Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 147

So với loài sói, tập tính chạy của Saito còn nhanh nhẹn và mãnh liệt hơn, nên hắn sớm đã trở lại hoàng cung Thebes, nơi con chim ưng săn mồi từng bay khỏi cây cọ khi trước.

 

Khi nó dang rộng đôi cánh lao vút lên, từng chiếc lông đen óng ánh quanh thân phản chiếu ánh nắng chói chang, lấp lánh giữa bầu trời và cát vàng sa mạc, như thể chính nó là chủ nhân không thể khuất phục của vùng đất này.

 

Cuối cùng, con chim ưng bay lượn hai ba vòng trên nóc tòa hành chính cung điện nằm giữa trung tâm hoàng cung, rồi sà xuống khoảng sân rộng giữa đình viện. Bóng cánh sắc bén của nó quét qua mặt đất, kèm theo tiếng hót cao vút, khiến đám người hầu phía dưới lập tức nhận ra sự hiện diện của nó.

 

Một người hầu nheo mắt nhìn lên giữa ánh mặt trời gay gắt, thấy con chim ưng kia vẫn lượn vòng không rời, liền vội hô lớn:
“Là đại nhân Jet!”

 

Nói xong, hắn hấp tấp chạy vào trong cung điện để bẩm báo.

 

Chẳng bao lâu sau, chủ nhân của hoàng cung cũng bước ra khỏi đại điện rộng lớn. Từng bước chân vững vàng dội nhẹ lên nền đá khi ông tiến vào đình viện. Dưới lớp khố bằng vải lanh quấn quanh hông, cơ bắp nơi đôi chân hiện rõ từng đường nét rắn chắc.

 

Ánh sáng vàng kim xuyên qua vòng mái vòm của cung điện, chiếu xuống thân hình rắn rỏi của Lahotep, phản chiếu trên làn da ngăm được ánh sáng bao phủ, khiến những hoa văn chạm khắc bằng vàng quanh cổ tay, cùng chiếc vương miện đính hồng ngọc, thạch thanh và ngọc lam trên trán hắn sáng rực như sóng nước lấp lánh.

 

Chim ưng Jet lúc này mới thu cánh, lao vút từ không trung xuống như một mũi tên đen. Đôi mắt sắc bén co hẹp lại, tràn ngập vẻ hoang dã và nguy hiểm.

 

Một người hầu ở hành lang hoảng hốt thét lên, đánh nghiêng chiếc khay vàng trên tay. Những chùm nho chín mọng trên khay rơi tung tóe, lăn lóc khắp nền đá như những viên ngọc tím.

 

“Jet.”
Lahotep cất giọng trầm.

 

Con chim ưng lập tức hạ xuống ổn định trên cánh tay mà Pharaoh đưa lên.

 

Gương mặt Lahotep vẫn không hề đổi sắc. Hắn trầm giọng nói:
“Ngươi lại kiêu ngạo quá rồi, mãi không nhớ quy củ.”

 

Con chim ưng khẽ rụt đầu. Khi người hầu mang đến chiếc trạm đài bằng vàng được tạo hình như nhánh cây, Jet liền ngoan ngoãn tự bay sang đứng yên, quả thật hiếm thấy.

 

Người hầu làm rơi khay trái cây sợ hãi quỳ xuống xin tội, nhưng Lahotep chỉ phất tay cho qua.

 

Ngay sau đó, người hầu chuyên chăm sóc Jet chạy tới, dâng nước cho nó uống, rồi khẽ vuốt lớp lông đen óng ánh trên thân, khiến ánh kim của nó càng thêm rực rỡ.

 

Lahotep kế thừa một phần truyền thống từ phụ thân, hắn có cùng sở thích với Pharaoh tiền nhiệm, cũng từng có một vườn nuôi thú trong cung nhưng khác với cha mình, hắn không hứng thú với cảnh dã thú hay con người bị ép đấu đá, cắn xé lẫn nhau. Vì thế, trong vườn của hắn, chẳng có con sư tử nào bị nhốt cùng nhau hay người và sư  tử nhốt chung để làm thú vui đẫm máu.

