Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 109

Yến Cức nghe Gia Kim nói mãi không ngừng, nụ cười đắc ý lặng lẽ thu lại, đôi mày cũng từ từ nhíu chặt. Khi Gia Kim tưởng rằng rốt cuộc hắn đã bị lay động, chuẩn bị “quay đầu là bờ”…

 

…thì Yến Cức bỗng nhiên cất tiếng:
“Sao cậu lắm lời thế? Có phải cậu đang ghen vì tối nay tôi được hẹn hò với thiếu tướng không?”

 

Gia Kim vội vàng lục tìm máy truyền tin:
“Cậu tự lên diễn đàn Biển Sâu mà xem! Tôi sẽ gửi lại cho cậu tấm thiệp hôm trước!”

 

Yến Cức nhíu mày càng sâu:
“Không cần. Mọi chuyện liên quan đến Tân Hòa Tuyết, tôi muốn nghe từ miệng anh ấy, chứ không phải qua lời đồn từ người khác.”

 

“Còn chuyện cậu nói…”

 

“Hạ Bạc Thiên thì cũng đã chết rồi.” Yến Cức cười lạnh, giọng đầy mỉa mai.
“Một người đã chết, sao có thể so với người còn sống, biết yêu thương, biết đồng hành?”

 

“Cho dù tình yêu họ từng có mãnh liệt đến đâu, sâu đậm đến mức nào đi nữa, thì năm năm… mười năm… hai mươi năm…”

 

Chàng lính gác trẻ tuổi, ánh mắt kiên định, từng chữ từng lời như đóng đinh:
“Rồi trong trí nhớ của Tân Hòa Tuyết, hắn ta cũng sẽ dần phai mờ. Còn tôi… sẽ là người thay thế hoàn toàn.”

 

Gia Kim chết sững, nghẹn lời.

 

Đúng vậy… Một người đã chết, thì làm sao có thể sánh với người đang sống?

 

…Nhưng thật sự là vậy sao?

 

........

 

Bạch Hổ nằm bên cạnh Tân Hòa Tuyết trông chẳng khác gì một con mèo khổng lồ ngoan ngoãn.

 

Nó rúc sát vào thanh niên dẫn đường, hưởng thụ sự v**t v* dịu dàng từ y.

 

Trước mắt là thảo nguyên vàng úa trải dài vô tận, xung quanh là những bụi cây thấp bé và khu rừng rậm rạp. Trong phạm vi chiến cảnh tinh thần kéo dài, tất cả những tàn tích mang theo ô nhiễm do vùng gấp khu để lại, những phần máu thịt nhầy nhụa, đều đang được trận tuyết trắng tinh khôi phủ lên, dịu dàng quét sạch.

 

Bạch Hổ hoàn toàn thả lỏng, vô cùng thư thái. Yết hầu phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp như tiếng động cơ, thậm chí còn lật cả người ra, để lộ chiếc bụng mềm mại phủ lông trắng hoàn toàn phơi bày trước mặt Tân Hòa Tuyết mà không hề phòng bị.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ nắm nhẹ chân trước của nó.

 

Bạch Hổ lười biếng đẩy đẩy tay y, tỏ ra không hài lòng vì bị chọc ghẹo.

 

Cho đến khoảnh khắc kế tiếp, cơ thể Tân Hòa Tuyết dần hòa tan vào làn tuyết trắng đang rơi, như bốc hơi khỏi khung cảnh.

 

Y vừa thoát ra khỏi chiến cảnh tinh thần, khẽ lên tiếng:
“Được rồi.”

 

Do quá trình khai thông tinh thần đã hoàn tất, chàng lính gác vốn đang nhắm mắt ngồi trên sofa chợt mở bừng mắt, nhớ lại hình ảnh biểu hiện của tinh thần thể mình, mặt nóng bừng cả lên.

 

Tinh thần thể — chính là Bạch Hổ — lập tức đứng thẳng dậy, ưỡn mình nghiêm chỉnh, giơ chân trước lên hành lễ quân đội:
“Cảm ơn, cảm ơn thiếu tướng!”

