Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 165

Từ khi Tân Hòa Tuyết đến Butto, đã gần nửa tháng trôi qua.

 

Có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi thái độ mềm mỏng của y từ trước, Shamul lại tỏ ra khác thường, không hề có những hành động bốc đồng. Ngoại trừ khi cùng dùng bữa trong cung Meritt, hắn luôn khăng khăng phải bế Tân Hòa Tuyết ngồi lên đùi mình, cho đến khi cảm nhận được hơi phập phồng nhẹ nơi bụng người kia mới chịu buông ra.

 

Tân Hòa Tuyết cúi đầu, chậm rãi đón lấy thìa sứ từ tay hắn, từng miếng bánh mì vàng óng hay bánh tráng rưới mật ong đều được Shamul ân cần đút tận miệng.

 

Chỉ cần ngồi trong lòng hắn, Tân Hòa Tuyết không cần quay lại cũng có thể cảm nhận được ánh nhìn nóng rực đang đổ xuống người mình, không hề che giấu, hừng hực như ngọn lửa âm ỉ dưới lòng núi lửa, như muốn thiêu rụi, hòa tan lấy y.

 

Phía sau lưng, dường như không còn là vị Pharaoh Hạ Ai Cập quyền uy, mà là một con rắn độc mang lớp vảy đồng xanh sáng lấp lánh, đôi nanh dài bén nhọn lộ ra ngoài, chiếc đuôi khỏe khoắn khẽ đong đưa, vờn quanh con mồi của mình.

 

Nó chắc chắn sẽ cắn xuống, chỉ là, chưa phải lúc này.

 

Loài động vật máu lạnh ấy vẫn còn đắm chìm trong sự ấm áp mềm mại nơi con mồi, nên vẫn giữ lại đôi phần kiên nhẫn, nén lại cơn khát khao đang trào dâng, chưa vội cắm sâu nọc độc vào làn da trắng muốt, để dòng máu nóng tràn ra.

 

Ban đêm, Shamul luôn giam giữ Tân Hòa Tuyết trong vòng tay mình, nhưng y biết hắn chưa từng ngủ lại cả đêm. Giữa đêm trăng lên, hắn rời đi.

 

Mỗi lần tỉnh giấc, bên cạnh Tân Hòa Tuyết, phần giường nơi hắn từng nằm đã lạnh ngắt từ lâu.

 

“Cái lư hương đặt ở đây đâu rồi?”

 

Tân Hòa Tuyết bước đến bên cửa sổ, nơi hướng bắc mở ra khoảng đất bằng phẳng và con sông uốn lượn bên ngoài. Sáng sớm, làn sương mờ nhạt vờn bay trên nền trời xanh biếc.

 

Thị nữ hơi ngập ngừng đáp:
“Dạ… đúng là có ạ.”

 

Bức rèm bị gió khẽ lay, ánh mắt Tân Hòa Tuyết lướt về phía nàng. Thị nữ lập tức thấy sống lưng mình như bị kim châm, dường như cặp mắt màu hồng phấn của thần sứ đã soi thấu cả tâm can.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ nói:
“Tôi chỉ thấy hơi tiếc thôi. Cái lư hương ấy, hoa văn chạm khắc rất độc đáo.”

 

Nghe vậy, đôi mắt thị nữ sáng lên, nàng vội đáp:
“Nếu đại nhân thích, trong kho vương cung vẫn còn rất nhiều lư hương đẹp, đều do các đoàn thương nhân mang về từ ngoại quốc. Ngài có muốn tôi chọn vài cái đem tới không ạ?”

 

Xem ra, vấn đề không nằm ở chiếc lư hương, mà là ở hương liệu bên trong.

 

Tân Hòa Tuyết thu ánh mắt lại, y mất hứng thú khi không thể hỏi lại điều gì từ miệng thik nữ, y chỉ đáp:
“Không cần.”

 

Đêm hôm kia, y giả vờ đau bụng, mơ hồ nghe thấy Hồng Vương nhắc đến chuyện liên quan đến hương liệu khi đứng ngoài màn lụa.

 

Thị nữ vừa xoay người, liền hoảng hốt kêu lên:
“Điện hạ Tisses!”

 

Rõ ràng, vị hoàng tộc tuổi nhỏ kia lại lén lút lẻn vào cung Meritt như một kẻ trộm, dọa nàng suýt ngất.