 

Ngay cả con chim ưng này, lớn lên cùng hắn từ nhỏ, Lahotep cũng chưa từng trói nó bằng xích vàng. Mỗi ngày, Jet đều được phép bay ra ngoài hoàng cung, đi xa đến tận nơi nó muốn, thăm lại bầu trời và vùng đất quen thuộc bên ngoài tường thành.

 

Khác với con người xảo trá, Lahotep tin tưởng tuyệt đối vào sự trung thành của Jet.

 

Thế nhưng hôm nay, Jet dường như khác thường.

 

Nó cắm móng vuốt vào trạm đài vàng, quắp chặt rồi lắc mạnh đến nỗi cả trụ vàng khẽ rung theo từng nhịp cánh.

 

“Hôm nay ngươi gặp chuyện gì thú vị thế hả?”

 

Lahotep khẽ xoa chiếc mỏ sắc của nó, ấn nhẹ để giữ lại chút bản năng hoang dã, thứ khiến nó có thể dễ dàng xé toạc da thịt con mồi chỉ trong nháy mắt.

 

Jet lại chuyển trụ, xoay người bằng cặp vuốt cứng rắn.

 

Lahotep không rõ trong đầu nó nghĩ gì, nhưng từ hành động mô phỏng động tác vồ mồi kia, hắn đoán được phần nào:
“Có lẽ… ngươi đang nhớ người bạn cũ của mình chăng?”

 

Jet từng lớn lên cùng một con rắn hổ mang Ai Cập.

 

Câu chuyện ấy bắt đầu từ lễ sinh nhật ba tuổi của Lahotep, khi hắn đòi cha mình tặng một con chim ưng, còn người anh sinh đôi lại chọn một con rắn hổ mang cực độc.

 

Chỉ từ hai món quà ấy, người ta đã có thể thấy rõ sự khác biệt trong tính cách của hai anh em và cả mối quan hệ giữa họ.

 

Dù là chim ưng hay rắn hổ mang, cả hai đều là kẻ săn mồi trong sa mạc khô cằn này. Chúng tranh nhau thức ăn, giằng co đến kẻ chết người còn. Nếu chim ưng muốn tấn công rắn, nó phải tránh thứ nọc độc có thể khiến cơ bắp tê liệt và cướp đi mạng sống trong chớp mắt.

 

“Nhưng mà…”

 

“Chẳng bao lâu nữa thôi.”

 

Lahotep thấp giọng nói, ánh mắt nhìn xa về phía bắc của hoàng cung.

 

Ai Cập này không thể tồn tại hai người thống trị. Sớm muộn, binh lính và chiến xa của Thượng Ai Cập cũng sẽ nghiền nát hoàng cung của Hạ Ai Cập. Khi ấy, hắn mới thật sự trở thành người thống trị duy nhất của nhiều thế hệ.

 

Song, như vùng đất màu mỡ mà thần linh ban cho, nơi có cả lúa và gươm, Lahotep hiểu rằng trước chiến tranh, hắn phải chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo.

 

Đang suy nghĩ, hắn nghe tiếng bước chân dồn dập từ hành lang vọng lại. Quay đầu nhìn, hắn trầm giọng hỏi:

 

“Thần sứ hôm nay đi đâu rồi? Làm gì mà chưa thấy trở về?”

 

Lahotep có trong tay một mạng lưới giám sát bao trùm toàn bộ hoàng cung, thậm chí vươn ra đến cả giới quý tộc và quan viên có thế lực. Những kẻ đó còn chưa hay biết rằng, vị Pharaoh mới này hoàn toàn khác với ông vua già lú lẫn trước kia. Dưới ánh mắt quan sát của hắn, họ vẫn vô tri vô giác mà toan tính mưu mô, chẳng hề biết rằng lưỡi gươm của định mệnh đã kề ngay bên cổ mình.

 

Tất nhiên, vị sứ giả thần bí kia cũng nằm trong phạm vi bị giám sát. Lahotep chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng y hoặc đúng hơn, bản tính đa nghi và khát vọng kiểm soát của hắn khiến điều đó trở nên bất khả thi. Ngay cả khi đã bộc lộ tình cảm, Lahotep vẫn có thể để mặc ánh mắt giám sát tiếp tục dõi theo người ấy, không bao giờ thật sự buông tay.

