Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 155

Khi rời khỏi trường học, một người thư lại vội vã chạy đến tìm Tân Hòa Tuyết.

 

Từ phù hiệu hình nữ thần Chân Lý khắc vàng trên ngực hắn, có thể nhận ra người này là thư lại thuộc cấp dưới của tòa án.

 

Ở Thượng Ai Cập, pharaoh tuyển chọn ba mươi nhân tài xuất chúng hợp thành hội đồng, trong đó mỗi người đều là thẩm phán, thay phiên phụ trách sáu tòa án, xử lý các vụ án quan trọng. Dưới quyền các tòa án còn có những thư lại đảm trách công việc hành chính và điều tra cơ bản.

 

Người thư lại kia cung kính nói:
“Ngài Iah, pharaoh mời ngài đến nhà lao chỉ điểm và xác nhận phạm nhân.”

 

Phạm nhân ư?

 

Tân Hòa Tuyết đi theo hắn suốt dọc đường cho đến tận nhà ngục, mới trông thấy vài nữ nô tóc đen, mắt đen đang bị giam giữ.

 

Mái tóc đen và đôi mắt đen vốn không hiếm thấy ở Ai Cập cổ, nơi đây phần lớn người đều có nước da ngăm sẫm. Trong dịp lễ thần Ngưu, kẻ đến tham dự vô số, đủ loại người chen chúc hỗn tạp. Nếu muốn truy ra nữ nô đã mang rượu có vấn đề đổ  lên người Đại Tư Tế đêm hôm đó, thì cơ hội tốt nhất đã bỏ lỡ từ lâu. Giờ chỉ còn có thể bắt vài kẻ tình nghi để đối chứng mà thôi.

 

Khi Tân Hòa Tuyết bước vào, Lahotep đã đứng đợi từ trước.

 

Chỉ trong khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau, Tân Hòa Tuyết liền hiểu rõ mọi chuyện.

 

Nữ nô đến từ Assyria, hoặc đã bị chủ nhân diệt khẩu sau biến cố, hoặc đã sớm trốn đi biệt tích.

 

Y nhớ lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi khi ấy, dựa vào ấn tượng ban đầu và trực giác, Tân Hòa Tuyết nghiêng về khả năng thứ hai nhiều hơn.

 

Cho nên, việc Bạch Vương mời y đến xác nhận phạm nhân.....

 

Chỉ là cái cớ mà thôi.

 

Ý của Tuý Ông không nằm ở rượu, mà là muốn nhân dịp này quan sát thái độ của thần sứ đối với chuyện đã xảy ra đêm ấy, từ đó quyết định sau này sẽ sắp xếp y ở vị trí nào, và nên đối đãi ra sao.

 

“Iah, ngài xem có ai trong số này giống với người từng xuất hiện trong lễ thần Ngưu đêm đó không?”

 

Khi Tân Hòa Tuyết bước ngang qua hàng nữ nô bị bắt giữ, Lahotep đứng trong bóng tối phía đối diện, đôi mắt tím sâu thẳm vẫn dõi theo từng cử động của y.

 

Nhà lao — nơi giam giữ phạm nhân chờ thẩm vấn, điều kiện tất nhiên vô cùng tồi tệ. Chỉ có một ô cửa sổ nhỏ nơi hành lang cho ánh sáng le lói xuyên vào.

 

Từng hạt bụi bay lơ lửng trong luồng sáng vàng kim, lay động theo từng bước chân của Tân Hòa Tuyết rồi lại lắng xuống tĩnh lặng.

 

Cửa sổ hướng nam, trong khi gió sa mạc thường thổi từ phương bắc, vì có gió thổi vào nên không khí trong ngục tù bức bối và oi nóng đến nghẹt thở. Hơn nữa bây giờ vẫn còn đang là ban ngày, nên nhiệt độ trong không khí càng thêm nóng.

 

Tân Hòa Tuyết đi một vòng, xác nhận không có nữ nô nào mang đặc điểm giống người Assyria kia.

