Trong phủ Lăng Vương ở Quảng Châu, Triệu Nhan vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện với Hô Diên Khánh.
- Giáo đốc yên tâm, ta đã từ thảo nguyên đến đây, đương nhiên là đã hạ quyết tâm. Tuy rằng lần này phải đi xa nhưng lại có thách thức mới đang chờ ta, so ra thì hiện nay nhìn quanh Đại Tống cũng không còn kẻ địch nào khiến ta có hứng thú nữa cả, cho dù là người Nữ Chân bây giờ cũng như cá trong chậu, chỉ chờ đến ngày bị chúng ta tiêu diệt, tuy đây là một việc tốt đối với Đại Tống nhưng đối với những người như ta thì quả có chút nhàm chán.
Hô Diên Khánh bình tĩnh nói.
Hô Diên Khánh thoạt nhìn là một tướng soái vô cùng bình tĩnh, cơ trí, nhưng kì thật bản chất cũng là một kẻ cuồng chiến tranh, chỉ có trên chiến trường, y mới cảm nhận được ý nghĩa của sinh mạng mình, bởi vậy từ sau khi y tốt nghiệp học viện quân sự đều quay quanh việc đánh trận, chiến trận phương bắc vừa lắng xuống, y liền đi tới phía nam, đến khi phương bắc lại khai chiến, y lại trở về, đến giờ gần như mọi mối uy hiếp ở phương bắc đều bị tiêu diệt sạch sẽ, y còn đang lo không biết sau này còn được đánh trận không, không ngờ triều đình lại muốn viễn chinh châu Âu, cho nên sau khi nghe Triệu Tông Võ nói vậy, y gần như ngay lập tức đồng ý làm phó tướng cho Triệu Giai.
Thấy vẻ mặt kiên quyết của Hô Diên Khánh, Triệu Nhan cũng rất mừng. Hô Diên Khánh không chỉ là học trò của hắn, hơn nữa còn là người của gia tộc Hô Diên, lòng trung thành thì không cần bàn, không có bất cứ vấn đề gì, về phần năng lực lại không thể chê, ở trong số những tướng trẻ trong quân, năng lực của Hô Diên Khánh tuyệt đối có thể xếp hạng trong ba người đứng đầu, có y phụ tá Triệu Giai đi châu Âu, Triệu Nhan rốt cục cũng có thể yên tâm.
Vài ngày sau, đám người Triệu Giai và Hô Diên Khánh đều chuẩn bị xong, sau đó lên chiến hạm ở cảng Quảng Châu chuẩn bị lên đường, đối với việc viễn chinh châu Âu, Đại Tống cũng không cố ý khuếch trương nên người biết cũng không nhiều. Tuy nhiên ngày đội tàu lên đường, Triệu Nhan và đám người Từ Nguyên đều đến tiễn họ. Triệu Nhan nhìn Triệu Giai đứng ở đầu tàu, đôi mắt cũng ánh lên những cảm xúc không nên lời, dù sao chuyến này con mình đi thời gian phải tính bằng năm, trên biển biết bao tình huống bất trắc, khiến hắn không khỏi lo lắng, cũng may Tào Dĩnh không đến, chứ không lại khóc sướt mướt một hồi.
So với lo lắng của Triệu Nhan, Triệu Giai đứng ở đầu thuyền cũng có chút thương cảm, nhưng phần nhiều là hưng phấn, bởi vì y từ nhỏ đã mơ ước tung hoành tứ hải, mục tiêu lớn nhất chính là dùng thuyền đi một vòng quanh địa cầu, lần này mục đích của bọn họ mặc dù chỉ là châu Âu, nhưng cũng đi qua nửa địa cầu rồi, đây đối với y cũng là một kỉ niệm trên biển khó quên, hơn nữa còn có thể tích lũy một ít kinh nghiệm quý giá, cho nên y rất chờ mong chuyến đi này.
Tàu chiến chậm rãi khởi động, tâm trạng Triệu Giai cũng càng thêm kích động.lần này các tàu chiến rời khỏi Quảng Châu đều là các tàu chiến chủ lực, những tàu tiếp tế thì đã sớm lên đường trước đến châu Phi, thuyền tiếp tế vẫn chủ yếu là thuyền buồm, dù sao việc sử dụng tàu hơi nước vẫn còn nhiều hạn chế, chỉ có thể đưa vật tư đến châu Phi, đến lúc đó tàu chiến được tiếp vận ở châu Phi, tiếp tục lên đường đến châu Âu.
Nhìn bóng dáng đoàn tàu khuất dần, dù có đi bao xa, Triệu Giai vẫn nhìn về phía phụ thân vẫy tay, nước mắt không kìm được chảy xuống đến khi tầm nhìn bị biển ngăn trở, y mới cùng Agnes về khoang thuyền.
Sau khi rời khỏi Quảng Châu, đội tàu của Triệu Giai dọc theo tuyến đường chạy đến Nam Dương, đây cũng là tuyến đường nhộn nhịp nhất của Đại Tống, thuyền đến thuyền đi nhiều như cá trong nước, trong đó có rất nhiều tàu hơi nước. Triệu Giai từng thống kê qua, kết quả phát hiện tàu hơi nước quá nữa, hơn nữa số lượng tàu hơi nước mỗi năm đều tăng đến chóng mặt, phỏng chừng vài năm nữa, tàu hơi nước có thể hoàn toàn thay thế thuyền buồm.