Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 142

“Không… không phải vậy.”

 

Giọng Saito dồn dập, mang theo vẻ kinh hoàng như thể không thể chấp nhận nổi sự thật rằng mình vừa bị Mẫu Thần xem như một đứa con hư. Phần nửa khuôn mặt dưới chiếc mặt nạ của hắn căng cứng, đường nét cằm siết chặt, lộ rõ sự căng thẳng. Hắn vươn tay khẽ nắm lấy vạt áo ngoài của Tân Hòa Tuyết, ngón tay run nhẹ, nhưng sức lại quá mạnh, mảnh vải mỏng như cánh ve gần như sắp bị xé toạc trong tay hắn.

 

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng rút lại góc áo khỏi tay hắn.

 

Người thanh niên được tôn xưng là sứ giả của thần minh, khi không biểu lộ cảm xúc nào, lại mang một vẻ thờ ơ, lạnh lùng, xuất thần như lớp tuyết tinh khiết phủ trên đỉnh Sinai, đó điểm gần mặt trời nhất.

 

Mà trung tâm của thành khuyển tộc Anubis lại tọa lạc ở phía nam bán đảo Sinai, cho nên, Saito đương nhiên cho rằng người gần nhất với Mẫu Thần, chính là hắn.

 

Saito cúi đầu, tự nhiên đưa ra kết luận ấy.

 

Bàn tay Tân Hòa Tuyết, vì vừa tắm xong mà vẫn còn phảng phất hơi ấm, khẽ chạm lên cằm hắn.

 

Nơi đó vẫn còn lưu lại vài vết cào mảnh bạc của móng mèo ban ngày. Vì không được xử lý cẩn thận, lại chịu phơi trong nắng gió sa mạc suốt cả ngày, nên giờ miệng vết thương đã sưng đỏ, có dấu hiệu nhiễm trùng.

 

“Đau không?”
Tân Hòa Tuyết cụp mắt, hỏi.

 

“Không đau.”

 

Saito thoáng nghi hoặc, không hiểu vì sao đối phương lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời.

 

Hắn nghiêng đầu, để cằm cùng chiếc mặt nạ chó rừng lạnh lẽo tì vào lòng bàn tay của Tân Hòa Tuyết, trông chẳng khác nào một chú chó đen nhỏ đang ngoan ngoãn rúc bên chủ nhân, không nỡ rời xa.

 

Tân Hòa Tuyết dẫn hắn ra khỏi phòng tắm, trở lại gian nhà chính rồi sai người mang đến thuốc cao thảo dược cùng một chậu nước muối.

 

Saito nghe lời cúi đầu, rửa sạch vết thương bằng nước muối.

 

Tân Hòa Tuyết đưa tay cố định góc độ đầu hắn:
“Được rồi, đừng nhúc nhích.”

 

Đầu ngón tay khẽ khuấy mở một ít thuốc cao trong chiếc bình gốm nhỏ. Thứ chất sệt ấy nhanh chóng tan chảy giữa lòng bàn tay, tỏa ra hương thảo mộc nhè nhẹ.

 

Tân Hòa Tuyết hít khẽ, mùi cây cỏ thoang thoảng. Loại cao này được điều chế từ cỏ gấu, có lẽ còn pha thêm chút nhựa cây thiên nhiên, loại dược liệu thường được người Ai Cập cổ dùng để thanh nhiệt, giảm viêm và làm dịu da.

 

“Nếu có thêm rễ sắn và hoàng liên thì càng tốt.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ lẩm bẩm. Đáng tiếc, những vị thuốc ấy vốn là thảo dược phương Đông, dù có được mang vào qua đường buôn bán thì cũng khó sinh trưởng nơi đất cát khô nóng này.

 

Sau khi rửa sạch tay, y dùng một con dao gỗ nhỏ khẽ múc thuốc, đều đặn bôi lên vết thương của Saito.

 

May thay, Tân Hòa Tuyết biết rõ bản thân không phải là một con mèo bình thường, móng vuốt của y không mang vi khuẩn Baal, nên sẽ không khiến người bị thương do mèo cào mắc bệnh.

 

Trong ánh sáng dịu dàng của chiếc đèn dầu bằng thạch cao trắng, gương mặt Tân Hòa Tuyết hiện lên mờ ảo. Ánh lửa mềm mại như rót thêm nét ấm áp vào vẻ lạnh nhạt vốn có của y, khiến người ta bất giác cảm thấy gần gũi.

 

Cửa chớp hướng bắc mở rộng, làn gió mát lành từ Địa Trung Hải thổi vào, khẽ lay động mái tóc trắng bạc mềm mại trên vai y.

