Lahotep hơi sững người trong giây lát khi đang suy nghĩ câu trả lời. Sự khựng lại thoáng qua ấy khiến động tác của hắn chậm đi một chút và chính vì vậy, khi hắn còn chưa kịp như ý chạm vào tấm chăn đơn mỏng nơi đầu gối người nọ, một bóng đen mạnh mẽ đã lao thẳng về phía hắn.
Hoặc nói chính xác hơn là nhào tới.
Tựa như một con sói hoặc sư tử rời hang chỉ chốc lát, khi quay trở lại lại phát hiện có kẻ xâm nhập đang toan chạm vào báu vật duy nhất của mình. Bản năng của loài thú dữ bị xâm phạm lãnh địa khiến nó lập tức vồ thẳng tới đối phương, chuẩn bị sẵn sàng để cắn xé kẻ địch không chút nương tay.
Thế nhưng nơi này không phải là sào huyệt của sói hay sư tử mà là hoàng cung.
Và người đang nằm nghỉ giữa ánh vàng lấp lánh trên giường kia, dĩ nhiên không phải là vật sở hữu của hắn.
Ngay khi ánh mắt Lahotep thoáng thấy bóng đen kia, hắn lập tức bừng tỉnh khỏi trạng thái xuất thần, khó khăn lắm mới kịp nghiêng người tránh né.
Hắn rút thanh đoản kiếm bên hông ra, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay như mạng lưới, giọng nói ôn hòa, hiền hậu thường ngày nay lại lạnh như băng:
“Saito!”
Lưỡi kiếm sáng lạnh phản chiếu ánh đèn, mũi kiếm thẳng tắp chỉ về phía đối phương.
Người được Lahotep gọi tên — một vị hoàng tộc Ai Cập, giờ đây chẳng còn chút phong thái của loài người văn minh. Hắn giống như con dã thú vừa thoát khỏi lồng đồng, ánh mắt màu nâu vàng kim ánh lên tia khát máu, tứ chi căng tràn sức mạnh khi bật lấy đà trên nền đất. Hắn nhe răng, gầm khẽ trong cổ họng, tiếng gầm mang theo bản năng uy h**p, như thể chỉ cần chớp mắt là có thể xông tới, cắn nát mạch máu kẻ địch.
Nhìn vào cảnh ấy, ai cũng sẽ tưởng rằn đó chẳng phải con người, mà là một con dã thú khoác da người.
Tân Hòa Tuyết bị đánh thức bởi những tiếng động đó, mở mắt ra liền thấy một cảnh tượng như trong ác mộng.
Người hầu vì sợ làm kinh động thần sứ nên vẫn đứng ngoài chờ, nghe tiếng động liền hối hả chạy vào. Hắn còn đang bưng khay thức ăn, vừa nhìn thấy cảnh trong điện thì....
Choang!
Chén đĩa rơi xuống, vỡ tan, cháo cùng ngũ cốc đổ nhoe nhoét khắp nền.
Trong cung, những tình huống như vậy không phải hiếm và vì thế mà số chén đĩa bị vứt bỏ vô ích ngày càng nhiều thêm.
“Pharaoh… Đại nhân Anubis…” — người hầu nơm nớp lo sợ gọi, cuối cùng dồn ánh mắt cầu cứu về phía thần sứ đang ngồi trên giường.
Saito hiển nhiên cũng nhận ra Tân Hòa Tuyết đã tỉnh, hắn theo bản năng nhìn về phía người nọ, song vẫn chưa thu hồi dáng vẻ uy h**p của mình.
Luồng sát khí thuộc về dã thú phả thẳng vào mặt.
Đồng tử Tân Hòa Tuyết co rút lại, sắc bén dựng đứng, căn cứ theo nguyên nhân cơ thể bị mèo hóa, y cho rằng hành vị của đối phương đang khiêu khích.
Y khẽ kéo tấm thảm bên cạnh, phủ lên nửa thân mình.
Nhưng Saito lại hiểu sai ý nghĩa của hành động ấy và cả tình trạng đồng tử dựng đứng kia.
Mẫu thần…..
Hắn làm mẫu thần cảm thấy sợ hãi sao.....?
Khiến mẫu thần thấy được.....
Dáng vẻ dơ bẩn, đáng ghê tởm sao…?
