Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 116

Ở đế đô, khu biệt thự cũng có thể bị cúp điện sao?

 

Tân Hòa Tuyết chưa từng nhận được bất kỳ thông báo nào từ phía bất động sản về việc bảo trì điện lực, cũng không nghe nói xung quanh có công trình nào gây ảnh hưởng dẫn đến mất điện.

 

Thông thường, chỉ ở những khu an toàn ở biên giới, do năng lượng dao động bất thường mới dễ phát sinh tình huống mất nước hay cúp điện.

 

Cửa sổ và cửa ra vào của phòng tắm đều làm bằng kính mờ. Từ bên trong, Tân Hòa Tuyết vẫn có thể thấy đèn đường ngoài kia sáng rõ, xa xa những căn biệt thự đơn lập khác cũng đều sáng đèn.

 

Hàng xóm không hề mất điện, chỉ có duy nhất nhà y tối om sao?

 

Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng y.

 

Đột nhiên mí mắt y giật liên hồi, khóe mắt phải cứ co rút không ngừng.

 

Tân Hòa Tuyết vốn không phải người mê tín.

 

Mí mắt giật, có thể giải thích bằng việc thiếu ngủ khiến mắt mệt mỏi. Còn mất điện, có lẽ chỉ đơn giản là cầu dao trong biệt thự bị sập.

 

Từ sau khi Hạ Bạc Thiên rời đi, Tân Hòa Tuyết luôn sống một mình.

 

Chỉ có người giúp việc đến quét dọn hằng ngày. Nhưng gần đây, đối phương xin nghỉ để về quê thăm người thân, lúc ấy y đang ở Bạch Tháp, nên cũng chỉ tiện miệng trả lời “được” mà thôi.

 

Người giúp việc cũ vốn quen thuộc mọi quy tắc: chỗ nào cần dọn kỹ, chỗ nào tuyệt đối không được động vào. Nghĩ đến việc thay người mới rồi phải căn dặn lại từ đầu, y thấy phiền phức, nên khi Bạch Tháp đề nghị sắp xếp người thay thế, Tân Hòa Tuyết đã từ chối.

 

Dù sao cũng chỉ là vắng một thời gian ngắn.

 

Trong biệt thự còn có robot quét dọn, thường ngày hoạt động rất ít, hơn nữa tính y vốn gọn gàng, thường dùng đồ gì thì luôn đặt lại đúng chỗ sau khi sử dụng. Với thói quen như vậy, chỉ vài ngày cũng chẳng thể khiến căn nhà bừa bộn.

 

Thế nhưng, chính lối sống một mình này lại tạo nên tình cảnh khó xử hiện tại.

 

Nếu là trước đây, y hoàn toàn có thể gọi Hạ Bạc Thiên đi kiểm tra xem có phải cầu dao bị ngắt hay không.

 

Nhưng bây giờ, trong căn biệt thự rộng lớn này, ngoài y ra chẳng còn một bóng người. Không gian yên ắng, trống trải đến mức khiến người ta khó chịu.

 

Trong màn đêm mịt mờ, ánh mắt khó phân biệt được mọi thứ. Tân Hòa Tuyết bỗng thấy tinh thần căng thẳng, vô thức siết chặt cơ thể.

 

Y không mang máy truyền tin vào phòng tắm, vì vậy chẳng thể liên lạc với bên ngoài.

 

Cũng may, y đã gần tắm xong.

 

Tân Hòa Tuyết tắt vòi sen, dùng khăn lau khô nước trên người.

 

Phòng tắm được thiết kế tách riêng khu khô và ướt. Dựa vào trí nhớ, y chậm rãi lần mò tìm chiếc áo choàng tắm treo trên giá.

 

Chợt, y đụng phải thứ gì đó.

 

Bàn chân giẫm lên một cảm giác khác lạ, mềm mại, đàn hồi, khó mà phân rõ là gì.

 

Trong bóng tối, y lập tức khựng lại.

 

Từng đợt lạnh lẽo dâng lên từ gạch men dưới chân, luồn qua mắt cá gầy, quấn quanh đầu gối, trườn lên đùi. Cảm giác ấy như có vật gì đó mảnh dài, ẩm ướt, chậm rãi bò lên, bấu chặt vào xương tủy, vừa như chất độc len lỏi, vừa như rắn độc phả hơi, quấn lấy y mà l**m láp triền miên.

 

Nhưng rõ ràng… trên đùi y, chẳng có gì cả.

