Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 166

Các quý tộc luôn nhắc đến hồ thánh thú với vẻ sợ hãi tột cùng, nhưng kỳ thực, nơi đó chẳng hề kh*ng b* như lời đồn.

 

Nó nằm phía sau hoàng cung, ẩn mình trong dãy núi. Giữa khu rừng ấy là một hồ nước rộng lớn, giữa hồ lại có một hòn đảo nhỏ. Trên mặt nước, một cây cầu gỗ quanh co, trôi nổi như lắc lư theo sóng, chính là con đường duy nhất dẫn đến đảo nhỏ.

 

Trên đảo, người ta nuôi dưỡng đủ loại sinh vật quý hiếm do các đoàn thương nhân từ khắp các quốc gia mang về, hoặc là những lễ vật hiến tặng của mười chín vùng đất thuộc Hạ Ai Cập dâng lên Hồng Vương trong các dịp tế lễ trọng đại tổ chức tại kinh đô Butto.

 

Bên hồ, những con chim lớn và hồng hạc đứng uyển chuyển, dáng vẻ cao quý và tao nhã. Khi thì chúng nhấc cổ kêu vang, khi lại cúi đầu tìm thức ăn trong làn nước. Nhưng khi chủ nhân của hồ thánh thú cùng Ankail tiến vào, đoàn tùy tùng đông đảo phía sau họ khiến cả bầy chim hoảng loạn bay vút lên, tung cánh tìm nơi yên tĩnh khác trên mặt hồ.

 

Từ xa, Tân Hòa Tuyết có thể thấy giữa đảo, một chiếc cổ dài duyên dáng vươn lên từ những tán cây rậm rạp, đó là con hươu cao cổ đang nhẩn nha gặm lá. Trên lớp da lốm đốm vằn vện hoa văn như mạng lưới, ánh nắng phản chiếu khiến nó càng thêm rực rỡ. Dân chúng nơi đây gọi nó bằng một cái tên kỳ lạ: “Lạc đà cổ dài hoa văn báo”, bởi lẽ trên đảo còn có thể bắt gặp cả hai loài mà cái tên ấy gợi lên.

 

Nơi đó còn có báo, lạc đà, linh dương, ngựa vằn, hà mã, sư tử… và cả loài “chó con của đầm lầy”.

 

Tân Hòa Tuyết liếc qua mặt nước, nơi đôi mắt tròn nhỏ lóe sáng. Con vật bò ra khỏi làn nước, để lộ lớp vảy cứng óng ánh dưới ánh mặt trời.

 

Không khó hiểu vì sao các quý tộc lại vừa kính vừa sợ hồ thánh thú, và mỗi lần nhắc đến nó đều biến sắc.

 

Đột nhiên, Tân Hòa Tuyết giơ tay, chỉ về phía bên kia hồ:
“Bên đó là gì vậy?”

 

Đất bên kia hồ có màu đen, điều này vốn không lạ, bởi vùng Thượng Ai Cập dọc sông Nin từ lâu đã nổi tiếng với lớp phù sa màu mỡ ấy. Nhưng lạ thay, giữa mảnh đất đen kia lại mọc lên một vùng thực vật màu tím sẫm, vừa giống hoa lại vừa giống cỏ, đung đưa phấp phới trong gió bắc.

 

Tân Hòa Tuyết chưa từng thấy loài thực vật nào như vậy. Trên bờ hồ xa xa, còn có mấy binh lính đi tuần, cây giáo trong tay phản chiếu ánh sáng lạnh lấp lánh.

 

“Chẳng qua chỉ là một cánh đồng thảo dược mà thôi.”
— Giọng Shamul lạnh nhạt, bình thản đáp.

 

Nếu chỉ là cánh đồng thảo dược… thì cớ sao phải bố trí nhiều binh lính canh giữ như thế?

 

Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu nhìn hắn, chạm phải ánh mắt màu tím trầm uất, thứ sắc tím ấy, giống hệt với màu của đồng cỏ kia.

 

Dù Shamul và Lahotep là anh em song sinh, song màu mắt họ lại không giống nhau, đó là ý nghĩ thoáng vụt qua trong đầu Tân Hòa Tuyết, nhưng y không kịp đào sâu thêm, thời cơ để hỏi đã vụt mất.

