Bữa tối kéo dài lê thê, đến khi kết thúc đã gần sang giờ mới.
Shamul gần như chẳng ăn uống gì, toàn bộ tâm trí của hắn đều đặt vào việc tự tay đút cho Ankail thưởng thức. Trong mắt hắn, vị thần sứ kia đẹp đến mức khiến người ta phải say đắm, chỉ cần ngắm nhìn thôi, đói khát gì cũng lập tức tan biến.
Mãi đến khi Tân Hòa Tuyết thật sự không thể ăn thêm được nữa, y mới dùng khăn tay khẽ chấm môi, tìm mọi cách khéo léo tránh né khi Shamul lại muốn đút tiếp.
Lúc này Shamul mới chịu dừng tay, đặt bộ đồ ăn sang một bên.
Bàn tay to của hắn khẽ đặt lên phần xương sườn mảnh khảnh của Tân Hòa Tuyết. Khi cảm nhận được bụng y đã có chút căng tròn, khóe môi Shamul khẽ cong lên. Trong đầu hắn, cảnh tượng kia như thể đang v**t v* một con mèo nhỏ gầy yếu lang thang, đói đến nỗi bụng lép kẹp. Dẫu rằng con mèo này có thể trong vòng hai ngày ngắn ngủi đã cắn xuyên tay hắn, thậm chí cào nát cổ hắn nhưng ít nhất lúc này, hắn đã có thể ôm nó vào lòng, từng thìa từng thìa đút cho nó ăn no bằng món ăn mỹ vị nhất.
Bàn tay Shamul không tự chủ được, lại khẽ vuốt dọc theo eo y. Sự chạm vào bất ngờ ấy khiến con mèo nhỏ giật mình, thoắt một cái đã trốn khỏi lòng ngực hắn.
Tân Hòa Tuyết lùi ra xa chừng năm, sáu bước, giữa hai người lại bị ngăn bởi một chiếc ghế dài. Khoảng cách ấy khiến y cảm thấy an toàn hơn đôi chút, ít nhất Shamul không thể chỉ cần vươn tay là đã kéo y trở lại.
Sau khi uống thuốc và dùng bữa, sắc môi Tân Hòa Tuyết dần khôi phục chút huyết sắc. Y mím môi, giọng khàn đi vì căng thẳng:
“Cho nên… người của anh đưa tôi đến Hạ Ai Cập, rốt cuộc là vì mục đích gì?”
Ánh mắt vẫn cảnh giác như trước, chẳng khác nào lúc dùng bữa.
Nếu Shamul nghĩ rằng một bữa ăn ngon có thể khiến con mèo nhỏ này mềm lòng, thì thật là một ý nghĩ nực cười.
Thế nhưng so với trước, khoảng cách giữa hai người dường như đã vô hình rút ngắn.
Shamul khẽ cười, nụ cười như thể vừa thắng được một ván cược:
“Tôi còn tưởng em sẽ chẳng bao giờ chủ động nói chuyện với tôi.”
Thần sứ đứng đó, hàng mi dài khẽ cụp xuống, dường như cũng tự trách vì bản thân đã lỡ mở lời.
“Chẳng lẽ còn cần lý do gì nữa sao?” — Shamul tiếp lời, tỏ vẻ chẳng hề bận tâm việc Tân Hòa Tuyết có đang cầm dao hay vật nhọn gì trong tay. Hắn nhàn nhã gắp mấy món ăn còn sót lại trên bàn, cho vào miệng một cách tùy ý như gió thổi mây trôi:
“Pharaoh của Hạ Ai Cập đang thiếu một vị Ankail, vậy chẳng phải rất hợp sao?”
Vừa nói, hắn vừa dùng bánh mì cuộn lấy thịt, ánh mắt dõi theo từng cử động của Tân Hòa Tuyết.
Chỉ nghe thôi cũng biết đó là một câu nói nửa đùa nửa thật, chẳng thể khiến thần sứ tin tưởng.
Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày, giọng nói uyển chuyển mà kiên định:
“Hạ Ai Cập đất đai rộng lớn, ắt có người đủ năng lực để cùng Pharaoh chia sẻ quyền lực. Tôi không phải con dân nơi này, chẳng thể gánh nổi trọng trách ấy.”
Shamul kéo dài giọng.
“Hửm, vậy tức là chuyện này… không phải hoàn toàn không thể, đúng không? Em bắt đầu suy nghĩ rồi đấy à?”
Toàn là lời lẽ quanh co, lằng nhằng cố tình khiêu khích.
Thấy thần sứ lại mím môi im lặng, Shamul dứt khoát nói:
“Không, ngoài em ra, không ai có thể.”