 

Y quay lại, nói với Lahotep:
“Pharaoh, ở đây không có kẻ mang tâm thuật bất chính. Hãy thả họ đi.”

 

……

 

Như thể một lời nói nhẹ nhàng liền xóa sạch hết thảy hỗn loạn đêm hôm đó.

 

Lahotep bước song song bên y, khóe mắt khẽ liếc nhìn. Thần sứ vẫn giữ vẻ điềm nhiên lạnh nhạt, như thể chẳng có gì từng xảy ra. Dù đêm ấy y đã bị một người đàn ông mạo phạm, xâm nhập vào chỗ sâu nhất trong cơ thể y, triền miên suốt đêm, thì trong lòng y cũng không hề lưu lại dấu vết nào.

 

Như cánh chim nhạn từ phương bắc bay qua bầu trời Thượng Ai Cập, chẳng hề khiến mây trời biến sắc.

 

Rõ ràng, đó là kết quả lý trí nhất, ổn thỏa nhất…

 

Nhưng Lahotep lại cảm thấy một nỗi nghẹn nơi cổ, như có thứ gì vướng víu không sao nuốt trôi. Kết cục này dường như không phải điều hắn mong muốn.

 

Nếu như người đàn ông đêm đó… không phải hắn.

 

Chỉ với ý nghĩ ấy, Lahotep bỗng nghẹn thở trong thoáng chốc.

 

Ánh nắng vàng chiếu lên những hạt ngũ cốc chín tròn căng, khiến tâm thần hắn như bị đóng băng.

 

Lahotep hỏi khẽ:
“Đây là…?”

 

Hắn chợt nhớ, Tân Hòa Tuyết từng kể rằng y đang thử nghiệm gieo trồng một loại giống mới.

 

“Bắp sao?”

 

Giữa cánh đồng, những người nông dân đang chăm chỉ làm việc. Thấy Tân Hòa Tuyết và pharaoh xuất hiện, một người làm thuê lập tức hiểu được ý đồ của họ. Hắn vội hái xuống vài bắp ngô đã chín sớm, nâng lên bằng hai tay, cung kính dâng tặng:

 

“Thần Mặt Trời phù hộ trên cao, thần sứ đại nhân đã ban cho trần thế hạt giống thiêng, nay nó đã kết thành trái vàng!”

 

Hành lễ xong, người nông dân nhanh nhẹn bóc lớp vỏ ngoài, để lộ những hạt ngô vàng óng, căng tròn, phản chiếu ánh nắng rực rỡ.

 

Vốn dĩ, Tân Hòa Tuyết định sẽ trình bày giống ngô này trong lễ tế thần Ngưu, còn gì thể hiện ý chỉ của thần rõ ràng hơn việc dâng lên một vụ mùa vàng son trĩu quả ngay giữa buổi cúng tế?

 

Tiếc rằng vào thời điểm đó, bắp vẫn còn xanh non, chưa kịp chín, cho dù có tấm lòng khéo sắp đặt, y cũng không thể làm gì khác.

 

“Cách chế biến bắp rất phong phú,” Tân Hòa Tuyết vừa đón lấy bắp ngô, vừa giới thiệu với Lahotep, “chỉ cần luộc đơn giản, không thêm gia vị, hương vị đã rất ngọt ngào, thanh dịu, có thể dùng làm món chính hoặc món phụ đều được.”

 

Đây là lần đầu tiên vùng đất sông Nin chứng kiến một vụ thu hoạch như thế. Thế nhưng, nhìn dáng vẻ của Tân Hòa Tuyết, dường như y đã thưởng thức qua món ăn này nhiều lần, thành thục như một kẻ đã quá quen thuộc với hương vị ấy, biết rõ cách nấu, biết cả độ chín và vị ngọt của từng hạt.

 

Lahotep từng trò chuyện với vị thần sứ này đôi lần, nhưng ngoài việc biết y đến từ “phương Đông xa xôi”, thì dường như hắn chẳng hiểu gì thêm về người thần sứ ấy cả.