 

Khi ấy, đám người hầu xung quanh đã lặng lẽ lui xuống.

 

Một thị vệ ăn mặc giản dị, ngụy trang giống hệt dân thường, bước lên bẩm báo kết quả công việc.

 

“Anath?” – Lahotep khẽ ngạc nhiên khi nghe đến tên người em tự phụ và ngu xuẩn của mình. “Hắn đi cùng thần sứ sao?”

 

Thị vệ nhớ lại chuyện đêm qua, liền kể lại tường tận việc Anath chủ động tìm đến thần sứ sau khi yến tiệc tan.

 

“Dùng sắc đẹp để mê hoặc sao?”

 

Lahotep đối với cách nói này, cười nhạo một tiếng.

 

“Trong đầu hắn toàn là bùn sông Nin chắc?”

 

Lahotep:
“Nhắc mới nhớ công văn điều lệnh của hắn ta còn chưa được ban xuống.”

 

Lúc này hắn mới khiến kẻ đang làm loạn ăn vạ trước người ngự giả của đội hộ vệ chiến xa hoàng kim đứng bất động tại chỗ.
“Ngày mai, bảo hắn đến ngoài đền thần xây tháp tưởng niệm.”

 

...........

 

Khi Anath vẫn còn chưa trở lại hoàng cung, công văn điều lệnh đã được truyền đến tận tay hắn.

 

Dĩ nhiên, hắn không thể chạy đến chất vấn Pharaoh, bởi lệnh ấy vốn được ban hành ngay trong ngày thần sứ đến thăm, lấy cớ rằng hắn đã truyền tin thần sứ bị rắn hổ mang cắn trúng, chịu lời nguyền độc và trừng phạt.

 

Anath chỉ còn biết nổi giận đùng đùng quay về cung điện riêng.

 

Khi vị Đại Tư tế của thần màu mỡ Osiris đồng thời là cậu ruột của hắn bước vào, ông thấy khung cảnh tan hoang, Anath đang hất đổ mọi thứ trên bàn, tiếng kim loại va chạm chát chúa, gốm sứ vỡ tan, mảnh vụn văng khắp nơi.

 

Lão tư tế khẽ lắc đầu. Ông hiểu rõ, đứa cháu này tuy có thân hình cường tráng, nhưng cái đầu lại chẳng sáng suốt bao nhiêu. Dẫu vậy, trong người nó vẫn chảy cùng dòng máu với em gái ông, và lúc này khi vị Pharaoh trẻ tuổi đang ra sức thay đổi hàng ngũ tư tế, muốn hợp nhất vương quyền và thần quyền để độc chiếm quyền giải thích ý chí thần linh, không chỉ đẩy thần sứ lên làm Đại Tư Tế mới, đối với giáo đoàn Osiris của ông đang bị đẩy đến đường cùng, ra sức chèn ép những tư tế cũ.

 

Vì thế, để xoay chuyển tình thế, Đại Tư tế Osiris sẽ không dễ dàng từ bỏ kế hoạch đưa cháu mình  bước lên ngai vàng.

 

“Không cần phải tức giận đến vậy,” ông nhẹ giọng khuyên. “Bình tĩnh lại, Anath.”

 

Anath hít sâu một hơi.
“Vương huynh ấy biết rõ tôi chẳng hiểu gì về kiến trúc hay xây dựng cả!”

 

Giờ hắn bị ép đi giám sát việc dựng tháp tưởng niệm, chẳng khác nào một con rối gỗ, chỉ biết lắng nghe đám thư lại(*) sai bảo.

 

(*) viên chức nhỏ, chuyên trông nom việc văn thư ở công đường (thường là ở phủ, huyện) thời phong kiến, thực dân.

 

Đại Tư tế cau mày, rõ ràng trong lòng ông ta cũng mang theo bất mãn trước việc Pharaoh ra lệnh cho chức quyền của Anath.
“Hắn làm thế để trừng phạt ngài, để ngài nếm mùi nhục nhã, và dạy cho ngài biết thế nào là bất kính với vương quyền và với thần sứ.”

