Nửa đêm, các người hầu được Bạch Vương sai mang thuốc mỡ và nước ấm đến. Khi bước vào cung điện, họ nín thở không dám suy nghĩ, suốt cả hành trình chỉ dám nhìn thẳng, ngay cả can đảm liếc nhìn chiếc giường cũng không có.
Họ chỉ kịp thoáng thấy trên tấm thảm lụa dưới đất có rơi vãi trang sức châu báu, cùng với chiếc vòng cổ quấn quýt vào nhau trông vô cùng quen mắt kia...
Người hầu lập tức tái mặt, vội vàng dời tầm mắt đi.
Kia chính là... Thần sứ đại nhân.
Chẳng lẽ Pharaoh đang làm nhục thần minh sao?
Không, không, không, sao hắn lại có thể nghĩ như vậy chứ? Thân là chủ nhân của mảnh đất này, là hóa thân của thần linh đang hành tẩu nơi phàm thế, hắn đương nhiên phải có được tất cả mọi thứ thuộc về sông Nin, kể cả việc hoàn toàn chiếm hữu một sứ giả của thần linh.
Tấm rèm giường bằng tơ vàng buông xuống kín mít, không hề để lộ ra một khe hở nào. Thế nhưng, hương thơm trong điện lại không ngừng vấn vít lấy người.
Pharaoh vốn không thích dùng huân hương nồng đậm. Mùi hương này, chỉ có thể tỏa ra từ vị Đại Tư Tế có làn da trắng nõn kia.
Đó là một loại hương lạnh tinh tế, kéo dài, nhưng lại khiến đầu tim người ta tê dại, cảm giác như thể người kia ngay cả khe hở xương cốt cũng đang rỉ ra thứ mật ngọt ngào.
“Nóng.”
Giọng Bạch Vương khàn đặc, không còn sự ôn hòa thường ngày, thay vào đó là thứ âm thanh như lẫn cát sỏi, chỉ còn lại sự uy nghiêm khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Người hầu cẩn thận pha trộn nước tắm. Pharaoh đã cố ý dặn dò phải thêm vào các loại thảo dược có công hiệu chữa trị. Còn về việc vì sao lại phải thêm dược liệu khác biệt so với mọi khi, đó không phải là phạm trù mà bọn họ dám suy nghĩ tới.
Vỏ quế, bạc hà, và gỗ bách hương nổi lềnh bềnh trong nước tắm màu trắng ngà, hơi nước bốc lên làm mờ đi tầm nhìn của người hầu.
Người hầu cẩn thận ngước mắt nhìn lên, thì thấy rèm che đã được vén cao. Bạch Vương cao lớn mặt không biểu cảm, ôm ngang một người. Dáng vẻ thon gầy kia được bao phủ dưới tấm chăn mỏng, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Người hầu đang do dự không biết có nên tiến lên hầu hạ hay không, thì Lahotep đã lạnh nhạt nói: “Lui ra đi.”
........
Đối với Lahotep mà nói, đây là một đêm quá mức khác thường. Hắn đã chìm đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên khi bước vào căn phòng chứa đồ và thấy vị thần sứ, rồi lại một lần nữa lạc lối trong màn sương đêm tươi đẹp, hồng nhạt này.
Mặc dù như vậy, hắn sẽ không hối hận vì quyết định mình đã làm, cho dù hiện tại xem ra quyết định này là sai lầm.
Trong tình cảnh như vậy, chẳng lẽ hắn gọi một người khác đến để giải tỏa d*c v*ng cho vị thần sứ đang lâm vào tình trạng không tỉnh táo kia thì là chính xác sao?
Hắn đương nhiên có thể sai người đi tìm người ca hát, vũ công trong lễ hội, hoặc đi tìm những nô lệ xinh đẹp mà các quý tộc ưa thích... Chỉ là, đã có kẻ dám mạo hiểm hạ thuốc tân nhiệm Đại Tư Tế, thì khó mà bảo đảm người được tìm đến để giải tỏa kia không có vấn đề gì.
