Phía cuối chân trời vừa nhuốm lên ánh hồng nhàn nhạt. Nước sông Nin mang theo phù sa đen đặc từ thượng nguồn lặng lẽ chảy qua, bao trùm những cánh đồng ven bờ trong sắc đỏ ửng của bình minh. Mặt nước phản chiếu ánh sáng rực rỡ, xen lẫn bóng những tán cây quả hải táng tím thẫm. Thần linh lại một lần nữa điều khiển thuyền mặt trời lên, bắt đầu chuyến hành trình của một ngày mới.
Tân Hòa Tuyết tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng. Tình huống như vậy thường cho thấy chất lượng giấc ngủ đêm qua của y không được tốt.
Nhưng tối qua trước khi đi ngủ, y còn uống hai viên thuốc con nhộng. Loại thuốc ấy là phần thưởng K dùng số điểm ít ỏi đổi lấy từ cửa hàng, trong bản hướng dẫn có ghi rõ tác dụng phụ là khiến người dùng cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ. Theo lẽ thường, y phải ngủ rất say và thức dậy trong trạng thái sảng khoái.
Tân Hòa Tuyết nhíu mày, trong đầu y lại thoáng hiện lên vài hình ảnh mờ ảo.
Dưới ánh trăng lờ mờ phủ lên cung điện, một thân hình cường tráng như sói vương dựa nơi đầu giường y, dáng vẻ có phần ỷ lại. Giống như một chú chó ngoan ngoãn, người ấy để mặc y gãi cằm, khẽ vuốt mái tóc ngắn. Vì nửa khuôn mặt bị che bằng chiếc mặt nạ đen, Tân Hòa Tuyết không thể nhìn rõ vẻ mặt của đối phương, nhưng mà từ trong trí nhớ, dáng vẻ và giọng nói khàn khàn kia hẳn là Sato, y có thể cảm nhận được sự thoải mái cùng kh*** c*m thoáng qua.
Sau đó...
Khi y nằm xuống lần nữa, giữa tiếng sột soạt của vải vóc và tiếng xê dịch khẽ trên tấm thảm dệt, giường ở phía chân giường khẽ trũng xuống, báo hiệu có thêm trọng lượng. Ý niệm cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ của Tân Hòa Tuyết là: Saito đã nằm ngủ ở cuối giường của y.
Y từng nghĩ, có lẽ chú “chó nhỏ” ấy vẫn như khi mới quen, luôn thấp thỏm, vừa bất an vừa mong đợi, sẽ hỏi y có thể ngủ trên tấm thảm kế bên giường hay không. Nhưng chắc là do tối qua được y khen ngợi, nên mới đắc ý mà leo thẳng lên giường ngủ cùng chăng.
Tân Hòa Tuyết bình thản nghĩ, Sato đối với y có thiện cảm nên y không để tâm nhiều đến hành vi ấy của Saito.
Ánh mắt y lướt về phía chân giường. Cái giường tuy rộng đủ cho hai người đàn ông trưởng thành cùng nằm, nhưng lại không dài cho lắm. May thay, y vốn có thói quen ngủ hơi co người. Nhìn những nếp gấp trên tấm thảm trải ở chân giường, có thể đoán rằng Saito quả thật đã ngủ ở đó.
Y ngáp dài, vẫn còn ngái ngủ, chậm rãi suy nghĩ nguyên nhân khiến mình ngủ không ngon. Có lẽ là do chưa quen có người khác ngủ cùng, nên chất lượng giấc ngủ mới giảm sút.
Bên ngoài hành lang, đã vang lên tiếng bước chân của gia nhân và thị vệ. Ánh nắng sớm màu vàng kim chiếu qua khung cửa, phản sáng trên tấm thảm đỏ, khiến mặt sàn lấp lánh như rải đầy lá vàng.
Đúng lúc ấy, Tân Hòa Tuyết đặt chân xuống đất.
“Ah....”
Một luồng đau nhói khiến y hít ngược hơi lạnh. Cảm giác đau bén nhạy hơn người thường khiến khóe mắt y khẽ run lên.
