Trong xe, hơi ấm phả ra khiến người ta cảm thấy hơi bí bách nơi lồng ngực. Tân Hòa Tuyết bước ra khỏi xe, tà áo gió dài thướt tha rũ xuống từ đầu gối đến tận bắp chân.
Bên ngoài, cơn gió lạnh buốt đang cố lùa vào lớp cổ áo lông của y, như thể muốn xâm nhập toàn bộ vào cơ thể.
Hôm nay, Tân Hòa Tuyết không có lịch dạy gì. Y chỉ đơn giản là đưa Yến Cức quay lại trường. Ban đầu, y định sau khi tiễn người xong sẽ quay về nghỉ ngơi. Cả hành trình cũng chỉ mất hơn mười phút, một đoạn đường ngắn ngủi, dự định sẽ ngồi nguyên trong xe ấm áp nên y không mặc thêm quần áo gì nhiều.
Nào ngờ, gió lạnh vừa thổi tới đã khiến y cảm thấy cổ họng có chút khó chịu. Có lẽ là do trận dầm mưa chiều hôm qua để lại ảnh hưởng.
Yết hầu dưới làn da trắng mịn khẽ động đậy. Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Ở đầu dây bên kia, giọng lính gác qua máy truyền tin bỗng cao lên một chút, mang theo sự căng thẳng lo lắng:
“Cậu bị bệnh sao?”
Tân Hòa Tuyết bật cười:
“Tôi không có bệnh. Vệ Trạc, anh không cần nghĩ người dẫn đường yếu đuối như vậy.”
Y nghiêng đầu tìm một góc để nói chuyện dễ hơn:
“Chỉ là thời tiết hanh khô, cổ họng hơi khó chịu một chút thôi.”
Tiếng chuông báo giờ học vang lên đúng lúc, ngân dài và đều. Bây giờ là 10 giờ sáng.
Trên đại lộ đường nhựa phía xa, có nhân viên vệ sinh đang dọn tuyết đọng, lớp tuyết trắng xếp chồng dưới tán cây, sáng rực cả một vùng.
Vệ Trạc có thể nghe thấy tiếng lạo xạo rất khẽ truyền qua máy truyền tin, từng đợt, từng đợt.
Hắn siết chặt máy truyền tin, ngập ngừng hỏi Tân Hòa Tuyết:
“Vậy... tối mai không được sao?”
Tân Hòa Tuyết hỏi lại:
“Có thể hoàn thành vào ban ngày không?”
Y dựa lưng vào xe, hơi cúi đầu:
“Tối mai tôi có hẹn rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.
【Giá trị ngược tâm của Vệ Trạc +5】
Thái dương Vệ Trạc giật liên hồi, hắn bỗng cảm thấy đau đầu như muốn nứt ra. Nhất định là do mức độ ô nhiễm tinh thần đã bắt đầu ảnh hưởng rồi.
Phải... là do mức độ ô nhiễm tinh thần.
Chính là nguyên nhân đó.
Vệ Trạc đưa tay xoa thái dương, dùng ngón cái xoa bóp để giảm đau.
Lúc này, màn hình máy truyền tin bật ra một dòng tin nhắn:
【Khuê Khắc: Anh Vệ, tấm thiệp đó anh thấy rồi chứ? Là thật hay giả vậy?】
【Khuê Khắc: Nếu anh định hỏi Hòa Tuyết, thì đừng nói là do tôi kể nha. Tôi không phải Khuê Khắc… Tôi không có lướt diễn đàn đâu…】
Vệ Trạc nhíu mày, qua khung cửa kính nhìn lên bầu trời xám xịt nặng nề.
Cùng lúc đó, Tân Hòa Tuyết cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời. Bầu trời âm u, như thể sắp tan ra để lộ một tia nắng hiếm hoi.
Giọng y nhẹ nhàng, đầy thiện ý:
“Hôm nay thì sao? Hôm nay tôi không có việc gì cả, anh có thể đến tìm tôi trực tiếp.”
Một người hầu gõ cửa, cúi đầu nói:
“Nhị thiếu gia, bữa sáng đã được chuẩn bị lại, ngài có muốn xuống ăn bây giờ không ạ? Phu nhân đang chờ ngài.”