 

“Nephthys…” Saito cảm nhận được hơi lạnh của thuốc thấm vào làn da dưới cằm, như thể không hiểu được, hắn nghiêng đầu, đôi tai đen như hai lưỡi đao ngắn khẽ chúc xuống, “Tại sao…?”

 

Từ nhỏ đến lớn, hắn từng chịu qua vô số vết thương, tuy không thể nói là nghiêm trọng nhưng chưa lần nào cảm thấy bối rối như lúc này.

 

Thời còn nhỏ, vì thiếu kinh nghiệm chiến đấu, hắn từng bị một con sư tử trưởng thành cắn xuyên bụng. Nhưng khi ấy, hắn vẫn có thể dùng chủy thủ tự tay moi ra trái tim con con sư tử đó ra.

 

Mấy thùng nước muối lớn từ trên cao dội xuống đầu hắn, thấm vào những vết rách trên da thịt khiến máu thịt mờ mịt. Cơn đau rát ấy lại khiến hắn càng tỉnh táo hơn, rồi sau đó, hắn bị nhốt trở lại trong lồng. Được bảo rằng đó là một thử thách, là sự “Thử thách hóa thân của Anubis nơi trần thế.”

 

Phụ thân hắn đã nói như vậy.

 

Tân Hòa Tuyết liếc qua vết thương, bình thản đáp:
“Không có lý do gì cả.”

 

Vết thương này vốn chẳng nghiêm trọng, chỉ cần bôi thuốc là sẽ lành. Ychẳng qua là tiện tay và lợi dụng cơ hội ấy, khẽ xoát thêm vài điểm giá trị tình yêu mà thôi.

 

Thế nhưng, vẫn còn hai điều khiến y chưa thể hiểu rõ.

 

“Vì sao anh lại gọi tôi là Nephthys?”

 

Tân Hòa Tuyết thực lòng không nghĩ hình tượng của mình lại có chỗ nào giống Nữ thần Nephthys cả. Chỉ cần đầu óc Saito còn hoạt động bình thường, hẳn hắn cũng phải nhận ra người trước mặt là một người con trai, không thể nào là mẫu thân hắn được, càng không thể sinh ra đứa con cao lớn hơn mình cả cái đầu.

 

“... Nephthys, chính là Nephthys.”
Saito cúi thấp đầu, giọng trầm đục bị ngăn cách bởi chiếc mặt nạ. “Người… là Mẫu Thần.”

 

“...”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày.

 

Giữa lúc y còn đang im lặng, Saito lại chợt nhớ ra điều gì đó, khẽ ngẩng đầu, giọng mang theo chút lo lắng:
“Sau khi vết thương này lành lại… sẽ không để lại sẹo chứ? Tôi muốn giữ nó lại như một ấn ký mà Nephthys ban cho.”

 

Tân Hòa Tuyết hơi khựng lại:
“Anh làm sao biết tôi là con mèo trắng kia…”

 

Y chưa kịp nói hết câu, Saito đã đáp trước, như đoán được suy nghĩ của đối phương:
“Là mùi hương.”

 

Saito nói:
“Trên người Nephthys có một loại hương rất đặc biệt.”

 

Đó là mùi hương nhè nhẹ, thoang thoảng mùi cỏ và vị chua thanh của nhựa cây, lại pha lẫn chút hương trầm ấm áp. Dù không thể diễn tả chính xác, Saito vẫn có thể nhận ra nó trong vô vàn mùi khác. Bằng trực giác của loài thú và khứu giác nhạy bén thiên phú. Chỉ cần gió nổi lên, mang theo mùi hương ấy, hắn sẽ lập tức tìm được Nephthys giữa ngàn người.

 

Tân Hòa Tuyết không ngờ lý do lại đơn giản đến thế, chỉ vì cái mũi của giống chó quá linh.

 

Saito vẫn cúi đầu, giọng khàn khàn lặp lại:
“Tôi muốn giữ lại… ấn ký mà Nephthys ban cho.”

 

Tân Hòa Tuyết lo hắn sẽ dại dột cào đi lớp thuốc cao và vảy máu trên miệng vết thương, nên lập tức đưa tay ngăn lại:
“Đừng động.”

 

Thấy hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng, bâng quơ nói một câu:
“Không nghe lời thì sẽ không có phần thưởng.”

 

Phần thưởng.

 

Saito vô thức siết chặt bàn tay mình, đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt, máu rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay.

 

Hắn muốn....phần thưởng.

 

Nephthys…

 

Liệu Nephthys có thể quất hắn không?

