Chương 797: Thân đã chết! (2)
Chương 797: Thân đã chết! (2)Chương 797: Thân đã chết! (2)
Nghe phụ nhân này nói vậy, Thiên Huệ và Thiên Niệm Từ cũng không phát biểu ý kiến của mình, chỉ gật đầu ra vẻ đồng ý. Hiển nhiên, ba người lấy phụ nhân này làm chủ.
- Lần này người nào của Đại Tần dẫn binh tới tấn công Bách Hoa cung tai
Phu nhân này đột nhiên hỏi.
- Bạch Khởi, Lý Tư!
Thiên Huệ trầm giọng nói:
- Không lâu trước, hai người này đã bước vào Hoàng Giả cảnh, hai người đều cầm đạo khí trong tay, rất khó đối phó!
Nghe vậy, hai mắt người phụ nữ híp lại, trong mắt hiện lên vẻ ngưng trọng, bà ta đương nhiên không xa lạ gì với hai người này, đây chính là tâm phúc chân chính của Thủy Hoàng!
Thiên Huệ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Lần này Thủy Hoàng phái hai người này đến, cũng thật là coi trọng Bách Hoa cung ta! Muốn diệt Bách Hoa cung, hắn gẩy nhầm bàn tính rồi, lân này Bách Hoa cung nhất định phải khiếnh toàn bộ chó săn của Đại Tần đến Bách Hoa cung phải có đến mà không có về. Ta cũng rất muốn xem Lý Tư cùng Bạch Khởi và những binh lính Đại Tần này chết ở Bách Hoa cung, Thủy Hoàndg đó sẽ có vẻ mặt gì!
- Không thể lơ lài
Phụ nhân trâm giọng nói:
- Ta không tin Thủy Hoàng không nhìn thấu tính toán của năm tông chúng ta, nhìn thấu rồi cmà hắn vẫn lựa chọn động thủ, hiển nhiên, hắn cũng như chúng ta, đều có lòng tin đối với bản thân. Tuy không biết con bài chưa lật và lòng tin của hắn rốt cuộc là đến từ đâu, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận, không thể lơ là.
Thiên Huệ bĩu môi, nhưng không dám phản bác, chỉ gật đầu với vẻ không tình nguyện, trong lòng lại thầm nghĩ: Sư tỷ đúng là càng sống lâu gan càng nhỏ, Thiên Hoa Cốt Thiên tiên tử trước kia dám giết đệ tử Nguyên Môn, dám chống đối với sư phó đâu mất rồi.
Được sự giúp đỡ của Thú Hoàng, Dương Diệp không tốn bao nhiêu thời gian đã tới đế quốc Đại Tần. Trên đường đi, không thấy cường giả của Bách Hoa cung đuổi giết, Dương Diệp thở phào nhẹ nhõm, trong lòng đã quyết định, chờ sau khi gặp Tiểu Dao rồi sẽ lập tức dẫn Tiểu Dao và mẫu thân rời xa Nam Vực, đương nhiên, còn cả Tô Thanh Thi và Tân Tịch Nguyệt nữa.
Chuyện của Nam Vực, hắn thật sự không muốn tham gia, từ trước tới giờ, cái hắn muốn chỉ là người nhà được đoàn tụ. Nghĩ đến những tháng tương lai, trên mặt Dương Diệp bất giác hiện ra nụ cười hạnh phúc trước nay chưa từng có.
Khi Dương Diệp vừa định vào đế đô, Phượng Ngọc nằm trên lưng hắn đột nhiên nói:
- Diệp nhi, còn bao lâu nữa thì gặp được Dao nhi?
- Nhanh thôi!
Dương Diệp vội vàng nói:
- Chúng ta đã đến đế đô, Tiểu Dao ở nghiệp đoàn Phù Văn sư đế đô, có sư phụ Lâm Sơn của ta ở đó, tại đế đô không ai có thể bắt nạt được nàng ta cải
- Không còn kịp rồi!
