Ý nghĩ ấy dần dần phình to trong lòng hắn, càng lúc càng lớn, cho đến khi bao trùm hết thảy.
Saito chưa bao giờ cho rằng bản thân là kẻ tham lam. Hắn đi lại trên mảnh đất này, chẳng màng đến ánh nhìn của thế gian hướng về danh xưng “Anubis” mà hắn mang, cũng chẳng màng đến quyền thế hay địa vị của hoàng tộc Ai Cập.
Hắn gần như không có thứ gì muốn có, nên trong lòng cũng chẳng dấy lên nổi một ý niệm tham muốn thứ gì đó.
Từ trước đến nay, những người dạy hắn về lễ nghi và chữ nghĩa đều từng nói rằng: lòng tham là d*c v*ng xấu xa nhất của con người. Chính nó sẽ sinh ra muôn vàn tổn thương, giống như một con rắn độc cắn người. Vì vậy, kẻ tham lam cuối cùng bao giờ cũng sẽ tay trắng mà thôi.
Cho đến tận bây giờ, Saito vẫn không hiểu được....Hắn chỉ muốn có mẫu thần của mình, như thế… cũng là một tội lỗi sao?
Có lẽ là vậy.
Saito lặng lẽ nhìn sự khác biệt giữa hình thể của mình và Tân Hòa Tuyết. Mẫu thần của hắn dáng người thon gầy, vòng eo nhỏ nhắn, bụng phẳng lì và làn da trắng mịn. Trong mắt Saito, đó là một cơ thể tuyệt đẹp, gần như mê hoặc, nhưng lại quá yếu ớt, chẳng có chút khỏe mạnh nào hoàn toàn khác với vẻ cường tráng mà người Ai Cập vốn tôn sùng.
Một vài bản năng thuộc về loài sói hoặc loài chó trong của hắn vẫn còn được lưu giữ. Điều đó có nghĩa là, trong khoảnh khắc hoan lạc, hắn sẽ vô thức muốn giữ chặt, giam chặt lấy Tân Hòa Tuyết.
Nhưng với thân thể yếu đuối ấy, việc cùng hắn hòa hợp hẳn sẽ là một cực hình, e rằng không thể chịu đựng nổi trong thời gian dài.
Liệu hắn có làm tổn thương mẫu thần của mình không?
Nghĩ đến đây, cổ họng Saito nghẹn lại, dâng lên một vị chua xót đau đớn. Việc nuốt xuống một ngụm nước bọt cũng trở nên khó nhọc, cứ như thể cát gió trên đường trở về đều đang tràn qua cổ họng, cào rát vào dạ dày.
Có lẽ bởi biểu cảm khổ sở ấy của hắn quá rõ ràng, Tân Hòa Tuyết liền cúi xuống, ôm lấy cái đầu nhỏ của con chó con đang vùi sâu trong bi thương mà y chẳng hay từ bao giờ.
“Được rồi… được rồi…”
Tuy chẳng hiểu Saito đang nghĩ gì, nhưng Tân Hòa Tuyết vẫn ôm lấy cái đầu tóc cứng và không mấy mềm mại ấy. Những ngón tay thon dài luồn vào giữa lớp tóc ngắn của Saito, ch*m r** v**t v*, mái tóc đã trở nên khô ráp sau bao ngày rong ruổi giữa sa mạc.
Mái tóc của Saito đen tuyền và óng ánh, giống hệt như chính hắn, nhưng khi chạm vào lại thô ráp vô cùng.
Tân Hòa Tuyết kiên nhẫn gỡ từng nút rối nhỏ, ngón tay chậm rãi lần xuống đến tận đuôi tóc, cắt bằng ngay ngắn.
“Có phải… quá mệt mỏi rồi không?”
Y khẽ hỏi, cố gắng hiểu nguyên do của nỗi bi thương đột ngột ấy trong Saito.
Sau một giấc ngủ sâu, hơn hai tháng trời không gặp gỡ, cũng chẳng có lấy một dòng thư từ qua lại, Tân Hòa Tuyết vẫn không tránh khỏi cảm thấy chút thương hại dành cho nhân vật mục tiêu này.
Miễn là y chưa biết trong đầu Saito đang nghĩ gì.
Nếu như y biết được những ý nghĩ đang tràn ngập trong tâm trí Saito lúc này, có lẽ y đã ném hắn đi không chút do dự.