Dưới ánh kiếm lạnh lẽo, vị hoàng tộc vốn hoang dã như sói, dần dần thu lại dáng vẻ nhe răng sẵn sàng tấn công, rồi như thể chịu một đòn trí mạng, hắn từ từ cuộn mình lại, yếu ớt như một con thú con chưa kịp chào đời, muốn bò trở về trong vòng tay ấm áp của mẫu thần để nương náu.
Nhưng mẫu thần chỉ ngồi lặng yên trên giường, không đưa tay an ủi.
Cuối cùng, Saito khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào đầy thống khổ.
Bàn tay Tân Hòa Tuyết siết chặt tấm thảm, nhưng vẫn không buông.
Ánh mắt Lahotep lướt qua hai người, thần sắc khẽ biến đổi, rồi thu kiếm lại, giọng điềm đạm:
“Nghe Vizier nói thân thể Iah không được khỏe, ngài có gọi ngự y tới xem qua chưa?”
Tân Hòa Tuyết không ngẩng mắt, Lahotep chú ý đến hàng mi của Tân Hòa Tuyết cũng cùng màu với màu tóc của y, thật dài, mảnh và trắng nhạt như ánh trăng, mềm tựa lớp lông tơ của chim non vừa nở, khẽ run mà chẳng tạo nên nổi một gợn sóng nào trên mặt nước.
Giọng y khi nói chuyện cũng rất nhẹ:
“Đã cho ngự y xem qua, không có gì đáng ngại.”
Trái tim rong lòng Lahotep bỗng có chút mềm nhũn, loáng thoáng một cảm giác tê dại, như có chiếc lông chim mảnh khẽ quét qua tim.
Hắn liếc nhìn tấm thảm đang phủ ngang nửa thân Tân Hòa Tuyết, trong mắt ánh lên một tia tiếc nuối, rồi lại làm ra vẻ như chưa từng có chuyện mình thừa dịp đối phương ngủ say mà tìm kiếm bộ phận bí ẩn ấy, khẽ nói:
“Vậy thì… dùng bữa xong, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi, Iah.”
“Đem món ăn mới dâng lên cho thần sứ đại nhân.” — Lahotep cau mày ra lệnh.
Hắn xoay người, đồ cài tóc bằng vàng khẽ chuyển động, ánh vàng uốn thành một đường cong mềm mại quanh thái dương. Bóng dáng cao lớn của hắn phủ xuống nơi người em trai đang cuộn tròn dưới đất, giọng nói uy nghi:
“Còn em, Saito.”
“Có vẻ em đã quên hết những điều lễ nghi mà các thư lại từng tận tâm dạy bảo. Đi lãnh phạt đi. Nếu còn lần sau…”
“Em sẽ không muốn biết hậu quả.”
Saito cụp mắt xuống. Mỗi lời Lahotep nói tựa như muỗng băng xuyên thẳng qua tai hắn, lạnh buốt đến tận xương. Nhưng hắn không dám ngẩng đầu tìm kiếm ánh mắt của mẫu thần. Đầu hắn cúi thấp, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Tí tách.
Một giọt máu rơi xuống thảm.
......
Mãi đến khi Lahotep rời đi, Saito bị thị vệ cung đình áp giải xuống, Tân Hòa Tuyết mới khẽ vén tấm thảm đang phủ lên nửa thân.
Lớp lông xù mềm mượt ma sát qua mặt trong đùi, vắt quanh eo, đó là chiếc đuôi, mọc ra từ đốt xương cuối cùng, vốn là bộ phận mà loài người đã thoái hóa từ lâu, song với động vật họ mèo, nó lại giúp giữ thăng bằng hoàn hảo.
Giờ thì nó mới chịu thu lại.
Vừa rồi y cố che giấu sự tồn tại của chiếc đuôi ấy nên suốt quá trình đều thất thần, chẳng mấy chú ý đến Saito hay Lahotep.
Bộ phận này không dễ điều khiển, nó mang tính tự chủ quá mạnh, rất nhiều thời điểm, nó chẳng khác nào có linh hồn riêng.
Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày, rời khỏi giường.
Đống đồ ăn vỡ nát đã được thu dọn sạch sẽ. Người hầu thay một tấm thảm mới cứng chắc, hoa văn thêu tinh xảo tựa như dòng sông Nin xanh lam đang mở rộng.
Y ngồi xuống chiếc ghế khảm ngọc trai và đá quý trước bàn gỗ chạm trổ tỉ mỉ.
