Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 117

Tân Hòa Tuyết dần không còn phân biệt được đó là ban ngày hay đêm tối.

 

So với thời còn tình yêu cuồng nhiệt, Hạ Bạc Thiên khi đã hóa thành quái vật lại càng đáng sợ hơn gấp bội.

 

Trên giường, dưới thảm, thậm chí cả trên ghế sô-pha hay trong bồn tắm.

 

Đôi khi y có thể chìm vào giấc ngủ, nhưng hầu hết thời gian, Tân Hòa Tuyết đều trải qua sự luân phiên lặp lại: vừa tỉnh dậy, rồi ngất đi, lại bị kh*** c*m quá độ kéo trở về cơn tỉnh táo.

 

Nếu không nằm ngửa, thì y lại nằm sấp. Mỗi một lần tưởng chừng như đã chạm đến cực hạn, thì chất nhầy lạnh lẽo lại bị cưỡng ép xâm nhập vào miệng, tan chảy, men theo cổ họng chảy xuống.

 

Chúng tuôn ra từ những sợi dây leo, không ngừng tiết ra thứ dịch nhầy quái dị ấy.

 

Tân Hòa Tuyết hoàn toàn không biết đó rốt cuộc là gì.

 

Có lẽ là máu của quái vật, cũng có thể tương tự thứ "huyết yêu" của Hận Thật, nhưng so với bất kỳ loại máu yêu nào trong thế giới quái dị, nó lại càng bổ dưỡng hơn.

 

Một ngày.....

 

Hay hai ngày.....?

 

Hay đã là ba ngày rồi...?

 

Trong cơn mơ màng, Tân Hòa Tuyết dần ý thức được bản thân đã không còn cảm giác đói khát, cũng không còn khô rát vì mất nước.

 

Trong cơ thể y, những tổn thương tích tụ bấy lâu nay lại đang thong thả tự lành.

 

Chất nhầy ấy giống như một thứ keo nước, dán kín những khe nứt b*nh h**n trong thân thể y.

 

Vì thế, dây leo lại càng thêm cuồng nhiệt, điên cuồng quấn chặt lấy y.

 

-- Nhưng rốt cuộc đó là cái gì vậy?!

 

Lạnh lẽo, ẩm ướt, thứ dịch nhầy kia lại một lần nữa bị ép xuống yết hầu.

 

Dù nó không hề có mùi vị.

 

Chính bởi sự mâu thuẫn trong tâm lý, khóe mắt Tân Hòa Tuyết đỏ ửng, khống chế không được mà bật ra một tiếng nôn khan.

 

Ngay lập tức, y ý thức rằng đây là một dấu hiệu xấu.

 

Quả nhiên, dây leo liền thay đổi cách thức, tìm mọi cách dồn ép chất nhầy, liên tục rót vào cơ thể y không ngừng nghỉ.

 

"Ô...!"

 

Không thể nào....

 

Tuyệt đối không thể nào...!

 

Y thật sự không thể nuốt thêm nữa. Hạ Bạc Thiên nhất định sẽ hủy hoại y, sẽ ép y đến tan rã.

 

Trong mắt Tân Hòa Tuyết chỉ còn một màu mờ mịt.

 

Eo bụng y cong lên thành một đường cung mảnh, h* th*n nhão dính, chất nhầy lạnh lẽo bị dây leo dồn ép đến mức tràn ra, ào ào chảy xuống g*** h** ch*n.

 

Y vô cùng rõ ràng rằng, đêm hôm đó mất điện chỉ là một cái bẫy.

 

Bởi ngay khi dây leo trói chặt lấy y, căn biệt thự liền khôi phục điện năng.

 

Ánh đèn rực sáng soi khắp phòng ngủ, dội thẳng lên thân thể y.

 

Trong gương phản chiếu lại một cảnh tượng ghê rợn:

 

Sợi dây leo xanh thẫm siết chặt lấy từng tấc da thịt trắng muốt, hằn lên từng vệt đỏ rợn ngợp.

 

Như một thiên sứ sa ngã, ngay cả đôi cánh trắng cũng bị trói buộc.

 

Y tựa như bị treo trên giá thiêu hình để phán xét, mọi ánh mắt đều nhìn thấy y bị quái vật giày xéo, nghiền nát.

 

Điều khiến Tân Hòa Tuyết tan vỡ hơn cả, chính là bản thân vẫn đang hấp thụ chất dinh dưỡng mà quái vật truyền vào.