Nhưng hiện tại, y vẫn còn đủ kiên nhẫn để bao dung, để cho phép Saito tựa đầu lên vai mình.
Saito khẽ hít một hơi thật sâu, ngửi lấy hương thơm thoang thoảng từ thân thể Tân Hòa Tuyết, như thể đó là thứ duy nhất giúp hắn duy trì sự sống.
Bàn tay y dừng lại bên mép mặt nạ lạnh băng.
“Có thể tháo ra không?” — Tân Hòa Tuyết hỏi.
Đôi khi, lòng hiếu kỳ của con mèo cũng sẽ bị khơi dậy như thế.
Gần như chưa từng có ai được nhìn thấy khuôn mặt thật của Anubis kể cả khi hắn vẫn còn là một đứa trẻ.
Chiếc mặt nạ ấy được chế tác ngay khi Saito ra đời, dưới dị tượng trăng máu. Từ đó, danh xưng Anubis đã gắn liền với hắn. Về sau, dù tuổi tác tăng dần, khuôn mặt trưởng thành khiến chiếc mặt nạ cũ không còn vừa vặn, thì những người thợ thủ công của hoàng tộc vẫn phải mài giũa để làm nên một chiếc mới.
Nó đã ở bên Saito suốt 18 năm, gắn bó với từng hơi thở, từng nhịp đập của sinh mệnh hắn.
Thế nhưng khi Tân Hòa Tuyết tháo mặt nạ của hắn xuống, Saito không hề phản kháng. Hắn chỉ lặng lẽ, chăm chú nhìn mẫu thần của mình.
Giữa hàng mày của hắn toát lên khí chất anh hùng, trẻ trung, ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi kiếm vừa rời khỏi vỏ. Hắn không quá giống Lahotep, Tân Hòa Tuyết nghĩ, có lẽ Saito thừa hưởng nhiều nét của mẹ ruột hơn.
Dưới mắt trái hắn có một vết sẹo rõ ràng, chỉ cách con ngươi một phân. Trên chiến trường, nếu vũ khí của kẻ địch lệch đi thêm chút nữa, có lẽ con mắt ấy đã không còn tồn tại.
Bàn tay Tân Hòa Tuyết khẽ lướt qua vết sẹo, nhẹ nhàng hỏi:
“Đau không?”
Saito nghĩ một chút, rồi đáp khẽ:
“…Đau.”
Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu.
“Vậy để tôi gọi ngự y đến xem qua cho anh nhé?”
Giọng nói của y nghe như mang chút buồn, lại dường như ẩn chứa một điều gì khác, một điều mà Saito mơ hồ cảm nhận được.
Cả hai đều hiểu rõ, vết thương ấy đã liền sẹo, còn cơn đau và hơi thở của tử vong đã rời xa từ lâu.
Ánh mắt Saito thoáng lay động, rồi hắn kiên định nói:
“Mẫu thần… hôn vào chỗ đó một chút thôi, là không còn đau nữa.”
Một nụ cười dịu dàng thoáng hiện trong mắt Tân Hòa Tuyết. Y nhìn Saito, người sau khi nói xong đã tự giác nhắm mắt lại.
Làn hơi thở ấm áp, đôi môi nhẹ dừng lại nơi vết sẹo nhạt kia chỉ trong thoáng chốc, rồi rời đi.
【Giá trị tình yêu của Saito +10】
【Giá trị tình yêu hiện tại của Saito: 90】
Tân Hòa Tuyết chậm rãi nói:
【Thật dễ dỗ.】
Nhưng chỉ một lát sau, đồng tử y bỗng mở to vì kinh ngạc.
K có thể đoán được nguyên nhân khiến mèo sợ hãi liền nói:
【Người trẻ tuổi, khí huyết quá vượng.】
Tân Hòa Tuyết im lặng một thoáng. Lúc này, y cảm nhận rõ rệt thứ gì đó đang cứng rắn, nóng bỏng, chống lên đùi mình đến từ con chó nhỏ nào đó. Y chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi:
【Vậy ra… anh trai à, anh già lắm rồi à?】
K: 【…?】
Chẳng phải thiết lập nhân vật của mình mình vừa bị biến thành một “người chồng già yếu và vô dụng” đó sao?