 

Trong phòng khám chữa trị ấm áp như mùa xuân. Thanh niên dẫn đường mặc blouse trắng, đôi găng tay đen hơi ánh lên sắc da thuộc kéo dài từ cổ tay đến tận các ngón, làm nổi bật đôi tay thanh mảnh nhưng mạnh mẽ.

 

Tay phải y đang cầm bút máy, ký tên lên báo cáo tinh thần của lính gác. Nét bút bay lượn, chữ viết rơi xuống tờ giấy đầy khí chất quyết đoán.

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu lần nữa, hỏi chàng lính gác vẫn đang đứng ngơ ngác tại chỗ.
“Hiện tại cậu còn cảm thấy chỗ nào không thoải mái nữa không?”

 

Lính gác lập tức đứng nghiêm, dáng đứng chuẩn chỉnh như sách giáo khoa quân sự, vội vã trả lời:
“Báo cáo thủ trưởng, tôi cảm thấy… mọi thứ đều cực kỳ ổn ạ!”

 

Tân Hòa Tuyết đã từng gặp nhiều kiểu lính gác, nhưng kiểu căng thẳng như thế này đúng là hiếm có.

 

“Được rồi, vậy lần khai thông tinh thần hôm nay kết thúc tại đây. Nếu sau này có vấn đề gì, hãy liên hệ lại với đơn vị điều trị.”

 

Lính gác nghiêm trang đáp lời:
“Rõ, thưa thủ trưởng!”

 

“Chào tạm biệt thủ trưởng!”

 

Tân Hòa Tuyết vừa sắp xếp lại hồ sơ báo cáo, vừa liếc mắt nhìn theo bóng dáng chàng lính gác đang ra về với vẻ tay chân luống cuống.

 

“Thật sự… mọi thứ đều ổn sao?”

 

Y bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Tân Hòa Tuyết cụp mi mắt, giơ tay liếc nhìn đồng hồ bên trái.

 

6 giờ 20 phút.

 

Nếu bây giờ tan làm, y vẫn có thể đến kịp buổi hẹn với Yến Cức.

 

Nhưng…

 

Khi Tân Hòa Tuyết còn đang nhập văn bản trả lời trong khung thoại, thì cửa phòng khám lại đón một vị bệnh nhân cuối cùng, đến muộn, nhưng vẫn đủ thong thả.

 

Vệ Trạc lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, thân hình cao lớn phản chiếu ánh sáng phía sau.

 

......

 

Yến Cức nhận được tin nhắn từ Tân Hòa Tuyết.

 

Hắn vui vẻ mở khóa màn hình, nhưng nụ cười vừa chớm nở nơi khóe môi lại hơi khựng lại.

 

【Tân Hòa Tuyết: Xin lỗi, tối nay có thể tôi sẽ đến trễ. Có một người bạn cần khai thông tinh thần khẩn cấp. Xong việc tôi sẽ đến ngay.】

 

【Yến Cức: Không sao, công việc quan trọng hơn. Trên đường đi đừng vội vàng quá, tối nay có mưa, nhớ cẩn thận lái xe.】

 

........

 

Đây không phải lần đầu tiên Tân Hòa Tuyết bước vào chiến cảnh tinh thần của Vệ Trạc.

 

Một lần lạ, hai lần thì quen.

 

Y đã rất quen thuộc với chiến cảnh tinh thần đại dương ấy rồi.

 

Trên vùng cực địa băng giá, dù gió buốt đến mấy cũng không thể thật sự gây tổn thương cho con người.

 

Giống như lần trước, Tân Hòa Tuyết xuyên qua cơn cuồng phong lạnh thấu xương của cực địa, tiến về phía đại dương lam thẳm.

 

Khác với lần trước là ngày dài không có mặt trời lặn, lần này lại là đêm dài cực tối.

 

Thật ra, y từng suy nghĩ, nếu tinh thần thể của Vệ Trạc là cá voi xanh, thì theo lẽ thường, đại dương bao la rộng lớn nơi nào chẳng là nhà của nó?

 

Vậy tại sao, cá voi xanh này cứ mãi quanh quẩn bên bờ biển lạnh lẽo vùng cực?