“Sao lại thế này?”
Chẳng lẽ ai đó khi dọn dẹp đã để sót một mảnh kim loại nhọn trên thảm sao? Nhưng cảm giác này khác lạ, không chỉ đau, mà còn kèm theo cơn tê dạ, râm ran nóng rát.
Cơn đau từ gan bàn chân lan dần lên, men theo những mạch máu xanh nhạt, dọc tới tận bắp chân.
Lúc này, người hầu mang chậu nước bạc bước vào, nước trong chậu khẽ lay động vì bước chân vội vàng của nàng.
“Iah đại nhân, ngài sao vậy?”
Tân Hòa Tuyết ngồi ở mép giường, hai đầu gối hơi tách ra. Y không để tâm đến việc động tác ấy khiến tấm vải quấn eo kéo căng, để lộ làn da trắng mịn bên trong.
“Iah... đại nhân...”
Tai người hầu lập tức nóng lên. Dù ở vùng đất này, đàn ông thường chỉ quấn một mảnh vải đay ngắn quanh hông, đôi khi còn ngắn hơn cả trang phục của thần sứ, chiều dài thậm chí còn trên đầu gối, đó vốn là cách ăn mặc thông thường để dễ dàng làm việc trong khí hậu nóng bức, giúp cơ thể thông thoáng, dễ chịu hơn. Nếu không phải vì yêu cầu giữ gìn vẻ văn minh và lễ độ nơi cung đình, e rằng nhiều nông dân cùng tầng lớp nô lệ dưới đáy xã hội còn chẳng buồn che đậy thứ gì trên người.
Nhưng thân thể của vị thần sử trước mắt lại hoàn toàn khác biệt.
Làn da trắng mịn, trơn bóng, nõn nà như sữa dê, khi lộ ra bên ngoài khiến người ta liên tưởng đến việc một người lữ hành đi giữa sa mạc, bất chợt nhặt được viên ngọc trai lấp lánh giữa sa mạc khô cằn.
Người hầu vội dời ánh nhìn, không dám ngó thêm, song vừa liếc thấy lòng bàn chân của y, liền hô lên một tiếng:
“Đại nhân! Chân ngài... sao lại như thế kia?”
Lúc này, nàng mới hiểu rằng tư thế mà Tân Hòa Tuyết mở rộng hai đầu gối là để nghiêng bàn chân xem xét. Nhờ vậy, nàng mới thấy rõ vết thương lạ ở gót chân y.
Tân Hòa Tuyết trời sinh làn da mỏng manh, vì vậy chỉ cần một nụ hôn hay chút cọ sát thân mật cũng đủ để trên da y lưu lại dấu đỏ nhạt, chuyện ấy đối với y vốn là điều quá dễ xảy ra.
Nhưng tình cảnh trước mắt hiển nhiên không đơn giản như vậy.
Gan bàn chân y trông như vừa trải qua một trận tra tấn quá mức, lấm tấm vệt đỏ tươi, da tuy chưa rách nhưng mạch máu nhỏ dưới da hẳn đã vỡ ra và chảy máu bên trong. Có lẽ chỉ sau một ngày, những vệt đỏ ấy sẽ dần chuyển sang màu xanh tím của vết bầm.
Vừa rồi khi y đặt chân xuống thảm, cơn đau nhói như kim châm lập tức dội lên, khiến cả người khẽ run.
Bất đắc dĩ rơi vào bước đường cùng, Tân Hòa Tuyết đành ngồi lại mép giường, miễn cưỡng rửa mặt, đánh răng và thay y phục.
Người hầu mang giày đến, y liếc nhìn rồi khẽ lắc đầu. Tình trạng này, làm sao mà đi giày cho nổi?
Tân Hòa Tuyết nhíu mày, y định cố chịu đựng để bước đến bàn ăn, tay vừa chống mép giường chuẩn bị mượn lực đứng dậy thì bất chợt cả người bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Một cánh tay rắn chắc màu đồng cổ vòng qua đầu gối y, tay còn lại ôm lấy eo, dễ dàng bế y lên.