Phượng Ngọc lắc đầu, nói:
- Diệp nhi, đỡ ta xuống, ta có điều muốn nói với người!
Nghe thấy lời nói của Phương Ngọc, Dương Diệp dừng chân, trong Ròng đột nhiên dâng lên cảm giác hoang mang sợ hãi, cảm giác này nháy mắt đã tràn ngập toàn thân. Dương Diệp áp chế cảm giác đó trong lòng, mặt gượng cười, nói:
- Mẫu thân, gì mà không kịp, người không sao đâu, không sao đâu, chúng ta rất nhanh có thể nhìn thấy tiếu Dao...
Nói xong, không biết vì sao, nước mắt Dương Diệp không nên được mà chảy xuống. Phượng Ngọc vươn tay ra lau nước mắt trên mặt Dương Diệp, nhẹ giọng nói:
- Mẫu thân không nói với ngươi, kỳ thật, mẫu thân sớm đã chết rồi.
- Thế là sao?
Dương Diệp có chút bối rối nói:
- Mẫu thân, người rõ ràng vẫn sống sờ sờ mà, sao có thể nói là đã chết rồi?
- Nàng ta quả thật đã chết rồi!
Không biết từ lúc nào, Thú Hoàng đã xuất hiện.
- Tiền bối, ngươi nói vậy là sao?
Ánh mắt Dương Diệp có chút bất thiện, trong giọng nói mang theo kửa giận.
- Tuong cơ thể nàng ta đã hoàn toàn không còn sinh cơ, hồn phách cũng là cố gắng tụ tập mà thành, tuy nhìn như người sống, nhưng đó chỉ là biểu hiện giả dối. Bởi vì trong cơ thể nàng ta đã có tử khí. Chỉ cần bí pháp tu tập hồn phách nàng ta tiêu tán, nàng ta sẽ biến thành người chết thật sự. Hơn nữa, còn là hồn phi phách tán, không thể vào luân hồi! Ha ha, Bách Hoa cung này đúng là độc ác thật, giết người ta rồi mà ngay cả cơ hội luân hồi cũng không cho người tai Thú Hoàng nói.
- Thực lực của tiền bối thật mạnh!
Phượng Ngọc nói.
Thú Hoàng lắc đầu, đứng sang bên không nói gì.
Phượng Ngọc vuốt ve hai má Dương Diệp, nói:
- Bách Hoa cung cung quy sâm nghiêm, bọn họ sẽ không để người vi phạm cung quy còn sống. Đừng báo thù cho mẹ, ít nhất thì là trước khi ngươi chưa có đủ thực lực, hiểu chưa? Mẹ có thể gặp lại ngươi một lần đã rất thỏa mãn rồi, cho dù có hồn phi phách tán thì mẹ thật sự vẫn rất thỏa mãn!
- Không, không!
Dương Diệp đau đớn lắc đầu, nói:
- Ta sẽ cho để người chết, không đâu, ta nhất định có thể cứu người. Chúng ta đi tìm Tiểu Dao, cả nhà chúng ta phải đoàn tụ, không ai có thể chia tách chúng ta, không ai có thểi
Dương Diệp nhìn về phía Thú Hoàng, gấp giọng nói:
- Tiên bối, ngươi nếu biết bí pháp đó của Bách Hoa cung, chắc có biện pháp phá giải nó, đúng không? Đúng không?
Thú Hoàng lắc đầu, nói:
- Phá giải bí pháp cũng vô dụng, bởi vì, hôn phách của nàng ta đã tán hết rồi, lúc này phá vỡ bí pháp đó sẽ chỉ khiến mẫu thân ngươi lập tức tiêu tán trong thiên địa. Đương nhiên, không phá giải cũng vô dụng, bởi vì trong cơ thể nàng ta đã có tử khí, nói cách khác, thiên địa này đã coi nàng ta là người chết. Thế gian này ai có thể nghịch thiên đoạt mệnh chứ?