Đôi mắt hắn sắc bén như sói giữa hoang mạc, khóa chặt lấy Tân Hòa Tuyết, ánh nhìn ấy mang theo sức chiếm hữu dữ dội, như thể muốn nuốt trọn con mồi chỉ bằng ánh mắt.
Ban đầu, Shamul chỉ tò mò muốn xem thử: người đã khiến người anh trai ngạo mạn, mắt cao hơn đầu và lạnh lùng đến cực điểm kia phải si mê điên đảo, rốt cuộc là kẻ như thế nào.
Nhưng giờ đây, chính hắn lại là người không thể giữ được bình tĩnh.
Trong giấc mơ mờ mịt kia, hắn đã từng nhìn thấy hình bóng phủ trắng như tuyết ấy.
Sau nhiều lần từ trong mơ tỉnh lại, hắn mới nhận ra phần nhiều những hình ảnh trong mơ chẳng hề đến từ mối liên kết giữa song sinh, mà là do chính hắn, vì người mang sắc trắng như tuyết ấy, đã sinh ra những ảo tưởng hoang đường, buông thả và hoang đâm ấy.
Đúng là điên thật.
Dẫu có thể cảm nhận được cả kh*** c*m lẫn sự thống khổ qua sợi dây đồng cảm huyết thống, nhưng vì một người mà đến nỗi thần hồn điên đảo thì, trên thực tế, thứ cảm xúc ấy tuyệt đối không thể truyền qua máu của người anh sinh đôi ấy được.
Sự khởi đầu của tất cả… là lòng đố kỵ.
Vì ganh ghét người anh song sinh của mình, Shamul đã cướp đoạt vị thần sứ vốn thuộc về Thượng Ai Cập, đem y xuống Hạ Ai Cập. Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn thực sự nhìn thấy gương mặt và ánh mắt của chàng thanh niên ấy, máu nóng trong người hắn như dung nham trong miệng núi lửa, sôi trào, dồn dập, va đập và phun trào dữ dội trong lồng ngực.
Những lời đồn đã lan truyền xa xăm giữa hai miền đất, những tưởng tượng hoang đường mà hắn từng thả mình trong mộng giữa đêm khuya, tất cả so với hiện thực trước mắt, đều chẳng sánh nổi một phần ngàn vẻ mỹ lệ của người này.
Shamul nhớ rất rõ từ thuở nhỏ, hắn đã nhận ra mình và Lahotep giống nhau đến đáng sợ trong mọi sở thích. Và khi nhìn thấy Tân Hòa Tuyết, điều đó lại một lần nữa được chứng minh: ngay cả người mà bọn họ yêu thích, cũng trùng hợp đến mức từng tấc từng ly.
Khoảnh khắc hắn thấy rõ trong mắt vị thần sứ kia tràn đầy cảnh giác, trong lòng Shamul chỉ vang lên một ý niệm duy nhất...
Đoạt lấy.
Hắn là kẻ thống trị mảnh đất này, là chủ nhân của toàn bộ vùng lưu vực Hạ Ai Cập. Nếu thần sứ đã đặt chân đến nơi đây, thì hiển nhiên, người ấy, dù là người, hay là nỗi hận của y đều phải thuộc về hắn.
Ngọn lửa trong mắt Shamul rực sáng, hừng hực sự chiến thắng không thể lay chuyển.
........
Đêm đó, Shamul nghỉ lại tại cung điện Meritt.
Người hầu nơm nớp lo sợ thu dọn tàn cuộc trên chiếc bàn dài. Ngoài trời, gió đêm thổi mỗi lúc một mạnh hơn. Thị nữ nhẹ tay khép bớt khung cửa sổ, tháo những dây màn treo, để tấm màn vải mềm rủ xuống che khuất khung trời sao phản chiếu trên mặt sông Nin.
Hồng Vương đang tắm.
Chàng thanh niên ngồi ở đầu giường, tựa nhẹ vào khung, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía hư không, như chẳng có tiêu điểm nào cả. Mái tóc trắng bạc ướt át, mềm mượt, được thị nữ nhẹ nhàng dùng khăn bố thấm khô.
Khi lấy lại tinh thần, Tân Hòa Tuyết thấy trong tay mình đã được nhét một lọ thuốc mỡ nhỏ.
Thị nữ cúi đầu thì thầm, trong mắt ngập tràn sự lo lắng:
“Thần sứ đại nhân… bên trong là thuốc có thể giúp ngài tránh khỏi thương tổn. Xin người… hãy nhớ nhắc nhở bệ hạ sử dụng…”
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết khẽ lay động, rồi y im lặng nhận lấy, đặt lọ thuốc dưới gối, không nói thêm một lời, đôi mắt y khép lại khép lại lần nữa.
Thị nữ không biết trong lòng thần sứ đang nghĩ gì, chỉ lặng lẽ giúp y lau khô mái tóc.