 

Do mất điện, hệ thống sưởi trong biệt thự cũng ngừng hoạt động.

 

Không khí trong biệt thự lạnh đi thấy rõ.

 

Hơi nước nóng khi nãy còn bốc lên mờ ảo, giờ đã ngưng tụ thành từng dòng nước, chậm rãi chảy dài xuống mặt kính mờ nơi cửa phòng tắm.

 

Tân Hòa Tuyết chau mày, thân thể hơi khom xuống.

 

Vừa bước một bước ——

 

Thì phát hiện thứ bị giẫm phải… lại chính là áo choàng tắm của mình.

 

Có lẽ ngay từ đầu đã không treo chắc, nên mới có thể rơi xuống lúc y không để ý.
Bị giày ướt sũng đạp lên, áo choàng dính chặt, không thể kéo ra.

 

“Kẽo kẹt” —— một âm thanh vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch trong biệt thự.

 

Tân Hòa Tuyết buông chốt cửa, bình thản ném chiếc áo choàng ướt vào giỏ quần áo bẩn.

 

Y nghĩ mình phải liên hệ ngay với bên bất động sản.

 

Ánh đèn pin loang loáng chiếu lên những vật lộn xộn như trong một căn phòng chứa đồ. Giờ phút này, y chỉ muốn nhanh chóng tìm được máy truyền tin.

 

Nếu không, y chẳng có cách nào liên lạc.

 

Tân Hòa Tuyết tiến đến bên giường. Trên người y, từng vệt nước vẫn chưa khô, men theo bắp đùi chảy xuống, tạo thành một sợi chỉ bạc mỏng ẩm ướt, trượt qua khe g*** h** ch*n rồi rơi xuống mắt cá.

 

Trên giường, chăn gối và quần áo vứt bừa bộn thành một đống. Bên trên còn có chiếc áo ngủ y vừa lấy ra từ tủ quần áo.

 

Y nhớ rất rõ, mình đã đặt máy truyền tin ở tủ đầu giường.

 

Vừa khoác thêm áo ngủ, chỉ buộc hờ hai chiếc nút, hắn vừa đưa tay sang bên cạnh mò tìm.

 

Nhưng —— trống không.

 

Trong không gian lặng ngắt, bàn tay y chỉ nắm được khoảng không lạnh lẽo.

 

Yết hầu Tân Hòa Tuyết trượt lên xuống dưới lớp da trắng mịn, nhịp điệu run rẩy khe khẽ.

 

Hơi thở y cứng lại.

 

Như trực giác nhạy bén của loài mèo, từng tế bào trong cơ thể Tân Hòa Tuyết đều đang gào thét:

 

Có bẫy! Nguy hiểm! Mau rời đi!

 

Nhưng trong bóng tối, kẻ đi săn dường như cũng đã nhận ra con mồi sắp chạy trốn.

 

Mây trời tan đi, ánh trăng bất ngờ rọi xuống.

 

Đôi cánh trắng muốt mở ra. Gần như trong cùng khoảnh khắc ấy, trên bức tường hiện lên những bóng dây leo thô to, uốn lượn dữ dội.

 

Chúng vươn ra, chỉ trong chớp mắt đã trùm kín lấy thanh niên.

 

Nuốt trọn vào trong sắc xanh thẳm lạnh lẽo.

 

“Ưm…!”

 

Một tiếng rên nghẹn bị dồn ép thoát ra từ lồng ngực.

 

Trong lớp dây leo xanh đậm, mơ hồ có thể thấy bàn tay gầy gò vươn ra, những ngón tay run rẩy căng ra đến mức co giật.

 

Chỉ mới vừa chạm được chút không khí, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả cổ tay lẫn từng kẽ ngón tay đều lại bị những dây leo siết chặt.

 

Đầu ngón tay nổi lên hồng nhạt, nhìn rõ bằng mắt thường.

 

Dây leo không chút nương tình mà kéo giật y trở lại.

 

Tiếng th* d*c ái muội bị vùi kín trong từng lớp dây leo quấn siết.

 

Trong bóng tối, máy truyền tin chợt sáng lên.

 

Màn hình dừng lại ở giao diện trò chuyện với một lính gác trẻ tuổi.

