Hắn gần như chìm đắm vào đôi mắt ướt át kia.
Điều này làm hắn nhớ lại thời niên thiếu, khi vì săn linh dương mà bị lạc sâu trong ốc đảo Dakhla. Nơi đó, vầng trăng non cong cong trên mặt hồ bảng lảng sương mờ, được ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu hồng phớt.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, sự chú ý của Lahotep đã dồn vào vẻ khác thường mà Tân Hòa Tuyết đang thể hiện.
Khắp phòng nồng nặc mùi rượu. Vành tai Tân Hòa Tuyết ửng lên một màu đỏ khác thường, và khi hắn đột ngột bước vào hầm rượu, người kia liền nhìn hắn với ánh mắt đầy cảnh giác.
Trông như một con mèo bị giẫm phải đuôi.
Tim Lahotep khẽ hẫng một nhịp, một cảm giác tê dại khó tả lan ra khắp người.
Nhưng dùng từ “giống” cũng không hoàn toàn chính xác.
Bởi vì vị Đệ nhất Tư tế mới nhậm chức của hắn đây, thật sự có một cái đuôi.
Cái đuôi dài xù như hoa bồ công anh kia đang khẽ lay động, và đó không phải là một tư thế thân thiện.
Nhất là khi chủ nhân của nó khẽ nheo mắt, đôi con ngươi dần thu lại thành một đường dọc sắc lẹm.
Lahotep tháo thanh kiếm bên hông xuống. Thanh kiếm này đã theo hắn rất nhiều năm, và hắn đã quen đeo nó bên hông mỗi khi ra ngoài.
Giờ đây, nó bị vứt xuống đất, chẳng khác gì những mảnh sành vỡ vô dụng kia, rượu loang đến cả viên hồng ngọc tủy trang trí trên vỏ kiếm.
Hắn cố gắng tiến lại gần đối phương với tốc độ nhẹ nhàng nhất có thể để chứng tỏ mình không hề có địch ý.
“Iah, đừng lo lắng.” Hắn hạ giọng, tỏ ra thái độ ôn hòa chưa từng có. Dù hành động của hắn là để tiến lại gần và thể hiện sự quan tâm đối với thần sứ, hắn lại cảm thấy mình lúc này giống như một kẻ bẫy chim gian xảo, đang dùng chiếc lồng son tơ vàng để dụ dỗ một con chim dạ oanh.
“Tôi sẽ không làm hại ngài đâu.”
Đế giày của hắn giẫm lên những mảnh sành vỡ, phát ra tiếng lạo xạo giòn tan. Âm thanh vốn chói tai đối với con người này dường như lại đang lấy lòng người thanh niên đối diện.
Đuôi mắt Tân Hòa Tuyết khẽ cong lên, nhưng ánh mắt nhìn Lahotep vẫn cứ xa xăm, tựa như bị ngăn cách bởi một lớp sương mù.
Cuối cùng, Lahotep cũng đã đến gần được con chim dạ oanh trước chiếc lồng son đang rộng mở.
Hắn thấp giọng hỏi: “Nói cho tôi biết, điều gì khiến ngài khó chịu trong người?”
Giọng nói vừa cất lên, chính Lahotep cũng có chút không thể tin nổi. Giọng hắn khàn đi, trong vô thức trở nên trầm hơn, chậm rãi và đầy từ tính, hệt như hành vi của một con công trống đang xòe đuôi để cầu tình.
Tân Hòa Tuyết dường như chỉ khi hắn đến gần như vậy mới nhận ra vị khách không mời này.
“Lahotep…?”
Tên của Pharaoh được thốt ra từ miệng y.
Cái tên đó gắn liền với sự sống và cái chết của con dân sông Nin, với kiếp này và kiếp sau. Linh hồn của hắn, sức mạnh của hắn, vận mệnh cả đời này của hắn, tất cả đều ẩn chứa trong cái tên ấy.
Kể từ khi hắn kế vị, không một ai dám gọi thẳng tên hắn nữa. Bất kể là quý tộc hay thường dân, họ đều quỳ rạp phục tùng dưới chân hắn, run rẩy không ngừng trước quyền uy của Pharaoh và thần minh đứng sau hắn.