 

Tisses lập tức giơ ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng:
“Suỵt....thật là! Ngươi hầu hạ bên cạnh thần sứ, sao lại cứ la hét thế? Chẳng lẽ chưa từng cảm ngộ được chút trí tuệ nào của thần Thoth sao? Đừng ồn, ta là lén trốn vương huynh để vào đây đấy!”

 

Ngay sau đó, cậu bé cười ngoan ngoãn, cúi đầu khiêm tốn:
“Thần sứ, hôm nay em có thể tiếp tục đến thỉnh giáo ngài được không?”

 

Cách cậu bé nhìn Tân Hòa Tuyết chứa đầy sự tôn kính và sùng bái, còn sâu sắc hơn cả đối với Pharaoh.

 

Nhưng ngay khi lời nói còn chưa dứt, bên ngoài điện vang lên một tràng cười lạnh.

 

Âm thanh quen thuộc khiến sống lưng Tisses lập tức cứng đờ.

 

Tân Hòa Tuyết quay đầu nhìn ra nơi phát ra tiếng động. Ánh nắng chiếu qua dãy hành lang dài, hạt bụi lơ lửng trong không khí, rồi tản đi khi chạm vào mái tóc vàng và gương mặt khắc nghiệt của Shamul.

 

Pharaoh sải bước tiến vào, sống mũi cao thẳng như được tạc từ đao, bóng tối phủ một nửa sườn mặt hắn.

 

“Tisses,” hắn nói:
“Nếu mỗi ngày em chỉ biết chạy tới quấy rầy Ankail của bổn vương, có lẽ bổn vương nên bảo quan dạy học của em dùng đến cành mận gai rồi.”

 

Shamul tựa như thiên địch của Tisses, khoảng cách tuổi tác giữa hai người lớn đến mức khiến mối quan hệ của họ tự nhiên hình thành một thứ áp lực như cha và con, như giữa phụ huynh và đứa trẻ, nơi kẻ mạnh luôn mang trong mình bản năng trấn áp.

 

Vì thế, chỉ sau vài giây, Tisses đã ủ rũ cúi đầu, ngoan ngoãn nhận lỗi với huynh trưởng.

 

Đây chẳng phải lần đầu cậu bé lén chuồn vào điện của thần sứ, nhưng lại là một trong số ít lần bị bắt quả tang ngay tại chỗ.

 

Khí thế quyền uy của Pharaoh tràn ngập khắp đại điện, khiến không khí như đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở.
“Kran,” Shamul lạnh giọng nói, “đưa điện hạ về. Nếu ngươi còn không dạy dỗ được cậu ta, thì ngươi cũng nên chuẩn bị tìm chỗ khác mà đi.”

 

Ở phía sau lưng Shamul đúng là có một người hầu đi theo. Kran — người hầu trung thành vẫn theo hầu Tisses hằng ngày — sắc mặt chợt trở nên khó coi. Rõ ràng, hắn là kẻ phải gánh chịu hình phạt thay cho việc Tisses trốn đi để lén vào gặp Thần Sử.

 

Hắn vội cúi người hành lễ:
“Nguyện thần *S*S phù hộ bệ hạ. Thần sẽ làm hết sức để Tisses điện hạ ghi nhớ lời dạy bảo của ngài.”

 

Tisses bị kéo đi, trước khi ra khỏi cửa điện còn ngoái đầu lại, dùng ánh mắt đầy đáng thương nhìn về phía Tân Hòa Tuyết.

 

Khi bóng dáng đáng thương ấy khuất hẳn sau cánh cửa, Tân Hòa Tuyết khẽ thở dài:
“Xin đừng quá nghiêm khắc với điện ha Tisses. Là tôi đã đồng ý cho em ấy đến đây bất cứ khi nào muốn.”

 

“Ankail, có vẻ như em vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình.”
Đôi mắt tím của hắn tối lại, như cơn bão đang kéo đến trên sa mạc.
“Trên mảnh đất này, mọi thứ đều thuộc về tôi. Mọi người, mọi vật, tất cả đều nằm trong tay tôi.”

 

Hắn lại một lần nữa hiện ra dáng vẻ kiêu hùng như khi ngồi trên vương tọa lần đầu họ gặp nhau, nhắc nhở tất cả rằng Pharaoh của Hạ Ai Cập đích thực là một bạo quân nói một là một, khác hẳn với vị Bạch Vương ôn hòa ở Thượng Ai Cập.

