Tân Hòa Tuyết nói muốn ra ngoài là để chuẩn bị cho buổi hội nghị chiến lược mà Vệ Trạc đã nhắc tới – “Hội nghị bốn biên cảnh.”
Dù trên danh nghĩa là cuộc họp bàn về bố trí chiến lược giữa biên cảnh tứ phương và Quân khu Trung ương, nhưng thật ra, những người dẫn đường và lính gác cấp cao như bọn họ tham dự, chủ yếu cũng chỉ để góp mặt trong phần tổng kết cuối năm trong bộ phận viễn cảnh tương lai. Còn nội dung thương nghị thực sự, vẫn sẽ do các chỉ huy trưởng phòng thủ chiến lược và giới chính khách đảm nhiệm.
Vệ Trạc và Tân Hòa Tuyết, phần nhiều cũng chỉ cần tham gia yến tiệc sau đó mà thôi.
Dù vậy, vẫn cần phải đặt may một bộ âu phục mới tinh để dự tiệc.
Trong tiệm may âu phục thủ công nổi tiếng nhất kinh đô.
Ánh mắt Yến Cức mang theo chút khó chịu, dõi theo từng động tác của nhà thiết kế, sắc bén đến mức khiến đối phương không sao thoải mái nổi.
Tân Hòa Tuyết nhận ra thần sắc của nhà thiết kế càng lúc càng cứng ngắc dưới ánh nhìn đó, cuối cùng không nhịn được, dịu giọng nói:
“Chờ một lát.”
Y đi ngang qua nhà thiết kế, kéo Yến Cức ra một bên, hạ thấp giọng hỏi:
“Em làm sao vậy?”
Yến Cức siết chặt hàm, im lặng một hồi mới thốt ra:
“Hắn chạm vào eo anh.”
Tân Hòa Tuyết: “…… Người ta chỉ đang đo số đo.”
Những động từ lộn xộn trong miệng lính gác thật sự khiến người nghe dở khóc dở cười. Thợ may chỉ đơn giản vòng thước qua phần eo mảnh mai của y để đo cho chính xác mà thôi.
Nhưng Yến Cức lại không hề có ý định thu lại vẻ ghen tuông quá đà ấy. Hắn đứng đó, mặt mày cứng như đá tảng, giống hệt một tảng đá sừng sững giữa giông bão.
Tân Hòa Tuyết bèn dứt khoát nói:
“Cũng may cho em một bộ.”
Yến Cức lập tức sững người:
“Không cần, em có được mời đâu.”
Hắn là một lính gác chưa tốt nghiệp, cho dù thiên phú cao, thành tích quân công cũng chỉ mới bắt đầu, thì làm gì có bữa tiệc nào chính thức mời hắn?
Nói đến đây, Yến Cức không khỏi lộ ra chút tự ti khó nói thành lời. Dẫu ngoài miệng làm ra vẻ thản nhiên, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, áp lực quả thật tồn tại.
Bởi lẽ, bạn trai hắn chính là vị thiếu tướng trẻ tuổi duy nhất, dẫn đường cấp 3S, sáng chói tựa vầng trăng đẹp đẽ, ai ai cũng ngước nhìn. Muốn bảo hắn không cảm thấy chút nào gánh nặng, quả thực không thể.
Thế nhưng, những áp lực ấy, Yến Cức sẽ tự mình tiêu hóa, biến thành động lực tiến bước. Đùa gì chứ, hắn không bao giờ để khoảng cách địa vị làm ảnh hưởng tình cảm với Tân Hòa Tuyết. Trái lại, điều đó chỉ càng khiến hắn càng đánh càng hăng.
Tân Hòa Tuyết sau cùng vẫn quyết định cùng thợ may đặt cho cả hai mỗi người một bộ.
Yến Cức từng nghe tiếng loại âu phục thủ công ở kinh đô này, nghĩ đến những con số thiên văn đi kèm, lập tức thấy đau đầu:
“Em không cần, em không có dịp mặc đâu. Lãng phí.”
So với một bộ âu phục hoa lệ nhưng ít khi dùng tới, hắn vẫn thích bộ quân phục chiến đấu vừa bền chắc vừa tiện dụng hơn.
Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ liếc hắn, ánh mắt nhẹ như mây, thế mà đã khiến Yến Cức im bặt.
Ngón tay kẹp tấm thẻ màu đen ánh kim lạnh lẽo, Tân Hòa Tuyết mỉm cười nhạt:
“Anh trả.”