Thế mà giờ đây, trong tiếng gọi này, Lahotep lại cảm nhận được linh hồn mình rung động. Vì thế, hắn chỉ có thể gọi lại tên của đối phương: “Iah, ngài vẫn còn tỉnh táo chứ?”
Có lẽ hắn nằm trong số những người mà thần sứ tin tưởng.
Lahotep không biết có nên cảm thấy may mắn hay không, bởi sau khi Tân Hòa Tuyết nhận ra hắn, vẻ đề phòng liền tan đi như mây khói. Thậm chí, y còn kéo tay hắn áp lên má mình.
“Nóng…”
Iah, vầng trăng của hắn, đang áp vào lòng bàn tay hắn.
“Tại sao… tôi lại khó chịu thế này…?”
Người thanh niên vô thức nỉ non, hơi thở ấm nóng từ môi và răng y tràn ra, quyện vào hương rượu ngọt ngào đang lan tỏa như vàng lỏng.
Hơi thở của Lahotep chợt cứng lại. Dù cho có nín thở, hắn vẫn cảm thấy hương thơm ngào ngạt ấy như len lỏi vào từng tấc da thớ thịt, thấm sâu vào tận xương tủy.
Đầu lưỡi hồng nhạt ướt át khẽ lướt qua tầm mắt hắn, để lại một vệt nước bóng loáng, lặng lẽ lấp lánh trên hổ khẩu(*) của hắn.
(*) kẽ ở giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ.
Hắn lại nhớ đến con linh dương non mà hắn cố tình thả đi sau cuộc đi săn. Nó cũng khuất phục một cách yếu ớt như thế, rồi dùng chiếc mũi ươn ướt dụi vào người hắn.
Tân Hòa Tuyết ngước hàng mi lên, đôi mắt mơ màng nhìn hắn: “Giúp tôi, Lahotep.”
Vẻ mặt ngây thơ trong sáng, như thể người vừa vươn chiếc lưỡi mèo ra l**m hắn chẳng hề liên quan.
Vị Thần sứ dường như không gì không làm được, không gì không biết, vậy mà ở phương diện này lại là một trang giấy trắng đáng kinh ngạc, hoàn toàn không biết phải làm sao trước phản ứng sinh lý xa lạ của cơ thể.
Giống hệt như vầng trăng non trong vắt, tĩnh lặng mà hắn từng thấy nơi sâu trong ốc đảo Dakhla.
Còn Lahotep, từ phản ứng khác thường của thần sứ, đã đoán ra được một phần chân tướng sự việc.
Bóng của hai người đổ dài trên vách tường. Hương rượu nồng nàn quyện với những bức bích họa tinh xảo sặc sỡ khiến đất trời như đảo lộn. Những vì sao màu xanh cobalt vẽ trên trần nhà phảng phất trôi nổi giữa hai người. Lahotep lắc đầu cho tỉnh táo, hắn nâng cằm Tân Hòa Tuyết lên, lý trí tựa như mạng nhện, đang đứt ra từng sợi.
Bóng hình cao lớn cúi xuống, bao trùm lấy đối phương.
Lahotep nghiêng đầu, day nghiến đôi môi, ép đến khi bờ môi nhạt màu của đối phương dần ửng đỏ, trở nên căng mọng hơn, tựa như một trái lựu chín mọng nước.
Hơi thở ẩm ướt quấn quýt lấy nhau. Hương thơm tỏa ra từ da thịt Tân Hòa Tuyết bao trùm mọi giác quan của Lahotep. Hắn gần như sụp đổ lý trí, say mê hôn đến mức quên cả trời đất, dâng lên cả sự uy nghiêm của một pharaoh cho người kia chà đạp.
Hắn đương nhiên sẽ giúp thần sứ giải quyết tình cảnh khó xử trước mắt.
