Chương 4534: Chiến trường Thái Cổ! (1)
Chương 4534: Chiến trường Thái Cổ! (1)Chương 4534: Chiến trường Thái Cổ! (1)
Hai đao một kiếm!
Đồ tể nhìn Dương Diệp, trong lòng có chút chấn động, có chút vui mừng bất ngờ, còn có một chút phức tạp.
Chấn động là Dương Diệp lại có thể dùng hai thanh đao cùng một thanh kiếm nối tiếp hoàn mỹ, không có chút cách biệt, hơn nữa còn có thể phát huy được rất tốt uy lực của hai đao một kiếm này. Có thể nói với cách đánh này của Dương Diệp, cho dù là cường giả Giới Chân cảnh cũng không chắc có thể chịu được. Vui mừng chính là Dương Diệp không bám vào một khuôn mẫu, đao và kiếm ở trong tay hắn được sử dụng không hề gặp bất kỳ cản trở nào, giữa hai loại cũng không có bất kỳ xung đột nào!
Tuy vạn đại đạo đều là trăm sông đổ về một biển, nhưng cuối cùng vẫn có sự khác biệt. Khi Dương Diệp sử dụng hai loại lại dung hợp hoàn mỹ, không có bất kỳ vướng mắc nào. Đây là điểm làm hắn vui mừng bất ngờ.
Dương Diệp tuy trở thành đệ tử của hắn, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ bắt Dương Diệp buông tha kiếm đạo. Kiếm đạo của Dương Diệp đã có thành tựu cao như vậy, bây giờ buông tha mới chính là kẻ ngốc. Mà hắn lo lắng chính là, kiếm đạo cùng đao đạo của Dương Diệp sẽ xung đột. Nhưng hiện tại xem ra, Dương Diệp tuyệt đối không có xung đột gì!
Mà điều khiển cho trong lòng hắn thấy phức tạp là Dương Diệp bằng chừng ấy tuổi, cảnh giới như thế mà đã nắm giữ chiến lực này. Không thể không nói còn mạnh hơn so với hắn trước đây rất nhiều. Mà thiên phú đao đạo của hắn còn vượt xa Dương Diệp.
Sự thật chứng minh, thiên phú cũng không thể quyết định tất cả!Lão già lôi thôi khẽ nói:
Đồ tể lại nhìn vết thương ở bụng mình, sau đó nhìn vê phía Dương Diệp:
- Tiểu tử, ngươi có thể xuất sư.
Xuất sư!
Trong lòng Bạch Chỉ Tiên thầm cả kinh:
- Tiền bối, hắn...
Đồ tể khẽ nói:
- Thời gian của các ngươi đã không còn nhiều nữa. Mà thời gian của chúng ta cũng không nhiều. Đi theo tal
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Trước căn nhà trúc.
Thái Thẩm cùng lão già lôi thôi, và cả đồ tể đều đang ở đây. - Các ngươi chắc hẳn rất tò mò về chỗ này, đúng không?
Thái Thẩm hỏi.
Bạch Chỉ Tiên khẽ gật đầu. Nàng vẫn luôn tò mò về địa phương thân bí này.
Thái Thẩm khẽ nói:
- Ở đây đã từng là một chiến trường, một chiến trường Thái Cổ, năm đó ở đây trải qua một cuộc chiến tranh khiến rất nhiều đại yêu Thái Cổ, Thái Cổ Đại Đế, Kình Thiên Cự Thần phải chết đi. Một đại năng trong đó tên là Thái Linh Thần, khi hắn chết đã sử dụng lực lượng cả đời để phong ấn chiến trường này. Sở dĩ hắn phong ấn chiến trường nơi này là vì hai mục đích, đầu tiên là không muốn người ngoài tiến đến.
Nơi chiến trường này đã có rất nhiều cường giả chết đi. Hắn không muốn để cho người khác tới chà đạp thi thể của những cường giả, bao gồm thi thể của bản thân hắn. Mục đích thứ hai là không muốn để cho người ở đây cùng một vài cự yêu ra ngoài. Một lần đại chiến kia, có một vài người đã ngã xuống, nhưng còn có một ít thật ra vẫn còn sống.
Nói đến đây, nàng ngẩng đầu nhìn về phía cuối chân trời:
- Thật ra, thôn trang này của chúng ta cũng bị tai bay vạ gió. Lúc nây, thôn trang này cũng không phải là một thôn trang, mà là một nước nhỏ. Chỉ có điều bởi vì khoảng cách quá gần nên khi vị đại năng kia phong ấn, đã phong ấn cả nước này vào trong. Thôn trang này của chúng ta chính là nước nhỏ đó.
- Vì sao người lại ít như vậy?
Bạch Chỉ Tiên khẽ nói.
Thái Thẩm mỉm cười:
- Nha đầu đừng quên, ở đây lại có vô số đại yêu!
Bạch Chỉ Tiên im lặng.
