Vô Địch Kiếm Vực (Dịch Full)

Chương 2741 - Chương 2810: Ta Gọi Tiểu Thiên! (2)

Chương 2810: Ta gọi Tiểu Thiên! (2) Chương 2810: Ta gọi Tiểu Thiên! (2)Chương 2810: Ta gọi Tiểu Thiên! (2)

Nhưng Tiểu Thiên lại lắc đầu, nàng đưa thay sờ sờ bộ lông gấu trắng, sau đó nói:

- Trời sinh vạn vật, vạn vật ngang hàng, đi truy tỉm đạo lộ của ngươi

di.

Gấu trắng ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiểu Thiên, Dương Diệp trông thấy, ở trong mắt nó có vẻ thất vọng.

Gấu trắng bò trên mặt đất hồi lâu, sau đó xoay người cùng bây gấu trắng biến mất.

Bầy gấu đi rồi, Dương Diệp thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía Tiểu Thiên.

- Chúng đều rất lợi hại a.

- Chúng nên đạt được tự do! Tiểu Thiên nói khẽ, nói xong nàng nhìn về phía đám thú Đại Hắc, sau đó nói:

- Chúng cũng thế.

Đám thú Đại Hắc trâm mặc, sau đó nhìn vê phía Dương Diệp.

Dương Diệp trầm mặc hồi lâu, sau đó nói:

- Năm năm, đi theo ta năm năm, năm năm sau, ta trả các ngươi tự do.

Hắn biết rõ, bất kể là ai, đều sẽ không thích vĩnh cửu bị hạn chế tự do. Cho nên hắn nhất định phải cho đám thú Đại Hắc một hi vọng, một hi vọng tự do. Năm năm đối với chúng mà nói, thật sự không dài, phải biết có chút Yêu thú, ngủ một giấc là vài thập niên.

Nghe Dương Diệp nói, đám thú Đại Hắc lộ ra vẻ cảm kích, kỳ thật chúng là không ôm hi vọng, nhưng chúng không nghĩ tới Dương Diệp nguyện ý cho chúng nó tự do. Năm năm, đối với chúng xác thực không dài. Bất quá đi theo Dương Diệp, có thể sống đến năm năm hay không, là một vấn đề rất lớn!

Hơn nữa nói thực ra, chúng cũng không muốn rời đi, bởi vì trong Hồng Mông tháp linh khí thật sự là quá tinh thuần.

Nói tóm lại, hiện tại kỳ thật chúng cũng không phản cảm đi theo Dương Diệp, đương nhiên, nếu như ngày sau có thể có được tự do, vậy thì càng tốt hơn.

Trong tràng, Dương Diệp nhìn lướt qua bốn phía, sau đó nhìn về phía Tiểu Thiên.

- Tiểu Thiên cô nương, chúng ta còn có chuyện, cáo từ trước.

- Cùng một chỗ nhai

Tiểu Thiên cười nói.

- À? Dương Diệp sửng sốt.

- Chúng ta cùng đi ahl

Tiểu Thiên lại nói.

Yết hâu Dương Diệp lăn lăn.

- Ngươi, ngươi đi theo ta?

Tiểu Thiên nhẹ gật đầu.

- Ta mất ký ức, căn bản không biết mình là ai, ngươi là người đầu tiên ta thấy, đương nhiên là theo ngươi.

Dương Diệp nhìn đối phương, sau đó nói:

- Tiểu Thiên cô nương, địa phương ta muốn đi rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm, cho nên ngươi đừng đi thì tốt hơn.

Hắn đương nhiên không dám để cho nữ nhân này đi theo, nữ nhân này không rõ lai lịch, rất quỷ dị, để cho nàng đi theo, trong lòng của hắn rất không nỡ, mặc dù đối phương cho hắn cảm giác thân thiết, rất hòa thuận, nhưng chính vì như vậy, trong lòng của hắn mới không nỡ, bởi vì cái này thật quỷ dị.

- Thế nhưng ngươi ném ta ở chỗ này, đây không phải để cho ta càng nguy hiểm sao?

Tiểu Thiên nói.

- Tiểu Thiên cô nương đừng nói giỡn. Dùng thực lực của ngươi, đừng nói ở đây, coi như bên kia Hoàng Tuyên đoán chừng cũng có thể đi được.

Dương Diệp nói.

Tuy hắn nhìn không ra thực lực của Tiểu Thiên, nhưng không hề nghi ngờ, thực lực đối phương khẳng định rất mạnh, bằng không thì không có khả năng liếc nhìn thấu lá bài tẩy của hắn.

- Thực lực?

Tiểu Thiên lắc đầu nói:

- Ta không biết đánh nhaul

- Không biết đánh nhau?

Dương Diệp kinh ngạc nói:

- Có ý tứ gì?

- Là sẽ không đánh nhaul

Tiểu Thiên nói.

Dương Diệp:

Lúc này, Tiểu Thiên lại nói:

- Ngươi để cho ta đi theo ngươi được không? Chờ ta khôi phục trí nhớ, ta sẽ đi, như thế nào? Dương Diệp vội vàng lắc đầu nói:

- Không tốt, cực kỳ không tốt, Tiểu Thiên cô nương, ta không nói giỡn với ngươi, ta đi đây.

Nói xong, thân hình Dương Diệp khẽ động, ngôi ở trên người Đại Hắc, nó nhìn thoáng qua Tiểu Thiên, sau đó hóa thành một đạo ánh sáng biến mất.

Tiểu Hắc cùng Tiểu Điêu cũng vội vàng đi theo.

Một lát sau, Dương Diệp nhẹ nhàng thở ra, hắn cho rằng đã vứt bỏ đối phương, Đại Hắc lại đột nhiên ngừng chân, bởi vì ở trước mặt bọn họ có một người, đây không phải người khác, đúng là Tiểu Thiên!

Dương Diệp:

- Tuy ta không biết đánh nhau, nhưng ta chạy rất nhanh!

Tiểu Thiên cười tủm tỉm nói.

Dương Diệp nhìn Tiểu Thiên hồi lâu, sau đó nói:

- Ngươi đến tột cùng muốn làm cái gì!

- Ta muốn vào đi bên trong!

Tiểu Thiên nói.

- Bên trong? Bên trong gì? Dương Diệp nhíu mày.

Lúc này, Tiểu Thiên đột nhiên bay tới trước mặt Dương Diệp, sau đó duỗi ra ngón tay chỉ chỉ trước ngực, cười tủm tỉm nói:

- Là thế giới trong thân thể ngươi kia...

Hồng Mông tháp!

Tóc gáy Dương Diệp dựng đứng!

Nữ nhân này biết rõ trong cơ thể hắn có thế giới, nàng nhìn ra Hồng Mông tháp?
Bình Luận (1)
Comment
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
3 Tháng Trước
Ad cho xin tí review góc nhìn chủ quan với
Trả lời
| 0