Nghe thấy tiếng nói mơ hồ đó, Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Anh đã về nhà rồi à? Vậy hôm nay không tiện sao?”
Giọng Vệ Trạc trầm xuống:
“…Ừm. Cha tôi bệnh, tôi về nhà thăm ông.”
Hắn lấy trong ngăn kéo ra một lọ thuốc tinh thần, nhưng khi nghiêng bình thuốc, bàn tay lại run lên, lỡ làm rơi hai viên xuống sàn.
Người lính đứng bất động tại chỗ, nhìn chằm chằm vào hai viên thuốc trắng dưới đất như một pho tượng đá.
Cuộc trò chuyện cuối cùng kết thúc bằng sự thỏa hiệp của Vệ Trạc.
“Chiều mai tôi sẽ nhanh chóng đến.”
“Sẽ không làm phiền cậu quá lâu đâu.”
Như vậy, thanh niên dẫn đường sẽ không lỡ hẹn nữa.
Tân Hòa Tuyết mở cửa xe.
“Được, tôi chờ anh.”
Cuộc trò chuyện kết thúc bằng một tiếng “tút”.
Tân Hòa Tuyết ngồi lại vào trong xe, đóng cửa lần nữa. Luồng khí ấm lập tức tràn ngập không gian kín, y khẽ co cánh tay phải lại một chút vì khi đứng ngoài trời cầm máy truyền tin, đầu ngón tay đã lạnh đến mức hơi cứng đờ.
Chợt nhớ ra hình như đã khá lâu rồi chưa nghe thấy K lên tiếng, lòng hiếu kỳ của Tân Hòa Tuyết liền trỗi dậy:
“Anh trai à, sao cái thế giới nhỏ này của anh lại yên tĩnh bất thường thế?”
K ngập ngừng một lát rồi mới đáp:
“...Không có gì.”
Tân Hòa Tuyết lại hỏi:
“Là vì thế giới nhỏ này quá thuận lợi sao?”
Hiện tại, mọi chuyện diễn ra đều suôn sẻ, chưa gặp phải khúc mắc gì lớn. Hơn nữa, mèo nhỏ chăm chỉ làm việc lại luôn dựng thẳng đôi tai, phấn khích mà hăng say.
Một chú mèo nhỏ tận tụy như thế đáng được khen thưởng.
Thế nên, K thành thật thừa nhận:
“Có lẽ đúng là vì ký chủ chưa cần đến sự trợ giúp của hệ thống.”
Còn một lý do khác, nhưng K không nói ra với Tân Hòa Tuyết.
Hắn cảm thấy vị trí của mình đang dần bị Hạ Bạc Thiên thay thế. Đối phương không chỉ là một người chồng “vô năng” mà thậm chí còn làm tốt hơn hắn mà chính vì là một “người chồng đã chết” càng bất lực, nên lại càng đáng thương, càng dễ chiếm được vị trí đặc biệt.
Đôi khi, K cũng cảm thấy bản thân đang đối diện với khủng hoảng địa vị.
Nghe K lẩm bẩm rằng mình chẳng có đất dụng võ, Tân Hòa Tuyết tốt bụng an ủi:
“Tôi tất nhiên vẫn cần đến anh mà. Hôm nay trời nhiều mây, anh có thể phát cho tôi một bản nhạc nhẹ nhàng không? Như vậy tôi sẽ rất vui.”
Hệ thống lập tức kết nối thành công với Bluetooth trên xe.
Chiếc xe khởi động. Âm nhạc vang lên, cùng tiếng bánh xe rào rạo lướt qua con đường ngày đông lạnh giá.
.........
Còn bên phía Vệ Trạc, tình hình lại chẳng hề nhẹ nhàng như thế.
Hắn phát hiện ra việc cha mình “ngã bệnh” chỉ là một màn kịch. Mục đích thật sự của việc gọi hắn về nhà là để bắt đi xem mắt.
Dưới mái tóc bạc điểm sương, cha mẹ hắn ngồi đối diện bên bàn ăn. Họ không hề có ý định đối đầu với đứa con trai thứ hai này, nhưng từ khi Vệ Trạc trưởng thành, hắn luôn hành xử theo ý mình, khiến họ vừa lo lắng vừa bất lực.