 

【 Yến Cức: Tuần sau em có kỳ thi giữa kỳ, mấy ngày này chắc sẽ vùi đầu trong trung tâm huấn luyện, khó mà kịp thời trả lời tin nhắn. 】

 

【 Yến Cức: Nhưng thi xong sẽ đúng vào đêm Bình An, hôm đó cùng nhau ăn cơm nhé? 】

 

【 Tân Hòa Tuyết: Ừ, được. 】

 

【 Tân Hòa Tuyết: Hãy chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi. 】

 

【 Yến Cức: [ tin nhắn văn bản ] Đối phương không trả lời 】

 

【 Yến Cức: [ tin nhắn thoại ] Đối phương không trả lời 】

 

【 Yến Cức: Anh ngủ rồi sao? 】

 

【 Yến Cức: Vậy thì… ngủ ngon. 】

 

【 Yến Cức: Mơ đẹp. 】

 

Giữa không trung, hai chiếc lông vũ trắng tinh lơ lửng rơi xuống, cuối cùng đáp xuống tấm thảm mềm mại.

 

….....

 

Lúc này, Vệ Trạc đang điền thông tin trên bảng khai ở Viện Nghiên cứu Lính gác – Dẫn đường.

 

Để được chỉ định một người dẫn đường phù hợp, lính gác phải đáp ứng đầy đủ điều kiện.

 

Hồ sơ kiểm tra cần nộp vốn đã cực kỳ rườm rà: từ báo cáo sức khỏe trong vòng một tháng, kết quả kiểm tra mức độ ô nhiễm tinh thần hằng tháng trong suốt một năm, cho đến chứng nhận gia tộc không mắc bệnh di truyền, v.v…

 

Ngoài ra, còn có vài hạng mục đặc thù chỉ Viện Nghiên cứu của quân khu mới có thể cung cấp dịch vụ kiểm tra.

 

Vệ Trạc chính là vì chuyện này mà đến.

 

Theo thông tin hắn nắm được từ Hắc Tháp, việc cấp thiết nhất đối với Tân Hòa Tuyết lúc này chính là cần một lính gác phù hợp để ghép đôi.

 

Bởi vì giữa lính gác và người dẫn đường vốn dĩ là quan hệ hỗ trợ lẫn nhau. Khi chiến cảnh tinh thần giao hòa, lính gác sẽ tăng mạnh sức chiến đấu, đồng thời, người dẫn đường cũng được nuôi dưỡng, bồi bổ tinh thần lực.

 

Tinh thần lực của Tân Hòa Tuyết đã tiêu hao đến mức nghiêm trọng, hơn nữa lại không thể tự mình khôi phục.

 

Đối với một lính gác và dẫn đường vốn đã được ghép đôi hoàn hảo, việc kết hợp cùng lính gác mới hiển nhiên là phương pháp hữu hiệu nhất, thích hợp nhất trong tình huống khẩn cấp này.

 

Hắn muốn…

 

Nộp đơn xin tiến hành đo lường chỉ số xứng đôi với Tân Hòa Tuyết.

 

Cho dù hiện tại, đối phương có lẽ vẫn sẽ không hề cảm kích.

 

Vệ Trạc cầm cây bút máy trong tay, vô tình khiến mực loang ra một điểm nhỏ trên giấy.

 

May mắn thay, điều đó cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu.

 

Hắn tiếp tục điền nốt bảng biểu.

 

Sau đó mới đến giai đoạn dùng dụng cụ chuyên dụng để kiểm tra đo lường.

 

Nhưng trước khi tiến hành, có người gõ nhẹ lên bàn đá cẩm thạch bên cạnh Vệ Trạc.

 

Quý Ngọc Sơn cất giọng trầm thấp:
“Cậu thật sự muốn trói buột cùng Tân Hòa Tuyết?”

 

Ngòi bút dừng lại, đặt nghiêng bên bàn. Sắc mặt Vệ Trạc vẫn nghiêm túc, lạnh lùng như thường, chẳng ai nhìn ra được việc hắn đang điền bảng biểu thực chất là bước nối tiếp trước khi tiến hành kiểm tra kết hợp.

 

Quý Ngọc Sơn mặc blouse trắng, hai tay lại đút vào túi áo, dáng vẻ như chuyện không liên quan gì đến mình, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà khiêu khích:
“Cậu sẽ không ngây thơ mà cho rằng bản thân có thể vượt qua vị trí Hạ Bạc Thiên trong lòng y đấy chứ?”

 

“Huống hồ… ngày trước Hạ Bạc Thiên với Tân Hòa Tuyết có chỉ số xứng đôi tuyệt đối — 100%.”