 

Nghiến chặt răng nhưng rồi vẫn bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn như một con mèo con non yếu, mang theo van cầu:

 

"Tắt đèn...!"

 

Dường như dây leo vẫn còn hiểu được những mệnh lệnh đơn giản.

 

Trong chớp mắt, cả căn phòng chìm vào bóng tối.

 

Ánh sáng trắng lóe rực trong tầm mắt, cổ Tân Hòa Tuyết ngửa ra sau, như một con thiên nga hấp hối.

 

Trong đầu y, những hình ảnh mơ hồ kéo dài, như một cuộn phim đang chạy.

 

Và rồi Tân Hòa Tuyết chợt nhớ lại, lần đầu tiên cùng Hạ Bạc Thiên...

 

So với quái vật, lần ấy vẫn còn dễ chịu hơn.

 

.........

 

Đêm Giáng Sinh, bầu không khí se lạnh nhưng bầu trời đêm sáng rực.

 

Trên những con phố và mái nhà, tuyết đọng thành một lớp mỏng tinh khôi, cửa hiệu hai bên đường trang trí cây tùng bạc đội mũ Giáng Sinh, đèn màu rực rỡ cùng vòng hoa vàng óng treo lấp lánh khắp nơi.

 

Quảng trường trung tâm có tuần lộc kéo xe trượt, chuông vàng đeo trên cổ rung leng keng vui nhộn, khiến cả thủ đô chìm đắm trong bầu không khí náo nhiệt của mùa Giáng Sinh.

 

Ngay cả đài phát thanh của Học viện quân đội tổng hợp cũng đang phát sóng những khúc nhạc Giáng Sinh du dương. Điều đó có nghĩa là kỳ nghỉ Giáng Sinh đã chính thức bắt đầu.

 

Từng tốp lính gác và dẫn đường nối nhau từ khu giảng đường bước ra, tiếng cười nói rộn rã, tràn ngập niềm hân hoan chào đón kỳ nghỉ.

 

Dù kỳ thi cuối học kỳ vẫn còn kéo dài đến tận những ngày cuối cùng của năm, hiện tại mới chỉ là đầu tháng, nhưng trường học đã cho nghỉ Giáng Sinh bảy ngày, xem như một khoảng thời gian nghỉ ngơi giữa kỳ, xua tan mệt mỏi.

 

Tân Hòa Tuyết vừa từ phòng học đi ra. Y vừa hoàn thành môn thi bắt buộc đầu tiên của kỳ này, môn dẫn đường. Vì nội dung môn học đơn giản, số tiết cũng ít, nên được sắp xếp thi sớm, ngay trước kỳ nghỉ Giáng Sinh.

 

Y cúi đầu, giấu đôi tay vào túi áo lông vũ, cằm khẽ tựa lên phần khóa kéo. Hơi thở hóa thành từng làn khói trắng trong không trung rồi tan dần.

 

Ngẩng lên nhìn, y thấy sao trời đã bắt đầu ló rạng.

 

Đúng lúc ấy, có người bất ngờ chạy đến ôm choàng lấy vai y từ phía sau, là Alexander, người ở ký túc xá bên cạnh.

 

Một chàng trai to lớn, hoạt bát đến mức có phần ngốc nghếch.

 

"Tân! Tôi có một kế hoạch siêu tuyệt cho đêm Giáng Sinh này! Hiện giờ bọn tôi có hai phòng ký túc - 422 và phòng tôi 423 - cùng tụ tập. Cậu có muốn tham gia không?"

 

Nói rồi, Alexander lại gãi đầu:
"Nhưng... cậu chắc là đã có kế hoạch riêng với người kia rồi chứ?"

 

Tân Hòa Tuyết đáp nhẹ nhàng:
"Tôi sao cũng được."

 

Alexander lập tức sáng rỡ mặt mày:
"Tốt quá! Nghĩa là cả hai người đều sẽ tham gia, đúng không?"

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cúi mắt, giọng thản nhiên:
"Tôi cũng không rõ về cậu ấy."

 

Alexander thoáng sững sờ:
"Hai người... chẳng lẽ cãi nhau rồi?"

 

Tân Hòa Tuyết lắc đầu:
"Không có."

 

Nói nghiêm túc thì, cũng không hẳn là cãi nhau.

 

Rõ ràng Alexander vẫn bán tín bán nghi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Có một người dẫn đường vừa giỏi vừa đẹp như vậy làm bạn trai, hắn mà còn dám cãi nhau với cậu, thật đúng là không biết trân trọng!"

 

Tất cả mọi người đều cho rằng Tân Hòa Tuyết và Hạ Bạc Thiên đang yêu nhau.