 

Từng chữ của hắn rơi xuống:
“Đừng nhầm tôi với gã Bạch Vương ngu xuẩn dễ dãi đó. Dù em có nói gì đi nữa, cũng không thể khiến tôi thay đổi thái độ.”

 

Theo từng lời nói, Shamul từng bước tiến lại gần. Thân hình cao lớn của hắn như một bức tường sa mạc khô cứng và hiểm trở, hơi thở nóng rực mang theo cơn gió bỏng rát, cuốn phăng tất cả.

 

“Sau này, tôi không muốn nghe em nhắc đến tên bất kỳ người đàn ông nào khác từ miệng em.”

 

Tân Hòa Tuyết lặng im nhìn hắn hồi lâu.

 

…… Có bệnh à?

 

Tisses chẳng qua chỉ là một đứa trẻ thôi mà.

 

Hàng mi y cụp xuống, thu hết mọi cảm xúc nơi đáy mắt, không buồn tìm hiểu xem trong đầu Shamul rốt cuộc đang nghĩ gì.

 

“…… Vâng, tôi hiểu rồi.”

 

Y đành thuận theo.

 

Không hiểu vì sao, khi nhìn dáng vẻ thần sứ ngoan ngoãn cúi mình ấy lại khiến Shamul bực bội đến mức khó tả.

 

Hắn biết rõ sự cứng rắn của mình chỉ khiến thần sứ càng xa cách. Hắn hiểu điều đó vậy mà tại sao lại bận tâm?

 

Hắn vốn chẳng cần tình yêu của thần sứ. Chỉ cần chiếm lấy là đủ. Đó là hắn, chứ không phải tên yếu đuối, vô dụng Lahotep.
Một khi đã nằm trong tay hắn, thì dù là hận, cũng không thể thoát. Không một phần, không một mảnh nào được phép rời khỏi hắn.

 

Vậy thì… suốt thời gian qua, hắn đang làm gì?

 

Có phải hắn đang cầu xin tình yêu của người kia sao?

 

Mà vì thế, lại sợ hãi, lại do dự, chẳng dám chạm đến dù chỉ một chút?

 

Cơn gió giông cuộn xoáy trong đáy mắt Shamul.

 

Một lúc lâu sau, hắn chỉ lạnh lùng hừ một tiếng:
“Em chưa ăn sáng à?”

 

Thấy Tân Hòa Tuyết khẽ lắc đầu, hắn quay sang nói với người hầu:
“Dọn đồ ăn.”

 

……

 

Vụ Tisses bị bắt đi như một cái cớ, chỉ càng làm bầu không khí vốn đã căng thẳng trong cung thêm ngột ngạt.

 

Các người hầu đều cúi đầu thật thấp, cố gắng làm mờ sự tồn tại của mình, thậm chí giảm cả nhịp thở, chỉ mong không vô tình chạm phải lưỡi dao của Pharaoh.

 

Cả tòa điện phủ đầy áp lực, nặng nề và u ám. Chỉ riêng Tân Hòa Tuyết vẫn điềm nhiên như chẳng hề hay biết, thong thả thưởng thức bữa sáng.

 

Thái độ Shamul hôm nay khác thường, hắn không ép buộc, không kéo người kia vào lòng như mọi khi. Điều đó khiến Tân Hòa Tuyết thấy nhẹ nhõm, thậm chí có phần vui vẻ.

 

Y cảm thấy hài lòng với việc giá trị tình yêu của đối phương vẫn đang âm thầm tăng lên nên chẳng vội vàng gì cả. Còn người kia, trái lại, lại đang nôn nóng đến mất kiên nhẫn.

 

Shamul chưa từng lạnh nhạt đến thế. Bao nhiêu châu báu quý giá được đưa đến cung Meritt đều bị y thẳng tay đuổi về kho, ngay cả liếc mắt nhìn qua cũng chẳng buồn. Bao nhiêu câu chuyện được khơi ra, Tân Hòa Tuyết chỉ đáp lại bằng vài lời ngắn gọn, thưa thớt như kim, thậm chí đối với Tisses, thái độ của y còn ôn hòa hơn là đối với Shamul.