Cha mẹ hắn cố chấp tin rằng, chỉ cần Vệ Trạc lập gia đình với một người dẫn đường, thì hắn sẽ vì tình cảm gia đình mà ở lại, ở lại với sự ổn định, an toàn, chứ không phải cứ mãi liều mình xông pha vào vùng nguy hiểm của gấp khu.
Đặc biệt là sau sự kiện đau lòng của Hạ Bạc Thiên, một ví dụ máu me, sống sờ sờ trước mắt khiến mỗi lần Vệ Trạc lên đường làm nhiệm vụ, tim gan cha mẹ hắn đều treo lơ lửng, vừa lo sợ vừa vội vã đi lo quan hệ để bảo vệ con.
“Con xem đi, Bạch Tháp gửi đến ba hồ sơ và ảnh chụp của ba người dẫn đường cùng độ tuổi với con. Con nhìn qua thử xem có ai hợp mắt không? Trước tiên ăn với người ta một bữa cơm, đâu phải là ép buộc gì. Dù chưa chắc đã thành, nhưng cả ba người đó đều chưa từng kết hôn. Nhà mình cũng thuộc hàng danh giá ở đế đô, điều kiện không hề kém cạnh ai. Hơn nữa, con lại là một lính gác xuất sắc như vậy, năng lực thế này, sao có thể thua mấy người bình thường khác được?”
Cha Vệ vừa nói, vừa đẩy xấp ảnh qua, trên gương mặt đã hiện rõ sự nài nỉ.
Vệ Trạc cảm thấy thái dương mình lại bắt đầu co rút đau nhức. Hắn buông dao nĩa, nét mặt lạnh lùng như bị phủ một lớp băng giá.
“Nếu thân thể cha không có gì bất ổn, vậy thì tối nay con sẽ rời đi.”
Hắn đứng dậy, bóng dáng cao lớn kéo dài một cái bóng đổ âm u xuống sàn nhà.
Vệ Trạc lạnh lùng nói:
“Lần sau đừng dùng mấy chiêu trò nhàm chán như vậy nữa.”
Cha Vệ nhìn bàn ăn đầy ắp mà con trai chỉ mới động được phân nửa, chẳng hề đụng tới món nào hắn yêu thích, lửa giận liền bốc lên.
Ông đập mạnh bàn, phát ra một tiếng rầm nặng nề khiến toàn bộ chén đĩa lung lay.
Cha Vệ gằn giọng mắng lớn:
“Đi đi! Có giỏi thì con rời khỏi Vệ gia luôn đi! Vĩnh viễn đừng trở lại nữa! Cứ như thế mà bỏ luôn cha mẹ mình sao?!”
Mẹ Vệ vội níu lấy tay ông, nhẹ giọng khuyên can:
“Nó vất vả lắm mới chịu về nhà một lần, đừng nói mấy lời tuyệt tình như vậy nữa!”
Nhưng cha Vệ bị đứa con thứ cứng mềm không ăn chọc giận đến mức râu mép cũng run lên, đôi mắt trừng to, cằm không ngừng run rẩy vì tức giận.
Mẹ Vệ bất ngờ lên tiếng, chất vấn Vệ Trạc:
“Con thích người dẫn đường ở trong nhà Hạ Bạc Thiên đúng không? Con thích Tiểu Tuyết, có phải vậy không?”
Vốn đang định lên lầu, bước chân của người lính gác chợt khựng lại giữa chừng.
Cha Vệ tức giận đến nỗi hoàn toàn mất phong độ, gào lên:
“Cái gì cơ?! Hồi đó không phải chính ta đã phải âm thầm cầu xin bệ hạ suốt mấy tháng trời mới xin được cái hôn ước đó sao?”
“Thằng nhóc chết tiệt! Lúc đó ta bảo con quay về gặp mặt người ta, thế mà nói hủy là hủy, còn dám dọa sẽ rời khỏi Vệ gia!”
Trái ngược với cơn giận sôi gan của cha Vệ, mẹ Vệ nhẹ nhàng cất lời, dịu dàng khuyên nhủ:
“Mẹ nói một câu không dễ nghe, nhưng đứa nhỏ Tiểu Hạ ấy... mệnh hơi bạc. Còn Tiểu Tuyết, là một người dẫn đường đơn độc, sau này nhất định vẫn cần một lính gác kề bên bầu bạn. Ngần ấy năm con ở bên Tiểu Tuyết, thời gian làm bạn cũng chẳng phải ít, so với người ngoài thì con hiểu rõ cậu ấy hơn bất kỳ ai. Như vậy chẳng phải con đang có lợi thế sao?”