 

Rốt cuộc thì từ lúc nhập học, hai người đã gần như không rời nhau.

 

Một người dẫn đường ôn hòa, dịu dàng, kiên nghị, xinh đẹp; một người lính gác rạng rỡ, anh tuấn, mạnh mẽ. Từ ngoại hình đến thực lực, họ đều là cặp đôi đáng ngưỡng mộ. Dù nhiều lính gác vì ghen ghét mà nửa đêm trong ký túc thì thầm chê bai, thậm chí còn tìm Hạ Bạc Thiên đến phòng huấn luyện để thách đấu, thì cũng đành phải thừa nhận: Hạ Bạc Thiên và Tân Hòa Tuyết thực sự rất xứng đôi.

 

Bởi rốt cuộc, không ai có thể thắng nổi Hạ Bạc Thiên.

 

Đôi khi, những chuyện thế này cũng giống như quy luật chọn bạn đời trong thế giới động vật, sức mạnh vượt trội chính là lợi thế tiên quyết để giành được bạn đời.

 

Tất nhiên, cũng không thể khẳng định tuyệt đối. Bởi trong trường, người duy nhất có thể sánh ngang với Hạ Bạc Thiên lại không hề để mắt đến hoa khôi của học viện. Nếu không, cùng ở chung ký túc xá, lại còn có hôn ước từ trước, thì đã sớm thành đôi, đâu còn đến lượt "huynh đệ tốt" chen chân.

 

Người ngoài nhìn thế nào, Tân Hòa Tuyết cũng chẳng để tâm.

 

Thực ra, hiện tại y vẫn chỉ đang câu Hạ Bạc Thiên mà thôi.

 

Giữa họ còn thiếu một bước để phá vỡ lớp "giấy cửa sổ" cuối cùng, vẫn đang dừng lại ở mức hữu nghị, chưa thể gọi là tình nhân.

 

Tân Hòa Tuyết đã nhiều lần để ý thấy, Hạ Bạc Thiên dường như muốn nói điều gì đó với y, nhưng cuối cùng lại chỉ cắn chặt môi, vẻ mặt giằng xé, như thể đang chịu một nỗi dày vò trong lương tâm.

 

Tân Hòa Tuyết dĩ nhiên không vội. Đối phương đã có đến 80 điểm giá trị tình yêu, sớm muộn gì cũng sẽ thổ lộ.

 

Dù hắn có cố nhịn không nói, thì đến lúc ấy người chịu nghẹn chết cũng không phải là Tân Hòa Tuyết.

 

Cho nên, y cứ bình thản án binh bất động.

 

Nhưng chuyện đến còn nhanh hơn cả tin Hạ Bạc Thiên báo cho y, lại là một cuộc tranh cãi, dù không thể gọi thẳng là khắc khẩu, nhưng cũng chẳng khác gì.

 

Nguyên nhân bắt đầu từ việc Tân Hòa Tuyết đệ đơn xin gia nhập quân đội và quân đoàn dự bị với tư cách "dẫn đường tòng quân". Ít nhất đã gần trăm năm nay chưa từng có tiền lệ như vậy.

 

Khi biết tin, Hạ Bạc Thiên hiếm hoi bộc phát cảm xúc dữ dội.

 

Hai người vì vấn đề "dẫn đường có thể hay không tiến vào tiền tuyến gấp khu" mà tranh luận gay gắt.

 

"Gấp khu quá nguy hiểm!"

 

Hạ Bạc Thiên khi ấy cố kìm nén cảm xúc, đi tới đi lui trước mặt Tân Hòa Tuyết, giống như một con thú lo lắng cuồng chân. Hắn chẳng thể khuyên Tân Hòa Tuyết rút lại đơn xin, cũng chẳng lay chuyển được quyết tâm của y.

 

Trong khi đó, Tân Hòa Tuyết chỉ lặng lẽ ngồi trên sofa, ngẩng mắt nhìn hắn, nhạt nhẽo nói:
"Nếu anh lo tôi không thể tự bảo vệ bản thân, hẳn anh cũng biết biểu hiện thường ngày của tôi ở phòng huấn luyện."

 

Ngoài những môn bắt buộc của dẫn đường, Tân Hòa Tuyết còn lựa chọn học thêm một số môn thực chiến mô phỏng bên phía lính gác.

 

Chế độ học tập của hai bên khác nhau: dẫn đường chỉ đào tạo hai năm, còn lính gác phải mất đến bốn năm.

