Do vùng Amra bị quân phản loạn cướp bóc, Saito được giao nhiệm vụ dẫn quân trấn áp bọn bạo dân dám x*m ph*m l*nh th* Thượng Ai Cập. Theo lệnh của Lahotep, hắn rời khỏi kinh thành, chỉ huy một đội chiến xa tinh nhuệ, cùng sứ giả kia men theo dòng sông Nin xuôi về phía hạ lưu để đến Amra.
Trước khi lên đường, Saito đến cung điện của Tân Hòa Tuyết, thỉnh cầu y đeo cho hắn chiếc vòng cổ Usekh.
Con dân ở vùng đất này có truyền thống say mê trang sức, người dân, từ quý tộc đến thường dân, đều thích đeo những món đồ tinh xảo với màu sắc rực rỡ.
Màu vàng kim tượng trưng cho Thần Mặt Trời Ra, nguồn sống bất diệt, linh hồn vĩnh hằng và quyền năng tối thượng. Màu bạc là ánh sáng của bình minh, của trăng sao soi rọi. Ngọc lam và khổng tước thạch mang sắc xanh của nước sông Nin, dòng nước ban tặng sự sống. Lưu ly thạch là bầu trời đêm che chở thế nhân. Còn đá sa mạc hay bồ tát thạch tượng trưng cho sự kiên định giữa khô cằn và hiểm nguy.
Các nghệ nhân khéo léo nung men gốm trên nền thạch anh hoặc đá, tạo ra những món trang sức sáng lấp lánh. Dân thường thì xâu chuỗi những hạt men gốm thành vòng cổ, còn ngay cả đứa trẻ nô lệ nghèo nhất cũng sẽ có một chiếc nhẫn đất nung hay một bùa hộ mệnh bằng xương, đó là lời cầu chúc của cha mẹ, mong thần linh che chở cho con mình.
Nhưng Saito chưa từng có thứ gì như thế.
Suốt thời thơ ấu và thiếu niên, hắn sống như một con dã thú.
Từ khi sinh ra, dưới hiện tượng trăng máu, hắn đã bị người đời gán cho danh hiệu thiêng liêng: “Anubis.” Từ đó trở đi, thế giới của hắn luôn phủ trong màn sương đỏ như máu. Hắn bị nuôi lớn trong chiếc lồng đồng, ăn nội tạng sư tử bị đánh bại, l**m vệt máu nơi khóe môi và chỉ nhận ra thứ ánh sáng trước mắt mình chẳng qua là huyết quang.
Những kẻ phụng dưỡng hắn đều vừa tôn kính vừa sợ hãi. Trước khi phụ thân hắn xuất hiện, chẳng ai dám đến gần. Thỉnh thoảng, khi không bận chiến đấu với đám thú, hắn ngồi im lặng nghe trộm lời thì thầm của đám nô bộc. Họ nói rằng hắn là hóa thân của Anubis, vị thần dẫn linh hồn xuống âm phủ.
Tất cả chỉ là những lời nhàm chán... Cho đến một ngày, khi Saito nằm phục như sư tử nghỉ ngơi, hắn nghe thấy một từ "mẹ"
Họ nói, mẹ sẽ yêu bọn họ vô điều kiện.
Yêu là gì?
Saito nhìn họ, thấy trên mặt họ nở ra một biểu cảm kỳ lạ, thứ cảm xúc mà người ta gọi là “vui vẻ”. Và hắn nghĩ, có lẽ “yêu” là một điều khiến người ta cảm thấy hạnh phúc.
Tiếng leng keng trong trẻo của ngọc và vàng va chạm khiến Saito hoàn hồn.
Trước mắt hắn là dáng người đang cúi xuống để đeo vòng cho mình, động tác nhẹ nhàng, chậm rãi, như một cái ôm khẽ.
Hương trầm dìu dịu thoảng qua sống mũi, chiếc vòng cổ rộng choàng lên vai hắn, ánh kim phản chiếu lấp lánh.
“Xong rồi.”
Tân Hòa Tuyết khẽ chỉnh lại vòng cổ.
Hàng mi trắng như tuyết của y cụp xuống, mảnh và dài, khi hàng mi hướng về phía trước, căng ra thành nếp uốn giống như cánh chim bồ câu, hay một vầng trăng cong mảnh nơi khóe mắt.
Lần đầu tiên Saito nhìn thấy y, là đêm ở mỏ đá. Sau lưng y, trăng sáng vằng vặc, trắng tinh khiết như ký ức tuổi thơ của Saito khi ngẩng đầu nhìn bầu trời Ai Cập.