Tay Lahotep trượt từ vòng eo thon gầy của Tân Hòa Tuyết xuống, chạm đến nơi đang rạo rực vì d*c v*ng, nơi khiến thần sứ phiền não vì không cách nào giải tỏa.
Cơn k*ch th*ch tột độ chạy dọc sống lưng, khiến Tân Hòa Tuyết gần như mềm nhũn cả eo lưng mà ngã vào lòng Lahotep ngay khoảnh khắc tiếp theo.
“Ưm…”
Lý trí của Lahotep kéo về được một chút, hắn liếc nhìn căn phòng chứa đồ hỗn loạn, ít nhất cũng nhớ ra một nơi như thế này không thích hợp để xảy ra bất cứ chuyện lãng mạn nào.
………
Áo choàng mới nhanh chóng được đưa tới cho pharaoh.
Thị vệ và tôi tớ đứng ngoài cánh cửa phòng chứa đồ đang khép hờ, cúi đầu, không dám liếc mắt nhìn vào trong dù chỉ một cái.
Bên trong vang lên những tiếng động rất nhỏ.
Không bao lâu sau, cửa phòng chứa đồ mở ra.
Pharaoh bế một người bước ra, người nọ được khoác một chiếc áo choàng.
Vì đó là chiếc áo choàng được may đo theo kích cỡ cũ, nên không hề để lộ ra chút da thịt nào.
Thị vệ đã đi theo hộ vệ pharaoh nhiều năm, hoàn toàn không nghĩ ra bất kỳ ai thân cận với ngài.
Là vũ công tình cờ gặp trong lễ mừng hôm nay? Hay là nô lệ do quý tộc nào đó dâng lên?
Trong đầu hắn nảy ra rất nhiều suy đoán, nhưng vẫn không tài nào tưởng tượng ra được.
Không giống các pharaoh đời trước thê thiếp vây quanh, tình nhân vô số, tân vương từ trước đến nay chưa từng qua lại thân mật với bất kỳ nam nữ nào, nhất thời khiến thị vệ dù muốn đoán cũng không biết bắt đầu từ đâu.
“Trở về.”
Hắn chỉ nghe thấy pharaoh lạnh lùng ra lệnh.
“Vâng.”
Thị vệ cúi đầu, nhưng không nhịn được mà liếc mắt vào trong gian phòng chứa đồ.
Những vò gốm vỡ nát, một khung cảnh hỗn độn có thể nói là kịch liệt, khiến thái dương hắn giật giật.
“Pharaoh?”
Hắn ngập ngừng lên tiếng, làm Lahotep đang đi phía trước khựng lại trong giây lát.
“Thanh bội kiếm của ngài…”
Còn cần nữa không?
Nó đang nằm trên mặt đất, giống như những mảnh ngói vỡ kia, trông như một món đồ bỏ đi tầm thường.
“... Mang về.”
Lahotep không quay đầu lại, ra lệnh.
………
Chiếc kiệu xa hoa lặng lẽ rời khỏi đền thần náo nhiệt, quay trở lại cung điện rộng lớn sáng rực ánh nến trong màn đêm.
Thị vệ quỳ một gối trên mặt đất, “Pharaoh, đã đến nơi.”
Tấm rèm thêu tinh xảo không hề động đậy, che khuất tầm mắt của người ngoài muốn nhìn trộm vào trong kiệu.
Thị vệ dường như lại nghe thấy tiếng động ái muội nào đó, mồ hôi trên trán hắn to như hạt đậu rơi xuống đất.
Mãi cho đến khi pharaoh bế người kia bước ra khỏi kiệu.
Hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, hắn thoáng thấy một đoạn mu bàn chân lộ ra dưới lớp áo choàng không được che kín.
Làn da trắng đến lóa mắt, phảng phất như được những nghệ nhân tài hoa nhất Thượng Ai Cập điêu khắc từ thạch cao tuyết hoa.
Thế nhưng, trên khắp đất Ai Cập rộng lớn này, thị vệ biết rõ, chỉ có một người sở hữu màu da như vậy.
Hắn sững sờ tại chỗ, thậm chí quên cả sự tôn kính và sợ hãi đối với pharaoh, cứ thế nhìn thẳng về phía ngài.