 

Hạ Bạc Thiên, giống như Vệ Trạc, lớn hơn Tân Hòa Tuyết hai tuổi, hiện đã là sinh viên năm ba của học viện quân sự tổng hợp. Vì vậy, dù cùng chung ký túc xá, nhưng xét cả tuổi tác lẫn niên khóa, quan hệ giữa họ vẫn là học trưởng - học đệ.

 

Hạ Bạc Thiên đã phục vụ một năm trong quân đoàn dự bị, từng trực tiếp đi qua gấp khu, tận mắt chứng kiến những cảnh tượng tàn khốc, đẫm máu và vô cùng khắc nghiệt.

 

"A Tuyết, gấp khu không giống huấn luyện mô phỏng..."

 

Hạ Bạc Thiên cố hết sức miêu tả những trải nghiệm sinh tử mà mình từng trải qua. Nhưng Tân Hòa Tuyết chỉ giữ thần sắc thản nhiên, chẳng hề dao động.

 

Chính sự điềm tĩnh này mới khiến Hạ Bạc Thiên mê mẩn.

 

Thoạt nhìn, Tân Hòa Tuyết gầy yếu mảnh mai, nhưng hắn hiểu rõ trong thân thể tưởng chừng mỏng manh ấy lại ẩn chứa một linh hồn cứng cỏi, mạnh mẽ. Một khi y đã quyết định, gần như không ai có thể thay đổi.

 

Nhưng giờ đây, chính điểm này lại khiến Hạ Bạc Thiên đau đầu.

 

Sứ mệnh của dẫn đường là tiến hành khai thông tinh thần, luôn phải đối mặt với nguy cơ lính gác phát cuồng bất kỳ lúc nào. Vốn dĩ chức vụ kết nối tinh thần đã vô cùng nguy hiểm.

 

Cho nên dẫn đường thật ra chỉ cần sống ở khu an toàn là ổn rồi. Vậy mà ra ngoài, ở vùng chiến tuyến, hiểm nguy có thể đe dọa đến tính mạng dẫn đường bất cứ lúc nào. Họ lại không có thể chất được cường hóa như lính gác.

 

Trong lòng Hạ Bạc Thiên là những lo lắng ấy, nhưng hắn lại không thể nói thẳng.

 

Lỡ đâu Tân Hòa Tuyết cho rằng hắn là một kẻ lính gác gia trưởng thì sao?

 

Cằm hắn căng cứng, mày rậm nặng nề nhíu lại:
"Tóm lại, tôi phản đối."

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn hẳn, thản nhiên buông một câu:
"Anh lấy tư cách gì để phản đối?"

 

Một đòn chí mạng, khiến Hạ Bạc Thiên sụp đổ.

 

Hắn lộ ra vẻ mặt khó xử, rối rắm đến mức Tân Hòa Tuyết cũng khó mà hình dung được.

 

Giống như chỉ còn một bước nữa là có thể thổ lộ hết tâm can, nhưng vẫn có thứ gì đó ngăn cách giữa hai người, khiến lương tâm Hạ Bạc Thiên bị giày vò.

 

Hai bên rơi vào thế giằng co.

 

Hạ Bạc Thiên vẫn quan tâm y: lấy nước cho y uống, nhắc nhở thời tiết, dặn dò chuyện quần áo... nhưng lời nói giữa hai người dần ít hẳn đi.

 

Còn Tân Hòa Tuyết cố ý giữ khoảng cách lạnh nhạt.

 

Y đang chờ một cơ hội, cơ hội có thể khiến cảm xúc thật sự của Hạ Bạc Thiên bùng nổ.

 

Và cơ hội ấy, rất nhanh đã đến.

 

.......

 

Đêm Giáng Sinh, phố xá náo nhiệt hơn hẳn thường ngày. Dù đã gần khuya, dòng người trên đường vẫn tấp nập không ngớt.

 

Có người đi ngang quán rượu, vô tình liếc qua chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, ánh mắt không tự chủ được mà dừng lại, đến khi nhận ra thì bản thân đã bước vào trong quán.

 

Quán rượu được trang trí theo phong cách cổ điển, khác hẳn với những quán bar ồn ào ngoài kia, nơi đây chỉ văng vẳng những khúc nhạc dịu dàng, chậm rãi, rất được lòng sinh viên trong vùng.

 

Ngay giữa đại sảnh, cây thông Noel tỏa ánh sáng vàng kim lấp lánh, ruy băng rực rỡ và những mẩu giấy trang trí rơi lả tả trên sàn gỗ màu hồ đào.

