Chương 3045: Ta có kiếm ý sao? (2)
Chương 3045: Ta có kiếm ý sao? (2)Chương 3045: Ta có kiếm ý sao? (2)
Mà lúc này Dương Diệp lại biến thành một người máu!
Những kiếm khí có thể phá phòng ngự của hắn!
Nữ tử quay đầu lại nhìn vê phía nam tử bên cạnh:
- Đi thôi!
Nam tử khẽ gật đầu, sau đó lại muốn ra tay với An Nam Tĩnh, mà vào lúc này, Dương Diệp đột nhiên nói:
- Còn chưa kết thúc.
Nữ tử nhìn về phía Dương Diệp:
- Ta biết ngươi có Kiếm Vực, nhưng người thấy ta có kiếm ý sao?
Nghe vậy, đồng tử của Dương Diệp co lại, lúc này hắn mới nhớ ra, từ khi nữ tử giao đấu với hắn đến bây giờ, căn bản không có dùng kiếm ý! Kiếm Vực có thể áp chế kiếm ý, nhưng người ta căn bản không có dùng kiếm ý!
Vậy áp chế thế nào?
Nữ tử nhìn thẳng Dương Diệp:
- Chủ nhân nói bây giờ ngươi vẫn chưa thể chết, cho nên bây giờ ngươi có thể không cần chết. Đúng lúc này, Dương Diệp đột nhiên xuất hiện ở trước mặt nữ tử, trong phút chốc, hắn chợt chém ra một kiếm.
Nữ tử nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia sát ý, cùng lúc đó, cổ tay nàng thoáng động và chém ra một kiếm.
Mà lân này, Dương Diệp không tránh không né, lại dùng đấu pháp không muốn sống trước đó. Nữ tử này có thực lực cao hơn hắn, nhưng cơ thể của đối phương tuyệt đối không mạnh bằng hắn. Một kiếm của hắn có thể lấy mạng của đối phương, nhưng đối phương có thể một kiếm phá phòng ngự của hắn, một đòn làm cho hắn bị mất mạng hay không thì khó nói được.
Kendgl
Nữ tử dùng một kiếm đẩy lui Dương Diệp, kéo dài khoảng cách với Dương Diệp, nàng tất nhiên sẽ không giao đấu gân người với Dương Diệp, Dương Diệp không đơn thuần là một tên kiếm tu, hắn còn là một thể tuI
Sau khi kéo dài khoảng cách, nữ tử lại thi triển kiếm khí, từng đạo kiếm khí cường đại nối tiếp nhau lập tức bao phủ lấy Dương Diệp.
Âm ầm ầml
Theo từng tiếng nổ lớn vang lên, không gian xung quanh lập tức run rẩy, dường như muốn đổ nát, cảnh tượng vô cùng kinh người. Rất nhanh, kiếm khí tản đi, Dương Diệp xuất hiện ở trong tâm mắt của mọi người, lúc này Dương Diệp đã không có chuyện gì, bởi vì ở trước mặt hắn xuất hiện thêm một cái nắp quan tài!
Nắp quan tài!
Dương Diệp vừa đột nhiên nghĩ ra, tại sao mình phải đơn thuần so kiếm cùng nữ nhân này? Công bằng à? Nếu như nữ nhân áp chế cảnh giới của bản thân mình trở thành Thần Giả một đấu một cùng hắn, hắn bằng lòng so kiếm đơn thuần với đối phương. Nhưng người ta là cường giả cảnh giới Luân Hồi đỉnh phong! Mà hắn chỉ là Thần Giải
Lúc này đơn thuần so kiếm với người ta không phải là muốn chết sao?
Cho nên, Dương Diệp quyết đoán sử dụng nắp quan tài!
Nắp quan tài ở trong tay, tất cả những kiếm khí kia đều bị nắp quan tài chống đỡ, cho dù những uy lực còn sót lại chấn động đến trên người của Dương Diệp, nhưng với hắn cũng giống như gãi ngứa vậy!
Nữ tử nhìn nắp quan tài của Dương Diệp một hồi lâu, sau đó nói:
- Bảo vật tốt!