Buổi chiều khi Saito ôm y trở lại hoàng cung, Tân Hòa Tuyết đã nôn khan một trận, nhưng vì trong bụng chẳng có gì, chỉ phun ra ít dịch chua.
Y không uống thuốc của ngự y. Ở nơi này, ngự y vừa chữa bệnh vừa kiêm chức tế lễ, phương thuốc họ kê ra giống như bùa chú của vu y, khiến y không dám dễ dàng thử. Hơn nữa dạ dày y vốn yếu, những gì đưa vào miệng đều phải cẩn trọng, nói gì đến thuốc lạ.
Cơn bệnh đến bất ngờ, không chỉ do cảm nắng, mà còn vì khí hậu không hợp, tích tụ lâu ngày bộc phát.
Y lại nôn thêm hai lần. Saito lo lắng đến mức đi đi lại lại, nhưng Tân Hòa Tuyết chẳng còn tâm trí để ý tới. Sau khi súc miệng, y nằm xuống, đầu đau nhức mơ hồ rồi thiếp đi, mãi đến tận bây giờ mới tỉnh.
Giấc ngủ này khiến y cảm thấy sảng khoái lạ thường, như thể bệnh khí quanh thân đã tan biến hết.
Trong mơ, y mơ hồ cảm thấy có ai đó cho mình uống thuốc, loại thuốc được bao con nhộng, tinh luyện theo kỹ thuật của thời hậu thế, tuyệt đối không thể xuất hiện ở thế giới này.
Vừa ăn cháo loãng mềm, y vừa mở miệng hỏi:
【 Anh cho tôi uống thuốc sao? 】
K: 【 Ừ. 】
Khi đó Tân Hòa Tuyết quá mệt mỏi, lại quen chịu đựng đau đớn do bệnh tật mang tới mà không kêu than, nên không nhớ rằng K hoàn toàn có thể mua thuốc trong cửa hàng hệ thống.
Y kiểm tra bảng điểm trong hệ thống, không hề thiếu một điểm nào, điều đó nghĩa là K không dùng điểm của y để mua thuốc. Vậy thì thuốc kia, K lấy từ đâu?
K dường như đoán được nghi hoặc của y.
【 Đại thế giới cũng có cửa hàng dành riêng cho hệ thống. 】
Hóa ra hệ thống có thể kết nối với hai cửa hàng, một hướng về ký chủ, một hướng dành cho chính hệ thống.
Dù hệ thống được con người “mô phỏng” để vận hành, nhưng dẫu sao, thế giới lớn cũng phải trả công cho họ.
【Anh chưa từng nói với tôi điều đó. Tôi tưởng giữa chúng ta không có bí mật. 】 — Tân Hòa Tuyết chậm rãi nói bằng giọng mềm nhẹ.
【 Anh trai…anh giấu tiền riêng sao? 】
Thật chẳng công bằng, K luôn biết rõ từng điểm của y, còn y lại chẳng hề hay rằng K cũng có một cửa hàng riêng.
Nghe như thế, chuyện giấu tiền riêng có vẻ chẳng hợp gì với dáng vẻ người chồng vô dụng của K.
Giọng máy móc của K khựng lại trong giây lát.
Ngay sau đó, một âm thanh nhắc nhở vang lên:
【 Hệ thống “K” đã chuyển 1507 điểm. Theo tỷ lệ 10:1, tương đương 150.7 điểm đã được nạp vào tài khoản của viên chức ‘Tân Hòa Tuyết’. 】
Tân Hòa Tuyết hơi sửng sốt:
【 Ừm? Tôi đâu có ý bảo anh nộp lên đâu. 】
K vẫn giữ giọng điệu máy móc vô cảm như mọi khi, chẳng thể phân biệt cảm xúc:
【 Tôi tự nguyện. 】
【 Trước đây… không có tác dụng. 】 — K giải thích tiếp.
【 Cho nên tôi đã quên. 】
Hắn nói đến số điểm hệ thống từng tích góp ở các thế giới nhỏ trước đó, vốn chẳng có nơi nào để dùng đến.