 

Nghe nhắc đến thần sứ, Anath bỗng lặng đi, một lát sau mới bật ra tiếng nói đầy căm phẫn:
“Đúng vậy! Tại sao lại là hắn được kế vị? Rõ ràng phụ vương khi còn sống yêu thương tôi nhất!”

 

Đại Tư tế không để ý tới sự im lặng, kỳ quái của Anath khi nhắc đến chuyện hắn bất kính với thần sứ.

 

“Chúng ta cần phải phản công.” - Đại Tư Tế nói.

 

Khuôn mặt già nua vì tuổi già của ông nhăn lại, không hề còn vẻ hiền lành như ngày xưa, giờ thoáng qua một nụ cười lạnh lẽo, thứ nụ cười chứa đựng dã tâm được giấu kín bao năm:
“Nếu hắn muốn tôn thần sứ lên làm Đại Tư Tế, vậy tôi sẽ khiến thần sứ ấy phải ngã sấp mặt trước bàn dân thiên hạ.”

 

Anath nhạy bén hỏi:
“Ý ông là sao?”

 

Khóe miệng lão tư tế khẽ nhếch lên, những nếp nhăn quanh miệng kéo giãn, khiến khuôn mặt từng tuấn tú của ông thoáng hiện vẻ quái dị như một xác ướp chưa kịp quấn băng.

 

“Nếu trong buổi tế lễ trọng đại đầu tiên do y chủ trì, thần sứ ấy đánh mất sự trong sạch về thể xác và tinh thần, làm trò hề trước thiên hạ… thì còn xứng đáng với danh xưng sứ giả của thần linh, hay chức vị Đại Tư tế nữa sao?”

 

Anath mím môi, gương mặt trầm xuống. Hắn dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt lời vào trong, chỉ khẽ hỏi:
“Ông định làm gì?”

 

Đại Tư tế khẽ ra hiệu, cánh cửa sau mở ra.

 

Một nữ nô bước vào, nàng có mái tóc đen dài, đôi mắt được tô viền phấn nghiền từ ngọc lục bảo, phác họa ra đường cong kéo dài trên mắt.Làn da màu đồng mượt mà được thoa dầu mè ánh lên như trộn giữa mật ong và bụi vàng, trên người khoác chiếc váy dài chạm đất.

 

Không thể phủ nhận đó là một người phụ nữ tuyệt đẹp.

 

Anath cau mày, gần như theo phản xạ mà phản bác ngay:
“Thần sứ không phải hạng người sẽ sa vào sắc đẹp nữ nhân.”

 

Hắn thật sự không biết nên nói thế nào cho đúng, chỉ cảm thấy Tân Hòa Tuyết khác hẳn mọi người mà hắn từng gặp trước đây.

 

Trong đầu hắn bỗng hiện lên khung cảnh dưới tán cây cọ. Tân Hòa Tuyết khẽ kéo lỏng dải buộc áo choàng trắng, để lộ phần da thịt bên trong, đó là lần đầu tiên Anath nhìn thấy trên người đối phương, ngoài khuôn mặt và cần cổ ra, còn có làn da trắng mịn như ngọc. Dù bên hông y được vải thô buộc chặt, thế nhưng những nơi mà lớp vải không che khuất vẫn lộ ra thứ trắng ngần thuần khiết đến chói mắt, khiến người ta không thể nào nảy sinh những ý nghĩ lẫn d*c v*ng dơ bẩn. Chỉ cần vừa tưởng tượng ra thôi, đã thấy như mình đang xúc phạm thần linh.

 

Anath càng nghĩ càng thấy bực bội vì toan tính của cậu hắn. Hắn cố phản bác, mong tìm ra kẽ hở để buộc vị Đại tư tế phải từ bỏ ý định đó, đến mức gần như quên mất rằng chính hắn và ông vốn đang cùng một chiến tuyến.

 

“Trước đây ông nói, dùng mánh nọc độc nguyền rủa để bôi nhọ danh dự của thần sứ thì vạn phần thất sách. Nhưng con rắn hổ mang chúng ta thả ra khi ấy căn bản chưa từng cắn trúng y. Người truyền tin của tôi lại còn báo sai, tự cho là thông minh, kết quả lại bị người ta bẫy ngược.”