Mục đích và ác ý của kẻ chủ mưu đứng sau trò khôi hài xảy ra tối qua đã rõ như ban ngày.
Tất cả quan viên trong hàng ngũ thờ phụng các vị thần đều mang trên mình trách nhiệm thiêng liêng khác nhau. Từ các chức sắc cao cấp như “Đại Tư Tế”, “Tư Tế Chủ Lễ”, “Tư Tế Thánh Khiết”, cho đến các Tư Tế phụ tá cấp thấp, dù là địa vị nào đi nữa, bọn họ đều có một danh xưng thống nhất: “người hầu của thần”.
Nghĩa vụ nghiêm ngặt nhất mà tư tế phải thực hiện chính là giữ gìn thân thể trong sạch. Họ phải tắm rửa hai lần, phân biệt vào ban ngày và ban đêm, không được để râu, phải cạo sạch lông tóc, và phải tiếp nhận lễ cắt q** đ**. Thân thể của họ phải đạt đến sự thuần khiết tuyệt đối.
Tân Hòa Tuyết là một trường hợp đặc biệt. Y là thần sứ được tiên đoán trước. Cũng chính vì sự tồn tại của lời tiên đoán này, Lahotep mới không cần phải phá lệ tạo hoàn cảnh nào đó mà vẫn có thể đưa y lên vị trí Đại Tư Tế lớn nhất, đồng thời nhân cơ hội tiến hành thay máu trong hàng ngũ Tư Tế.
Nếu muốn tấn công vị thần sứ mới này, phương pháp tương đối đơn giản: chỉ cần phát hiện đối phương có quan hệ x*c th*t với người khác...
Một thần sứ có thân thể không thể giữ được sự thuần khiết, dù thế nào đi nữa, cũng không có lý do gì để trở thành người hầu của thần ngồi ở vị trí Đại Tư Tế. Nếu chuyện này xảy ra, hàng ngũ Tư Tế do các lão Tư Tế cầm đầu nhất định sẽ ép buộc Lahotep phải đưa ra thêm nhiều nhượng bộ. Những cải cách đền thần mà hắn đã thực hiện trước đây cũng sẽ đổ sông đổ bể.
Bởi vậy, Lahotep cần phải che giấu chuyện của Tân Hòa Tuyết tối qua. Đây là lựa chọn bắt buộc dưới tình thế hiện tại.
Hắn cúi đầu, ngón tay chạm vào mái tóc ướt át của Tân Hòa Tuyết. Thanh niên ngủ trong tư thế rất ngoan ngoãn, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng khi hắn đến gần, đối phương lại nghiêng mặt áp vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.
Lahotep lại như bị lửa nóng thiêu đốt, vội vàng rụt tay lại.
Giả sử hết thảy về mặt logic đều hợp lý, vì sao hắn vẫn có cảm giác tê dại dâng lên từ tận đáy lòng sau va chạm đêm qua?
Hắn đã thức trắng đêm, ngồi lặng cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu rọi bên bờ sông Nin.
………
Rạng sáng, thị vệ đến trước cửa cung điện xin vào bẩm báo.
Lahotep kín đáo liếc mắt vào trong rèm che, Tân Hòa Tuyết vẫn đang yên giấc.
Hắn bảo thị vệ đến cung điện hành chính chờ, rồi xoay người khoác áo ngoài, chỉnh tề y phục và sải bước đi tới đó.
Ngoài đội hộ vệ chiến xa hoàng kim ở bề ngoài, Lahotep còn có một thế lực khác dưới trướng, một thế lực mà ngay cả anh em của hắn là Saito cũng không hề hay biết.
“Mắt của Horus”.
Đó là một tổ chức được Lahotep lập ra để làm tai mắt, giám sát mọi động tĩnh trên dưới kinh thành Thebes. Tất cả những chuyện dơ bẩn không thể đưa ra ánh sáng đều do thế lực này giải quyết.
“Nữ nô tóc đen mắt đen kia tìm được chưa?”
Sắc mặt Lahotep vẫn vững vàng.