Saito cúi đầu, dưới góc nhìn của Tân Hòa Tuyết, y thấy cằm của Saito căng cứng, lộ rõ sự khẩn trương.
Saito cẩn thận đặt y xuống ghế cạnh bàn.
Tân Hòa Tuyết đã biết sáng sớm nay Saito biến mất là để làm gì, từ người Saito phảng phất hơi ẩm của nước, như vừa tắm gội xong. Hắn còn mang về một bình thuốc mỡ nhỏ, ngay sau đó, hắn lặng lẽ quỳ gối trước đầu gối y.
Cúi đầu thật thấp như làm việc gì đó sai trái, cho nên áy náy không dám ngẩng đầu,
giọng nói mang theo chút khẩn trương, run rẩy như đang nhận lỗi:
“Nephthys… bị thương rồi.”
Tân Hòa Tuyết không để bụng mà nói:
“Trước hết ăn sáng đi.”
Những tình huống như thế này, với y, không phải chưa từng xảy ra. Thân thể y vốn yếu, chẳng thích hợp đi xa mà không có phương tiện di chuyển hỗ trợ.
“Ngày hôm qua tôi đi quá nhiều, hôm nay thân thể không được khỏe. Anh hãy nhắn lại với Vizier rằng, hai ngày tới tôi e không thể cùng hắn ra đồng quan sát việc canh tác.”
Y quay sang dặn một người hầu khác.
“Vâng.”
Người hầu cúi đầu, nhanh chóng lui ra ngoài.
……
Trên bàn, bánh mì nướng vàng ươm, mềm xốp, rưới một lớp mật ong trong suốt. Mùi thơm ngọt ngào mà không gắt. Đó là loại bánh làm từ bột mì tinh luyện, khác hẳn với bánh thô pha cám và cát mà dân thường ăn.
Trên chiếc đĩa vàng bày bơ đặc, kem sữa và canh đậu nấu cùng sữa đặc, sánh mịn. Trái cây chín mọng xếp đầy bàn như ngọn núi nhỏ, những quả hải táng chín mọng, quả sung đỏ tươi tỏa ra hương thơm thanh ngọt.
Tân Hòa Tuyết dùng muỗng bạc khẽ khuấy bát canh trắng sánh, từng lát cá mỏng nổi lềnh bềnh trên mặt.
Người Ai Cập cổ rất tinh tế trong việc sử dụng hương liệu: thì là, tiêu, cùng các loại thảo mộc khiến món ăn dậy mùi thơm dễ chịu. Dù hương vị không tệ, nhưng đôi khi y vẫn đôi khi nhớ những món cơm nóng và vị chua ngọt của cà chua nơi quê hương xa xôi.
Thực ra, y hoàn toàn có cách thu hoạch hạt giống, ví như đổi lấy hạt giống từ cửa hàng hệ thống. Nhưng khí hậu nơi đây khắc nghiệt, chẳng dễ khiến những loài cây ngoại quốc ấy bén rễ, nảy mầm.
Nghĩ đến đó, y từ từ thở dài một hơi.
Còn với Saito - người sinh ra và lớn lên ở vùng đất này, hẳn sẽ chẳng bao giờ thấy phiền với món ăn nơi đây, phải không?
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu nhìn sang bàn ăn đối diện… rồi hơi sững lại.
Trước mặt Saito, thức ăn bày biện hoàn toàn khác những món ăn tinh xảo tỏa hương thơm của Tân Hòa Tuyết.
Những thứ đó mới là thực phẩm hoàn toàn nguyên sơ, chưa qua bất kỳ khâu chế biến nào. Nói cách khác, mâm đồ ăn thịnh soạn trước mặt Saito chất đầy nội tạng còn rỉ máu và những tảng thịt tươi đỏ au. Nhìn màu máu tươi đến mức có thể đoán rằng, chúng vừa được moi ra từ cơ thể động vật cách đây chưa đầy một giờ.