 

Anath vò tóc, bực dọc nói tiếp:
“Nếu không phải vì chuyện đó, tôi cũng chẳng bị điều đi xây cái tháp tưởng niệm chết tiệt ấy!”

 

Đại tư tế vẫn bình thản, giọng không nhanh không chậm:
“Đó chỉ là một tai nạn nhỏ ngoài ý muốn thôi. Thua một trận không có nghĩa là thất bại cả cuộc chiến.”

 

“Anath, nếu ngài cho rằng đây chỉ là mưu kế dụ dỗ bằng nhan sắc, thì ngài thật sự đã quá coi thường chính huyết mạch của mình. Ngài nên hỏi tôi…”

 

Ông ta dừng lại một chút, giọng khẽ trầm xuống.
“…rằng nữ nô kia có gì đặc biệt mà khiến con người phát điên vì nàng.”

 

Anath ngẩng đầu nhìn cậu hắn.

 

Đại tư tế mỉm cười:
“Nàng đến từ Assyria.”

 

Anath từng nghe qua cái tên này. Cái tên đó xa xôi đến mức phải đi dọc theo sông Nin, băng qua Hạ Ai Cập, vượt Sinai bán đảo, rồi mới tới được vùng đất giáp biển Địa Trung Hải.

 

Assyria nằm cạnh Babylon, nhưng vì hai bên từng thông gia nên người Ai Cập hiểu rõ về Babylon hơn là về Assyria.
Đối với họ, Assyria vẫn là một quốc gia thần bí, nơi con người được đồn rằng ai cũng biết luyện chế những loại ma dược kỳ lạ.

 

Người nữ nô đến từ vùng đất Assyria ấy nói tiếng Ai Cập bằng giọng hơi lạ, song Anath vẫn hiểu được ý nàng. Nàng nói với cậu hắn gọi một nô lệ khác vào để biểu diễn cho hắn xem.

 

Nữ nô kia lấy ra một lọ chất lỏng màu lạ, đổ vào rượu, khuấy đều. Rượu trông không hề khác thường, vẫn vẩn đục như trước, mùi vị cũng không dễ phát hiện điều gì khả nghi.

 

Thế nhưng, sau khi nô lệ kia uống vào, hắn ta lại bắt đầu hành xử như một con thú đ*ng d*c.

 

Anath cau mày, ánh mắt tràn đầy chán ghét.

 

Giọng Đại tư tế thấp thoáng trong không khí:
“Thứ nước thuốc đó… sẽ khiến người uống bộc lộ bản năng nguyên thủy nhất của sinh vật.”

 

Bản năng nguyên thủy nhất của sinh vật…?
Ngay cả người kia… cũng sẽ có d*c v*ng dơ bẩn sao?

 

Anath đứng lặng, tâm trí như lạc vào hư không.

 

...........

 

Đến khi Lahotep và Vizier bàn xong chính sự, mặt trời đã khuất dần sau những cồn cát vàng.

 

Pharaoh giữ vị thần cánh tay đắc lực ấy lại dùng bữa tối, vừa ăn vừa tiếp tục nói chuyện quốc sự.

 

Vizier nhắc đến ý tưởng mới của thần sứ về việc cày ruộng, nhưng rồi hắn ta bỗng tỏ vẻ áy náy:
“Chỉ là thần đã quá nóng vội. Vì nôn nóng muốn dẫn thần sứ đi quan sát ruộng cạn trên triền núi, nên chẳng may thần sứ đại nhân kiệt sức, suýt ngã quỵ giữa đường.”

 

“Vậy sao?” Lahotep nửa khép mi mắt.
“Rồi sau đó thế nào?”

 

Vizier đáp:
“Điện hạ Saito vô cùng lo lắng, bèn bế thần sứ rời đi, bỏ mặc chúng thần ở lại rồi chạy thẳng về hoàng cung. Có lẽ giờ thần sứ đang nghỉ ngơi trong cung.”