 

Bao lâu nay, mặt nóng cứ dán vào mông lạnh, nhưng chẳng nhận được nổi một nụ cười từ người kia. Chỉ cần nhớ đến thôi, Shamul đã thấy chính mình thật hèn mọn.

 

Kiên nhẫn của Pharaoh vốn có hạn, mà cơn giận lại chẳng thể kìm nén. Bởi vậy, hắn đương nhiên sẽ không thể nào tỏ ra tử tế trước mặt vị thần sứ này.

 

Chiếc đĩa salad rau xanh đặt gần Tân Hòa Tuyết bị Shamul rút đi một cách không thương tiếc. Thay vào đó, một đĩa tôm tươi chất đầy được đặt mạnh xuống trước mặt y.

 

Khi Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu lên, chỉ thấy những xác tôm dày đặc trong tay Shamul đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

 

“……”

 

Y khẽ nhíu mày, rồi miễn cưỡng múc lấy ít tôm vào đĩa mình.

 

Sự thay đổi rất nhỏ trong thần thái của y dĩ nhiên không thể thoát khỏi đôi mắt của Shamul.

 

Một cơn bực bội dâng lên tận cổ họng pharaoh, sau cùng chỉ hóa thành một tiếng cười lạnh khẽ khàng. Hắn đạt được mục đích trừng phạt, và cái kh*** c*m khi khiến thần sứ phải thuận theo lại làm hắn mãn nguyện hơn cả chiến thắng bất kỳ ốc đảo nào.

 

Khi bữa sáng kết thúc, người hầu đã dọn sạch tàn cục trên bàn, cánh tay trái của Shamul khẽ động, dường như muốn vươn ra nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết, nhưng đến giữa chừng lại khựng lại giữa không trung.

 

Cánh tay dài của hắn vòng nhẹ qua, khiến Tân Hòa Tuyết không thể không nghiêng người về phía hắn.

 

“Làm gì vậy?”

 

Y ngẩng mí mắt lên, ánh nhìn rọi vào Shamul.

 

“Em chẳng phải nói muốn ra ngoài sao?” — Shamul mở lời, ánh mắt hướng về phía trước.

 

Tân Hòa Tuyết quay đầu nhìn thoáng qua c
thị nữ đang đứng ở góc cung điện. Quả thật, trước đó y đã từng thổ lộ rằng ở trong cung quá lâu khiến bản thân cảm thấy nhàm chán.

 

……

 

Hai bên cửa lớn sừng sững tượng thần ưng Horus và thần Mặt Trời kéo cùng thần điêu khắc Amon. Bên trong đại sảnh lát đá cẩm thạch, tường bích họa vẽ lại những chiến công hiển hách của pharaoh chinh phục bốn phương, đầu cột trang trí hoa sen lam, nạm xen giữa là ngọc lam và mã não đỏ, phù điêu tỉ mỉ, tráng lệ đến choáng ngợp.

 

Các đại thần im lặng đứng dưới bậc thềm, trong đó viên tể tướng, người giữ chức quan tối cao đang cung kính bẩm báo công việc lên ngôi báu.

 

Một viên thư lại phụ trách thuế vụ bước ra. Hắn đến từ thành Tanis, một trong hai mươi Nome của Hạ Ai Cập.

 

“Tâu bệ hạ, thành Tanis trong quý Peret đã gặp nạn châu chấu và gió lốc. Nhiều hộ nông dân vụ này trắng tay, nếu vẫn ép buộc nộp thuế, e rằng dân chúng sẽ phải ly tán khắp nơi…”

 

Giọng hắn run rẩy, nói đến đây thì lưng đã đẫm mồ hôi lạnh. Khi hắn khẩn cầu Hồng Vương giảm thuế cho Tanis, ai nấy đứng sau đều thấy rõ ánh sáng ướt lạnh phản chiếu trên tấm lưng ấy.

 

Tất cả thần tử đều thầm đổ mồ hôi cho viên thư lại này.

 

Năm trước, kẻ đến từ Giza từng dâng thư xin miễn thuế… liệu còn sống rời khỏi Butto hay không?

 

Giới quý tộc trong thành Butto phần lớn không còn nhớ rõ, chỉ nghe đồn rằng sau quý ấy, thủ cấp của Nome trưởng quan Giza đã bị treo trên cổng thành, phơi đến khô quắt, để lũ kền kền mổ nát hai hốc mắt.