Saito được lưu lại cùng dùng bữa, rõ ràng ngồi ngay ngắn trên ghế nhưng dáng vẻ lại cứng nhắc như ngồi trên đống kim châm, không tài nào yên nổi.
Hắn cầm bộ dao nĩa với vẻ lúng túng, dường như việc sử dụng những dụng cụ ăn tinh xảo này còn khó hơn cả việc điều khiển thanh kiếm quen thuộc bên hông. Nhiều lần, Tân Hòa Tuyết thấy hắn suýt nữa đã buông xuôi, muốn trực tiếp đưa tay không ra mà chộp lấy đồ ăn.
Ngay cả tư thế ngồi của Saito cũng khiến người khác phải khó xử. Không khó để khiến người ta đoán ra nếu không phải người ngồi đối diện là Tân Hòa Tuyết, Saito có khả năng sẽ lựa chọn cách ăn thuận theo bản năng giống như một con sói chân chính, nằm sấp mà dùng bữa sáng của hắn.
Tân Hòa Tuyết khẽ chau mày.
Người hầu bên cạnh y thấp giọng giải thích:
“Iah đại nhân, đó là thói quen ăn uống từ trước đến nay của điện hạ Anubis.”
Điều kỳ lạ là giọng điệu của người hầu này, từ “thói quen” mà người hầu nói, thậm chí còn chứa đầy sự sùng kính.
“Thói quen từ trước đến nay?”
“Vẫn luôn ăn thịt tươi?”
Tân Hòa Tuyết:
“Thật không, ý cậu là, hắn dùng cơm với Pharaoh cũng như vậy?”
Người hầu trả lời:
“Vâng. Trên thực tế, điện hạ Anubis rất hiếm khi cùng Pharaoh hay các vị đại nhân khác dùng bữa.”
Tân Hòa Tuyết lưu ý khi họ nhắc đến Saito, người hầu gần như chỉ gọi hắn là “Anubis”, rõ ràng trong mắt họ, cái tên đó mang nhiều ý nghĩa tôn giáo thiêng liêng hơn là một thân phận con người.
“Để khơi dậy bản năng của ngài ấy,” người hầu cung kính nói tiếp, “Pharaoh đời trước từng nuôi ngài cùng một con sư tử đực trong chiếc lồng đồng từ khi còn nhỏ.”
Khơi dậy bản năng?
Hay là một hình thức ngược đãi trá hình?
Không khó hiểu vì sao Lahotep từng nhắc nhở y rằng Saito đôi khi sẽ có những hành vi khác biệt với người thường.
Tân Hòa Tuyết khẽ liếc qua Saito, rồi ra lệnh người hầu dọn dụng cụ ăn của Saito đi. Không còn những thứ cồng kềnh ấy, Saito cuối cùng cũng có thể ăn một cách thoải mái và khi ấy, vị hoàng tộc này thực sự bắt đầu ăn thoải mái.
Giữa chừng, hắn đột nhiên dừng lại. Dưới lớp mặt nạ đầu chó che khuất nửa khuôn mặt, đôi môi mỏng dính máu đỏ sẫm. Qua khe hở tối, đôi mắt màu nâu sẫm khẽ ngẩng lên nhìn Tân Hòa Tuyết, ánh nhìn ẩn chứa sự bối rối và thấp thỏm.
Có vẻ Lahotep từng dạy hắn phép tắc trên bàn ăn, song mọi nỗ lực đều thất bại.
Dẫu vậy, nhiều lần dạy dỗ vẫn không uổng phí, ít nhất Saito đã học được một điều, trong thế giới loài người, ăn ngấu nghiến thịt tươi là hành vi không được chấp nhận.
“Không sao đâu.”
Mắt Tân Hòa Tuyết cong cong lại, ánh mắt dịu dàng.
“Ăn đi.”
Saito dường như thở phào một hơi. Hắn lại tiếp tục ăn, động tác dữ tợn và tàn ác, song trong tư thế và ánh nhìn vẫn thấp thoáng sự ngoan ngoãn thuần phục.