 

Vizier lại nhấn mạnh vài lời, giọng chứa đựng sự lo lắng thật lòng, chứ không phải giả bộ, dường như chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, hắn ta đã hoàn toàn bị vị thần sứ ấy thuyết phục.

 

“Lúc ấy sắc mặt thần sứ nhợt nhạt lắm, chắc là vì phơi nắng quá lâu mà sinh mệt. Thần không biết hiện giờ người ra sao…”

 

Trong giọng hắn như ẩn giấu một chút mong mỏi, mong được Pharaoh cho phép ra vào cung để thăm hỏi thần sứ.

 

Thế nhưng Lahotep không hề đáp lại.
Đợi Vizier dùng xong bữa, hắn chỉ lệnh cho người đưa khách rời cung.

 

Điều ấy khiến Vizier vốn tin tưởng tuyệt đối vào thần sứ và được Pharaoh sủng tín không khỏi bối rối.

 

Pharaoh rốt cuộc…...đang nhìn nhận vị thần sứ được tiên đoán rằng sẽ dẫn dắt Thượng và Hạ Ai Cập thống nhất ấy như thế nào đây?

 

Khi đám người hầu thu dọn bữa tối rời đi, Lahotep bước ra ngoài cung điện.

 

Trung tâm hoàng cung Thebes là một quần thể kiến trúc đồ sộ. Hành lang cung điện uốn lượn quanh co, những hàng cột chạm khắc hình hoa sen, hoa giấy và cỏ gấu sừng sững đứng giữa sân điện, phản chiếu ánh đuốc đêm lung linh.

 

Cung điện của thần sứ thực ra nằm không xa nơi Pharaoh ở hằng ngày, cũng chẳng cách bao nhiêu so với điện hành chính, gần như là hàng xóm của trung tâm quyền lực Ai Cập.

 

Lahotep phải thừa nhận, sự hiện diện của Tân Hòa Tuyết thực sự nằm ngoài dự đoán của hắn. Đối phương rõ ràng sở hữu một kiến thức uyên bác hiếm thấy…

 

Những tri thức ấy khiến hắn có cảm giác người này dường như không thuộc về thế giới phàm tục này.

 

Trong những lần đối thoại giữa hai người, đã có lúc Lahotep suýt tin vào lời tiên tri khắc trên tảng đá, rằng Tân Hòa Tuyết thật sự là sứ giả của thần linh, hoặc thậm chí chính là một vị thần chân chính.

 

Nhưng rồi, hắn nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ ấy.

 

Dẫu sinh ra trong thế giới của các vị thần, Lahotep lại là kẻ theo chủ nghĩa vô thần hoặc ít nhất, gần như vậy.

 

Hắn tin rằng, nếu trên thế giới này quả thực có thần linh, thì họ cũng sẽ chẳng mảy may bận tâm đến nhân loại. Họ không ban chỉ thị, cũng chẳng giáng trừng phạt.

 

Tất cả những cuộc phân tranh nơi trần thế, xét đến cùng, đều là kết quả của quyền lực và mưu mô.

 

Các tư tế tranh giành quyền giải thích “ý chỉ thần linh” để củng cố địa vị, còn các Pharaoh nhân danh “hóa thân của thần” chỉ là đang dùng niềm tin của dân chúng để duy trì vương quyền và kéo dài triều đại.

 

Với Lahotep, Tân Hòa Tuyết chẳng qua chỉ là một con người thông minh…

 

Một người thông minh đến mức khiến hắn phải dè chừng.

 

Nefer Iah....

 

Hắn chưa bao giờ biết được danh tính thật sự của thần sứ, chỉ có thể lấy cái tên mình bịa ra để xưng hô với đối phương.

 

Sự kiện con rắn hổ mang ngày ấy, kỳ thực là kết quả mà Lahotep đã âm thầm dung túng. Trên đường trở về từ mỏ đá Aswan, vừa cập bến Thebes, hắn nhận được tin báo rằng Đại tư tế dường như đang âm mưu hành động khác thường.

 

Vì thế, Lahotep mới cố tình lùi lại phía sau, để Tân Hòa Tuyết đi cùng mình ở hàng đầu, đồng thời kéo giãn khoảng cách với đám thị vệ phía sau, tạo cơ hội cho phía Đại tư tế ra tay.