 

Những người đi đường bị thu hút kia đưa mắt về phía chiếc ghế dài cạnh cửa sổ. Trên bàn đặt sữa nóng cùng bánh gừng đặc biệt của mùa lễ, ly thủy tinh cao cổ được trang trí bằng dải đỏ trắng đan xen.

 

Ở đó, một chàng trai đẹp đến kinh ngạc đang ngồi, gương mặt còn phảng phất nét thiếu niên nhưng đã phôi pha sự trưởng thành. Trong không gian ấm áp của quán, y mặc áo len cổ cao, khoác hờ chiếc áo lông vũ trên vai, dựa vào thành ghế sofa mà trông hờ hững.

 

Người đi đường thì thầm, ánh mắt tò mò dồn cả về phía bàn ấy. Đó là nhóm học viên đến từ học viện quân sự tổng hợp.

 

Chàng trai xinh đẹp ngồi giữa dường như là một dẫn đường.

 

Ánh sáng ấm áp phủ lên khuôn mặt Tân Hòa Tuyết. Y khẽ chớp mắt, trong mắt như gợn sóng thủy quang.

 

Hạ Bạc Thiên không nén được niềm vui, nghiêng người hỏi:
"Thật tốt quá... Cuối cùng cậu cũng chịu mệt rồi sao? Vậy chúng ta về thôi?"

 

Tân Hòa Tuyết lạnh nhạt, cố tình không đáp, cũng chẳng buồn nhìn hắn.

 

Hạ Bạc Thiên lập tức mím môi, ngoan ngoãn ngồi im, không dám nói thêm.

 

Thực ra, hắn và Vệ Trạc vốn chỉ tình cờ gặp Alexander cùng nhóm bạn trên đường, thấy Tân Hòa Tuyết có mặt nên liền nhập hội. Hoàn toàn là khách không mời mà tới.

 

May thay, trên ghế dài, trò chơi đang tiếp tục, không ai chú ý đến bầu không khí ngượng ngùnggiữa họ.

 

Đó là trò chơi thường thấy ở quán bar - Trò chơi Quốc Vương.

 

Trong ván này, hai người rút trúng "quỷ bài" bị Quốc vương chỉ định hình phạt. Họ đang phải đứng ở cửa WC, cúi gập người chào khách:
"Hoan nghênh quý khách ghé thăm!"

 

Rồi lại cúi mình trước vị khách vừa ra ngoài:
"Hoan nghênh lần sau lại đến!"

 

Người qua đường nhìn mà khó hiểu, vội vã tránh đi.

 

Nhóm lính gác ở ghế dài cười ầm lên, chờ hai kẻ xui xẻo quay lại.

 

Bị phạt, hai người lính gác cứng họng:
"Có thể đừng đưa ra mấy hình phạt thần kinh thế này được không? Cả quán nhìn tụi tôi như bị bệnh ấy."

 

Alexander cười khoái trá:
"Được thôi, ván sau tôi sẽ chọn cái gì đó lãng mạn hơn."

 

Những quân bài lại được xáo trộn. Mọi người lần lượt rút bài.

 

Alexander reo lên đầy đắc ý:
"Tôi là Quốc vương!"

 

Hắn giơ quân bài lên, cười xấu xa:
"Vậy thì... để cơ rô A ngồi lên đùi cơ rô 9, nhìn nhau thật thâm tình 30 giây, và phải nói-cậu có thích tôi không? Đây sẽ là 'Giáng Sinh đặc biệt' đáng nhớ đấy nha..."

 

"Ba mươi giây? Lâu thế cơ à?"

 

"Câu hỏi vớ vẩn gì vậy chứ?"

 

"Ặc... Alexander, cậu thật b**n th**!"

 

Mọi người một bên thì tỏ ra ghét bỏ, la ó buồn nôn, một bên thì kêu la ồn ào vang khắp bàn.

 

"Ai là cơ rô A?"

 

"Cơ rô 9 đâu?"

 

Tân Hòa Tuyết khẽ sững người, nhìn xuống lá bài trong tay.

 

- Cơ rô A.

 

Trong khoảnh khắc, bầu không khí chợt lặng đi.

 

Alexander ý thức được có chuyện chẳng lành, vội quay sang hỏi:
"Cơ... cơ rô 9 đâu?"

 

Hạ Bạc Thiên nghiến chặt hàm, nắm quân bài poker đến mức nhàu nát.

 

Vệ Trạc lạnh lùng buông một câu:
"Là tôi."

Bình Luận (0)
Comment