 

Gương mặt Quý Ngọc Sơn vốn nho nhã tuấn tú, đôi mắt phượng dài với đuôi mắt hơi hếch, lại mang đến cảm giác xảo quyệt như một con hồ ly đầy tâm kế. Kết hợp với giọng điệu mỉa mai kia, hắn càng hiện ra sự gay gắt, không còn chút phong độ trí thức nào.

 

“100% — duyên trời tác hợp.” Hắn lắc đầu, buông giọng cười khẽ: “Chậc, chậc, chậc…”

 

Đôi tay Vệ Trạc siết chặt bên người.

 

Như chợt nhớ ra điều gì, Quý Ngọc Sơn giả vờ bừng tỉnh:
“À, suýt nữa thì quên. Nếu nhà họ Vệ không lên tiếng hủy hôn, vậy chỉ số xứng đôi có thể bỏ qua, cậu vẫn có thể trực tiếp trói buộc phải không?”

 

Vệ Trạc im lặng, môi mỏng mím chặt, lạnh lùng nhìn hắn.

 

Quý Ngọc Sơn tiếp tục cảm thán:
“Dù sao thì cũng là bệ hạ tự tay định đoạt hôn ước mà… Tôi nhớ đâu có sai chứ? Ai, tôi vốn không thuộc dòng dõi hoàng thân quốc thích, mấy chuyện này biết cũng chỉ lơ mơ thôi.”

 

Quan hệ giữa nhà họ Quý và nhà họ Vệ chẳng khác nào mâu thuẫn giữa thế hệ quý tộc cổ xưa với lớp gia thế mới nổi, như nước với lửa.

 

Hai người bọn họ từ nhỏ đã bị đặt chung trong cùng một vòng so sánh.

 

Cho đến khi Vệ Trạc trải qua kiểm tra đo lường và bộc lộ sức mạnh chiến đấu phi thường, còn Quý Ngọc Sơn mãi chỉ là một người bình thường, không hề có dị năng.

 

Từ đó, hai cái tên không còn được nhắc đến cùng nhau nữa.

 

Cảm giác ấy thật kỳ lạ, giống như kẻ thù số mệnh mà mình luôn coi là đối thủ, bỗng dưng biến đổi, trở nên hoàn toàn khác, không còn ở cùng một đẳng cấp.

 

Đã từng có một thời gian, mỗi khi các bậc trưởng bối nhìn thấy Quý Ngọc Sơn đều chỉ biết lắc đầu thở dài tiếc nuối.

 

Điều này luôn là nỗi canh cánh trong lòng hắn.

 

Quý Ngọc Sơn cảm thấy như thể ông trời quá ưu ái Vệ Trạc, thật bất công. Đối phương lẽ ra nên có một cú ngã thật đau ở đời này mới phải.

 

Sau khi đi du học Nam Thành trở về, vào học ở đại học y học đế đô, hắn nghe tin từ trường quân đội tổng hợp truyền đến.

 

Vệ Trạc hủy bỏ hôn ước với người dẫn đường?

 

Ban đầu Quý Ngọc Sơn cũng chẳng mấy để ý. Nhưng trong một dịp tình cờ, hắn theo giáo sư đến trường quân đội tổng hợp nghe buổi tuyên truyền.

 

Tại đó, hắn tận mắt nhìn thấy người dẫn đường bị đồn là kẻ bị từ hôn ấy ——

 

Quý Ngọc Sơn chỉ có thể âm thầm cắn răng.

 

Nhưng hắn chỉ là một con người bình thường, hoàn toàn không thể cùng một người dẫn đường kết hợp thành đôi.

 

Thế nhưng, trong khoảnh khắc liếc qua, hắn lại bắt gặp ánh mắt Vệ Trạc dành cho Tân Hòa Tuyết.

 

Ít nhất, ở chuyện này, ông trời vẫn còn công bằng.

 

“Cậu biết không?” Quý Ngọc Sơn thản nhiên cất lời, “Có đôi khi tôi thật sự rất ghen tị với cậu. Nghĩ đến việc vận mệnh của cậu tốt đến thế, Tân Hòa Tuyết vừa rời khỏi tháp đã được sắp đặt hôn ước cùng cậu.”

 

Sắc mặt Vệ Trạc dần trở nên u ám, khó coi hơn bao giờ hết.
“Cậu rốt cuộc muốn nói gì?”

 

Quý Ngọc Sơn bật cười:
“Loài chim vốn sinh ra để sải cánh trên bầu trời, mà lại bị trói buộc trong chiếc lồng son gọi là hôn ước, chẳng phải quá đáng thương sao?”

