, mạnh mẽ dập tắt mọi thứ.

Mà muốn dập tắt chuyện này khó khăn đến nhường nào. Ngoài Thánh thượng ra, chỉ có một người có thể làm được.

“Chuyện qua rồi.”

Hoắc Đình ngồi trong góc tối của xe ngựa, ta không thấy rõ sắc mặt hắn, chỉ có ba chữ lạnh lùng vang lên tựa như tiếng vọng giữa khe núi tĩnh lặng.

“Ngươi không làm gì sai cả. Ta còn biết Bành Diệu Tổ là hung thủ trước cả ngươi nhưng lại không quyết đoán bằng ngươi.”

“Người làm việc lớn đương nhiên có mưu tính lâu dài, còn ta chỉ muốn báo thù, chỉ nghĩ đến chuyện hả dạ nhất thời. Cũng may không làm hỏng tiền đồ của đại nhân, nếu không ta sẽ trở thành tội nhân mất.”

“Tiền đồ...” Hoắc Đình ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhìn ra ngoài cửa sổ, lại buông tiếng thở dài: “Tiền đồ à...”

Ta thuận theo lời hắn: “Tiền đồ đương nhiên quan trọng nhưng đại nhân cũng phải giữ gìn sức khỏe.”

Nói chuyện một lát, xe ngựa đã đến trước cửa Chính Dương lâu.

Ta nhảy xuống xe trước: “Đại nhân vẫn là không nên lộ diện ở chỗ này thì hơn, chi bằng để ta vào gọi A Trì ra.”

Gã sai vặt đưa cho ta một cây dù, ta vừa định bước qua ngưỡng cửa lại nhìn thấy Hoắc Xuân được một đám người vây quanh đi ra từ trong lâu.

Nếu không phải hắn đang mặc bộ y phục ta quen thuộc thì suýt chút nữa ta không nhận ra đó là A Trì trong ký ức của ta.

Rượu làm khuôn mặt hắn đỏ bừng, phong thái thanh cao vốn có của một thư sinh trên người hắn thời khắc này đã hoàn toàn mất sạch. Hắn xiêu xiêu vẹo vẹo, bị men say làm cho chao đảo theo từng câu nói cười ph óng đãng.

Những kẻ bên cạnh đều là công tử thế gia, bộ dạng nhếch nhác chẳng khác hắn là bao.

Ta vừa định bước lên gọi hắn thì từ bên trong cửa lớn đột nhiên có một cô nương chạy vội ra, ôm một cái áo choàng phủ lên người Hoắc Xuân.

Hoắc Xuân lùi lại một chút, cả người liền ngã vào trong vòng tay của nữ tử kia.

Nữ tử kia không ai khác, chính là Từ Viện.

Từ Khánh Chương đứng bên cạnh cười nói:

“Các ngươi xem, còn chưa gả cho A Trì mà đã không nhận ra ca ca rồi.”

Hoắc Xuân quay đầu nhìn Từ Viện, tay khẽ nhéo lên khuôn mặt trắng nõn như ngọc của nàng ta một cái, ghé sát vào tai nàng ta nói mấy câu.

Khuôn mặt Từ Viện lập tức đỏ bừng.

Mà khi ánh mắt hắn chạm đến ta, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, hoảng hốt rời khỏi áo choàng, bước nhanh về phía ta.

Buồn cười thay là hắn đã say đến mức không thể đi vững.

Hắn cười: “Mộc Lan, sao ngươi lại tới đây?”

“Ồ, vị tỷ tỷ này là ai vậy?” Một công tử tò mò ghé đầu nhìn sang, cười đùa:

“Hoắc Xuân, đây là tỷ tỷ của ngươi sao? Tỷ tỷ, hân hạnh, hân hạnh! Tỷ tỷ xinh đẹp quá!”

Từ Khánh Chương kéo người tò mò kia về phía sau, thì thầm mấy câu, rồi ngay sau đó vang lên một tiếng hét kinh hãi còn lớn hơn: “Tẩu tẩu? Thê tử chưa cưới? Rốt cuộc là sao thế?”

Trong lúc ồn ào, ta nhỏ giọng nói với Hoắc Xuân: “A Trì, về nhà thôi.”