 

Đôi khi Tân Hòa Tuyết cũng muốn thử khai thông tinh thần của Vệ Trạc ở vùng biển ấm hơn nhưng rồi lại thôi.

 

Dựa theo tiếng vọng trầm thấp trong chiến cảnh tinh thần, y tìm thấy cá voi xanh đang bơi giữa biển sâu.

 

Con cá khổng lồ nổi lên mặt nước, dưới dải cực quang tím lam rực rỡ, nó thở ra những cột hơi nước cuồn cuộn như sương mù trên biển.

 

Khung cảnh ấy, dưới bầu trời sao thăm thẳm, đủ khiến trái tim người ta rung động.

 

Tuyết nhẹ nhàng rơi.

 

Từng bông tuyết lấp lánh phản chiếu ánh cực quang, chứa đựng tinh thần lực thanh tẩy, dịu dàng xóa sạch nỗi đau trong biển tâm thức của cá voi.

 

Tân Hòa Tuyết cũng chìm hẳn xuống biển.

 

Mái tóc đen theo dòng nước xõa về phía trước, toàn thân y ướt đẫm.

 

So với việc vội vàng đến đúng giờ, hay đến trễ, thì giờ đây… thứ thôi thúc trong y mạnh mẽ hơn cả là phá vỡ ảo tưởng về buổi hẹn hò mà Yến Cức đang mong đợi.

 

Y biết rất rõ, đâu là khu vực cấm mà cá voi xanh không cho ai lại gần.

 

Nhưng Tân Hòa Tuyết giống như một chú cá linh hoạt, âm thầm bơi vào vùng ký ức sâu nhất, nơi thuộc về ký ức, về những điều bị phong tỏa.

 

Trong lần khai thông tinh thần lúc trước, y đã từng vô tình lạc vào khu ký ức đó.

 

Những bong bóng ký ức trôi lềnh bềnh giữa chiến cảnh tinh thần, là những hình ảnh cụ thể hóa của những ký ức quan trọng.

 

Mà trong tiềm thức Vệ Trạc chắc chắn đang cố giấu điều gì đó, vì lần đó, khi y tiến lại gần những bong bóng ký ức ấy, cá voi đã lập tức phản ứng, gây ra sóng lớn đẩy y ra xa.

 

Lần này, Tân Hòa Tuyết thận trọng hơn.

 

Y âm thầm điều chỉnh mật độ tuyết rơi xuống mức tối đa, để dòng tuyết chứa tinh thần lực làm cá voi thư giãn, giảm cảnh giác.

 

Quả nhiên, cá voi thả lỏng hoàn toàn, tận hưởng cảm giác dễ chịu, không nhận ra kẻ đang lén đột nhập vào "khu cấm".

 

Tân Hòa Tuyết, lúc này, đã bơi sâu vào tận trung tâm của cụm ký ức, nơi bong bóng trôi dày đặc nhất.

 

Dựa vào trực giác, y nhanh chóng xác định được quả bong bóng ký ức trung tâm.

 

Y tháo găng tay ra, ngón tay cái đặt lên quả bong bóng trắng sữa, lòng bàn tay tinh tế mềm mại dán chặt vào ký ức đang bị phong tỏa.

 

Ngay lập tức, y bị cuốn vào một mảng đen tối sâu thẳm, nơi khởi nguồn của một ký ức nào đó đang bị vùi lấp.

 

........

 

Đây là ký túc xá của bọn họ.

 

Hai năm ký ức sống chung khiến Tân Hòa Tuyết chỉ cần nhìn lướt qua đã lập tức nhận ra nơi này.

 

Bởi đây là ký ức của Vệ Trạc, nên y chỉ có thể quan sát mọi thứ qua góc nhìn của hắn ta.

 

Nói chính xác hơn, đây là một góc nhìn lén.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ có thể hình dung như vậy.

 

Bởi vì tầm nhìn xung quanh rất tối, đồ đạc và bố cục chỉ hiện lên mờ mờ như bóng ma, không rõ hình dáng.

 

Y ý thức được rằng Vệ Trạc vừa từ bên ngoài trở về.

 

Nhưng… vì sao lại không bật đèn?

