Trọng Sinh Làm Giáo Chủ Ma Giáo - Côn Luân Ma Chủ (Dịch Full)

Chương 1434 - Chương 1434. Thái Độ 1

Chương 1434. Thái độ 1

Bố trí của Sở Hưu ngày trước vốn là lời nói dối, khổ nỗi chuyện này lại quá nhiều điểm trùng hợp, lại có người ‘tình cờ’ phù hợp với lời nói dối đó.

Hàn Bình giải thích cũng khá hợp lý, cho nên Phương Vân Độ chỉ suy nghĩ một chút rồi bình thường trở lại.

Dù sao mười tám năm qua giáo chủ sinh sống trong một tiểu gia tộc bất nhập lưu, đương nhiên kiến thức có hạn.

Chuyện mình có thể làm bây giờ là cố gắng giúp giáo chủ khôi phục thực lực năm xưa, có vậy thì trí nhớ của người mới hoàn toàn thức tỉnh, trở thành Độc Cô Duy Ngã ma diễm ngập trời năm xưa.

Mà cùng lúc đó, bọn Hàn Bình không biết là đại bộ phận võ giả tông môn Chính đạo đã tụ tập ở phía nam Đông Tề.

Trước đó đám người Lăng Vân Tử bỏ bao công sức và thời gian tìm chuyển thế của Độc Cô Duy Ngã, kết quả vẫn không có thu hoạch gì.

Nhưng giờ thì hay rồi, người ta chủ động tới cửa, chuyện này khiến đám người Lăng Vân Tử hết sức kích động, nhưng đồng thời sâu trong lòng lại thấy khủng hoảng.

Đây chính là Độc Cô Duy Ngã, là Ma Chủ vô thượng trong truyền thuyết, là cường giả tối cao đè nén toàn bộ giang hồ.

Thứ chưa biết mới là kinh khủng nhất, ít nhất đám người Lăng Vân Tử tuy biết đối phương đang ở trong Thư Thành, tạm thời thực lực cũng không cường đại như bên mình, nhưng bọn họ lại không dám vọng động, chỉ thành lập một cứ điểm cắm chốt bên ngoài Thư Thành.

Trong doanh trướng, Lăng Vân Tử, Lục Trường Lưu, Trương Đạo Linh, ba vị chấp chưởng của Đạo môn đều có mặt. Bên phía Phật môn có người của Đại Quang Minh Tự, Tu Bồ Đề Thiền Viện thì chỉ có mình Rama, một vị chí cường giả cảnh giới Thiên Địa Thông Huyền là Bất Không hòa thượng đang bế quan, không tới đây.

Bất Không hòa thượng tu luyện Bất Tử Thiền vừa thức tỉnh, tinh thần và nguyên thần đều bị tổn hại đôi chút, cho nên cần bế quan.

Lần trước hắn dẫn đầu mọi người tới Côn Luân Ma Giáo là vì chuyện này quá khẩn cấp, phá hủy Côn Luân Ma Giáo trước rồi bế quan cũng không muộn.

Kết quả chuyện này lại là đầu voi đuôi chuột, Bất Không hòa thượng cũng phát hiện nguyên thần của mình bị tổn hại khá nghiêm trọng, quên đi một số thứ. Ví dụ như hắn thấy Sở Hưu rất quen thuộc nhưng mãi vẫn không nhớ ra mình từng gặp ở đâu.

Cho nên lần này trở về Tu Bồ Đề Thiền Viện, hắn trực tiếp bế quan chiều sâu, không cho phép bất cứ ai quấy rầy.

Trong doanh trướng, Lăng Vân Tử nhìn Trương Đạo Linh nhíu mày nói: “Trương đạo huynh, sao lần này lão thiên sư không tới? Trên giang hồ hiện tại chỉ có ngài ấy từng gặp mặt Độc Cô Duy Ngã, vạn nhất kẻ đó là Độc Cô Duy Ngã cũng chỉ lão thiên sư mới có thể nhận ra.”

Mọi người ở đây đều nhìn sang phái Trương Đạo Linh, chờ hắn trả lời.

Lúc trước bọn họ cùng nhau lên Côn Luân Sơn, Thiên Sư Phủ không tới thì thôi, kết quả sau khi mọi chuyện xong xuôi bọn họ mới biết hóa ra Thiên Sư Phủ cũng tới nhưng không lên núi với bọn họ mà đi loanh quanh dưới chân Côn Luân Sơn. Chuyện này cũng khiến cho bọn họ hiểu được suy nghĩ của Thiên Sư Phủ, nhưng càng làm bọn họ tức tối.