Con thú hoang tàn bạo ấy, khi ở gần Tân Hòa Tuyết, lại cam lòng cúi rạp, phục tùng từng mệnh lệnh.
Cũng giống như khi bữa sáng kết thúc, Saito mang thuốc đến, quỳ xuống trước y.
Hắn nhẹ nhàng nâng đôi chân của Tân Hòa Tuyết, đặt lên đùi mình, so với thảm thì dễ chịu hơn một chút, sau đó lại cúi đầu nghiêm túc mà bôi thuốc.
Khi hắn đang bôi thuốc, vòng tay vàng trên cổ tay hắn khẽ chạm nhau, phát ra tiếng lanh canh nhỏ. Cơ bắp dưới lớp vải thô khẽ chuyển động, từ eo kéo dài đến phía dưới.
Tân Hòa Tuyết ý thức được Saito đúng là từ nhỏ được rèn giũa qua những năm tháng ẩu đả cùng sư tử trong lồng sắt, luyện ra một thân cơ bắp rắn chắc, hữu dụng.
Vấn đề là....
Quá mức rắn chắc.
Khiến y cảm thấy thấy đặt chân lên đùi hắn thôi, cũng cảm thấy hơi đau.
.......
.......
?
Trong khoảnh khắc tia sét lóe sáng, một ý niệm vụt lướt qua đầu Tân Hòa Tuyết.
Y giơ tay, ra hiệu cho đám nô bộc trong điện lui ra ngoài. Hàng mi trắng muốt khẽ cụp xuống, nơi đáy mắt dấy lên tầng hàn ý lạnh lẽo.
“Saito… đêm qua anh đã làm gì?”
Sống lưng Saito lập tức căng cứng, cúi rạp đầu xuống, không dám nhìn thẳng.
“Nephthys…!”
Còn chưa kịp nói hết câu, đôi chân trắng nõn kia đã bất ngờ giẫm mạnh xuống g*** h** ch*n hắn, thậm chí còn hung hăng nghiền nghiền đằng trước.
Saito theo phản xạ uốn cong lưng, từ cổ họng bật ra một âm thanh khàn đục, như tiếng cát đá ma sát.
Cơn ngứa rát cùng đau nhức khiến Tân Hòa Tuyết khẽ rít lên một hơi, chứng kiến cảnh này khiến y cười nhẹ, bộ dáng nói chuyện giống như mỹ nhân rắn thè lưỡi uy h**p.
“Đứa trẻ ngoan…”
“Anh dùng đôi chân của tôi… đã làm chuyện xấu gì?”
Trong đáy mắt Saito dấy lên một màu đỏ sậm, mồ hôi ướt đẫm chảy từ thái dương xuống theo đường nét gương mặt, khiến bầu không khí càng thêm nóng bỏng, căng thẳng.
“Tôi… thật xin lỗi… Tôi không hề có ý xúc phạm đến mẫu thần…”
Hắn khẩn thiết ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Tân Hòa Tuyết.
Đến lúc này rồi, Tân Hòa Tuyết há lại còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra?
Nụ cười trên môi y dần tắt như thủy triều rút, gương mặt vốn xinh đẹp giờ phủ lên một tầng sương lạnh.
Trong cơn tức giận, chiếc đuôi mèo trắng toát xù lông từ bên hông khẽ hiện ra, rũ xuống g*** h** ch*n, vẫy nhẹ qua lại như biểu lộ sự bất mãn.
Ánh mắt Saito không kìm được mà bị cuốn theo chuyển động ấy, hoàn toàn bị mê hoặc.
“Cái… đuôi đó…” — hắn lẩm bẩm.
Nhưng chẳng mấy chốc, hắn đã không thể nào dời nổi tầm mắt khỏi cái đuôi.
Lực nghiền dữ dội cùng kh*** c*m lẫn đau đớn cực độ ập đến như cơn đại hồng thủy dâng tới quét qua các giác quan của hắn, khiến Saito bật ra một tiếng rên nghẹn thảm thiết.
Tân Hòa Tuyết bỗng khựng lại, không thể tin nổi mà cúi xuống nhìn.