 

Hắn khẽ buông giọng trào phúng:
“Huống chi, cậu cũng chẳng mấy khi biết trân trọng.”

 

Hắn ung dung rút con dấu từ trong túi ra, chấm mực đỏ rồi đóng xuống tờ biểu trên bàn.

 

“Không thông qua.”

 

Quý Ngọc Sơn:
“Người mà y tìm được, còn xuất sắc hơn cậu.”

 

“Lần này là chính y lựa chọn, giống như khi xưa đã lựa chọn Hạ Bạc Thiên vậy.”

 

Trước khi rời đi, Quý Ngọc Sơn lại từ tốn thốt ra:
“Chẳng qua, e rằng chẳng ai có thể thay thế được Hạ Bạc Thiên, đúng không?”

 

“Hắn đã chết vì Tân Hòa Tuyết, chết quá mức bi thảm. Từ nay về sau, tất cả chúng ta chỉ có thể vĩnh viễn sống dưới cái bóng của hắn.”

 

Người sống, sao có thể sánh được với người chết?

 

Bởi theo thời gian, kẻ đã khuất chỉ càng thêm hoàn mỹ, không chút tì vết.

 

Mọi ký ức không tốt rồi cũng như hạt cát theo gió bay đi, chỉ còn lại những điều tốt đẹp, rực rỡ như vàng sáng lấp lánh trong ký ức.

 

Quý Ngọc Sơn khẽ cười châm biếm, chẳng rõ là cười Vệ Trạc đang đứng lặng nơi đó, hay cười chính bản thân mình.

 

“Trừ phi Hạ Bạc Thiên có thể từ cõi chết sống lại.”

 

“Nhưng chuyện ấy… sao có thể?”

 

Cho nên, Tân Hòa Tuyết chỉ có thể yêu hắn, càng yêu hắn hơn nữa.

 

.......

 

“Ah…!”

 

Một tiếng rên khàn đặc bật ra.

 

Trong đầu Tân Hòa Tuyết như pháo hoa bùng nổ, tầm mắt mờ đặc những chấm đen trắng chồng chéo.

 

Y cúi đầu, hơi thở nặng nề, nương theo ánh sáng ban mai nhạt nhòa, khung cảnh trước mắt chỉ còn là mớ hỗn độn.

 

Gối bị văng xuống cuối giường.

 

Chăn cũng biến mất.

 

Không đúng…

 

Chăn, chăn… đang bị đè dưới thân y.

 

Vậy là…

 

Tân Hòa Tuyết nhận ra bản thân đang nằm trên tấm thảm, cả người đè lên chiếc chăn.

 

Nhưng rõ ràng đêm qua y ngủ trên giường cơ mà.

 

Y bị…y bị…

 

Bị những sợi dây leo kéo tuột từ giường xuống sàn!

 

Đầu óc Tân Hòa Tuyết choáng váng. Trong ký ức còn sót lại, y lại thấy những sợi dây leo một lần nữa ngưng tụ thành hình bóng người chồng quỷ kia.

 

Phản xạ có điều kiện khiến y run rẩy dữ dội.

 

Đúng lúc ấy, máy truyền tin phát ra tiếng báo ——

 

“Vệ Trạc.”

 

Âm báo điện tử vang lên.

 

Tân Hòa Tuyết cố gượng chống gối bò về phía tủ đầu giường, nhưng eo mềm nhũn, lập tức sụp xuống.

 

Vài sợi dây leo to khỏe lập tức quấn chặt đôi chân y.

 

Ngón tay Tân Hòa Tuyết yếu ớt cào lên mép giường, nhưng chẳng để lại dấu vết nào.

 

“Ah…!”

 

Y chưa bao giờ nghĩ thân thể mình lại có thể uốn cong đến mức này.

 

Bụng bị ép chặt, đến mức dễ dàng nhìn thấy những sợi dây leo nổi gồ lên rõ rệt.

 

k*ch th*ch quá mức khiến ánh sáng trắng nổ tung trong mắt y, Tân Hòa Tuyết gào thét trong câm lặng, như thể tan vỡ.

 

Trong đầu y chỉ còn vang vọng một ý niệm duy nhất ——

 

Y nhất định phải…

 

Nhất định phải…

 

Nhất định phải…

 

g**t ch*t Hạ Bạc Thiên!

 

P/s : Lời của editor
Tui cập nhập truyện này hơi lâu nên tuột view quá, hu hu.

Bình Luận (0)
Comment