Thiêln Sư Phủ làm vậy đúng là lươn lẹo, nhưng chỉ là lươn lẹo mà thôi, bọn họ cũng không tiện chỉ trích.

Nhưng nếu lần này lão thiên sư còn không tới, vậy sẽ là quá đáng.

Dù sao trên giang hồ mọi người đều biết chỉ có lão thiên sư là sống từ thời Độc Cô Duy Ngã. Bây giờ chuyển thế của Độc Cô Duy Ngã xuất hiện, lão thiên sư không tới phân biệt thì ai mà phân biệt được?

Trương Đạo Linh ho khan một tiếng nói: “Chư vị cũng biết mà, lão thiên sư tuổi tác đã cao, đã sớm bỏ mặc sự vụ trong Thiên Sư Phủ, thân thể cũng càng ngày càng kém, chỉ có thể ở phía sau Thiên Sư Phủ tĩnh dưỡng.

Khổ nỗi thời gian vừa qua thân thể lão nhân gia khó chịu, đang bế quan ổn định, thật sự không thể ra ngoài được. Thế nên ngài mới không tới.”

Nghe xong câu này, mọi người ở đây không biết nên chửi thế nào.

Bọn họ cũng không ngờ một kẻ mắt rậm mày to như Trương Đạo Linh mà có thể nói dối không chớp mắt như vậy.

Lão thiên sư tuổi tác đã cao thì đúng, ngoài Bất Không hòa thượng tu luyện Bất Tử Thiền và Lục Giang Hà bị phong ấn, trên giang hồ không tìm được ai tuổi tác cao hơn hắn.

Nhưng ai mà chẳng biết lão thiên sư càng già càng dẻo dai, tuy tuổi tác không nhỏ nhưng sức chiến đấu chẳng hề suy yếu, ngược lại càng mạnh.

Trước đây ít năm hắn còn đánh với Dạ Thiều Nam một trận, tuy rơi xuống hạ phong nhưng không phải đại bại.

Hơn nữa ai cũng biết, rõ ràng lão thiên sư ngày ngày ở sau núi Thiên Sư Phủ nhàn nhã phơi nắng, có bao giờ cần tĩnh dưỡng? Vì sao hết lần này tới lần khác lại thân thể khó chịu đúng lúc đến vậy?

Tất cả mọi người đều bất đắc dĩ, nhưng cũng không tiện trở mặt với Thiên Sư Phủ trong thời khắc hiện tại.

Thấy biểu cảm của mọi người ở đây, rốt cuộc Trương Đạo Linh cũng hiểu vì sao lão thiên sư lại bảo hắn phải vô sỉ một chút.

Trong một số thời khắc có vẻ như vô sỉ rất có tác dụng. Ví dụ như hiện tại, rõ ràng mọi người đều biết hắn đang từ chối nhưng lại không thể làm gì được hắn. Không thể không nói cảm giác này đúng là thú vị.

Ngay lúc này bên ngoài lại có tiếng động ầm ĩ, mọi người ở đây đều cau mày, Hàn Cửu Tư của Chân Vũ Giáo đứng ra nói: “Ta ra ngoài xem thử.”

Hắn đứng dậy đi ra, gương mặt lập tức có thêm địch ý.

Người vừa tới trước doanh trướng của liên minh Chính đạo chính là Sở Hưu!

Sở Hưu tới đây không phải để gây chuyện mà đến tìm hiểu tin tức.

Dù sao Côn Luân Ma Giáo mới được thành lập, mạng lưới tình báo trong khu vực Trung Nguyên còn chưa hoàn thiện. Trong chuyện này chỉ có một số tin tức phiến diện được Lạc Phi Hồng và Thanh Long Hội ở Đông Tề báo cáo về, không được hoàn chỉnh.

Còn bên phía liên minh Chính đạo này, Sở Hưu dám cam đoan chắc chắn bọn họ đã nghiên cứu triệt để tên Hàn Bình kia, thậm chí đào cả tổ tông tám đời của hắn lên.

“Sở Hưu, ngươi tới đây làm gì?”

Hàn Cửu Tư sắc mặt bất thiện nhìn Sở Hưu, phải nói là cực kỳ bất thiện, thậm chí có thể nói là thù hằn.

Hàn Cửu Tư không phải người của thời đại này, cho dù Chân Vũ Giáo vẫn còn nhưng thực ra hắn vẫn thấy Chân Vũ Giáo hiện tại có phần xa lạ.