Tân Hòa Tuyết thật ra cũng không mấy để tâm, nhưng nếu K đã chuyển khoản, y vẫn hỏi:
【Đây là toàn bộ à?】
K thành thật đáp:
【Ừ.】
Tân Hòa Tuyết đột nhiên cười cười:
【Anh có 1507 à? Không lẽ không nên chuyển cho tôi 1314 sao?】
K khó hiểu:
【?】
【Còn lại 185 là chiều cao của anh, còn 8 điểm kia là cơ bụng tám múi của anh chăng?】
Câu nói ấy chỉ là do Tân Hòa Tuyết bất chợt nhớ lại một chuyện cười từng đọc trên mạng.
Không hẳn thấy buồn cười, nhưng y nhớ rõ.
K im lặng rất lâu. Khi Tân Hòa Tuyết tưởng chủ đề đã trôi qua, đang tập trung ăn tối, thì K lại chợt nói:
【189.】
Tân Hòa Tuyết: 【?】
K: 【…… Chiều cao của tôi.】
Tân Hòa Tuyết: 【…… Được rồi.】
K không có từ số 4 mà lên số, con số đó nghe qua hẳn là thật.
Hai người lại rơi vào yên lặng. Nhờ tác dụng của thuốc đặc chế từ cửa hàng hệ thống, Tân Hòa Tuyết hiếm khi có cảm giác ngon miệng, lần này lại ăn được cả bát cháo, còn ăn thêm ít trái cây tráng miệng sau bữa tối.
Nhưng thể lực đã tiêu hao vẫn chưa kịp hồi phục, chẳng mấy chốc y lại thấy mệt. Sau khi rửa ráy qua loa, Tân Hòa Tuyết quay về giường nghỉ.
Ngay trước khi ngủ, y chợt nhớ ra một chuyện.
Việc cho người hôn mê uống thuốc, kỳ thật, không hề dễ dàng.
Tân Hòa Tuyết hỏi khẽ, giọng như gió thoảng:
【Anh có nhân lúc tôi hôn mê mà… làm gì tôi không?】
K lập tức cảm thấy trong đầu có luồng điện hỗn loạn chạy loạn khắp nơi, các mạch suy tính chập chờn như bị xung đột. Hệ thống tư duy mô phỏng não của hắn hơi trục trặc, mà vì điểm tích lũy đã bị quét sạch, trước khi thế giới này kết toán, hắn không còn quyền mua dịch vụ bảo trì cao cấp từ xa.
K đang cố suy nghĩ cách đổi chủ đề.
Nhưng trước khi hắn kịp nói gì, Tân Hòa Tuyết đã ngủ mất, dường như chẳng còn để tâm đến câu hỏi ban nãy.
………
Phía sau lưng Saito, mỗi khi hắn bước vào trạng thái chiến đấu, các khối cơ căng lên, phập phồng theo nhịp hô hấp, tạo nên những đường cong lồi lõm có trật tự. Ánh nắng rọi lên làn da màu đồng khiến bề mặt như phủ một lớp mật ong lấp lánh.
Giờ đây, hơn nửa thân thể ấy bị quấn chằng chịt băng gạc thô bằng sợi đay, bên dưới lớp vải trắng thấp thoáng loang ra những vệt đỏ của máu tươi.
Hắn bước đi nặng nề, từ pháp trường chậm rãi hướng về cung điện dưới ánh trăng.
Trên đường, hắn bất ngờ gặp Anath.
Nhưng nơi này vốn cách cung điện của Anath rất xa, nói cách khác, vào thời điểm này, Anath không nên có mặt ở đây, trừ khi hắn cố tình đến thăm bệnh thần sứ.
Ánh mắt sắc bén của Saito nhanh chóng khóa chặt đối phương.
Lúc đầu, hắn tưởng Anath sẽ như mọi khi, thấy hắn trọng thương mà vẫn vênh váo đến khiêu khích, mỉa mai hắn là con dã thú chưa từng được thuần hóa. Nhưng khác với mọi lần, lần này Anath không làm vậy.
Khi bị bắt gặp xuất hiện ở đây, vẻ mặt Anath trông cực kỳ mất tự nhiên, trông như thể bị Saito nắm được thóp, chỉ cần một câu trêu chọc, hắn đã đủ mất mặt. Và Saito biết rõ, Anath cực kỳ ghét cảm giác đó.
Hai người chỉ lặng lẽ giằng co trong chốc lát, rồi Anath giận dữ hừ một tiếng, trừng Saito một cái, sau đó quay người bỏ đi.