 

Dưới sự cai trị tàn bạo ấy, bọn họ từng giờ từng khắc đều phải lo cho cái đầu của mình. Nhiều quý tộc thậm chí đã cho khắc sẵn mộ phần, chuẩn bị chôn cùng vàng bạc tùy táng, phòng khi không còn kịp.

 

Mỗi lần rời khỏi điện chính, họ đều phải khẽ vuốt cổ, xác nhận rằng đầu vẫn còn ở đó mới dám thở phào.

 

Có kẻ thậm chí thầm cầu mong một cuộc nổi dậy nào đó có thể lật đổ bạo quân, nhưng đó chỉ là ảo vọng. Hồng Vương sở hữu đội quân thép như quỷ linh, đến cả kỵ binh Hyksos cũng chẳng thể địch nổi, huống chi là những đoàn dân chạy loạn?

 

Từ ngai vàng bằng vàng ròng, vang lên tiếng ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn, từng tiếng, từng tiếng, tựa như khúc chú tử vong đòi mạng.

 

“Giết không được sao…?”

 

“Vậy ngươi nói, nên làm thế nào đây?”

 

Thanh âm khàn khàn khẽ bật ra trong nụ cười lạnh.

 

Một số đại thần ngẩng đầu lên, phát hiện hôm nay trong chính điện bỗng hạ xuống từng lớp màn che dày đặc, hoàn toàn ngăn cách tầm mắt của họ đối với vị vua ngồi trên bậc cao.

 

Màn gấm và rèm ngọc trai chồng lên nhau, đến cả bóng người cũng không thể nhìn thấy rõ.

 

Người đứng phía trước có thể loáng thoáng nghe thấy giọng nói trong trẻo vọng ra, nhưng âm lượng quá nhỏ, lời nói lại mơ hồ, khiến người ta không thể đoán được nội dung trao đổi.

 

Ẩn sau nhiều tầng màn che ấy, Tân Hòa Tuyết bị ép ngồi trên ngai vàng, còn Shamul thì thong dong đứng phía sau y, hai chân giao nhau, tay đặt trên phần tựa lưng của ngai. Nếu nhìn từ phía trước, người ta sẽ dễ dàng nhận ra đó là một tư thế tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu, tựa như muốn vây chặt người trong vòng tay mình.

 

Ánh sáng phản chiếu từ những viên hồng ngọc khảm trên cán ngai hắt lên sườn mặt trắng mịn tinh tế của thần sứ.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cất giọng:

 

“Không bằng để các hộ nông dân của Tanis tham gia lao động công ích. Sau khi quý Akhet kết thúc, sông Nin tràn nước, họ cũng không thể canh tác được. Để tránh cảnh nông nhàn, có thể để họ phụ giúp xây dựng đền thờ và kim tự tháp thay cho phần thuế năm nay.”

 

“Như vậy, chúng ta không cần phải mua thêm nô lệ cho các công trình vào năm sau. Từ chi phí đó trích ra một phần trả công lao động, lại cấp hạt giống để họ mang về. Năm tới vẫn có thể thu thuế lương thực đúng hạn.”

 

Shamul nhìn chằm chằm đôi môi khẽ cong của y khi nói chuyện, ánh mắt sắc bén nhưng bất chợt hắn lại bật cười.

 

“Đây chính là dụng ý của thần ư? Vậy thì làm theo đi.”

 

Hắn lập tức cất cao giọng, không sai một chữ mà truyền đạt toàn bộ lời Tân Hòa Tuyết xuống phía dưới, khiến các đại thần đều nghe rõ.

 

Viên thư lại phụ trách thu thuế ở Tanis như được đặc xá. Hắn quỳ sụp xuống đất, run rẩy dập đầu cảm tạ pharaoh nhân từ đại lượng.

 

Tể tướng tiếp tục đứng đầu hàng quan lại, chăm chú tấu trình tình hình được mùa của hai mươi Nome ở Hạ Ai Cập và kế hoạch ngân khố năm sau.

 

Bất ngờ Shamul cảm thấy vạt áo mình bị kéo nhẹ.

 

Hắn hạ thấp giọng, thậm chí khụy gối ngồi xuống ngang tầm Tân Hòa Tuyết, khẽ hỏi:

 

“Sao vậy?”