 

Một ý niệm mơ hồ nảy lên, khiến hắn muốn cắn vào ngón tay chính mình. Cơn nôn nóng như lửa dần lan khắp người, giống như một con chó đang chìm trong nỗi lo âu bẩm sinh, hắn muốn co người lại, muốn quay về chiếc lồng đồng cũ kỹ, cùng những xác sư tử đã chết cuộn lại trong bóng tối.

 

Nhưng không thể.

 

Huynh trưởng cùng những người hầu từng dạy hắn rằng:
Chỉ khi hắn cư xử như một con người hoàn chỉnh, hắn mới có thể được ra khỏi chiếc lồng ấy. Nếu bị nhốt trở lại, hắn sẽ không bao giờ được gặp Nephthys nữa.

 

Saito quyết định buông bỏ những ảo tưởng quái dị của tuổi thiếu niên, những hình ảnh sư tử, máu và chủy thủ dần tan biến trong trí nhớ hắn như một trái tim đã ngừng đập.

 

Hắn mở bàn tay, để lộ vết hằn sâu trên cổ tay, rồi đứng dậy.

 

Bước chậm về phía phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết.

 

Khi Tân Hòa Tuyết đi theo đến khung cửa, Saito đã ngồi xuống, quỳ gối trên tấm thảm đay dưới đất. Ánh lửa chiếu lên cơ thể rắn chắc, những thớ cơ nơi bắp chân và hông hiện rõ trong tư thế khom người.

 

Hắn quay đầu hỏi:
“Đêm nay, tôi có thể ngủ ở đây không?”

 

Bên cạnh hắn chính là giường của Tân Hòa Tuyết.

 

Saito nhìn quanh, đo đạc một chút, rồi nói rất tự nhiên, như thể nơi này vốn là lãnh địa của mình:
“Tôi có thể cuộn lại ở đây ngủ.”

 

Tấm thảm đay ấy tuy lớn, nhưng đối với một người đàn ông cao lớn như hắn, vẫn có vẻ hơi chật. Nếu muốn ngủ, hắn sẽ phải cong người lại, trông chẳng khác nào một con chó, suốt đêm cuộn tròn dưới giường của chủ nhân.

 

Saito khẽ vuốt lên mặt thảm, loại đay mới mềm mịn, được dệt riêng cho giới quý tộc, trên bề mặt thêu hình sư tử và dế núi tinh xảo.

 

“Như vậy, nếu ngài muốn dậy đi tiểu giữa đêm, sẽ không phải giẫm lên tấm thảm lạnh băng.”

 

Hắn ngẩng đầu, qua khe hẹp của mặt nạ, đôi mắt nâu vàng lóe sáng dưới ánh đèn, ánh nhìn đối diện với Tân Hòa Tuyết:

 

“Cơ thể tôi rất ấm.”

 

Tân Hòa Tuyết chưa từng gặp qua người như vậy.

 

Tân Hòa Tuyết: 【Anh xác định hắn thật sự không có vấn đề gì chứ?】

 

K: 【……】

 

K: 【Ra ngoài nhớ cẩn thận. Ký chủ, xin hãy bảo vệ bản thân cho tốt.】

 

Tân Hòa Tuyết: 【^^】

 

Saito ngẩng đầu nhìn y, trong ánh mắt tràn đầy mong đợi được cho phép.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ lặng lẽ đứng dựa bên khung cửa, nhường ra một lối đi:
“Đi ra ngoài.”

 

Vị hoàng tộc trẻ tuổi vẫn đứng nguyên trong phòng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, vẽ thành một đường thẳng ngoan cố.

 

Ánh lửa hắt lên gương mặt lạnh nhạt của vị thần sứ.
“Anubis, đừng khiến tôi nổi giận.”

 

【Giá trị tình yêu của Saito Anubis +5】

 

………

 

Đêm hôm trước, Tân Hòa Tuyết đã nói với Lahotep, nhờ hắn ta dặn đám lính gác mỏ đá thả hai nô lệ bị bắt vì tội phóng hỏa.

 

Trong số đó có Nubu và người nô lệ từng được y ban cho nước thánh, nhờ vậy mới sống sót sau trận lửa dữ.

 

Vì lời của thần sứ, pharaoh Thượng Ai Cập đặc biệt ra lệnh ân xá cho hai tên nô lệ ở mỏ đá, tha tội phóng hỏa của họ. Lính gác được phân phó đưa hai người đến Aswan, rồi thả họ về Nubia, bên kia biên giới phía Nam.