Khi ấy, hắn đã chắc chắn người trước mặt chính là mẫu thần của hắn, là Nephthys, người khơi dậy trong hắn khát vọng được yêu, được thuộc về.
Nếu giữa họ cùng chung một dòng máu, thì không gì có thể chia cắt.
“Cẩn thận trên đường,” Tân Hòa Tuyết nghĩ ngợi rồi nói ra câu dặn dò dư thừa.
“Nhớ uống đủ nước, đừng để bị cảm nắng.”
Dẫu biết với thể chất của Saito, điều ấy gần như không thể xảy ra, y vẫn nói ra.
“Tôi sẽ.”
Saito nắm lấy bàn tay của Tân Hòa Tuyết, đặt lên cằm mình. Hắn cúi đầu, khẽ cọ vào lòng bàn tay tinh tế ấy.
“Tôi rất nghe lời.”
.......
Lễ hội Thần Ngưu bắt đầu được chuẩn bị từ rất sớm, khi sắc xuân mới vừa tràn về. Không chỉ dê bò tại vương thành Thebes, mà khắp các lãnh địa chư hầu cũng lần lượt gửi về vô số lễ vật hiến tế cho đại lễ.
Từng đàn dê, đàn bò được lùa từ những đỉnh cồn cát xuống, đoàn sứ giả và thương nhân bảo hộ theo sau, dắt theo lạc đà chở đầy hàng hóa, tiến về vùng kinh đô phồn hoa.
Nhờ có vị thần sứ – người mà dường như không việc gì là không thể, cùng sự tín nhiệm tuyệt đối mà Pharaoh dành cho y trong việc thi hành “ý chỉ của thần linh”, diện mạo Thebes đã thay đổi rất nhiều trước thềm lễ Thần Ngưu. Dù chưa thể gọi là cực kỳ rực rỡ, nhưng các con kênh dẫn nước dần được hoàn thiện như mạng Internet, xe chở nước đã bắt đầu dẫn dòng sông Nin tưới lên những thửa ruộng cao khô cạn. Người dân cải tiến cày trâu, mài lại lưỡi cày, rồi gieo xuống những hạt giống mới một cách gọn gàng, trật tự…
Những khối pha lê đầu tiên xuất hiện trong vương cung, và chẳng bao lâu đã trở thành trào lưu lan rộng khắp dân gian.
Người người tò mò ngắm nghía loại vật liệu trong suốt thanh khiết ấy, giơ lên đón ánh mặt trời xuyên qua ly pha lê, để lại dấu ấn ánh sáng lấp lánh nơi lòng bàn tay.
“Ùng ục…” —
Rượu nho sau khi được cải tiến bằng phương pháp lọc mới trở nên ngọt ngào và thanh khiết hơn, hầu như không còn cặn lắng. Chất lỏng trong suốt óng ánh, nổi bọt li ti trong ly, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ như được nhuộm sắc vàng.
Tiếng lục lạc và chuông linh ngân lên trong khoảnh khắc ấy!
Hoàng hôn đã buông xuống!
Dòng sông Nin cuồn cuộn chảy qua những rặng cọ, hơi sương hồng nhạt bao phủ cổng đá đền thần.
Bỗng vang lên tiếng hát cao vút và hùng tráng:
“Ôi Thần Ngưu Apis!
Ngài là hóa thân của mặt trời, là vì sao hộ mệnh trên trời!
Ngài bước qua đền thần, bước chân Ngài làm rung động cả đất trời!”
Đing!
Nam nữ vũ công phấn khích tiến vào giữa sân khi khúc nhạc dâng cao. Tiếng đàn du dương, sáo ngân vút lên, tiếng trống dồn dập khích lệ lòng người. Họ uyển chuyển trong những đôi dép cỏ đan, váy đay xòe rộng, tràn đầy sức sống. Hạt ngọc gốm và chuỗi đào châu khẽ rung bên hông.
Họ xoay tròn, nhảy múa, chạy vội, chúc tụng sự sống dưới chân mình, dẫm lên nhịp nước sông Nin, tung bay khúc ca cầu mùa và phồn vinh cho mảnh đất này.
Đền thần sừng sững bên bờ đông sông Nile, và mọi người dân Thebes, cũng như khách phương xa, miễn là cùng uống chung dòng nước Nin, đều được tham dự buổi lễ trọng đại này.
Vì một vụ mùa bội thu cho năm tới!
“Thần Ngưu Apis, xin chúc phúc cho đất nước chúng ta.
Từ nguồn sông Nin đến tận cùng cõi đất, chúng con nâng chén mừng và ca ngợi vinh quang của Ngài!”
Binh sĩ, nhạc công, quý tộc, tư tế, người tiên phong…..