 

Hắn vừa làm theo lời Ankail, giờ chẳng phải y nên vui vẻ mà dành cho hắn một vẻ mặt tươi cười ư?

 

Mắt Tân Hòa Tuyết cụp xuống, bình thản nói:

 

“Phương pháp vừa rồi… là tôi nghe được gợi ý từ điện hạ Tisses.”

 

“Em lại muốn cầu xin vì cậu ta?” Ánh mắt Shamul lập tức lạnh băng. “Em còn nhớ rõ tôi đã nói gì? Đừng để tôi nghe thấy tên của kẻ khác từ miệng em....”

 

Lời còn chưa dứt, hắn bỗng im bặt.

 

Một bàn tay mềm mại đã đặt lên môi hắn, ngăn hắn nói tiếp.

 

Thanh âm Tân Hòa Tuyết dịu dàng, nhưng lại ẩn chứa quyền uy khó cưỡng:

 

“Vậy thì nói cho tôi… tên của anh.”

 

Những ngón tay mảnh khảnh vuốt nhẹ dọc theo cằm và môi Shamul.

 

“Tôi sẽ nhớ cách phát âm của nó.”

 

Shamul sững người.

 

Từ khi kế vị, cả đời hắn sẽ có vô số người sùng kính mà gọi hắn bằng thánh danh, vương danh và vô số tôn hiệu do người đời khen ngợi: “Thần hóa thân”, “Mặt trời dưới nhân gian”, “Pharaoh vĩ đại”…

 

Tên thật hắn được đặt lúc chào đời, tượng trưng cho chính bản thân hắn, từ lâu đã bị chôn vùi dưới cát bụi quyền lực.

 

Hồng Vương từ lâu đã không nghe thấy tên gốc hắn, thế nên gần như phải mất một nhịp mới nhớ ra cách đọc nó:

 

“Shamul.”

 

Khác hẳn người anh sinh đôi Lahotep với ngụ ý là đứa con được ánh sáng thần mặt trời che chở, mang tên cao quý thì tên “Shamul” lại có nghĩa là… “lạc đà”.

 

Ai lại lấy tên súc vật đặt cho một đứa con?

 

Anh trai song sinh của hắn lại là trưởng tử được sinh ra trong ánh sáng rực rỡ của Thần Mặt Trời. Ngay từ khi bắt đầu, Shamul đã sống trong cái bóng của Lahotep.

 

Tân Hòa Tuyết buông tay xuống, đôi mắt như phủ sương phản chiếu bóng hắn rõ ràng trong đó. Rất rõ ràng, rõ ràng hắn đang tồn tại trong mắt y.

 

“Shamul.”

 

Chỉ một tiếng gọi thôi, mà Shamul lại cảm thấy âm tiết ấy… đột nhiên dễ nghe lạ thường.

 

Tư thế cúi thấp ban đầu của hắn dần thay đổi. Hắn đặt hai tay lên tay vịn ngai, như một dã thú đang chực chờ bật dậy khỏi giấc ngủ đông.

 

Họ nói chuyện nhỏ đến mức bên ngoài màn che không ai nghe thấy.

 

Tể tướng cuối cùng đã trình sự việc cuối cùng trong bản tấu:

 

“Có người báo rằng phía khe núi Briseis, gần ngoại ô Butto xuất hiện đàn sư tử. Hơn nữa đã liên tiếp xảy ra hơn mười vụ tấn công người… Thần cho rằng nên phái binh đi trừ diệt.”

 

Một lúc lâu sau, vẫn không có người đáp lại.

 

Vizier bắt đầu cảm thấy nghi ngờ:

 

“…...Bệ hạ?”

 

Sau màn che… chỉ cách nhau vài lớp gấm.

 

Hơi thở ẩm nóng của hai người quấn lấy nhau, từng nhịp đập hữu lực trong lồng ngực Shamul đều rõ ràng truyền đến khoảng cách ngắn ngủi giữa họ.

 

Tân Hòa Tuyết không thể lùi, cũng chẳng thể tránh, chỉ có thể áp người về phía sau, dán chặt lưng vào vương tọa. Shamul mạnh mẽ chen đầu gối vào g*** h** ch*n y, động tác thô bạo đến mức khiến thảm dưới chân nhăn lại, tràn ngập khí thế xâm lược không cho kháng cự.