Mẹ Vệ tiếp tục khuyên bảo:
“Con đã từng nghĩ đến việc bày tỏ với Tiểu Tuyết chưa?”
Đôi mắt của người lính gác ánh lên vẻ phức tạp, bờ vai rộng lặng lẽ căng lên như đang mang một gánh nặng vô hình.
Vệ Trạc khẽ mở miệng:
“Con từng thử rồi. Nhưng cậu ấy không có ý gì với con theo cách đó cả.”
Bọn họ… có lẽ mãi mãi chỉ có thể dừng lại ở ranh giới bạn bè.
Người hiểu con nhất vẫn là mẹ. Mẹ Vệ cẩn trọng hỏi tiếp:
“Vậy con đã thử như thế nào?”
Vệ Trạc liếc nhìn bà, như thể đang nghe thấy một câu hỏi kỳ lạ đến mức khó tin.
“Mẹ không nhận ra sao? Trong danh sách bạn bè, khung nền của con là trống. Kéo xuống dưới sẽ thấy dãy số ở góc phải bên dưới.”
Mẹ Vệ lấy máy truyền tin ra xem thử:
“Ừm… Dãy số 66.34°S là gì vậy? Mẹ không hiểu.”
Vệ Trạc đáp:
“Là vĩ độ vòng Nam Cực.”
Hắn bình tĩnh giải thích:
“Tinh thần thể nguyên bản của Tân Hòa Tuyết là chim Tuyết Hỗ, sống ở vùng Nam Cực.”
Vệ Trạc nhìn sang cha mẹ, thấy trên gương mặt họ lộ rõ biểu cảm kỳ dị mà không rõ lý do. Hắn hỏi lại:
“Vậy vẫn chưa đủ rõ ràng sao?”
Mẹ Vệ và cha Vệ đưa mắt nhìn nhau, không thốt nên lời.
...........
Cùng lúc đó, còn đúng năm tiếng nữa là đến giờ hẹn họ với Tân Hòa Tuyết.
Phải, hẹn hò.
Yến Cức đã ngầm định nghĩa nó như vậy.
Hai người đã hẹn nhau 7 giờ 30 tối, dùng bữa tối tại một nhà hàng Âu nổi tiếng nằm ngay trung tâm thành phố, nơi luôn được đánh giá rất cao.
Nếu Tân Hòa Tuyết có từng tra cứu thông tin truyền thông hoặc đọc bình luận trên mạng, chắc chắn sẽ phát hiện ra đây là địa điểm hẹn hò nổi tiếng dành cho các cặp đôi.
Hiện tại là 14 giờ 31 phút chiều.
Thời gian càng trôi về gần bữa tối, trái tim Yến Cức càng đập loạn nhịp trong lồng ngực, cảm xúc khó lòng khống chế nổi.
Buổi chiều không có tiết học, hắn có dư thời gian để chuẩn bị.
Ở ký túc xá Gia Kim, Yến Cức cùng bạn cùng phòng nhìn nhau, người bạn kia thì tất bật chạy tới chạy lui, còn hắn thì đứng trước gương pha lê, chỉnh sửa lại tạo hình.
Gia Kim không nhịn được hỏi:
“Ờ… Yến Cức, cậu sao vậy? Cậu tính đi đâu ăn tối à?”
Ký túc xá của bọn họ không có gương toàn thân, còn tấm kính ở phòng khách thì dù thế nào cũng chẳng đủ rõ để soi trang phục cho ra hồn.
Yến Cức xoay người lại, hỏi cậu:
“Cậu thấy bộ này của tôi thế nào?”
Một chiếc áo khoác lông vũ đen ngắn gọn, bên trong là hoodie thể thao màu xám nhạt, kiểu phối đồ mùa thu đông đơn giản, thoải mái, gần như không thể sai được.