Trong mắt Tân Hòa Tuyết, giá cả vốn chỉ là con số vô nghĩa. Hai bộ âu phục, chẳng đáng để chớp mắt.
Đưa ra đề nghị ấy, chỉ để bịt miệng Yến Cức, khỏi để tên lính gác này lại làm như một ông chồng ghen tuông, phát ra mùi giấm chua nồng nặc.
Yến Cức dường như còn định nói thêm gì đó, có lẽ muốn bày tỏ sự phản đối, giữ lấy tôn nghiêm của một người lính gác trưởng thành trước người yêu lớn tuổi hơn mình.
Nhưng Tân Hòa Tuyết bước ngang qua hắn, khẽ nói vài câu chỉ để hai người nghe thấy.
Yến Cức lập tức sững lại như cục đá, mắt trở nên trống rỗng trong thoáng chốc.
Hắn vội xoay lưng ra góc tường, thân hình có chút không được tự nhiên, cố che giấu sự lúng túng khó nói. Bàn tay trái siết chặt, chống lên môi, vừa đau vừa sướng, mặt mày méo xệch, vành tai đỏ bừng.
Tân Hòa Tuyết khi ấy đã nói:
“Em không muốn mặc âu phục… để ch*ch anh sao?”
Giọng nhẹ bẫng, gần như trêu chọc, ánh mắt y đảo qua thân hình hắn từ trên xuống dưới, mắng:
“Đ* c*m th*....đội lốt người.”
Yến Cức lập tức xấu hổ đến đỏ mặt tía tai.
.......
Dù sao thì đó cũng là bộ âu phục được may đo riêng.
Thiết kế thu eo, kết hợp với may đo, vai nới rộng, đường cắt ôm khít, làm nổi bật tỷ lệ dáng người cao ráo cân đối, hoàn mỹ của thanh niên. Vòng eo thon đến mức chỉ cần đưa tay là có thể nắm gọn, tưởng như dễ dàng bóp vỡ.
Lại thêm sắc đen tuyền, càng tôn lên làn da trắng mịn như tuyết của Tân Hòa Tuyết, khiến y trông như vầng trăng trong trẻo, lạnh lẽo trên cao, không nhuốm bụi trần, tựa một công tử kiêu ngạo bước ra từ tranh họa.
Chỉ là, lúc này ánh trăng vốn tĩnh lặng lại bị người kéo xuống mặt hồ, nổi lên từng đợt gợn sóng.
Đừng nói đến đôi mắt vốn bình thản giờ phủ mờ sương khói, ngay cả đôi môi nhạt màu cũng bị hôn đến rực rỡ quá mức.
Tân Hòa Tuyết liếc thấy bên ngoài biệt thự có chiếc xe đang dừng, im lặng chờ đợi.
Y đẩy nhẹ Yến Cức đang mải quấn quýt không rời:
“Được rồi, đừng vò nát quần áo anh, anh còn phải đi.”
Yến Cức bất mãn, khẽ cắn lên cổ y một cái:
“Hôm nay là đêm trừ tịch, ngày này vốn để đoàn viên, gió không nổi, mưa không rơi. Sao anh cứ cố tình chọn lúc này mà đi?”
Tân Hòa Tuyết thở dài, lặp lại:
“Được rồi, anh phải đi.”
Yến Cức rốt cuộc mới chịu buông y ra. Trên tấm kính cửa, phản chiếu bóng dáng cả hai.
Hắn mặc trên người bộ âu phục màu nâu – chính là màu sắc Tân Hòa Tuyết đã chọn cho hắn. Đây cũng là bộ tây trang đầu tiên trong đời của Yến Cức suốt mười tám năm qua. Từ trước đến nay, hắn chỉ biết lấy đồng phục học sinh hay quân phục sơ sài ứng phó những dịp trọng lễ.
Nhìn hắn còn lóng ngóng với bộ trang phục mới, Tân Hòa Tuyết dứt khoát đưa tay thắt cà vạt giúp.
Lòng bàn tay ấn lên vai ngực Yến Cức, ánh mắt Tân Hòa Tuyết chậm rãi tối lại, hàm ý sâu xa mà nói:
“Màu nâu này rất hợp với em. Anh thích nhìn em mặc bộ này.”
Yến Cức không nhận ra sự quái dị ẩn sau câu nói của Tân Hòa Tuyết, chỉ chìm đắm trong ba chữ “Anh thích em”, vui sướng đến nỗi chẳng còn nghĩ được gì. Cũng bởi thế, hắn bỏ lỡ cơ hội hiểu rõ chân tướng.