Trên cằm pharaoh có một dấu răng rõ mồn một.
Đó là…
Đó là… Thần sứ đại nhân…
Thị vệ cảm thấy thật hoang đường, đầu óc quay cuồng.
Hắn ngẩng đầu, trở nên vô cùng lạc lõng giữa những thị vệ và tôi tớ khác đang cúi đầu cung kính.
Lahotep liếc nhìn hắn một cách dửng dưng, “Cái gì nên nhìn, cái gì nên nghe, tự ngươi trong lòng phải rõ.”
Thần Mặt Trời ở trên…
Thị vệ nơm nớp lo sợ, cung kính cúi rạp người.
Xin ngài tha thứ.
………
Tân Hòa Tuyết đã đập vỡ không ít vò rượu ngon trong phòng chứa đồ, chuyện này không phải là không có ảnh hưởng.
Ít nhất cũng có một mảnh vỡ đã cứa vào cẳng chân y.
Lúc ấy y không kịp để tâm, máu thấm ướt một góc áo choàng, trên da thịt nơi cẳng chân lưu lại một vệt xước mờ.
Lahotep dùng thảo dược làm dịu vết thương bôi thuốc cho y.
Người hầu dâng lên, ngoài thảo dược này ra còn có một vại thuốc mỡ khác.
Khi bôi thuốc lên vết thương, tầm mắt hắn không thể không dán chặt vào người Tân Hòa Tuyết. Càng như vậy, ánh mắt lại càng không thể kiểm soát mà lưu luyến vệt mồ hôi mỏng bên gáy y, đọng lại trên làn da trắng nõn mịn màng, tựa như những giọt sương mai hiếm có.
Lahotep chưa bao giờ cho rằng mình là một kẻ th* t*c, nhưng giờ hắn mới biết, hóa ra mình cũng có lúc nhìn người khác đến ngây ngẩn.
Đó là ái tình hay là d*c v*ng?
Ánh mắt hắn tối lại, liếc qua vại thuốc mỡ bên cạnh nhưng không vươn tay lấy.
Lý trí mách bảo Lahotep, một nụ hôn còn có thể nhân lúc lễ hội ồn ào náo nhiệt mà che giấu đi, cho dù là dùng tay giúp đỡ thì cũng có thể miễn cưỡng giải thích được.
Một khi đã vượt qua giới hạn…
Chiếc đuôi dài trắng như tuyết và mềm mại quấn lấy cổ tay Lahotep, chậm rãi siết lại.
“Lahotep?”
Thanh niên nằm ngửa trên tấm thảm lụa, hàng mi run run nhướng lên, trong mắt không giấu được vẻ bất lực.
Yết hầu Lahotep trượt lên xuống, hương thơm mê ly như sương mù lan tỏa, một lần nữa bao phủ lấy mọi giác quan của hắn.
Những đốt ngón tay rõ ràng co lại, lòng bàn tay có vết chai mỏng dễ dàng múc lấy thuốc mỡ.
Chiếc đuôi dài ấy, quả thật mọc ra từ đốt xương cùng cuối cùng.
Chỉ mới bằng một ngón tay cũng đủ để vị thần sứ ngây thơ cảm thấy như sắp bị ai bẻ gãy đuôi, phải nằm rạp trên tấm thảm lụa đan xen sắc vàng và đỏ, ai oán kêu lên đầy đáng thương.
Bàn tay to rộng bao phủ lấy sau lưng, hổ khẩu v**t v* bên hông, ngón cái đeo nhẫn vừa vặn ấn vào hõm lưng.
Hắn cắn vào gáy, khiến cho ánh trăng Iah không thể nào trốn thoát.
Lahotep quả thật đã chìm vào giấc mộng ẩm ướt nơi ốc đảo ấy.
Những cú va chạm không ngừng khiến cho rèm giường lay động dữ dội như gặp bão cát. Hắn giữ chặt eo Tân Hòa Tuyết, xoay người y lại đối diện với mình, để có thể nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ mờ sương kia.