Cho nên người có quan hệ tốt nhất với hắn lại là đối thủ cũ, Vân Mộng Tử.

Kết quả sau này Vân Mộng Tử lại chết trong tay Sở Hưu, thậm chí một nửa số võ giả tám trăm năm trước đều chết trong tay Sở Hưu.

Vân Mộng Tử đã chết, đám người Ma đạo cũng chết, Sở Hưu chẳng khác nào khắc tinh của bọn họ.

Sở Hưu điềm nhiên nói: “Đừng căng thẳng như vậy, ta tới tìm các ngươi hỏi tin mà thôi. Các ngươi quan tâm tới tin tức về chuyển thế của Độc Cô Duy Ngã, ta cũng quan tâm, chia sẻ chút nhé?”

Hàn Cửu Tư lạnh lùng nói: ”Sở Hưu, ngươi đừng tưởng chúng ta không làm gì được ngươi, toàn bộ võ lâm Chính đạo cũng không làm gì được ngươi!

Nếu hôm nay chúng ta chứng minh được Độc Cô Duy Ngã kia là thật, chúng ta sẽ lập tức diệt trừ hắn, để hắn không thể gây họa cho giang hồ!”

 

Bình Luận (21)
Comment
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
3 Ngày Trước
Chà, hình như đây là lần đầu tiên a Sở xuất thủ cứu võ giả tiền bốiemo
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
4 Ngày Trước
Trần Thanh Đế tung 3 quyền, cường giả nửa bước Võ tiên sống dở chết dởemo
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
5 Ngày Trước
Nói thật là nếu một thế lực bất kỳ có một "Ngụy Thư Nhai" thì thế lực đó chắc chắn luôn duy trì đc sự phát triển có chỗ đứng trong giang hồ, nếu là một thế gia thì có thể đứng trong tốp đầu của thậm chí tranh vị trí số một của Thương Thủy Doanh thị, nếu là một thế lực trong ca dao giang hồ thì phải là thế lực mạnh nhất, còn nếu trong ngũ đại kiếm phái (h là tam đại kiếm phái), thì cũng thuộc hàng nhất nhì, ko kể đến có thể điều khiển tạo vật thiên địa như vô căn thánh hoả, thì không chỉ với tu vi Thiên địa thông huyền mà còn là khả năng nhìn xa trông rộng, hiểu thời thế hiểu lòng người, có uy danh hiển hách cùng thực lực đỉnh tiêm nhưng lại ko bá đạo phách lối, ko bảo thủ cỗ hũ, biết nhu cương đúng lúc đúng thời điểm mà còn ưu tiên thế hệ trẻ trong thế lực lên hàng đầu. Cuộc đời a Sở mà ko gặp đc lão Ngụy mà gặp bất kỳ đại lão nào khác trong nhánh Ẩn ma thì chắc cũng ko đc như bây h
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
7 Ngày Trước
Trớ trêu thay một đời kiêu hùng của đại tông sư bói toán, lần bói ra thiên cơ đỉnh cao nhất đời lại là việc môn phái mình bị diệt, haizzz
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
8 Ngày Trước
haiyaaa, đọc chương này mà hoài niệm ngày a Sở mới nhậm chức ở Quan Trung Hình Đường
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
9 Ngày Trước
Sao tác giả cứ nhấn mạnh cô nàng Lâm Phượng Vũ này ngực to vô não v nhỉ;))))
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
9 Ngày Trước
mỗi lần 2 cha nội hạng 3 hạng 4 chí tôn bảng, Chung Thần Tú với Quần Vô Thần gặp nhau là Quân Vô Thần như bị điên, gặp khắc chế cứng, khắc cả thực lực lẫn khắc khẩu=)))), may mà Chung Thần Tú tới kịp chứ ko a Sở lại phải tái tạo lại cơ thể
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
10 Ngày Trước
Chí tôn bảng đệ nhất cường giả hiện tại cũng ko phải là người bình thường về "tâm thần", 5 hạng đầu chí tôn bảng chắc có mỗi môn chủ Thiên Môn là bth
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
10 Ngày Trước
A Bách Đông Lai hài hước điên
Trả lời
| 0
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
10 Ngày Trước
Đọc giới thiệu một người bth lên đx chân hoả luyện thần lại có thần nhãn là biết ngay có cơ duyên liên quan đến Chung Thần Tú rồi
Trả lời |4 trả lời
| 0

1

2

3