Từ nửa đêm đã có người truyền tin cho hắn, khoanh vùng được kẻ tình nghi hạ thuốc tối qua. Dù cho Lahotep có thể đoán chắc kẻ đứng sau giật dây chính là lão tư tế, nhưng hắn vẫn cần có chứng cứ để định tội cho danh chính ngôn thuận.
Thị vệ quỳ một gối xuống đất: “Vẫn đang trong quá trình tìm kiếm, nhưng chúng thần đã tìm được một kẻ có hành vi cử chỉ quỷ dị, lảng vảng bên ngoài cung điện đêm qua…”
Gã người hầu có hành vi quỷ dị mà hắn nhắc tới bị áp giải lên. Nhìn bề ngoài, gã chẳng có gì đáng chú ý.
Nhưng Lahotep đã từng gặp mặt kẻ này.
“Ta nhớ ngươi phụng sự bên cạnh Saito.” Lahotep nheo đôi mắt sắc bén lại, hắn chậm rãi bước đến trước mặt gã người hầu, bóng đen kịt bao trùm lấy gã. “Chẳng lẽ vương đệ của ta đã ngang ngược đến mức này, bắt đầu nhòm ngó vương vị của vương huynh hắn rồi sao?”
Hắn gán cho gã một tội danh không thể tha thứ, gã người hầu kia lập tức run như cầy sấy mà khai ra.
“Là Anubis điện hạ! Điện hạ dặn thần phải để mắt thật kỹ, và bảo vệ thần sứ đại nhân… Nhưng đêm qua thần lại tự ý rời vị trí, uống quá chén rượu nho…”
Để tránh Lahotep không tin, gã người hầu thề thốt: “Có ánh sáng của Thần Mặt Trời chứng giám, mỗi lời thần nói đều là sự thật!”
Thị vệ lên tiếng: “Vì sao Saito điện hạ lại dặn ngươi giám sát thần sứ?”
Gã người hầu ngập ngừng: “Chuyện này…”
Dường như có ẩn tình khó nói nào đó.
Lahotep lạnh lùng ra lệnh: “Giam lại.”
Rất nhanh đã có người tiến vào, lôi gã người hầu của Saito xuống.
Thị vệ quay đầu lại, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Hắn cảm thấy Pharaoh hôm nay cực kỳ thiếu kiên nhẫn, vẻ khoan dung độ lượng ngày thường đã không còn tìm thấy trên nét mặt ngài nữa, thay vào đó là sự bực bội khó tả.
Tên thị vệ này đã đi theo dưới trướng Pharaoh nhiều năm, có thể xem là thân tín.
Bởi vậy, hắn bèn lớn gan đoán: “Thưa ngài, có phải ngài để tâm đến mối quan hệ giữa Saito điện hạ và thần sứ đại nhân…”
Đôi mắt như chim ưng của Lahotep nhìn thẳng vào thị vệ. Trong mắt đối phương, hắn gần như là một người đàn ông đang ghen tuông dữ dội.
… Ghen tuông?
Thứ cảm xúc nảy sinh từ tình yêu như vậy lại có thể xuất hiện trên người hắn ư?
Sẽ không có ai hiểu rõ sự hư vô mờ mịt của chữ ‘yêu’ hơn Lahotep.
Bởi vì tình yêu, mẫu thân hắn đã mù quáng bao dung người phụ thân tham lam và đa tình. Rõ ràng họ vừa là huynh muội trong vương thất, vừa là vợ chồng, địa vị ngang hàng, cùng nhau cai quản vương quyền, kế thừa và gìn giữ mảnh đất này. Thế nhưng, bà lại sa vào lời nói dối mang tên ‘tình yêu’, hết lần này đến lần khác nhượng bộ quyền lợi của chính mình. Kho lúa đầy ắp nàng chẳng màng, cung tên săn linh dương đã phủ đầy bụi, chỉ có những sủng phi mới được trượng phu yêu chiều là khiến lòng đố kỵ của nàng bùng cháy…
Cho dù cuối cùng bà phải dựa vào thế lực còn lại mà tiến vào vùng Hạ Ai Cập, câu chuyện của mẫu thân vẫn để lại cho hắn một lời cảnh tỉnh.