K:
【Nếu xét theo thiết kế gốc của mẫu sinh học, tuổi của tôi không vượt quá ba mươi.】
【Hơn nữa, toàn bộ linh kiện của người máy đều có thể bảo trì và thay mới, khác với đàn ông loài người, không cần lo lắng chuyện tuổi tác khiến chức năng suy giảm hay lực bất tòng tâm trong… các hoạt động thân mật phu thê.】
Nói cách khác nếu có một người bạn đời là “người máy”, thì khả năng xảy ra mâu thuẫn gia đình do vấn đề sinh lý gần như bằng không.
Tân Hòa Tuyết khẽ chớp mắt, thong thả đáp:
【Tôi chỉ tò mò tuổi của anh thôi, anh trai à, ai bảo anh nghĩ xa đến thế?】
K: 【…Xin lỗi.】
Một chuỗi “tư tưởng dơ bẩn” đã tự động được kích hoạt.
Tân Hòa Tuyết chưa kịp quyết định có nên “thưởng” cho chú chó nhỏ đã lâu không gặp này không hay giúp hắn “giải tỏa” chút khổ sở thì từ bên Bạch Vương, người hầu đã đến thúc giục.
Ngoài cửa điện, người hầu cúi đầu thông báo:
“Điện hạ Saito, pharaoh có lệnh mời ngài đến báo cáo công vụ.”
Theo quy tắc, Saito lẽ ra phải đến gặp pharaoh trước tiên ngay khi trở về Thebes. Nhưng hắn lại một mạch thẳng đến điện thần sứ, chẳng chút do dự.
Điều này khiến Lahotep vô cùng bất mãn khi được báo tin. Hắn có kinh nghiệm mà tiến đến thúc giục Saito báo cáo công tác. Dọc theo đường đi, thậm chí Saito còn không biết xấu hổ khi vật g*** h** ch*n hắn vẫn đang cương. Dù có vải đay quấn quanh eo nhưng vẫn không thể che giấu được sự bất thường đó.
Hắn vừa từ cung của Iah bước ra…
Sắc mặt Lahotep trầm xuống, sự khó chịu với vị vương đệ này đã đạt đến cực điểm.
......
Dẫu vậy, Lahotep vẫn vô cùng sủng ái và tán thưởng người em trai tài năng của mình. Tiệc khải hoàn mừng chiến thắng kéo dài suốt ba ngày ba đêm tại hoàng cung Thebes.
Vàng bạc châu báu được ban phát cho Saito như thác nước, đủ để chứng minh pharaoh ưu ái và khen thưởng công thần đến mức nào.
Và trong phần thưởng cuối cùng, Lahotep ban cho Saito một đặc quyền chưa từng có.
Một tòa dinh thự xa hoa nằm ngoài cung điện. Từ nay, dù chưa lập gia đình, Saito cũng có quyền dọn ra khỏi hoàng cung và cư trú riêng.
Đương nhiên, đặc quyền ấy không mang ý nghĩa được lựa chọn. Từ nay về sau, Saito sẽ không còn cư trú trong hoàng cung. Hắn buộc phải dọn đến tòa phủ đệ rộng lớn vừa được ban tặng, chỉ khi tham dự triều hội hoặc được pharaoh triệu kiến mới được phép bước chân vào cung.
Đối với phần lớn con cháu hoàng tộc, việc được sống độc lập kỳ thật là một chuyện tốt. Thế nhưng, xét đến năng lực và địa vị của Saito, các đại thần lại thì thầm to nhỏ chẳng lẽ công lao của điện hạ đã lớn đến mức khiến pharaoh phải sinh lòng kiêng dè rồi sao?
Trong quyết định này, rốt cuộc là bao nhiêu phần là thưởng công, bao nhiêu phần là đề phòng, chẳng ai dám nói chắc.
Cùng với đội chiến xa hoàng kim tinh nhuệ trở về, ngoài số chiến lợi phẩm thu được từ quân phản loạn, còn có vô vàn lễ vật cảm tạ được dâng lên từ các lãnh chủ vùng Amra: vàng bạc, khoáng sản, gỗ mun, trầm hương, vải may mặc, nhựa cây, thuốc cao, cùng vô số trái dừa, đều được chuyển về kinh đô Thebes như thác đổ.
Một phần trong số đó được Lahotep sai người chuyển đến điện thần sứ, gỗ mun để chế tạo giường mới, vàng bạc để rèn trang sức mới, còn châu báu thì xếp đầy trong tủ.