Hoắc Xuân mặt mũi đỏ bừng, ngẩng cổ lên, ta biết hắn đang giận dỗi nhưng không hiểu vì sao hắn lại tức giận.

Trên người hắn tỏa ra mùi hương lan nhè nhẹ, là mùi hương ta từng ngửi qua.

“Ta không về.”

“A Trì, ngươi chưa bao giờ say rượu tìm vui. Cho dù có chuyện phiền lòng gì cũng không nên chọn lúc này, khi Hoắc đại nhân vừa mới được thăng chức, có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào Tướng phủ, bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo ngươi?”

“Mộc Lan, ngươi có thể đừng dạy dỗ ta như vậy nữa được không? Ngươi luôn miệng nói suy nghĩ cho Hoắc phủ, suy nghĩ cho huynh trưởng, còn ta thì sao? Ngươi từ đầu đến cuối đều xem ta là trẻ con mà quản thúc. Ngươi có từng nghĩ đến việc ta đã trưởng thành, ta là người từng nói sẽ cưới ngươi, ngươi có từng có một khắc nào đối xử với ta như một nam nhân không?”

Men rượu khiến Hoắc Xuân trông vô cùng buồn bã, đôi mắt đỏ rực.

Ta không thể đáp lại lời hắn, chỉ có thể tiếp tục nói: “Về nhà thôi, về nhà rồi nói.”

Ta vừa định quay người, đột nhiên nghe thấy một tiếng rít sắc lạnh không biết vang lên từ nơi nào, bên trong khóe mắt dường như có một bóng đen lướt qua.

Ta vội vàng đẩy mạnh Hoắc Xuân ra, một cơn đau nhói xuyên qua giữa ngực.

Mặc dù là mùa đông giá rét nhưng ta lại cảm thấy trong lồ ng ngực như có một dòng nước ấm không ngừng tuôn ra.

Là Hoắc Đình đã bế ta lên từ dưới nền đất tuyết, khuôn mặt tái xanh của hắn bị máu của ta phun ra nhuộm đỏ, đôi mắt đen nhánh phản chiếu mọi thứ xung quanh đang quay cuồng.

Hắn gọi ta: “Mộc Lan! Mộc Lan!”

Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy hắn gọi tên ta.

13

Huyện Mậu không có tuyết, cho dù là giữa mùa đông trong sân cũng chỉ có vài cánh hoa đào bị gió thổi rơi lác đác.

Hoắc Xuân cắn đầu bút, nằm sấp trên bậu cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Ta vừa vùi đầu viết chữ vừa hù dọa:

“Hoắc A Trì, còn không qua đây viết cho xong, cẩn thận ta mách Đại thiếu gia là ngươi lại phải ăn đòn đấy.”

Hoắc Xuân bĩu môi: “Lư Mộc Lan, suốt ngày ngươi ngoài việc tỏ vẻ ngoan ngoãn trước mặt tẩu tẩu của ta thì còn làm được gì nữa? Ta chẳng ưa nổi ngươi.”

Ta lập tức ném bút đi, chạy đến bên cửa sổ túm lấy bím tóc nhỏ của Hoắc Xuân rồi bắt đầu đánh hắn. Hắn nhỏ con hơn ta nhiều, ta đánh hắn rất dễ dàng.

Những người đang đánh cờ trong đình cách bọn ta rất xa, xa đến mức chỉ có thể thấy hai bóng mờ mờ, nhưng thần kỳ là ta lại có thể nghe rõ họ nói chuyện.

“Tế Trạch huynh, huynh nói xem, nha đầu mà Đại tẩu nhặt về kia lại dám đánh A Trì sao?”

Hoắc Tân thiếu gia cười ha hả: “Trong nhà này, ngoài ta ra cũng chỉ có con bé ấy dám đánh nó thôi. A Trì trời sinh đã ngang bướng, đúng là cần có người giúp ta dạy dỗ.”

“Sao ta nghe nói ban đầu nha đầu này là Đại tẩu mua về cho huynh?”