 

Ngay cả cái tên “Iah” cũng như ngọn cỏ bồng trôi giữa sa mạc, không rễ, không nguồn.

 

Nếu y rời đi, cũng như làn gió thoảng qua trên lớp cát vàng, lưu lại dấu vết nhạt nhòa, chỉ cần một trận gió bụi nổi lên là tất cả sẽ bị xóa sạch.

 

Lahotep bỗng cảm thấy trong tim như có một khoảng trống bị rút cạn.

 

Đến khi nhận ra, hắn mới phát hiện mình đã lại vô thức hỏi đi hỏi lại câu ấy:
“Rốt cuộc ngài là ai?”

 

Iah nhìn hắn, đôi mắt trong trẻo như mặt hồ dưới trăng, khẽ đáp:
“Thưa bệ hạ, ngài không cần bận tâm tôi đến từ đâu, cũng không cần để ý tôi là ai. Giống như lời tiên tri đã nói, sứ mệnh của tôi là tìm ra vị vương chân chính duy nhất, thúc đẩy việc thống nhất Thượng và Hạ Ai Cập, khiến mảnh đất này phồn thịnh, mùa màng tốt tươi.”

 

Họ cùng đứng trên điểm cao giữa cánh đồng, gió luồn qua hàng cây xanh biếc, từ đó nhìn xuống có thể thấy toàn bộ kinh thành Thebes, những dòng kênh xanh lam như mạch máu chằng chịt, nối liền bốn phương thành trì.

 

Dưới kia, dân thường đang gánh nước từ kênh múc lên, người chăn dắt lùa bò dê đi qua cánh đồng, bọn trẻ ríu rít nô đùa bên bờ sông Nin...

 

Iah nghiêng đầu nhìn về phía Lahotep, gió thổi tung vạt áo choàng, khiến một sợi tóc trắng bạc lay động:
“Bệ hạ, ngài có muốn biết tôi mong Ai Cập tương lai sẽ trông như thế nào không?”

 

Lahotep nghiêm túc nhìn y:
“Như thế nào?”

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết khẽ dừng lại trên thành trì xa xa:
“Không ai phải chịu bất hạnh, không ai còn đói khát, nước sông dồi dào chảy khắp nơi, đất đai phì nhiêu trĩu quả, con dân của ngài sẽ tự hào vì được sinh ra trên mảnh đất này.”

 

Y quay đầu, nhẹ giọng nói:
“Bệ hạ, ngài có sẵn lòng vì một Ai Cập như thế mà dốc hết toàn bộ tâm huyết không?”

 

Tâm trí Lahotep đã sớm đem y khóa chặt lại.

 

Một đất nước như thế chính là điều hắn hằng khao khát dựng xây, là lý tưởng mà hắn theo đuổi.

 

Và hắn tin rằng, có Iah ở bên trợ giúp, lời nói kia tuyệt đối không phải mộng tưởng viển vông.

 

Hắn nghĩ, có lẽ chính vì bức tranh xanh tươi mà Iah vẽ ra ấy, tim hắn mới dâng tràn cảm xúc khó tả như thế...

 

Mọi âm thanh trần thế bỗng nhòa đi, chỉ còn lại nhịp đập dồn dập trong lồng ngực.

 

【Giá trị tình yêu của Lahotep +5】

 

【Giá trị tình yêu hiện tại của Lahotep: 80】

 

Trên đường từ cánh đồng trở về, cùng ngồi chung trong xe ngựa, Lahotep giả vờ hờ hững nhắc lại chuyện đêm hôm ấy.

 

Tân Hòa Tuyết vẫn giữ vẻ không để bụng, chỉ khẽ nghiêng đầu nói:
“Bệ hạ, đó không phải chuyện gì to tát. Khi ấy, cả hai chúng ta đều không có lựa chọn nào khác.”