………
Sau khi chịu thêm phần “hình phạt tăng cường”, Saito cuối cùng cũng được như ý nguyện trở về cung điện dưới ánh trăng, thay vì bị quăng vào ngục nước suốt ba ngày như lần trước. Cái giá phải trả là, trên nền một trăm roi gốc, hắn bị đánh thêm năm mươi roi bằng cành mận gai.
Quan xử tội nơm nớp lo sợ khi thi hành mệnh lệnh, nhưng bởi đây là ý chỉ trực tiếp của pharaoh, hắn không dám lơi tay. Đến khi hình phạt kết thúc, cánh tay của hắn run rẩy, cơ bắp co giật không ngừng.
Bởi vậy, khi Saito lê bước vào phòng, Tân Hòa Tuyết lập tức ngửi thấy mùi máu nồng nặc trong không khí.
Mùi ấy khiến y tỉnh khỏi cơn mộng.
“Saito?”
Y mượn ánh lửa chập chờn và vầng trăng ngoài cửa sổ để nhận ra dáng người kia.
Saito quỳ gối, bước chậm trên tấm thảm cho đến khi tới bên giường, không dám chạm vào Tân Hòa Tuyết, chỉ khẽ cúi đầu, tựa trán lên mép giường, im lặng.
Tân Hòa Tuyết bỗng nhớ lại dáng vẻ đối phương khi co người lại ở cung điện hôm nay như một con thú sắp chết. Y buông tay xuống, khẽ vuốt dọc phần tóc ngắn phía sau gáy Saito, rồi men theo đường viền chiếc mặt nạ chó, lòng bàn tay trượt đến cằm hắn, chậm rãi, nhẹ nhàng cọ nhẹ vài lần.
Yết hầu của Saito khẽ động, phát ra tiếng khàn khàn mơ hồ, khác hẳn với âm thanh gầm gừ đầy uy h**p của ban ngày.
Tân Hòa Tuyết hỏi hắn:
“Ban ngày anh làm sao vậy?”
“Vương huynh…”
Saito thuận theo mà ngẩng đầu lên, để bàn tay ấy có thể trượt xuống, lướt qua cổ mình. Mỗi lần bị v**t v*, hắn lại run nhẹ, thong thả phun từng chữ giải thích,
“Chỉ là… muốn tới gần ngài.”
Tân Hòa Tuyết rốt cuộc cũng hiểu ra mọi chuyện, cảnh tượng lúc y vừa tỉnh dậy đã giải thích tất cả.
Nếu khi đó không phải Saito đột ngột ra tay cản trở Lahotep, thì có lẽ vị Pharaoh kia đã phát hiện ra bí mật y vẫn luôn giấu dưới lớp áo.
Trong cơn mộng mị khi ngủ, y chưa kịp thu hồi chiếc đuôi.
Có lẽ hành động ấy của Saito chỉ là bản năng bảo vệ và chiếm hữu, nên mới xảy ra hành động tập kích như vậy. Nhưng kết quả lại vô tình cứu y như “vô tâm trồng liễu, liễu lại xanh.”
Saito không biết Tân Hòa Tuyết đang nghĩ gì. Hắn chỉ lặng lẽ tận hưởng từng cái chạm của đối phương. Mỗi lần lòng bàn tay kia lướt qua đều khiến hắn run rẩy, từng tấc da thịt như bốc cháy, mà trong ngọn lửa ấy chỉ còn lại linh hồn đang cúi mình thuần phục.
“Nephthys…”
Giọng hắn khàn đặc, đôi mắt dâng lên lớp sương nóng, như thể hạnh phúc đang dâng tràn đến mức muốn bật khóc.
“Ngài… không sợ tôi sao?”
Tân Hòa Tuyết hơi buồn ngủ, giọng nói trở nên nhẹ hẫng,
“Không đâu. Anh làm rất tốt.”
Lòng bàn tay y vô tình lướt qua cổ Saito, dừng lại nơi yết hầu, khóe mắt khẽ cong:
“Đứa trẻ ngoan.”
Có thứ gì đó ấm nóng rơi xuống, lăn dọc theo khe mặt nạ chó của Saito, rồi rơi vào lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết. Đó là nước mắt.
Lần đầu tiên trong đời, Saito được nghe một lời khen thật lòng, không có ác ý, không có giễu cợt, cũng chẳng phải sự thương hại phát ra từ sợ hãi.
“Tôi… thật sự là đứa trẻ ngoan của ngài sao?”