Khi Nubu đang dùng dụng cụ để tách vỏ trái dừa, Lahotep bước vào cung điện.
Hắn đã quá quen thuộc với nơi này, quen đến mức có cảm giác như mình là chủ nhân khác của tòa cung này.
Đáy mắt Nubu thoáng trầm xuống, nhưng nhanh chóng nén lại toàn bộ cảm xúc.
“Iah, những lễ vật đưa đến lần này có hợp ý ngài không?”
Lahotep ngựa quen đường cũ mà ung dung ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh Tân Hòa Tuyết.
Chiếc ghế bọc da thuộc hoa văn tinh tế, gối tựa thêu chỉ vàng bạc cầu kỳ, toàn bộ nội thất trong điện đều mang phong cách xa hoa nhưng trầm lắng.
Mỗi khi ra ngoài, Tân Hòa Tuyết luôn khoác một chiếc áo choàng trắng để tránh ánh nắng, che khuất gương mặt. Bởi vậy, những lúc ở riêng thế này, khi được nhìn rõ diện mạo của đối phương, Lahotep lại thấy mình được hưởng một thứ đặc quyền hiếm có. Trong không gian tĩnh lặng, dẫu chẳng nói lời nào, hắn vẫn cảm thấy một thứ an yên kỳ lạ.
Cảm giác ấy… hắn không thể gọi tên. Có lẽ, đó chỉ là sự thỏa mãn của một kẻ quyền lực, khi được nhìn thấy một vị thần sứ không còn che giấu gì trước mặt mình?
Càng ở gần Tân Hòa Tuyết, càng nhìn thấy y nhiều hơn, Lahotep lại càng cảm thấy mình là người duy nhất thực sự hiểu rõ vị sứ giả thần bí này. Nếu như thế gian có danh hiệu cho điều ấy, hắn sẵn sàng nhận lấy nó với niềm tự hào thầm kín.
Ngoài niềm kiêu hãnh đó ra… còn có thứ gì đang khuấy động trong lồng ngực hắn nữa?
Từ phía đối diện, Lahotep nghe thấy giọng nói của Tân Hòa Tuyết vang lên.
“Đa tạ ngài ban thưởng, nhưng trong cung điện… thật sự không biết nên để ở đâu cho vừa.”
Lahotep khẽ cau mày, vội ngắt lời:
“Vậy cứ để đám người hầu mang những thứ ngài không ưng ra nhà kho là được.”
Không hiểu vì sao, hắn lại thấy khó chịu khi nghe Tân Hòa Tuyết nói hai chữ “ban thưởng”.
Với Saito, hắn có thể dùng từ ấy bởi Saito là bề tôi, còn hắn là pharaoh, là chủ nhân của cả vùng đất này. Dưới chân hắn, dù chỉ là hạt cát trong sa mạc, cũng thuộc về hắn.
Giữa hắn và người em trai kia, từ đầu đã không có sự bình đẳng.
Không bình đẳng.....
Thì ra là vậy.
Đám mây mù vẩn vơ bấy lâu trong lòng Lahotep bỗng tan đi, để lại bầu trời trong trẻo và nắng ấm rạng rỡ.
Thì ra, điều hắn vẫn tìm kiếm, vẫn chờ đợi bấy lâu chính là một người bình đẳng với hắn.
【Giá trị tình yêu của Lahotep +5】
【Giá trị tình yêu của Lahotep hiện tại: 85】
Tân Hòa Tuyết ngước nhìn Bạch Vương, người vừa bất chợt đứng dậy khỏi ghế, thong thả bước đi quanh điện, tựa như đang trầm ngâm điều gì đó.
…Lại phát bệnh rồi sao?
Một thoáng nghi ngờ lặng lẽ lướt qua trong lòng Tân Hòa Tuyết.
Lahotep lại bắt đầu thấy bực bội, cảm xúc dâng trào khiến hắn khó lòng giữ nổi vẻ ngoài ôn hòa, bình tĩnh thường thấy.
Rốt cuộc hắn còn phải làm gì nữa?