Một thần sứ cao quý… sao lại phải chịu cảnh đối đãi như vậy?
Chỉ nghĩ đến thôi, trái tim nàng đã run rẩy.
Nếu phạm phải tội xúc phạm đến thần linh, liệu vùng đất này có phải gánh chịu lời nguyền?
Nhưng nàng chẳng thể làm gì khác, ngoài việc âm thầm cầu nguyện cho thần sứ được che chở.
Shamul bước ra khỏi hồ tắm. Mái tóc dài vẫn còn đọng nước, lưng rộng tr*n tr** cùng cơ bụng săn chắc phập phồng theo từng nhịp thở. Làn da rám nắng sau bao năm săn bắn và phơi dưới ánh mặt trời khắc nghiệt khiến hắn càng thêm mạnh mẽ, khác biệt hoàn toàn với sắc trắng thuần khiết của Ankail.
Đã vô số lần, trong những giấc mơ của mình, hắn nhìn thấy đôi chân trắng như tuyết kia vắt ngang trên cánh tay hắn, run rẩy đến mức không thể chịu nổi. Trong tầm mắt của hắn, sắc da tương phản ấy hiện lên rõ rệt, phản chiếu trên nền tuyết trắng ấy, là sắc hồng ánh lên mơ màng.
Chỉ qua một đêm ngắn ngủi nơi cảm quan hòa làm một cùng Lahotep, Shamul đã có đủ để nuôi dưỡng hàng trăm giấc mộng phóng túng về sau. Hắn thuộc nằm lòng từng đường nét trên cơ thể kia, thậm chí biết rõ, dưới xương sườn thứ mười bên trái, có một nốt ruồi đỏ nhỏ bé.
Vậy thì, hắn và Ankail, dù chưa từng gặp mặt chính thức, há chẳng phải đã thần giao cách cảm từ lâu rồi sao?
Mà đã thần giao… chẳng phải chính là phu thê định mệnh ư?
Khóe môi Shamul cong lên một nụ cười.
Bỗng nhiên, hắn ngửi thấy hương trầm phảng phất thoảng qua từ góc phòng. Sắc mặt lập tức trầm xuống, giọng hắn lạnh giọng gằn từng chữ:
“Ta đã nói rồi, trong cung Meritt không được đốt hương. Ai cho phép thắp lửa?”
Người hầu theo hắn thường ngày lập tức toát mồ hôi lạnh, run rẩy bước ra nhận lỗi.
“Đem lư hương đi. Dập lửa và không được phép đặt nó lại nữa.” Shamul lạnh lùng nói, “Nếu còn tái phạm… khỏi cần ở bên cạnh ta. Tới ao thánh thú mà hầu hạ đi.”
Chờ khi lư hương được dọn đi, vẻ lạnh lùng trên mặt hắn mới dần tan biến. Shamul không muốn bất cứ âm thanh hay mùi hương nào làm vẩn đục đêm đẹp đẽ này.
Hắn bước sâu vào tẩm điện, vén tấm màn tơ vàng mỏng manh, để lộ chiếc giường phủ đệm mềm bên trong.
Tân Hòa Tuyết đang quay lưng về phía hắn.
Tấm vải mỏng trên người y lộ ra đường cong lưng nhè nhẹ, thân hình cuộn gọn lại nơi mép giường, có vẻ như cố tình chừa ra phía ngoài, để dành cho hắn.
Hắn khẽ nhướng mày, khóe môi lại hiện ý cười.
Phải chăng… là cố ý để chờ ta?
Nhưng khi bước lại gần, hắn mới phát hiện có điều gì đó không ổn.
Tân Hòa Tuyết khẽ co người lại, tấm thảm lông dê thêu tinh xảo chỉ vừa che ngang eo. Mồ hôi lấm tấm thấm ra trên trán, chảy xuống gò má, nhưng cơ thể lại không có chút hơi nóng nào.
Shamul đặt tay lên trán y, quả nhiên, toàn bộ đều là mồ hôi lạnh.
Giữa hai hàng lông mày của Tân Hòa Tuyết nhíu chặt, hàng mi run lên khẽ khàng, như thể đang vùng vẫy trong cơn đau vô hình.
Shamul lau đi lớp mồ hôi trên trán y, hắn nghiêng người về phía trước, bóng hắn phủ lên trên mặt y.
“Làm sao vậy?”
“…Đau…”
Đôi môi mảnh của Tân Hòa Tuyết cắn chặt đến nỗi rớm máu, phần trung tâm lại trắng bệch vì mất sắc.
“Đau chỗ nào?” Shamul hỏi, rồi quay đầu ra ngoài cửa nơi có người hầu đang đợi, ra lệnh.
“Gọi ngự y tới...”