 

Ngay khoảnh khắc ấy, y chợt nghe thấy những âm thanh ướt át và đầy ám muội, xen lẫn tiếng th* d*c đầy đè nén.

 

Tân Hòa Tuyết gần như lập tức hiểu ra.

 

Cảm giác xấu hổ như thể muốn che tai mình lại ngay lập tức, nếu thực sự y có… tai mèo.

 

Thế nhưng, đây là góc nhìn của Vệ Trạc, không phải do y kiểm soát.

 

Tầm mắt bất giác xoay chuyển.

 

Qua khe cửa không thể đóng kín hoàn toàn, hình ảnh bên trong lọt vào tầm nhìn.

 

Tiếng thở gấp, đè nén và mơ hồ kia dần trở nên rõ ràng hơn như từng cọng lông chim khẽ lướt qua trái tim người lính gác, ngứa ngáy đến không thể làm ngơ.

 

Một đôi tay to lớn đang siết chặt lấy vòng eo nhỏ hẹp, lòng bàn tay mạnh mẽ ấn lên sống lưng gầy của người thanh niên.

 

Thanh niên dẫn đường bị ép ngồi lên hông người lính gác, cơ thể run rẩy theo từng cú siết chắc nịch từ bắp tay cuồn cuộn. Không còn cách nào khác, y chỉ có thể thuận theo tiết tấu đó mà di chuyển, giống như một cánh bèo không gốc trôi nổi trên mặt nước, thăng trầm bất định, vô lực theo từng đợt sóng.

 

Ánh trăng nhàn nhạt phủ lên cơ thể người dẫn đường, khiến làn da trắng trẻo như phát sáng. Trên cơ thể ấy là những dấu hôn loang lổ, và một tiếng rên nghẹn ngào như tiếng mèo con bất chợt thoát ra.

 

Đôi mắt y tan rã, trống rỗng, hoàn toàn vô thần.

 

Đúng lúc ấy, K lên tiếng:

 

【Cậu có cần hệ thống che mờ hình ảnh lúc cậu và Hạ Bạc Thiên l*m t*nh không?】

 

Tân Hòa Tuyết:【……】

 

Đã xem xong hết cả rồi, còn hỏi có muốn che mờ không?

 

Tân Hòa Tuyết:

 

【Tốt nhất anh đừng tiếp tục cái đề tài này nữa ^^】

 

.........

 

Cùng lúc đó ở phòng khám.

 

Lính gác đột nhiên rơi vào trạng thái phát cuồng ngay giữa quá trình khai thông tinh thần.

 

Còi báo động lập tức vang lên chói tai trong phòng khám, nhân viên y tế đổ xô đến, hành lang bên ngoài rối loạn vì tiếng bước chân và la hét.

 

Trong khung cảnh hỗn loạn đó, không biết ai đã vô tình va phải bàn trà, khiến chiếc ly pha lê ngã xuống đất.

 

Rượu vang đỏ đổ tràn trên tấm thảm trắng như máu loang.

 

“Thật xin lỗi! Xin lỗi! Tôi thật sự xin lỗi!”

 

Nhân viên phục vụ ở nhà hàng đồ tây cúi đầu liên tục xin lỗi rối rít.

 

Quản lý ca trực lập tức bước tới, thay mặt xin lỗi khách:

 

“Thưa ngài, thành thật xin lỗi, cậu ấy là nhân viên mới.”

 

Quản lý đã để ý vị khách này từ lâu, ngồi ở đây từ đầu đến giờ, chỉ gọi rượu, không gọi món nào khác.

 

Ông ta dè dặt hỏi:

 

“Thưa ngài, ngài có muốn gọi món không?”

 

Yến Cức ngẩng đầu lên, cồn khiến đôi mắt hắn đỏ hoe, hàng mày khẽ nhíu lại.

 

Hắn khàn giọng hỏi:

 

“Bây giờ là mấy giờ rồi?”

 

Quản lý khom người đáp:

 

“Hiện tại là 11 giờ tối, nhà hàng của chúng tôi sẽ đóng cửa trong vòng một giờ nữa, thưa ngài.”

Bình Luận (0)
Comment