 

“Ở đất nước tôi từng sống, con người coi trọng nhất mối quan hệ gọi là tri kỷ. Có một câu nói rằng: Kẻ sĩ vì người hiểu mình mà chết. Thế nên, việc một bề tôi được gặp vị quân chủ biết trân trọng mình, đã là niềm hạnh phúc lớn nhất đời.”

 

“Nếu đã là tri kỷ, thì dù có chung giường mỗi đêm, cũng chẳng có gì lạ.”

 

Lahotep hơi khựng lại:
“Là như vậy sao?”

 

Hắn không khỏi suy ngẫm về “lý luận tri kỷ” mà vị thần sứ ấy vừa nói...

 

Vậy nghĩa là, Iah đã từng có tri kỷ của riêng mình ở phương Đông?
Thậm chí là từng ngủ chung giường với y mỗi đêm?

 

Lahotep quay mặt đi, ánh mắt trở nên trầm lắng, còn nụ cười ôn hòa vẫn thường vương trên môi nay cũng biến mất không dấu vết.

 

Nếu trong xe có gương, hắn hẳn sẽ thấy được bộ dạng của chính mình lúc này.....

 

Một kẻ trong truyền thuyết khiến người ta vừa thương hại vừa buồn cười: ghen tuông đến mất lý trí, điên cuồng đến độ tự chôn vùi bản thân.

 

Bên ngoài, hắn cố giữ vẻ bình thản nhưng trong lòng, cơn ghen cuộn trào dữ dội, giá trị ngược tâm tăng lên như lửa cháy rừng.

 

Nỗi ghen ấy thiêu đốt đến khi hắn chợt nghĩ một khi Iah hoàn thành sứ mệnh trong lời tiên tri, liệu có phải sẽ rời xa hắn, quay về với phương Đông xa xôi kia không?

 

Lahotep không cho phép điều đó xảy ra. Nếu có một ngày như thế, hắn nhất định sẽ giam giữ Iah lại, trói buộc người ấy mãi mãi nơi mảnh đất này.

 

Dòng sông Nin mênh mang kia, cũng không thể cuốn trôi được nỗi nhớ trong tim hắn.

 

Sắc mặt hắn dần trở nên nặng nề, mà không nhận ra ánh nhìn tinh quái thoáng lóe lên trong mắt Tân Hòa Tuyết.

 

………

 

Bạch Vương kỳ thực là một người rất hay ghen.

 

Bề ngoài, hắn giữ hình tượng ôn hòa, khoan dung nhưng hành động thì lại hoàn toàn trái ngược.

 

Dù Tân Hòa Tuyết không nói ra, y cũng cảm nhận được ánh mắt giám thị của Lahotep ngày một dày đặc hơn, đến mức ngay cả thư từ gửi đến từ Saito cũng không thể lọt qua.

 

Ban ngày, Tân Hòa Tuyết bận rộn với việc quy hoạch đập chứa nước, mở rộng kênh dẫn, thương lượng cùng các thợ thủ công về việc cải tiến nông cụ. Đôi khi, vào ban đêm, Bạch Vương lại mượn cớ “tri kỷ” để đến, chỉ để được ngủ chung giường cùng y.

 

Mà cũng chỉ là ngủ thật, không hơn.

 

Rốt cuộc thì hai người mỗi ngày đều bận bịu công việc. Dù Lahotep tràn đầy tinh lực, Tân Hòa Tuyết cũng sẽ không cho hắn động chạm hay đáp lại. Y cần giấc ngủ trọn vẹn để tiếp tục công việc.

 

Cứ thế, ngày qua ngày, công việc nhiều đến mức kéo dài đến tận mùa hạ, đến khi y nhận ra thì đã hơn hai tháng trôi qua mà không nhận được bất kỳ thư từ nào từ Saito.

 

Khi Tân Hòa Tuyết hỏi, Lahotep chỉ mỉm cười, lấy cớ:
“Trong thư có đề cập đến cơ mật quân sự, e rằng khiến ngài phải bận tâm vô ích.”

 

Thế là y bị cắt đứt toàn bộ liên lạc.