Hơn nữa, bản thân Yến Cức vốn là người có dáng vai rộng eo thon, tỉ lệ cơ thể kiểu tam giác ngược như người mẫu, nhìn vào liền cho người ta cảm giác trẻ trung, tự tin và nổi bật.
Gia Kim đang chơi game, liếc hắn một cái rồi trêu:
“Cậu tính xòe đuôi khổng tước rồi hả?”
Cho ai xem đây?
Từ từ…
Gia Kim đột nhiên nhớ lại hôm trước Yến Cức có phản ứng khá kỳ lạ, rồi lại nghĩ đến mấy ngày nay trên diễn đàn biển sâu có một chủ đề màu xám gây xôn xao về một tấm thiệp mời.
Trong lòng cậu bắt đầu dấy lên nghi ngờ.
Yến Cức tiện tay chỉnh lại vạt áo khoác, hỏi thản nhiên:
“Bộ này trông có nghiêm túc quá không?”
Gia Kim thuận miệng đáp:
“Tôi thấy cái bộ hôm qua cậu mặc về ấy, chẳng phải khá ổn rồi sao? Cậu mới mua đồ à?”
Yến Cức im lặng trong chớp mắt rồi đáp:
“Đó là mượn từ nhà Tân Hòa Tuyết.”
Bộ áo khoác dáng săn đó, cùng chiếc áo cổ lọ đang được giặt sạch, hiện vẫn đang phơi trên ban công.
Gia Kim đã quá quen với việc Yến Cức gọi thẳng tên họ của Tân Hòa Tuyết, nên cũng không thấy gì lạ nữa.
Ồ… thì ra là mượn từ nhà thiếu tướng…
“Cái gì?!!” – Gia Kim hét lên – “Vậy mấy lời đồn trên diễn đàn là thật hả?! Khoan đã, bộ đồ kia nhìn kiểu gì cũng không giống phong cách hay size số của thiếu tướng đâu?”
Trong khoảnh khắc, trong đầu Gia Kim bật ra vô số suy nghĩ.
Chỉ còn một khả năng duy nhất.
Thiếu tướng cho Yến Cức mặc lại quần áo cũ của Hạ Bạc Thiên.
Gia Kim cảm thấy thiếu tướng không giống kiểu người sẽ biến người khác thành “thế thân”… nhưng lỡ như ——
Nếu là do có người vội vàng tự nguyện làm thế thân thì sao?
Gia Kim bật dậy khỏi sofa như bị điện giật:
“Đừng đừng đừng! Con đường đó không đi được đâu! Tốt nhất cậu nên sớm quay đầu lại! Lính gác bọn mình cần có lòng tự trọng, cậu hiểu không?!”
Yến Cức từ trên xuống dưới đánh giá cậu:
“Cậu bị gì vậy?”
Gia Kim:
“Thiếu tướng chẳng phải cho cậu mượn quần áo cũ của Hạ Bạc Thiên sao?”
Yến Cức gật đầu.
“Thì sao? Lúc đó tôi qua đêm ở đó mà không có đồ thay, thiếu tướng cho mượn thì cũng bình thường thôi?”
Thái độ thản nhiên của hắn khiến Gia Kim sốc nặng:
“Cậu… cậu có hiểu cái đó có nghĩa là gì không?!”
Yến Cức khẽ cong khóe môi, cười như không:
“Còn phải hỏi sao? Quá rõ ràng rồi còn gì.”
“Tân Hòa Tuyết còn bảo tôi không cần trả lại nữa, điều đó có nghĩa là gì?”
“—— Cũ không đi, mới không đến.”
Rõ ràng, Yến Cức đang sẵn sàng thay thế vị trí của người cũ.
Hắn vỗ nhẹ lớp lông áo khoác, thong thả nói:
“Vậy thì tôi mặc bộ này đi.”
Gia Kim chết lặng, chỉ biết lặp lại lời một cách vô lực:
“Chuyện này thật sự là… thật sự quá… Tóm lại, cậu nghĩ sao mà có thể thay thế được Hạ Bạc Thiên trong lòng thiếu tướng chứ? Bọn họ là cặp tình nhân huyền thoại đó! Trên diễn đàn còn có cả chuyên mục lưu trữ ảnh kỷ niệm của họ lên đến hàng trăm bài!”
P/s : Lời của editor
Sorry mn nhe, tui bận rộn qué