Saito cúi đầu, áp mặt vào bàn tay kia như sợ độ ấm ấy tan biến, phảng phất như độ ấm kia có thể xuyên qua mặt nạ truyền đến da thịt hắn, rồi thõa mãn mà nhắm mắt lại.
Nhưng…
Vẫn chưa đủ.
Vẫn chưa thể nào đủ.
“Toiu… muốn phần thưởng,” hắn nói nhỏ, giọng nhỏ đến mức Tân Hòa Tuyết không nghe rõ, chỉ thuận miệng ừ nhẹ, “Ừm.”
Ánh lửa trong mắt Saito thoáng lóe lên, cặp đồng tử màu nâu vàng kim co lại trong bóng đêm, ánh lên sự phấn khích âm thầm.
“Tôi mệt rồi,” Tân Hòa Tuyết khẽ nói, nằm trở lại giường, “Ngày mai, lại đi cùng tôi dạo một vòng nhé, Saito.”
.........
Màn đêm buông xuống, gió lạnh trên cồn cát thổi qua không chút trở ngại, cuộn lên từng hạt bụi mịn lơ lửng trong không trung.
Sa mạc về đêm nhiệt độ hạ xuống nhanh chóng, so với cái nóng gay gắt ban ngày thì giờ đây lại mát mẻ dễ chịu vô cùng.
Cả ngày rong ruổi khiến Tân Hòa Tuyết vừa chạm lên gối đã chìm vào giấc ngủ. Y chỉ đắp hờ nửa tấm thảm mỏng, hai chân để trần, buông lơi giữa không khí.
Saito như một con rắn sa mạc lặng lẽ trườn đi, không phát ra dù chỉ một tiếng động, khẽ khàng bò lên mép giường.
“Nephthys…”
Xin người... hãy cho phép tôi được nhận phần thưởng này.
Đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng, mang màu đồng, chậm rãi giữ chặt lấy cổ chân trắng nõn. Màu da sáng tựa ánh trăng tương phản rực rỡ với làn da ngăm khỏe mạnh của hắn.
Đôi chân của Tân Hòa Tuyết quả thật đẹp đến kinh diễm, thẳng tắp, thon dài, trắng nõn.
Dưới ánh trăng tĩnh lặng trong cung điện, chỉ còn tiếng hô hấp dần trở nên nặng nề.
Trong mộng, cơn nóng bỏng quấn lấy không dứt. Tân Hòa Tuyết cau mày, khó chịu trở mình, khẽ đá chân ra như muốn xua đi hơi nóng vây quanh.
Nhưng vẫn không thoát được. Dường như có gì đó cứng rắn, nóng rát chạm phải chân y. Tân Hòa Tuyết hơi nhíu mày, song vẫn ngủ say, không hề tỉnh giấc.
Hắn không thể làm kinh động đến mẫu thần của mình.
Saito cắn chặt răng.
Cuối cùng, giữa tiếng thở gấp gáp nặng nề, hắn thành kính quỳ xuống. Trên lưng hắn, những băng vải trắng bó chặt phập phồng theo từng hơi thở như những dãy núi non, cả thân thể cong lên như một cây cung đang căng hết cỡ. Hắn cuộn tròn người quỳ rạp xuống.
Giọt nước mắt nóng hổi cùng một nụ hôn run rẩy, đồng thời rơi xuống nơi cổ chân của Tân Hòa Tuyết.
Saito bật ra một tiếng nức nở nghẹn ngào.
Với mẫu thần của mình… hắn đã làm một việc tội lỗi đến mức không thể tha thứ.
Nếu Tân Hòa Tuyết tỉnh lại, chắc chắn sẽ trừng phạt hắn.
Nhưng dù có phải chịu cực hình cho đến chết, hắn cũng cam tâm miễn là người ra lệnh ấy chính là mẫu thần.
Sau khi chết đi, trái tim hắn sẽ bị đặt lên cán cân phán xét của thần linh. Bởi tội lỗi quá nặng, cán cân nghiêng hẳn về phía tội ác, khiến hắn rơi xuống vực sâu của Minh giới, nơi linh hồn sẽ vĩnh viễn bị hủy diệt.
Saito, trong cơn hỗn loạn mờ mịt ấy, chỉ cảm thấy mình không ngừng rơi xuống, rơi mãi không dừng…
_________
Hắn làm một việc xấu với mèo Tiểu Tuyết.