Tình yêu là trái ngọt được bọc bằng lời nói dối, chẳng mấy năm sẽ thối rữa, thu hút ruồi nhặng, còn quyền lực là kim tự tháp vĩnh hằng, có thể trường tồn đến muôn đời sau.
Cho nên…
Ghen tuông?
Thật nực cười.
Gán thứ cảm xúc điên cuồng, canh cánh trong lòng vì một lời nói dối như vậy lên người hắn, quả thực là sự sỉ nhục đối với lý trí, là phủ nhận sự tự chủ mà hắn vốn có từ khi sinh ra.
Trước ánh mắt thâm trầm của Lahotep, gã thị vệ dần dần ngậm miệng lại.
………
Gã người hầu của Saito tuy bị tống vào ngục, nhưng trước đó, hắn vẫn kịp thời truyền tin tức quan trọng ra ngoài.
Người hầu đã được sắp xếp lại phía sau làm phương án dự phòng, nếu hắn có gặp chuyện gì bất trắc, Nubu, người có quan hệ mật thiết với thần sứ, cũng có thể thay hắn hoàn thành nhiệm vụ.
Vì vậy, khi Tân Hòa Tuyết trở về cung điện của mình thì thấy bức thư trên giấy cói mà Nubu đưa cho y.
Con mèo lông dài dựng đứng đuôi, xù lên như một đóa bồ công anh trắng muốt, nghênh ngang tiến vào cung điện.
Hình thái này chỉ là để che mắt thiên hạ, giúp y lặng yên không một tiếng động trở về từ tẩm điện của Bạch Vương.
Nubu đương nhiên sẽ không nhận nhầm, lần đầu tiên nhìn thấy hình dạng mèo trắng của Tân Hòa Tuyết, hắn còn tưởng đối phương là một trong những chiến thần sư tử mà người Nubia sùng bái.
“Thần sứ đại nhân.”
Nubu thu lại mọi cảm xúc, cũng không hỏi đến sự thật về việc thần sứ đi đâu cả đêm qua không về.
Đêm qua, trong lúc vội vã tìm kiếm, hắn đã nấp ở một nơi kín đáo và thấy được kiệu ngồi bên ngoài đền thần, trực giác mách bảo hắn rằng, người được bao bọc trong lớp áo choàng mà Bạch Vương đang ôm…
Nubu lặng lẽ siết chặt nắm đấm, cúi đầu, ánh mắt trầm xuống.
Con mèo lanh lẹ nhảy từ mặt đất lên bàn sách, uể oải vươn vai một cái rồi đẩy tờ giấy cói đang trải sẵn ra, là chữ viết của Saito.
Thư chẳng có nội dung gì, nét chữ lại còn rất non nớt…
Thôi được, nói thẳng ra là chữ viết rất xấu, xấu đến mức Tân Hòa Tuyết không tài nào dùng lời hay ý đẹp để bao dung nổi.
Đương nhiên cũng không thể yêu cầu một con dã thú mà cả thời niên thiếu và ấu thơ đều bị nhốt trong lồng có thể nhanh chóng hòa nhập vào thế giới văn minh được. Chắc hẳn việc dạy dỗ lễ nghi cho Saito đương thời đã tốn không ít công sức, dù cho chữ của hắn vẫn viết như gà bới.
Từ ngữ trong thư cũng rất đơn giản, những từ phức tạp đều nằm ngoài trình độ của Saito.
Nội dung chỉ đơn giản là bày tỏ nỗi nhớ nhung với mẫu thần, báo rằng mình vẫn khỏe và hy vọng mẫu thần cũng được khỏe mạnh.
Tân Hòa Tuyết đã xem xong thư.
Nubu đúng lúc dâng công cụ viết lên.
Đuôi mèo trắng phe phẩy, móng mèo vô cùng lơ đãng mà hất đổ lọ mực. Trong lúc Nubu đang luống cuống dọn dẹp, nó khoan thai giẫm lên bức thư.