Thứ t*nh d*ch dính nhớp… đã bám lên đầu nhọn của chiếc đuôi trắng muốt.
Hành động ấy khiến Tân Hòa Tuyết tức giận đến cực điểm, song trên môi y lại nở ra một nụ cười lạnh lẽo đến đáng sợ.
Dựa vào kinh nghiệm dài lâu của K khi nghiên cứu loài sinh vật đặc biệt mang tên “Tân Hòa Tuyết”, nụ cười ấy chính là dấu hiệu cho thấy ký nhân của hắn đã thật sự nổi giận.
Tân Hòa Tuyết nhấc đầu gối, bất ngờ hất mạnh, đầu gối va thẳng vào cằm Saito, buộc đối phương phải ngẩng đầu lên, bị kìm chặt mà chỉ có thể nhìn y từ dưới lên.
“Saito,”
“Anh vừa làm cái gì?”
Đôi đồng tử màu nâu vàng kim của Saito co rút lại.
........
........
Anath trở về từ bên ngoài đền thần, hắn chính thức bị điều đi xây dựng tháp tưởng niệm phía trước đền thần. Cả ngày bận rộn chỉ đạo việc dựng tháp tưởng niệm trước đền thần khiến tâm tình hắn vô cùng bực bội. Nghe người thân tín báo lại rằng Tân Hòa Tuyết vẫn chưa rời cung điện, hắn lại càng nhíu mày.
Chỉ là mắc một cơn bệnh thôi, làm gì đến mức nghiêm trọng thế?
Đúng là vị thần sứ ngạo mạn.
Anath thề, hắn chỉ muốn đến xem tình hình, để chắc chắn rằng vị thần sứ này có thể làm Đại Tư Têd tham dự lễ hiến tế Thần Ngưu sắp tới. Dù sao, việc đó là nghi thức trọng đại, không thể vì một người mà gián đoạn. Chỉ là như thế thôi, hắn tuyệt đối không phải vì lo lắng cho thân thể của đối phương.
Thân thể vị thần sứ có thế nào, thì liên quan gì đến hắn chứ?
Ấy vậy mà, khi Anath bước vào cung điện hắn thấy thanh niên khó khăn bước ra khỏi hồ tắm, nước còn chưa kịp khô. Y quay lưng về phía Anath, mái tóc dài màu trắng bạc ướt sũng dính chặt vào sống lưng, từng giọt nước lăn dọc theo đường cong cơ thể, men qua bờ vai, theo sống lưng trượt xuống, rồi tụ lại nơi thắt lưng mảnh khảnh.
Vòng eo của Tân Hòa Tuyết nhỏ đến mức gần như có thể ôm gọn trong một vòng tay, mềm mại nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kiềm chế tinh tế. Dưới đó, đường cong hông khẽ nở ra, bị che phủ bởi lớp vải đay trắng đang được một người hầu cẩn thận quấn quanh người y. Đôi tay người hầu nhanh nhẹn, động tác thành thục mà cung kính.
Anath chỉ cảm thấy một luồng khí nóng tràn lên cổ, huyết mạch như sôi sục. Thoại nhìn hắn vì đi đường xa đến đây mà khát khô cổ. Hắn bước đến, nhận lấy chén rượu nho từ tay người hầu dâng lên.
Rồi uống cạn một hơi.
Đôi mày Anath chau chặt lại, gần như không còn kẽ hở, sự khô nóng dâng lên khiến hắn như sắp bị đốt cháy từ trong ra ngoài.
Hắn có chút nghi ngờ, chẳng lẽ… Tân Hòa Tuyết đã sớm biết bọn họ có âm mưu gì?
Nếu không, sao vừa uống xong rượu, hắn lại cảm thấy thêm khát, thậm chí cả vành tai cũng nóng lên.
Liệu có phải Tân Hòa Tuyết đã bỏ thứ gì vào trong rượu nho hay không?
P/s: Lời của editor
Nhà edit bộ này trên truyenhd drop rùi nha mn.