Cho dù bản thân vẫn luôn đối xử với Iah như người ngang hàng, nhưng hắn vẫn chưa biết phải làm sao để những kẻ không biết điều kia, kẻ gọi là Anath và Saito hiểu được rằng, họ phải tôn trọng Iah như cách họ tôn trọng chính hắn. Không được ăn nói l* m*ng, càng không được hành động vượt khuôn phép hay sinh ra những ý nghĩ không nên có.
Lahotep vẫn luôn không rõ, rốt cuộc nên đặt Iah ở vị trí nào trong lòng mình.
Hắn muốn cho Iah một địa vị còn cao quý hơn cả đại tư tế của vương quốc.
Cảm xúc trong hắn lại một lần nữa cuộn trào, giống như đêm hội tế thần Ngưu trước đó, xuất hiện rung động, nhưng suy nghĩ hắn giờ đang hỗn loạn. Lahotep vẫn không hiểu rõ điều mình thật sự khao khát là gì.
Tân Hòa Tuyết bị cơn kích động bất ngờ ấy của hắn làm cho choáng váng, nhất thời không biết phải nói gì.
Rốt cuộc cũng tìm được điểm giống nhau giữa Lahotep và Saito rồi, hóa ra huynh đệ hoàng tộc Ai Cập đều mang trong mình bản tính hoang dại như chó vậy sao?
Sau một thoáng im lặng, Tân Hòa Tuyết đành tìm đại một chủ đề để nói:
“Vùng Amra thật là giàu có.”
Nếu không giàu có, thì làm sao có thể dâng lên nhiều lễ vật quý giá đến thế?
Ánh mắt Lahotep lướt qua những báu vật quý giá, hiếm có trước mặt, thần sắc trầm xuống, giọng nói dần lạnh đi:
“Đúng vậy… một vùng đất phồn hoa, đông đúc.”
Ai mà ngờ được, chỉ vài năm trước, lãnh chúa nơi đây còn từng vì mất mùa, không đủ sản vật mà không thể dâng lễ triều bái, khiến sứ thần Ai Cập phải ra về tay trắng.
“Nếu không phải vùng giàu có và trù phú, quân phản loạn đã chẳng dòm ngó đến Amra.”
Khi Saito mang quân truy kích, bọn chúng liên tiếp thua trận, phải rút chạy về phía tây Libya.
Trong số những quân phản loại ấy, có lẽ là những kẻ từng bị đánh thuế nặng nề đến mức khốn cùng, đành nổi dậy cướp bóc. Nhưng nhìn vào tình hình hiện tại, rõ ràng trong đó còn có không ít thế lực Libya nhúng tay.
Đất nước ấy nằm sâu trong sa mạc phía tây, xa rời sông Nin, thiếu nguồn nước, nên thường xuyên tràn sang xâm phạm Thượng Ai Cập.
Lahotep quay người, nhìn sang Tân Hòa Tuyết:
“Nay vụ mùa đã đến, Thượng Ai Cập cũng đã kịp hồi sức…”
“Đã đến lúc phát động chiến tranh với Libya.”
Thượng Ai Cập cần một chiến thắng, một chiến thắng vang dội, để cho toàn bộ các quốc gia và bộ lạc xung quanh thấy rõ:
Cho dù Ai Cập đã chia làm hai, thì mặt trời của Thượng Ai Cập vẫn chói rực trên đầu tất cả.
Đêm xuống, sau khi cùng nhau bàn bạc chính sự suốt nhiều giờ, họ lại cùng ngủ với nhau như “tri kỷ”, lại nằm sóng vai trên cùng một chiếc giường.
Tân Hòa Tuyết quay lưng về phía hắn.
Ánh nến trong cung điện vẫn chưa tắt. Dưới ánh sáng mờ ấm ấy, Lahotep có thể thấy rõ bờ cổ mảnh mai, làn da sáng bóng, và chiếc xương quai xanh khẽ nhô lên vì tư thế nằm cuộn mình.
Bỗng nhiên, hắn nảy ra ý định muốn hôn lên chỗ ấy, không phải vì h*m m**n, mà là một thôi thúc mơ hồ khó tả.
Khi trận chiến này giành được thắng lợi…
Lahotep nghĩ, hắn sẽ đặt Iah vào một vị trí cao hơn nữa, thật cao, cho dù lúc này, hắn vẫn chưa thể gọi tên được địa vị đó là gì.
______________
Chờ đến khi Bạch Vương nghĩ thông suốt… thì mèo, cũng sẽ bị ném đi thôi.