Thái Thẩm khẽ nói:
- Trong nước nhỏ này cũng có cường giả, tuy nhiên lại yếu hơn rất nhiều so với những đại yêu Thái Cổ cùng Thái Cổ Đại Đế. Ngay từ lúc đầu, bọn họ muốn phá vỡ phong ấn, nhưng lại dẫn tới phong ấn của vị Thái Linh Thần để lại trấn áp, thế giới này lại có rất nhiêu đại yêu Thái Cổ, một lần kia có rất nhiêu cường giả không ngừng ngã xuống, nước nhỏ này cũng không ngừng bị những đại yêu xung quanh cắn nuốt. Cho tới bây giờ, chỉ còn thôn chúng ta.
- Những đại yêu buông tha cho thôn này sao?
Bạch Chỉ Tiên hỏi.
Thái Thẩm cười nói:
- Sao có thể như vậy được. Bọn họ không thể không buông tha, bởi vì ngay từ lúc đầu, khi những đại yêu muốn rời khỏi ở đây, nhưng lại dẫn tới phong ấn trấn áp, một ít đại yêu trực tiếp bị phong ấn giết chết, một ít đại yêu còn lại cũng bị thương nặng, lần đó cơ hội của chúng ta đã tới. Cường giả nước nhỏ này phản kích, tiêu diệt rất nhiều đại yêu đứng đầu. Sau này, đám đại yêu kia cũng bị tổn thương nặng nề. Chính vì vậy, loài người cùng đại yêu thu được một hòa bình khó có được.
- Vì sao người bên ngoài có thể tiến vào?
Bạch Chỉ Tiên đột nhiên lại hỏi.
- Bởi vì phong ấn bị phá hỏng!
Thái Thẩm nói:
- Trước kia, loài người cùng đại yêu liên thủ phá phong ấn, một lân đó mặc dù không có phá hỏng phong ấn, nhưng lại làm linh của phong ấn này bị thương nặng, làm cho phong ấn mất thăng bằng, phong ấn co lại một chút, cũng chính vì vậy, chỗ này dân dần xuất hiện ở trong mắt người của thế giới bên ngoài. Người bên ngoài có thể tiến vào, cũng có thể ra ngoài, bởi vì Thái Linh Thần chỉ ra lệnh cho linh của phong ấn này không cho tất cả mọi sinh linh nơi đây ra ngoài.
- Không phải nói không cho người bên ngoài đi vào sao?
Bạch Chỉ Tiên lại hỏi.
Thái Thẩm cười nói: - Ngươi có thấy có ai đi tới thôn này mà lại ra ngoài không?
Bạch Chỉ Tiên:
Thái Thẩm nói:
- Phong ấn thu nhỏ lại, một phần bên ngoài thôn đã mở ra, nhưng thôn cùng phía sau núi tuyệt đối không mở ra. Thi thể bên ngoài thôn là do trước đây đối phương muốn vào thôn, đồ tể có lòng tốt bảo đối phương rời đi, đối phương không chỉ không rời đi, còn muốn giết người cướp của, trong lúc đồ tể nóng giận lại chém đối phương.
- Không đúng!
Bạch Chỉ Tiên lại hỏi:
- Vương Nhị Nha có thể ra ngoài! Chúng ta được nàng dẫn đến!
Thái Thẩm im lặng.
Lúc này, đột nhiên hít một tiếng:
- Nha đầu, đó là bởi vì ngươi không biết chỗ đặc biệt của Vương Nhị Nha. Tiểu nha đầu này rất đặc biệt. Nàng là người duy nhất ở đây có thể ra ngoài. Không đúng, Nha đầu điên này cũng không phải là người.
- Vậy nàng là gì? Bạch Chỉ Tiên tò mò hỏi.
Ba người Thái Thẩm im lặng, liếc mắt nhìn nhau.
Qua một hồi lâu, Thái Thẩm lại nói:
- Nha đầu, linh của phong ấn này không phải không muốn ngăn cản nàng, mà là không dám ngăn cản. Thật ra nàng sớm có thể ra ngoài, nhưng lão thần côn lo lắng không cho nàng ra ngoài, Vương Nhị Nha còn nhỏ tuổi nên không biết thế đạo hiểm ác đáng sợ, nếu để cho nàng một mình ra ngoài, trái lại là hại nàng. Cho nên, lão thân côn luôn giữ nàng lại bên người để chăm sóc, mãi đến khi các ngươi xuất hiện, nhưng đến bây giờ ta vẫn không biết tại sao hắn lại lựa chọn tiểu tử kia. Dù sao, trước kia đã từng có rất nhiều người đi tới đầu thôn, nhưng hắn không chọn ai cải
Bạch Chỉ Tiên khẽ lắc đầu:
- Ta cũng không biết!
Thái Thẩm khẽ gật đầu, sau đó đứng lên:
- Nha đầu, ngươi đi theo tal
Bạch Chỉ Tiên do dự một lúc, sau đó vội vàng đi theo.