 

Hắn muốn nhân cơ hội ấy thử thăm dò T
thần sứ. Dĩ nhiên, dù có chuyện gì xảy ra, Lahotep vẫn nắm chắc khả năng bảo vệ cả hai.

 

Thế nhưng, Iah còn thông minh hơn cả những gì hắn tưởng.

 

Khi rút kiếm chém chết con rắn hổ mang, rồi hốt hoảng ôm lấy thần sứ đang ngã xuống, Lahotep tin rằng con rắn chưa kịp cắn trúng, và đối phương chỉ là bị dọa đến ngất.

 

Nhưng đó hóa ra chỉ là màn kịch, hắn cũng bị lừa như bao người khác.

 

Tân Hòa Tuyết cố tình ngã xuống để kẻ chủ mưu phía sau tin rằng kế hoạch đã thành công, và trong lúc đắc ý, tất sẽ sơ hở mà lộ ra manh mối.

 

Lahotep không khỏi khâm phục sự ứng biến linh hoạt của y.

 

Hắn bước vào tẩm điện của thần sứ, khẽ ra hiệu cho người hầu giữ im lặng.

 

Tân Hòa Tuyết đang ngủ say trên chiếc giường phủ đệm dày. Hai bên đầu giường và cuối giường được treo những tấm màn tơ dát vàng tinh xảo, dưới nền là tấm thảm lông dê mềm mại thêu hoa sen tinh tế.

 

Gió đêm len vào, khẽ lay động rèm tơ, ánh sáng mờ ảo như những gợn sóng êm đềm trên mặt sông Nin, phủ lên khuôn mặt yên tĩnh của thanh niên đang ngủ.

 

Lahotep đứng yên lặng, nhìn chăm chú không nói một lời.

 

Một cảm xúc mâu thuẫn dâng lên trong lòng.

 

Một người thông minh đến mức khiến hắn phải dè chừng.

 

Vậy mà lúc này, dưới ánh mặt trời, lại trông yếu đuối đến lạ.

 

Hắn lặng lẽ nhìn Tân Hòa Tuyết hồi lâu.

 

Làn da trắng mịn, trong suốt như ngọc trai, khiến hắn nghĩ đến những chuỗi trang sức tinh xảo, màu sắc rực rỡ như vàng ròng, hồng ngọc, mã não, ngọc lục bảo được đan thành vòng cổ ôm lấy chiếc cổ mảnh mai kia, rồi buông xuống ngực. Những chuỗi ngọc nơi eo thon gầy, nếu siết lại, hẳn sẽ in thành dấu đỏ.

 

Vẻ đẹp ấy cực kỳ mỹ lệ nhưng cũng cực kỳ mong manh dễ vỡ.

 

Hắn chợt nhớ đến lời Anath từng nói “lấy sắc đẹp mà mê hoặc quân vương”, ý niệm đó vừa lóe lên, Lahotep lập tức nhận ra mình cũng đang rơi vào chỗ dung tục của phàm nhân.

 

Thế nhưng, trong tâm trí hắn còn một điều khác khiến hắn bận lòng hơn.

 

Hôm ấy, khi chém chết rắn hổ mang và bế  Tân Hòa Tuyết đang ngất đi, Lahotep đã cảm nhận được một điều lạ thường, dưới lớp áo choàng trắng kia, dường như ẩn chứa thứ gì đó mềm mại, phủ lông mảnh, kéo dài xuống tận đầu gối.

 

Đó là gì vậy?

 

Một bộ phận… không giống với bất kỳ cơ thể con người nào.

 

Ánh mắt hắn dừng lại nơi dải vải quấn ngang eo của Tân Hòa Tuyết. Lúc ngủ, y chỉ mặc đơn giản, không khoác thêm lớp áo choàng nặng nề nào khác, bởi vậy, gần như không còn gì có thể che giấu được điều đó.

 

Thứ đó mọc ra từ đâu?

 

Lahotep chăm chú nhìn dải vải quấn quanh eo y.

Bình Luận (0)
Comment