Dương Diệp không nói nhảm, hắn trực tiếp biến mất, khi xuất hiện lần nữa thì đã ở trước mặt nữ tử, sau đó lại một kiếm đâm ra giống như trước.
Bây giờ mục đích của hắn rất đơn giản, chính là muốn lại gần chiến đấu với nữ tử này, hắn chính là muốn liều mạng với đối phương. Cơ thể hắn mạnh hơn đối phương, hắn liêu mạng lên thì đối phương không chơi nổi, một khi đối phương kéo dài khoảng cách với hắn, hắn sẽ sử dụng nắp quan tài. Có nắp quan tài, hắn sẽ không sợ công kích từ xa của đối phương!
Bởi vì sau khi Dương Diệp lấy ra nắp quan tài, thế cục ở đó lập tức xoay chuyển, đương nhiên, hắn cũng không chiếm được lợi ích, dù sao thực lực của hắn cùng đối phương chênh lệch quá rõ ràng. Tuy nhiên, nữ tử kia cũng không chiếm được lợi từ hắn.
Cứ như vậy, trong giây lát cuộc chiến của hai bên biến thành cục diện bế tắc!
An Nam Tĩnh cùng người thanh niên quan sát cuộc chiến lộ ra vẻ mặt có chút khó coi, An Nam Tĩnh là lo lắng, bởi vì tiếp tục đánh nữa, Dương Diệp nhất định sẽ không kiên trì nổi. Một Thần Giả chiến đấu trong thời gian dài với một vị cường giả cảnh giới Luân Hồi, sao có thể đánh thắng được? Còn nữa, bên cạnh còn có người thanh niên đeo đao kial
Âm!
Đúng lúc này, ở đó đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn, ngay sau đó, Dương Diệp trực tiếp bị chấn động đến ngoài nghìn trượng.
Ngoài nghìn trượng, đồng tử của Dương Diệp hơi co lại, bởi vì vừa rồi nữ tử kia thi triển ra một kiếm, uy lực của một kiếm kia mạnh hơn trước ít nhất gấp năm lần, nếu như không phải hắn đúng lúc lấy ra nắp quan tài, hắn có thể sẽ bị đối phương dùng một kiếm phân thây! Trên nắp quan tài này của hắn đã xuất hiện thêm một vết kiếm sâu gân mười centimet!
Nắp quan tài luôn có thể ngăn cản được tất cả, lần này đã bị phá. Mặc dù không bị hoàn toàn vỡ ra, nhưng như vậy đã đủ để chứng minh một kiếm vừa rồi của đối phương là khủng khiếp tới mức nào!
Lúc này, vẻ mặt nữ tử có chút khó coi, nàng vốn cho rằng giải quyết Dương Diệp chỉ là một chuyện dễ dàng đối với nàng, dù sao Dương Diệp bây giờ mới là Thân Giả. Nhưng càng đánh nàng mới phát hiện, Dương Diệp phải mạnh hơn nàng tưởng rất nhiều, đặc biệt Dương Diệp còn nắm giữ rất nhiều bảo vật.
- Không nên lãng phí thời gian nữa!
Đúng lúc này, người thanh niên đột nhiên nói:
- Đi về trễ, sợ rằng chủ nhân sẽ mất hứng. Ngươi nhanh chóng giải quyết hắn, ta tới bắt nữ tử này.
Nói xong, hắn xoay người xông về phía An Nam Tĩnh. Nữ tử nhìn thẳng vào Dương Diệp nói:
- Kết thúc rồi!
Vừa dứt lời, kiếm trong tay nàng đột nhiên bắt đầu chấn động mãnh liệt, vào giờ phút này không gian xung quanh tự nhiên lắc lư kịch liệt giống như địa chấn.
Dương Diệp nheo mắt, nữ nhân này lại giở trò quỷ gì vậy?
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên ở trong không trung:
- Lại bắt nạt hai hậu bối, hai người các ngươi thật không biết xấu hổ, đúng là càng sống càng tụt lại rồi!
Nghe được tiếng nói này, Dương Diệp đầu tiên sửng sốt, sau đó lập tức mừng rỡ.