Vị nguyên soái Đế quốc luôn luôn một vẻ bình tĩnh, lạnh lùng đột ngột nghẹn lời.
Từ tẩm cung tập tễnh đi ra, bí thư quan tóc bạc ngẩng đầu lên.
Asachar đột nhiên nhào vào cửa sổ mạn tàu của khoang cứu nạn.
Hắn ở khoảng cách gần nhất với cơ giáp đó, vì thế trong quá trình rơi xuống, rõ ràng mà thấy cặp đèn mắt của Tinh Hồng cực kỳ chói loá kia.
Sau đó là cơ giáp có màu bạch ngân rực rỡ sáng chói chỉ để lại một vệt như lửa cắt ngang bầu trời.
Tốc độ tiến công của cơ giáp này về phía trước vô cùng nhanh, cũng dễ dàng đột phá bức tường âm thanh, kéo theo một đám mây âm bạo khổng lồ ở phía sau.
Chỉ một lát sau, Asachar cũng chỉ có thể thấy vệt sáng đỏ dài phía sau thân máy biểu tượng của vị đế vương của Ngân Hà kia.
Khi tiếp tục rơi xuống thêm mấy ngàn mét, mới có thể thấy bầy sói đang truy đuổi với tốc độ tối đa.
Kênh công khai trong khoang điều khiển Tinh Hồng không tắt.
Vì thế trong khoảnh khắc đó, mỗi một người dân đang đứng bất động trong tuyệt vọng trước màn hình quang học, mỗi một binh lính đang ôm đầu chấn động trong khoang thuyền, đều nghe thấy giọng nói bình tĩnh của vị thiếu niên hoàng đế.
“…Cút khỏi Đế quốc của ta.”
Là nói với con vương trùng kia.
Giọng nói có chút khàn khàn, nhưng những người quen thuộc đều nhận ra, giọng nói của thiếu niên quá lạnh, hoàn toàn không có cảm xúc, thậm chí vì thế mà giống với giọng nói của đấng bề trên hơn là một con người phàm tục.
— Là giọng nói của một cỗ máy chiến tranh hàng thật giá thật.
Tinh Hồng, nay đã được nâng cấp hoàn toàn, có hình dáng như một tia chớp trắng đối nghịch với mặt trời chói chang, trong khoảnh khắc đã lướt đến trước mặt giáp cụ trùng cấp đế hoàng.
Khoang của giáp cụ trùng cấp đế hoàng, vừa mới bị Asachar chém ra một vết nứt, thân hình vương trùng đang bị lộ ra giữa trời cao.
Nó chưa bao giờ thấy một đối thủ lại có tốc độ như vậy, bản năng cho rằng lại là một con tạp chủng với dòng máu bán trùng nào đó, liền theo thói quen, một lần nữa điều khiển tinh thần lực để trấn áp.
Trấn áp không có hiệu quả.
Đối phương không có bất kỳ liên hệ nào với Trùng tộc.
…Vậy thì còn có thể là gì? Chỉ là một nhân loại, sao có thể có được tốc độ gần như sánh bằng trùng tộc?
Đôi vàng của nó co lại. Sinh vật khổng lồ, tồn tại vẫn chưa biết tên mà nó vừa cảm nhận được, lại đột nhiên thoáng qua trong đầu vào giờ phút này.
…Đối phương sẽ là vật khổng lồ màu trắng mà nó cảm nhận được kia sao?
Phán đoán sai lầm dẫn đến phản ứng sai lầm.
Khi vương trùng hoàn hồn, trên bề mặt màng nháy đen kịt, đang phản chiếu lại thanh quang nhận khổng lồ đang hùng dũng vung xuống.
Giọng nói đó vẫn vô cùng lạnh nhạt, không nghe được chút tình cảm, cảm xúc nào.
Nhưng nội dung lại hung hãn đến cực độ.
“— nếu không liền biến thành bùn đất ở đây đi!!!”