Hoa mắt mê ly.
Hai cơ thể đẫm mồ hôi quấn lấy nhau, hai tay Tân Hòa Tuyết choàng qua vai và cổ Lahotep, y gần như treo cả người lên đối phương, tựa như một dây leo xinh đẹp ký sinh trên đại thụ.
“Ngài sẽ làm tôi hài lòng chứ?”
Lahotep không biết lời thì thầm ấy có phải phát ra từ miệng Tân Hòa Tuyết hay không.
………
………
Hạ Ai Cập xa xôi.
Trái ngược với Thượng Ai Cập, nơi bốn bề là vách đá sa mạc và chỉ có thể sinh sôi nảy nở dựa vào vùng lòng chảo, Hạ Ai Cập nằm ở vùng châu thổ, ốc đảo dày đặc, cỏ cây tươi tốt.
Ngọn gió từ Địa Trung Hải, mang theo hơi ẩm của biển cả, thổi từ phương bắc lùa vào trong cửa sổ.
Cung điện của Hồng Vương vô cùng xa hoa lãng phí. Những món đồ sưu tầm được điêu khắc từ ngà voi, chế tác bằng vàng rực rỡ muôn màu được trưng bày khắp nơi. Nền đất trải thảm thêu chỉ vàng và khảm đá quý, trông như một dòng sông vàng đang chảy. Những tấm da báo, những tiêu bản đà điểu mà sứ giả mua từ thương lái, vung tiền như nước mang về được đặt trong điện, trang trí thành dáng vẻ như khi chúng còn sống, nhưng cũng chỉ là thứ có thể tùy tay vứt bỏ.
Sương khói từ lư hương lượn lờ bay ra.
Bên ngoài có tiếng đại bàng kêu to, khiến người hầu trong điện giật mình kinh hãi, tiếc là đã không kịp xua đuổi nó đi.
Bạo quân đang say ngủ đã tỉnh giấc.
Người hầu trong cung điện đều quỳ rạp xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra: “Pharaoh…”
Người đàn ông ngồi trên giường có ngũ quan tương đồng với vị pharaoh của Thượng Ai Cập, nhưng bất cứ ai cũng sẽ không nhận lầm họ.
Đôi mắt hắn sắc lẹm, con ngươi mang màu tím u ám, lệ khí ngập tràn, tựa như mặt biển đang ấp ủ bão tố. Hắn để trần lồng ngực màu đồng mật, một chân co lên, vừa thoát ra khỏi giấc mộng, hơi thở vẫn còn nóng rực.
“Để nó vào.”
Hồng Vương bước xuống giường.
Cùng tiến vào cung điện với con đại bàng còn có một con rắn độc đang lè lưỡi.
Nó thong thả trườn đến bên cạnh chủ nhân. Khi đối mặt với tấm gương đồng đủ để soi rõ toàn thân, nó bỗng nhiên bạnh mang ra như một chiếc quạt, con ngươi dựng thẳng đầy vẻ uy h**p.
Chẳng khác gì chủ nhân của nó.
Người hầu gỡ cuộn giấy cói buộc dưới chân đại bàng rồi dâng lên.
Hồng Vương không lập tức nhận lấy, mà nghiêng người đi, mồ hôi men theo những khối cơ bắp cuồn cuộn màu đồng sậm trên sống lưng mà uốn lượn chảy xuống.
Rõ ràng là, trên đó chẳng có gì cả.
Nhưng hắn nhớ rõ, trong mơ, gã thanh niên không thấy rõ mặt kia đã cào ra từng vết thương trên lưng hắn, hai đùi lại kẹp chặt đến thế.
Còn có…
Eo rất nhỏ.
Sau lưng còn có một đôi hõm eo.
Hồng Vương nhếch mép cười lạnh.
Đâu chỉ mình hắn không biết, e rằng vương huynh của hắn cũng chẳng hay biết gì....
Rằng ngoài nỗi đau tột cùng, đến cả cơn khoái lạc, bọn họ cũng cùng nhau nếm trải.