 

Thế nhưng sáng hôm sau, khi Tân Hòa Tuyết đang dùng bữa, một người hầu từ sân ngoài bước vào, cúi đầu xin chỉ thị:
“Thưa thần sứ đại nhân, vị nô lệ kia đang chờ ngoài viện. Hắn mong được gặp ngài một lần.”

 

Tân Hòa Tuyết:
“Cho hắn vào.”

 

Bát cháo ngũ cốc của y đã ăn được một nửa. Y đặt muỗng gỗ xuống, dùng khăn lau nhẹ nơi khóe môi.

 

Nubu bước vào từ ngoài viện. Hắn có lẽ đã chờ rất lâu, hoặc đã nhiều lần khẩn cầu người hầu chuyển lời giúp. Ánh nắng nóng bỏng của sông Nin khiến tóc mai hắn ướt đẫm dù chỉ mới là buổi sáng.

 

Hắn quỳ xuống nền đá, hướng về Tân Hòa Tuyết mà hành lễ.

 

“Đại nhân…” — giọng nói của Nubu khàn đặc, như bị cát đá trong mỏ mài mòn.
“Xin cho phép tôi được đi theo ngài đến Thebes. Tôi muốn ở lại bên ngài, làm tùy tùng và nô bộc.”

 

Tân Hòa Tuyết ra hiệu cho hắn đứng lên, ánh mắt bình thản nhìn người nô lệ đang cứng ngắc vì cung kính ấy:
“Cậu chẳng phải muốn trở về Nubia sao? Tôi đã vì cậu cầu xin với Lahotep, cậu cùng người bạn của mình đều đã được ân xá, có thể quay lại cố quốc.”

 

Nubu lắc đầu, ngoan cố nói:
“Tôi muốn theo ngài.”

 

“Còn Ankh,” — hắn tiếp tục nói — “hắn nhờ tôi chuyển lời cảm tạ. Hắn đã lên đường về Nubia, nói rằng sau này sẽ luôn cầu nguyện cho ngài. Cầu cho thần minh ban phước, để sông Nin mãi bồi đắp và che chở cho ngài, mang đến phì nhiêu cùng ánh sáng vô tận.”

 

Nubu giản lược lại lời chúc tụng dài dòng của Ankh, chỉ giữ lại những câu chân thành nhất.

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết dừng lại trên người hắn.

 

Nubu liền dựng thẳng lưng, vẻ căng thẳng khiến toàn thân hắn như có một sức mạnh tiềm ẩn, những thớ cơ dưới làn da ngăm khỏe khẽ co rút, “Ngài có thể thử tôi, để xem tôi có đủ tư cách ở lại bên ngài, bảo vệ ngài hay không.”

 

“Không cần.” — Tân Hòa Tuyết nói, rồi chỉ ghế bên bàn ăn — “Ngồi xuống đi. Cậu còn chưa ăn sáng đúng không? Tôi ăn một mình không hết, giúp tôi một chút.”

 

Khóe môi y khẽ cong lên, nụ cười nhàn nhạt như ánh sương tan, khiến gương mặt mỹ lệ ấy mang một vẻ đẹp an tĩnh, khác hẳn nét đẹp mạnh mẽ thường thấy ở dân sông Nin.

 

Nubu vén sợi tóc sau tai, lắp bắp đáp:
“Dạ….vâng ạ.”

 

Hắn thấp thỏm ngồi xuống đối diện Tân Hòa Tuyết.

 

Aswan là vùng khắc nghiệt, nhưng quan giám sát đã cố hết sức để chuẩn bị cho thần sứ bữa ăn tốt nhất.

 

Trên bàn gỗ là một rổ bánh mì tiểu mạch được nghiền mịn và nướng kỹ, bên cạnh là hũ mật ong, một đĩa quả sung, bình sữa nhỏ bằng gốm, cháo ngũ cốc, thịt bồ câu hầm trong nước sốt hành tây cùng hương liệu, chùm nho xanh tươi ướt át, và ấm trà hồi hương bốc khói nghi ngút.

 

Tân Hòa Tuyết nói:
“Ăn đi.”

 

Nubu khẽ cúi đầu, gật mạnh một cái.

 

………

 

Vào chính ngọ(*), đoàn thuyền tuần du của pharaoh khởi hành từ Aswan, xuôi theo dòng sông Nin trở về kinh đô Thebes.

 

(*) Chính ngọ là khoảng giữa giờ Ngọ, thường được hiểu là khoảng 11h40 đến 12h20 trưa, khi mặt trời ở vị trí cao nhất và bóng râm ngắn nhất trong ngày.

 

Nếu chỉ dừng lại ven bờ các thành thị dọc đường để bổ sung vật tư, thì trong vòng bảy ngày là có thể quay lại kinh đô.