 

Dù có tấm rèm che chắn, nhưng nơi này vẫn là chốn đông người. Ngón tay Tân Hòa Tuyết khẽ run, định né tránh, song lập tức bị mười ngón tay đối phương đan xen, quấn chặt không buông.

 

Khoảng cách gần đến mức y chỉ có thể gắng hết sức ngửa đầu, tránh đi luồng hơi nóng phả lên mặt, giọng khàn khàn khẽ nói:
“Shamul… đừng…”

 

Rõ ràng là lời khuyên can, thế nhưng khi gọi tên hắn, âm thanh ấy lại tựa như mồi lửa châm lên tàn tro, khơi dậy ngọn lửa vốn đang âm ỉ. Một tia lửa nhỏ nhoi thôi cũng đủ khiến núi lửa trong lồng ngực phun trào.

 

Giọng Shamul khàn đặc như bị cát đá cọ xát:
“Tôi đã nói rồi, em không thể lay chuyển được ý chí của ta.”

 

Đôi tay y bị siết chặt, ép cao l*n đ*nh đầu. Mũi hắn khẽ lướt qua, mang theo luồng điện tê tê, nơi da thịt trắng mịn bị cọ xát dần ửng lên sắc hồng.

 

Rồi bàn tay to thô bạo nâng cằm y, nghiền nát khoảng cách cuối cùng, đôi môi cướp đoạt tất cả cảm giác, nụ hôn ấm nóng và ướt át đến mức lông mi cũng thấm ướt.

 

Hơi thở của Tân Hòa Tuyết trở nên hỗn loạn.

 

Shamul cuối cùng cũng toại nguyện mà hôn lên đôi môi từng gọi tên hắn, khát vọng dồn nén như con dã thú lần đầu nếm thử d*c v*ng, cuồng loạn, thô bạo, hận không thể nuốt chửng Tân Hòa Tuyết vào bụng.

 

Hắn đảo lộn tất cả, trời đất nghiêng ngả, giống hệt như năm đó, khi hắn xâm chiếm ốc đảo bằng vũ lực.

 

Nước bọt hòa quyện, lưỡi quấn lưỡi đến mềm nhũn.

 

Phía ngoài tấm rèm, hai thế giới, một lạnh, một nóng, một tĩnh, một động, song song tồn tại.

 

Không ai biết sau tấm rèm kia đang diễn ra chuyện gì, nhưng ai nấy đều mơ hồ cảm nhận được có điều gì đó khác thường, khác hẳn mọi khi.

 

Chưa kịp để tể tướng mở miệng dò hỏi, Hoven đã bước ra khỏi hàng, cao giọng nói:
“Hoven nguyện xin tự mình dẫn quân đi săn ngoài thành, bảo vệ thần dân Butto thay cho bệ hạ!”

 

Ngay lúc ấy, sau tấm rèm vang lên một tiếng “Bốp!” giòn dã.

 

Hoven lập tức ngẩng đầu, dẫu không thể nhìn thấy cảnh bên trong…

 

Nhưng chẳng lẽ bệ hạ đang tán thưởng lòng dũng cảm của hắn, nên mới vỗ đùi tỏ ý khen ngợi sao?!

 

……

 

“A.”

 

Một tiếng cười khàn khàn trào ra từ lồng ngực Shamul.

 

Hắn cúi người, chống hai tay lên hai bên vương tọa, bóng dáng cao lớn bao phủ trọn Tân Hòa Tuyết trong phạm vi của mình. Nhưng ngay sau đó, má trái hắn bị đánh một cái, đầu nghiêng sang bên.

 

Tân Hòa Tuyết lạnh lùng nhìn hắn. Shamul cũng nhìn lại.

 

Đôi môi mỏng ban đầu tái nhợt của Ankail giờ đã sưng đỏ, ánh nước trong mắt phản chiếu ánh sáng mờ.

 

Shamul hít vào hơi thở vương mùi máu tươi, nhẹ mà rõ ràng.

 

Mâu thuẫn trước đó, cơn tức giận dồn nén và bực bội ngập tràn trong ngực, bỗng nhiên tan biến.

 

Tâm tình hắn bỗng sáng sủa, tựa như bến cảng Alexandria sau cơn bão, trời quang mây tạnh, bầu không trong vắt, xanh biếc đến vô tận.

 

“Thật là… dễ chịu.”

Bình Luận (0)
Comment