 

Thời gian chớp mắt trôi, vụ gieo trồng đã gần qua, mùa thu hoạch đang tới gần. Toàn Thượng Ai Cập đều hân hoan chờ đợi niềm vui được mùa.

 

Chính vì bặt tin quá lâu, nên sáng hôm ấy, khi Tân Hòa Tuyết tỉnh dậy và nhìn thấy người kia, y mới thực sự kinh ngạc đến thế.

 

Mặt nạ chó đen trên đầu người nọ nứt ra một vệt răng cưa, lộ ra làn da sẫm màu bên dưới, trên đó vẫn còn hằn một vết sẹo mới lành.

 

Có lẽ, trong chiến dịch dẹp loạn lạc ở vùng Amra, lưỡi vũ khí bén nhọn của quân địch đã làm rạn chiếc mặt nạ, để lại dấu vết máu chạy dọc dưới mắt.

 

Vị vương tử trẻ tuổi mang chiến thắng trở về, trên người mang theo hơi thở của gió cát, của chiến trường và mùi máu nóng rực.

 

Giờ phút này, hắn giống như một con sói dã chiến, cúi xuống bên Tân Hòa Tuyết, nôn nóng mà ngửi lấy mùi hương thân thuộc, như đang xác nhận....

 

Trong khoảng thời gian hắn rời Thebes này…

 

Có kẻ khác đã chạm vào người mà hắn tôn thờ.

 

Từ cơ thể của mẫu thần, hắn ngửi thấy một mùi hương xa lạ.

 

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến đứa con đã hơn hai tháng không nhận được hồi âm phát điên.

 

Ngay khi tin chiến thắng truyền về, Saito lập tức được lệnh rút quân khỏi Amra. Hắn gần như không chợp mắt lấy một khắc, suốt đêm cưỡi ngựa băng qua sa mạc, chỉ để trở lại Thebes, nơi mà hắn cho là thuộc về mình.

 

Nhưng rồi, khi đứng trước Tân Hòa Tuyết, hắn lại cảm nhận được trên người mẫu thần ấy... hương vị của một nam nhân khác.

 

Phải làm sao đây?

 

Rốt cuộc phải làm sao...?

 

Phải làm thế nào mới khiến mẫu thần chỉ thuộc về hắn, khiến hắn chỉ có thể thuộc về người ấy?

 

Saito cúi thấp đầu, hơi thở lạnh buốt lướt dọc theo ngực Tân Hòa Tuyết, dừng lại giữa hai điểm hồng nhạt.

 

Nếu có thể hòa làm một với mẫu thần, thì tốt biết bao… Nhưng hắn không thể, không thể nuốt trọn người ấy.

 

Saito nghiêng tai, lắng nghe nhịp tim vang lên dưới lớp da mỏng. Không ai hiểu rõ hơn hắn rằng cơ thể con người yếu đuối đến thế nào.

 

Mặt nạ đầu chó khẽ lướt qua lồng ngực Tân Hòa Tuyết. Một thoáng lạnh buốt lướt qua, hai điểm nh* h** khẽ run rẩy, dựng đứng lên.

 

Một luồng tê dại lan khắp lồng ngực Tân Hòa Tuyết. Đuôi mắt y ửng hồng, vùi mặt xuống gối, nhưng vẫn kịp túm lấy tóc Saito, khàn giọng nói:
“Đừng làm loạn.”

 

Saito dừng lại, rốt cuộc cũng rời xa khu vực kia.

 

Nhưng sau khi im lặng đánh giá một hồi, hắn lại cúi đầu lần nữa.

 

Tìm được rồi.....

 

Hắn đặt một nụ hôn thật khẽ lên giữa lồng ngực ấm áp ấy, nơi tim đập mạnh mẽ mà hắn không nỡ rời xa.

 

Nếu có thể hòa tan trong thân thể của mẫu thần, thì hắn sẽ bò về nơi ấm áp trong bụng người như một sinh linh bé nhỏ.

Bình Luận (0)
Comment