“Ôi, Đông Trần, đừng nghe người ta nói bậy. Ta và Nhược Mai từ đầu đến cuối luôn coi Mộc Lan như muội muội. Nỗi khúc mắc trong lòng Nhược Mai là vì chúng ta không có con. Nếu bắt ta sinh con với người ta không yêu, ta không cam tâm. Còn nếu có thể cùng người mình yêu sống đến bạc đầu giai lão thì có con hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.”

“Còn ngươi đấy, Đông Trần, ngươi cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên có một người biết nóng biết lạnh* rồi.”

*Biết nóng biết lạnh: ý chỉ người quan tâm chăm sóc.

“A Trì, Mộc Lan!"” Giọng của Đại phu nhân đột nhiên vang lên: “Đến ăn khoai nướng nào!”

“Mộc Lan! Mộc Lan!”

Tiếng gọi “Mộc Lan” vang vọng, như thể đến từ một nơi xa xôi trong Hoắc gia.

Khuôn mặt của Hoắc Tân thiếu gia và Đại phu nhân cuối cùng bị ánh sáng trắng chói mắt nuốt chửng mất.

“Hoắc Xuân, ngươi là đồ khốn kiếp.”

Trong luồng sáng đột ngột xuất hiện ấy, giọng nói đầy phẫn nộ của Hoắc Đình vang lên.

“Nàng ấy đã vì ngươi như thế nào, chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được sao? Bao nhiêu năm qua, nàng ấy đã trông chừng bên cạnh ngươi từ khi ngươi còn là một đứa trẻ non nớt chưa hiểu chuyện, che chở ngươi trưởng thành, đã đối xử với ngươi bao dung, chu đáo ra sao, chẳng lẽ ngươi không rõ? Nàng ấy chỉ lớn hơn ngươi vài tuổi mà đã hiểu chuyện sớm hơn ngươi, càng hiểu rõ hơn ngươi nỗi đau nhà tan cửa nát, bôn ba lận đận. Vì thế mà nàng ấy sống cẩn trọng từng chút một. Ngươi có tư cách gì mà trách nàng ấy không quan t@m đến ngươi? Làm sao ngươi có thể mong nàng ấy giống như những nữ tử khác, vui cười giận dỗi, nũng nịu với ngươi? Ngươi thậm chí còn chưa từng hỏi nàng ấy có bằng lòng ở bên cạnh ngươi hay không! Ngươi luôn cảm thấy những gì nàng ấy làm cho ngươi đều là chuyện đương nhiên, là thuộc về ngươi. Ngươi không biết quý trọng nàng ấy thì cũng thôi đi, lại còn vì giận dỗi mà ra ngoài uống say không về, gây ra họa lớn thế này! Nếu nàng có mệnh hệ gì, ngươi và ta phải ăn nói thế nào với đại ca, đại tẩu dưới suối vàng đây?”

“Nếu như Mộc Lan không sống được, ta lấy cái chết tạ tội, như vậy được chưa?”

“Ngươi...”

Là tiếng quyền cước đánh vào da thịt.

Ta nghe thấy tiếng Hoắc Xuân r3n rỉ đau đớn, rồi đột nhiên cao giọng hét lên: “Ta có lỗi với Mộc Lan, huynh có đánh ta đến chết ta cũng chịu! Nhưng huynh trưởng, huynh có dám nói huynh chưa từng có chút tình ý nào với Mộc Lan không?”

Cái gì... tên khốn Hoắc Xuân này đang nói gì vậy? Cho dù là mơ cũng không thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy!

Ta gấp đến mức lồ ng ngực đau nhói, một ngụm máu đen trào ra từ trong miệng.

“Tỉnh rồi! Tỉnh rồi!”

Bên tai đột nhiên vang lên âm thanh ngoài giấc mộng.

“Không phải đại phu đã nói rồi sao? Chỉ cần nôn ra hết máu ứ trong tim là sẽ ổn thôi.”

Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng ta, là giọng của Hoắc Đình: “Nước, rót một chén nước lại đây.”

Hạ cô cô đỡ ta ngồi dậy, cho ta uống nước, lúc này ta mới cảm thấy lồ ng ngực dễ chịu hơn một chút. Ta ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Đình đang đứng bên cạnh, hỏi:

“Đại nhân, A Trì đâu rồi?”

Bình Luận (0)
Comment