 

Sau khi dùng xong bữa sáng, Tân Hòa Tuyết để đám thị nữ chuẩn bị y phục cho mình.

 

Mái tóc dài màu trắng bạc của y được một thị nữ khéo tay tỉ mỉ tết lại, dùng dải tơ vàng mảnh quấn quanh, xuyên qua từng lớp, cuối cùng thả xuống phía sau lưng, chỗ đuôi tóc được cố định bằng một vòng hổ phách mảnh khảm kim tuyến.

 

Làn da trắng mịn phần ngực gần như phát sáng dưới ánh sớm, mỏng manh đến độ phập phồng theo hơi thở, phần thân trên, ngoài khoảng trắng nõn ấy, chỉ có hai điểm phấn hồng nhạt làm điểm nhấn.

 

Phía dưới là chiếc đai lưng khảm ngọc lam, dải vải mịn quấn quanh eo chồng lên từng lớp nếp gấp tinh tế, dài đến trên đầu gối. Mép váy được thêu chỉ vàng tinh xảo, vẽ hình hoa sen nở rộ giữa dòng sông Nin.

 

Song, những trang phục và trang sức đẹp đẽ như vậy y chưa từng mặc ra ngoài.

 

Dưới hành lang có mái che, Tân Hòa Tuyết thu lại cánh tay vừa vươn ra đón ánh sáng. Chỉ một khoảnh khắc bị mặt trời chiếu đến, làn da tinh tế ấy đã ửng lên một tầng hồng nhạt, mang theo cảm giác bỏng rát và ngứa ran âm ỉ.

 

Thị nữ bên cạnh thất thanh kêu lên, nhưng y khẽ khoát tay ngăn nàng gọi người lấy thuốc cao.
“Không sao, lát nữa sẽ hết thôi. Giúp tôi lấy áo choàng tối qua tôi thay ra mang lại đây.”

 

Y lại khoác lên người chiếc áo choàng trắng dày nặng kia. Tấm vải phủ kín từ đầu đến chân, không để lộ một sợi tóc dưới ánh mặt trời, chỉ có như vậy, y mới có thể tránh khỏi sự thiêu đốt khắc nghiệt của ánh nắng nơi này.

 

Tuy thân thể y vốn có nhiệt độ thấp hơn người thường đôi chút, nhưng trong khí hậu vùng này, khoác áo choàng dài quả thật nóng bức khó chịu. May mắn thay, chất liệu vải được dệt từ sợi đay mịn, nhẹ và thoáng khí, chỉ cần y không vận động quá mạnh, thì cũng không đến mức chịu đựng không nổi.

 

Khi Tân Hòa Tuyết vừa bước ra khỏi cửa, Nubu đột nhiên cất tiếng:
“Xin chờ một chút.”

 

Y dừng lại, quay đầu nhìn hắn.
“Sao vậy?”

 

Nubu khom người xuống. Trong tay hắn là một đôi dép cỏ đan tinh xảo, hắn cẩn thận nâng lên, quỳ gối để mang vào cho Tân Hòa Tuyết.

 

Ở vùng đất này, người dân sông Nin vốn quen đi chân trần trên cát nóng bỏng của sa mạc.

 

Nhưng Nubu lại nhớ đến hình ảnh đêm qua...

 

Đôi chân trắng muốt dừng ngay cạnh hắn, làn da trong suốt đến mức có thể thấy mờ mạch máu xanh nhạt như những nhánh sông Nin nhỏ, móng chân hồng như cánh hoa trúc đào mảnh mai.

 

“Chân của ngài không nên chạm trực tiếp vào cát nóng.”

 

Nubu khẽ nói.

 

………

 

“Ngài muốn giữ hắn lại bên cạnh?”

 

Giọng Lahotep mang theo chút kinh ngạc. Đôi mắt màu tím lam của hắn liếc qua Tân Hòa Tuyết, rồi dừng lại nơi người nô lệ Nubia đang đứng phía sau.

 

Ngũ quan của kẻ ấy mơ hồ khiến Lahotep cảm thấy quen thuộc, ánh mắt hắn chậm rãi nheo lại, trầm tư.

 

“Vậy thì… để hắn đấu một trận với Saito đi.”

 

___________

 

Phải rồi,... hơn nữa, Hồng Vương à, thế giới nhỏ bé này vốn chỉ là một đại yến tiệc của huynh đệ.

 

Một bữa tiệc xa hoa đầy những huynh đệ, cùng những con mèo nhỏ quấn quýt bên chân.

Bình Luận (0)
Comment