Cứ như vậy, trên bức thư chữ như gà bới kia liền có thêm rất nhiều dấu chân hoa mai.
“Meo.”
Đã duyệt.
Con mèo trắng nhảy xuống đất, đợi Nubu lau sạch sẽ đệm chân dính đầy mực cho mình.
Sau đó, vì thời gian hóa hình đã hết, con mèo trắng lười biếng bò lên giường nệm.
Y kéo tấm thảm lụa qua chỉ vừa đủ che đi phần eo và hông, đường cong cơ thể lộ ra không sót một nét nào, thêm vào đó là cả mảng lưng trắng như tuyết vẫn còn phơi bày trong không khí.
Tân Hòa Tuyết hai tay đan vào nhau gối đầu, ngáp một cái rồi quay lại, ánh mắt mơ màng ra lệnh cho Nubu đang đứng như tượng tại chỗ.
“Nubu, anh có thể giúp tôi xoa bóp eo một chút không?”
………
………
Lahotep trở lại cung điện, đã không thấy thần sứ trên giường nệm đâu nữa.
Khi đám người hầu đều nói rằng không thấy ai ra vào cung điện, hắn cau mày nhưng cũng không kịp tìm hiểu kỹ. Sắp đến giờ xử lý chính vụ hằng ngày, hắn cần phải ngồi ở điện hành chính, nghe Vizier và các đại thần khác báo cáo công vụ.
Tay Lahotep cầm quyền trượng hoàng kim đầu cong, ngồi trên vương tọa.
Vizier đứng đầu vài vị đại thần quan trọng, tâu: “Gần đây các bộ lạc Nubia ở biên giới Aswan đều yên tĩnh, không phát hiện động tĩnh khác thường. Đá từ mỏ đá Aswan đang được vận chuyển đến Thebes theo sông Nin…”
Tự dưng thấy lòng không yên, Lahotep vô thức v**t v* chiếc nhẫn bằng ngọc tủy trên tay trái.
Đúng lúc này, bỗng có người bất chấp khuyên can, xông thẳng từ ngoài điện vào.
“Anath.” Lahotep lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, “Cậu định tạo phản sao?”
Xem ra việc đột phá vòng vây của thị vệ ngoài điện cũng tốn không ít công sức, Anath đứng tại chỗ, thở hổn hển.
Cuối cùng, hắn đột nhiên khuỵu gối quỳ một chân xuống đất: “Vương huynh, tôi có một việc muốn cầu xin ngài.”
Lahotep nhíu mày: “Có chuyện gì thì đợi sau khi xong chính vụ hãy nói, bây giờ không phải lúc. Cậu đến chút kiên nhẫn ấy cũng không có sao?”
Anath hít sâu hai hơi, dường như không thể nhịn được nữa, giọng nói lớn hơn, vội vàng mà trịnh trọng: “Pharaoh vĩ đại, tôi khẩn cầu ân tình của ngài. Dưới sự trị vì anh minh của ngài, trong ngoài cung đình đều là quý tộc và hiền sĩ(*). Tôi đối với một nam nhân tôn quý có tình cảm sâu đậm, người ấy là đệ nhất tư tế mới của vương quốc. Tôi khẩn cầu Pharaoh cho phép tôi cùng người ấy ký kết nhân duyên.”
(*) người trí thức có đức hạnh, tài giỏi
Hắn nói một lèo trôi chảy, phảng phất như đã chuẩn bị kỹ lưỡng và ngẫm ngợi từ trước.
Một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên.
Lahotep dừng động tác v**t v* nhẫn, “Cậu lặp lại lần nữa?”
P/s : Lời của editor
Do bộ này mỗi chương tác giả viết khá dài á nên tui không bão chương được, với cả do tui bận bịu quá, tui còn dở dang 4 bộ lận, tui đang định dành thời gian để edit hoàn bộ Trùng Vương để chỉ còn 3 bộ để làm cho lẹ nè. Tui sẽ chăm chỉ upload bộ này mỗi ngày, mn cứ vô đọc đi không cần tích chương đâu.