Tất cả cùng hân hoan dâng lễ vật, kề vai sát cánh, vui vẻ nói cười.
Trong khi đám đông rộn rã, Anath lại như bị tách biệt khỏi bầu không khí hân hoan ấy.
Hắn thất thần nâng ly rượu, dù có vài vị quý tộc thân quen đến bắt chuyện, cũng chỉ đáp qua loa vài câu.
Nghi thức hiến tế sắp bắt đầu.
Một tảng đá treo lơ lửng trong lòng hắn, sắp rơi mà chưa rơi. Anath chưa nghe tin báo thành công từ thuộc hạ, nhưng lại khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tầm mắt hắn dán vào ly rượu, song ánh nhìn lại vô thức lướt qua một bóng áo choàng trắng.
Anath khẽ siết chặt hơi thở.
Ngay khi nữ nô người Assyria vô tình khẽ va vào người kia, Anath lập tức bước tới theo bản năng nhưng đã muộn. Chén rượu có pha ma dược đã hắt trúng áo choàng trắng. Lớp vải mỏng thấm đẫm rượu, dán chặt lên làn da.
Hắn hiểu rõ, loại thuốc ấy có thể thẩm thấu qua da, hiệu lực phát tác nhanh, chỉ cần một chén nhỏ cũng đủ khiến dòng máu trong đêm khuấy động.
Anath gần như muốn không màng tất cả mà lao tới ngăn lại.
Nhưng người bạn quý tộc bên cạnh nghi hoặc hỏi:
“Anath, anh sao vậy?”
Anath ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn sắc bén của vị lão tư tế giữa đám đông.
Hắn nặng nề lùi bước, nhìn về phía bạn tốt, ép giọng đáp:
“Không… không có gì.”
Người bạn tò mò nhìn ra xa, khẽ nói:
“Đó chẳng phải là vị thần sứ đại nhân sao?”
Ánh hoàng hôn cuối cùng sắp tắt, giai điệu nhạc hội bay cao lên nền trời xanh nhạt.
Anath dõi theo bóng người đang được đám đông chào đón. Thần sứ không dừng bước dù nhạc đệm đột nhiên ngừng lại. Y nhẹ nhàng tha thứ cho lỗi lầm của nữ nô vụng về, nhưng vì áo choàng thấm ướt nên không thể tiếp tục di chuyển.
Ánh nến phản chiếu dưới bầu trời đêm xanh lam, nhuộm ấm ngón tay y khi cởi bỏ chiếc áo choàng trắng. Dòng sáng ngân hà dường như nghiêng xuống nhân gian, hòa vào suối tóc dài óng ánh như tơ rơi xuống vai.
Trái tim Anath khẽ chấn động. Hắn ngẩn ngơ nhìn mái tóc ấy rơi xuống bờ ngực trắng ngần, nơi những giọt rượu lấp lánh đọng lại, phản chiếu sắc ngọc trong chiếc vòng cổ rực rỡ.
Mọi âm thanh đều vụt tắt.
Toàn bộ ánh mắt, từng bước chân, đều dõi theo thân ảnh vị thần sứ đang rời đi.
Cho đến khi chàng trai ấy băng qua cổng tháp của đền thần, đi qua khu vườn tĩnh mịch, bước lên những bậc thang dẫn đến điện thờ linh thiêng nơi cúng tế Thần Ngưu Apis.
Ngay lúc ấy, tiếng nhạc lại bùng nổ, như sóng dâng trào trên mặt đất!
“Từ nguồn sông Nile đến tận cùng cõi đất,
Chúng ta nâng chén mừng, ca ngợi vinh quang của Ngài!”
………
Anath gần như thô bạo cướp lấy từ tay tên hộ vệ Nubu chiếc áo choàng trắng mà thần sứ đã bỏ lại giữa đường. Hắn còn phải tự xưng danh hiệu hoàng tộc, lấy quyền thế ép buộc, thì kẻ kia mới chịu buông tay.
Hắn vội vã chạy đi, gần như chẳng để tâm đến tiếng gọi của vị lão tư tế vang lên phía sau.
Thần sứ đâu rồi?
Ngài ở đâu?
Điều khiến Anath tạm thở phào là thứ ma dược ấy vẫn chưa phát tác trong nghi lễ tế lễ. Nhưng hắn biết rõ chỉ cần nước thuốc chạm vào da thịt, sớm muộn cũng sẽ có hiệu lực.
Nếu lễ mừng kết thúc trước khi điều đó xảy ra, và thần sứ vô tình vướng vào một kẻ xa lạ… kết quả, dù sao, cũng đạt được mục đích.