……
Yến Cức nhất quyết muốn tiễn Tân Hòa Tuyết lên xe, đưa y ra ngoài biệt thự.
Bên cạnh chiếc xe, một lính gác mặc âu phục sẫm màu đứng nghiêm, dáng vẻ lạnh lùng xa cách. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tân Hòa Tuyết, sự xa cách ấy liền tan biến, như băng giá gặp nắng xuân.
Song, khi ánh mắt hắn chạm đến bóng dáng màu nâu theo sát phía sau Tân Hòa Tuyết, sắc mặt Vệ Trạc lại lạnh xuống, chân mày cau chặt. Nhớ tới điều gì đó, hắn đảo mắt nhìn Yến Cức thêm một lần.
Yến Cức cảm giác ánh nhìn ấy vẫn như trước, ẩn chứa địch ý, nhưng hôm nay lại lẫn thêm vẻ mỉa mai khó hiểu.
Có ý gì đây?
Chưa kịp nghĩ kỹ, Vệ Trạc đã dời ánh mắt, như mèo chó ghét nhau mà chẳng buồn để ý thêm. Hắn đối diện Tân Hòa Tuyết, khựng lại một chớp mắt rồi khẽ mở miệng:
“…… Cổ.”
Tân Hòa Tuyết giật mình, vội đưa tay sờ lên cổ, nhớ tới cú cắn nhẹ vừa rồi của Yến Cức.
Y trừng Yến Cức một cái, hơi nghiêng đầu, để lộ vết ấy:
“Có rõ lắm không?”
Vệ Trạc thu mắt xuống.
“…… Cũng tạm, không nhìn kỹ thì không rõ, lát nữa chắc cũng nhạt đi.”
Đó là dấu răng, không sâu, nhưng ngập tràn ý vị tuyên cáo chủ quyền và khiêu khích.
Yến Cức khẽ cong môi.
Lại thắng.
Chỉ là, để tránh Tân Hòa Tuyết nổi giận, hắn vẫn nhỏ giọng cúi đầu tỏ ra biết lỗi.
Tân Hòa Tuyết bình thản căn dặn:
“Không sao, giúp anh thu dọn quần áo trong phòng ngủ, treo vào phòng để đồ đi.”
Y vốn cố ý thay xong mà chưa dọn.
……
Yến Cức hớn hở quay về.
Khi đi lên lầu, bỗng nhận ra hôm nay Vệ Trạc cũng mặc âu phục sẫm màu, cùng tông với Tân Hòa Tuyết, nhìn qua chẳng khác gì một cặp đôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn bỗng thấy khó chịu.
Nhưng rồi hắn lại nhớ, bộ màu nâu trên người mình chính là do Tân Hòa Tuyết đích thân chọn, đích thân đặt may.
Vệ Trạc thì là cái gì? Một cọng hành mà thôi. Hắn có tư cách được đãi ngộ đó sao?
Mà hành thì sao? Chỉ cần là hành, Tân Hòa Tuyết sẽ không ngần ngại gắp thẳng ra khỏi chén.
Yến Cức cười lạnh hai tiếng.
Yến Cức siêng năng giúp Tân Hòa Tuyết thu dọn quần áo, chuẩn bị treo gọn vào phòng để đồ.
Khi đi ngang qua phòng quần áo, hắn bất ngờ phát hiện nhà kho vốn luôn khóa chặt nay lại mở toang.
Thoáng liếc vào trong, hắn thấy mọi thứ bày bừa chẳng khác nào một bãi rác, đủ loại đồ đạc chất đống ngổn ngang. Thật hiếm khi trong nhà của Tân Hòa Tuyết lại tồn tại một chỗ hỗn loạn đến vậy.
Yến Cức nhướng mày, lập tức nghĩ đây chính là cơ hội để mình thể hiện. Nếu Tân Hòa Tuyết đi làm về mệt mỏi, thấy cả căn nhà gọn gàng tinh tươm, ngay cả phòng chứa đồ cũng được dọn dẹp sạch sẽ, chẳng phải sẽ nhận ra hắn so với mấy công tử nhà quyền quý kia càng biết cách sống hơn sao?
Trong nhà vốn có robot quét dọn, cũng có người giúp việc lui tới, nhưng hắn chẳng cần đến. Hắn – một người lính gác trẻ trung, chăm chỉ, biết lo liệu – hoàn toàn có thể thay thế tất cả.