Nhưng lời chưa dứt, cổ tay hắn đã bị một bàn tay nắm lấy.
Từ lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết truyền đến hơi lạnh như ngấm thẳng vào xương.
“Không cần… trễ rồi…”
Lúc ấy, hắn mới nhận ra bàn tay còn lại của Tân Hòa Tuyết đang ôm bụng.
Ngoài điện, người hầu thấp giọng hỏi:
“Bệ hạ?”
Một lát sau, Shamul đáp lại bằng giọng khàn trầm:
“Không cần.”
Tấm đệm giường bên ngoài bị ép xuống khi hắn ngồi lên, hơi ấm trái ngược với Tân Hòa Tuyết như bếp lò từ cơ thể to lớn lập tức phủ trùm lên lưng Tân Hòa Tuyết. Cánh tay rắn rỏi ôm lấy thân hình mảnh khảnh ấy, còn bàn tay kia thì đặt nhẹ lên vùng bụng dưới, nơi hai bên xương sườn giao nhau.
Shamul chưa từng làm chuyện tương tự, động tác có chút lúng túng, nhưng dần dần, hắn chậm rãi xoa nhẹ.
“Như vậy… dễ chịu hơn chút không?”
Khi còn nhỏ, hắn từng thấy mẹ mình cũng làm như vậy để dỗ người anh bỏ ăn, còn bản thân hắn thì không bao giờ được đối xử như vậy, mẹ hắn luôn ném hắn cho thị nữ chăm sóc.
Thế nhưng Shamul vẫn ghi nhớ cách ấy và bây giờ, hắn dùng lại nó cho người trước mắt.
Bàn tay ấm áp chậm rãi x** n*n nơi bụng y, từng nhịp nhẹ nhàng.
“...Ưm...”
Tân Hòa Tuyết khẽ rên, cơ thể căng cứng dần buông lỏng, như xác nhận rằng động tác của hắn không mang theo ác ý.
Shamul mỉm cười, cúi đầu khẽ nói bên tai y:
“Tôi như vậy... chẳng lẽ giống kẻ chỉ biết h*m m**n, chẳng phân biệt phải trái mà làm khó người khác sao?”
Tân Hòa Tuyết không trả lời.
Sự im lặng đó chính là ngầm thừa nhận.
Shamul khẽ cười. Đêm nay liên tiếp bị nhạc đệm quấy nhiễu tiết tấu, nhưng hắn đã quyết lần sau, nhất định phải đòi lại gấp bội.
Đến khi hắn cúi đầu nhìn, Tân Hòa Tuyết đã thiếp ngủ trong khuỷu tay mình.
Kỳ lạ thay...
Shamul ấn vào chỗ trái tim mình nơi lồng ngực. Trái tim hắn dâng lên một cảm giác chưa từng có.
........
Sau nửa đêm, không biết Shamul rời đi lúc nào, Tân Hòa Tuyết chỉ nhớ rằng sau khi cơn đau bụng dịu xuống, y liền ngủ mê man.
Sáng hôm sau, khi Shamul quay lại dùng bữa, hắn thấy trên bàn đã bày sẵn hai bộ đồ ăn.
Hắn tự nhiên kéo ghế ngồi xuống, khóe môi khẽ nhướng lên, ánh mắt hứng thú nhìn về phía thần sứ:
“Đây là… chuẩn bị đặc biệt cho tôi sao?”
Tân Hòa Tuyết chỉ nhàn nhàn liếc hắn một cái, không nói gì.
Không nói, chính là thừa nhận.
Thật sự là chuẩn bị cho hắn.
Shamul trong giây lát mở to đồng tử.
Phải chăng…thái độ thần sứ thật sự đã mềm mỏng đôi chút dẫn đến việc y mềm lòng?
Cho nên....chỉ cần như đêm qua, Ankail đã có thể tặng hắn một sắc mặt tốt?
Trước đây, Shamul từng nghĩ: chỉ cần chiếm được người này, cho dù thứ nhận lại là thù hận, hắn cũng đã mãn nguyện.
Nhưng cảm giác hiện tại, thứ cảm xúc tràn đầy như dòng sông Nin dâng lũ, cuộn trào cọ rửa trái tim hắn như cọ rửa hai bên bờ sông, đây là một cảm giác xa lạ, nhưng hắn không ghét nó chút nào.
Shamul khẽ hắng giọng, cầm dao nĩa, cắt đồ ăn.
【Giá trị tình yêu của Shamul +10】
Tân Hòa Tuyết thu lại cảm xúc trong mắt, thản nhiên nhận lấy phần thịt đã được cắt sẵn từ Shamul.
Cái gọi là đánh một cái tát....
Đâm một dao, đâm thêm một dao nữa rồi lại đưa viên kẹo ngọt.
Đó chính là đạo lý.