Song trong lòng Anath, một ý niệm dơ bẩn, bất kính dấy lên. Hắn hy vọng, nếu tìm được thần sứ, người ấy chỉ có một mình.
Một khoảnh khắc sau, hắn thay đổi ý định. Hắn không muốn để danh tiết(*) của thần sứ bị tổn hại.
(*) "Danh tiết" là sự kết hợp của "danh dự" và "tiết tháo", dùng để chỉ phẩm giá, uy tín và lòng tự trọng của một người
Hắn chỉ muốn giấu người đi, chờ đêm hoang đường này qua đi, rồi tất cả sẽ xem như chưa từng xảy ra…
Nhưng, hắn chẳng những không tìm thấy thần sứ, mà ngay cả nữ nô Assyria kia cũng biến mất không tung tích.
Anath tức đến hộc máu, phản ứng khác thường của hắn khiến Nubu cảnh giác. Trong tiếng bước chân hỗn loạn dồn dập, hắn lại theo bản năng hướng về nơi có thể tìm thấy thần sứ mà chạy.
………
Trong khi nghi thức tế lễ diễn ra, Lahotep đứng ở không xa trung tâm, dõi theo vị tư tế mới của mình.
Tấm áo choàng trong suốt bằng karalisis khẽ phủ lên người Tân Hòa Tuyết. Lớp vải mềm mảnh được cố định khéo léo quanh eo, từng tầng nếp gấp ôm lấy thân thể mảnh dẻ mà trang nghiêm. Y rất hợp với loại trang phục như này. Trên làn da trắng ngần, sắc màu rực rỡ của trang phục trở nên hài hòa, như thể chỉ dành riêng cho người ấy.
Lahotep vẫn đứng yên từ đầu đến cuối, lặng lẽ quan sát cho đến khi nghi lễ gần kết thúc.
Và chính vì thế, hắn rất nhanh nhận ra sự khác thường.
Một vệt đỏ nhàn nhạt ửng lên nơi gò má, lan xuống tận xương quai xanh tựa như men rượu thấm trong máu, tinh khiết mà quyến rũ. Ánh mắt người nhìn chỉ cần dừng lại giây lát, liền không dám nhìn thêm lần thứ hai.
Lahotep đã nhận ra.
Ở thắt lưng thần sứ, trong dải bố quấn quanh eo, dường như có thứ gì đó…
Một thứ gì làm nhiễu, phá vỡ sự thanh tịnh ấy.
Trong khoảnh khắc, hắn thoáng thấy một cái đuôi trắng mềm rủ xuống.
Nhưng thứ ấy không giống đuôi trang trí bằng lông thú cao quý mà Pharaoh hay mang. Không, đó là…
Chưa kịp nhìn rõ, Thần sứ đã rời khỏi thánh điện ngay khi nghi lễ kết thúc, nhanh nhẹn, nhẹ như bước của loài mèo.
………
………
Khi ra khỏi thánh điện, ở cuối hành lang bên phải là căn phòng chứa rượu quý.
Lahotep đẩy cửa bước vào.
Một tầng rượu đỏ ánh lên trên sàn, lan tới tận ngưỡng cửa.
Hương rượu nho nồng nàn ập thẳng vào mũi.
“Iah?”
Ánh sáng chói lói phản chiếu từ châu báu rực rỡ và rượu loang đầy trên làn da trắng mịn nơi ngực khiến đôi mắt Lahotep chợt khựng lại.
Tất nhiên, chủ nhân của khung cảnh ấy có lẽ vốn chẳng định uống rượu, chỉ là trong lúc vô tình làm rơi hàng loạt vật phẩm dễ vỡ xuống đất, khiến rượu đổ tung tóe, ướt đẫm cả người.
Vì vụng về khiến rượu xối ướt da thịt y.
Tân Hòa Tuyết uể oải dựa vào giá rượu, ngẩng đầu, đôi mắt hờ hững nhìn người khách không mời mà đến.
Mái tóc dài óng ánh của y khẽ rũ, khiến y phải đưa tay vén những sợi tóc trắng bạc trơn mượt ra sau tai. Khi ấy, chiếc khuyên tai bằng vàng nơi vành tai lấp lánh, hạt châu nhỏ khẽ lay, phát ra âm thanh tinh tế.
(Bản mèo đã đến.)
P/s : Lời của editor
Bộ này tác giả hoàn thành rồi nha mn, tổng 258 chương ạ, tiến độ bản edit 140/258 (cách 118 chương), chắc tầm 4 tháng nữa sẽ xong nếu up 1 ngày 1 chương.
Wattpad lại bị lỗi nên mình ko sửa được phần giới thiệu bên ngoài truyện là bản gốc truyện đã hoàn thành.