Nghĩ thế, Yến Cức bước vào căn phòng bừa bộn.
Thoạt nhìn, nơi này chắc đã bị khóa từ lâu. Đồ đạc phủ một lớp bụi dày, khiến hắn ho khan vài tiếng.
Rèm cửa chưa kéo, ánh nắng xuyên vào, hắt xuống vệt sáng, bụi bay loạn trong không khí, dưới hiệu ứng Tyndall càng rõ rệt.
Hắn định dọn cái bàn chất đầy đồ lặt vặt, trước tiên kéo gọn sang một bên.
“Lạch cạch!” Một vật gì đó bị chạm rơi xuống, nặng nề vỡ vụn trên sàn, mảnh pha lê văng khắp nơi.
Yến Cức ngồi xổm xuống, chẳng vội, bởi hắn cho rằng trong phòng chứa đồ chắc chẳng có gì quan trọng.
Khi chạm vào đồ bị rơi, hắn mới phát hiện đó là một khung ảnh bị vỡ kính. Khó trách mảnh pha lê rơi đầy sàn nhà.
Trong lúc lật khung, tấm ảnh mỏng manh rơi nhẹ xuống đất. Hắn đưa tay định nhặt, nhưng đến giữa chừng lại khựng lại, ánh mắt trống rỗng một thoáng, rồi cau mày thật chặt.
Người trong ảnh…
Một lính gác cao lớn, khoác tay thân mật qua vai một thanh niên dẫn đường mảnh khảnh.
Điều khiến Yến Cức chú ý hơn cả: trên người người lính gác kia lại chính là một bộ âu phục màu nâu. Rõ ràng là hắn đã cùng Tân Hòa Tuyết tham dự một sự kiện trọng đại nào đó, cuối cùng lưu lại tấm hình kỷ niệm này.
Bấy lâu nay, Yến Cức vẫn cố ý né tránh việc tìm hiểu về người lính gác kia, kẻ mà hắn từng nghe nhắc tới, nhưng chưa từng biết rõ dung mạo.
Trong đầu hắn bỗng vang lên cái tên quen thuộc mà Tân Hòa Tuyết nhiều lần nhắc đến.
Yến Cức lấy máy truyền tin, tìm người liên lạc, camera khi chụp tấm ảnh này, tay hắn khi ấy bị run. Tấm hình đầu tiên mờ nhòe, hắn định chụp lại cho rõ hơn, nhưng bàn tay càng run, lại vô tình ấn nút gửi đi.
Phía bên kia, bạn cùng phòng ở ký túc xá lập tức trả lời:
【 Yến Cức: Hình ảnh.jpg 】
【 Gia Kim: Ồ, không ngờ nha! Cậu thế mà lại có ảnh chụp chung với thiếu tướng, mặc tây trang giày da hẳn hoi? 】
【 Gia Kim: Nhìn cũng có chút xứng đôi đấy. Tôi thật muốn cắn hai người một cái, trước kia đúng là huynh đệ có mắt không thấy Thái Sơn. 】
Màn hình lóe sáng, Yến Cức lặng lẽ cúi đầu. Trong đôi mắt tối sầm chẳng rõ cảm xúc.
Tấm ảnh hắn gửi đi, đúng lúc lại mờ đi gương mặt của người lính gác, chỉ loáng thoáng thấy vài nét mơ hồ.
……
Trong khi ấy, bên kia.
Thiết bị truyền tin của Tân Hòa Tuyết rung liên hồi, thông báo nhảy liên tục. Người liên lạc là Yến Cức. Thông báo nhắc nhở giá trị ngược tâm không ngừng vang lên.
Chiếc xe dừng lại trước thảm đỏ. Tân Hòa Tuyết thản nhiên tắt âm máy truyền tin, cất đi. Y bước xuống, đôi chân dài trong quần tây gọn ghẽ, giày da đen bóng đầu tiên chạm đất.
Hít một hơi khí lạnh trong lành, y ngẩng đầu.
Vệ Trạc lặng lẽ đứng bên cạnh, không nói một lời, chỉ đưa tay trái ra, ngón tay hơi cong như ngầm chờ đợi.
Tân Hòa Tuyết liếc qua, thản nhiên bỏ qua ý tứ “tay trong tay” đó, mắt thẳng nhìn phía trước, bước vào trong sân.
Vệ Trạc không nói gì, lặng lẽ theo sau.