 

“Urius!”

 

Shamul huýt một tiếng sáo dài về phía hòn đảo.

 

“Xì…xì…”

 

Một con rắn lớn từ đảo uốn lượn dọc theo cầu gỗ bò lại. Không hiểu sao, trên đầu nó lại đội một chiếc lá chuối tây to tướng.

 

Khi chiếc lá rơi khỏi đầu, nó còn cẩn thận phun lưỡi, rồi ngoạm lấy và đội lại ngay ngắn như cũ, chiếc bóng lá đổ xuống vừa vặn che khuất đôi mắt rắn.

 

“Xi…xi…”

 

Khi con rắn trườn đến gần Tân Hòa Tuyết, Shamul bước lên đứng giữa hai người, giải thích với y:
“Độc của Urius đã được người hầu rút sạch rồi.”

 

Những người phụ trách chăm sóc thánh thú thường để Urius nhả nọc ra trước, đem rót vào cơ thể lũ chuột già hấp hối.

 

Shamul nói tiếp:
“Đừng lo, nó sẽ không làm hại ai. Nếu không, tôi đã cho người nhổ sạch răng nọc của nó.”

 

Nghe vậy, Urius rụt đầu lại, giấu hẳn vào dưới phiến lá chuối, ngay cả chiếc lưỡi nhỏ cũng không dám thò ra nữa.

 

Khi một loài thú dữ vốn hung hãn có thể ngoan ngoãn cúi đầu phục tùng con người, ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất cho quyền lực rằng người đó đủ mạnh để khiến cả dã thú chưa được thuần hóa cũng phải thần phục.

 

Lúc này, Shamul chợt cảm thấy những lần săn thú trước kia của mình, hay những con thú kỳ lạ, quý hiếm được người khác dâng tặng, bỗng trở nên vô vị đến lạ. Mặt hồ của hồ thánh thú cũng lặng yên, không còn gợn sóng, tất cả đều nhạt nhẽo, chẳng có gì đáng hứng thú.

 

Bởi lẽ, người thanh niên bên cạnh hắn vẫn lạnh nhạt như cũ, trước sau không tỏ ra chút phản ứng đặc biệt nào.

 

Rốt cuộc thì phải làm thế nào mới có thể khiến Ankail nở một nụ cười thật lòng?

 

Shamul chau mày, khẽ hỏi:
“Những thứ này, em đều không thích sao?”

 

Trên đời này, ngay cả trong cung điện nguy nga của đế quốc Hách Thang, cũng khó có nơi nào có được một vườn thánh thú hùng vĩ đến vậy.

 

Tân Hòa Tuyết liếc hắn, không mặn nhạt đáp:
“Chỉ cần bệ hạ thấy thích là tốt rồi.”

 

Bao nhiêu con thú kỳ lạ, quý hiếm, nhìn cũng chỉ là nhìn, suốt cả buổi, điều khiến y ấn tượng nhất cũng chỉ là một con công trắng đang xòe đuôi.

 

Tân Hòa Tuyết vẫn giữ thái độ nửa chừng, dửng dưng như vậy. Còn cái hôn kịch liệt nơi vương tọa mấy hôm trước, cái tên “Shamul” đầy thân mật tràn ra giữa hơi thở gấp gáp ấy, hóa ra chỉ là ảo tưởng của riêng hắn.

 

Ánh mắt Shamul dán chặt lên người Tân Hòa Tuyết, nóng bỏng đến như sắp bốc cháy.

 

Rốt cuộc, hắn phải làm gì mới được đây?

 

Những gì hắn có đươc, hắn đều dâng lên, thậm chí cả bản thân mình, dường như đều không khiến vị thần sứ ấy để trong mắt dù chỉ một chút.

 

Một lúc lâu sau, hắn nắm lấy cổ tay Tân Hòa Tuyết, mạnh mẽ kéo đi về hướng khác.

 

Bước chân hắn sải dài, còn Tân Hòa Tuyết phải vội vã đuổi theo. Áo dài trắng muốt khiến y đi lại không thuận tiện, lảo đảo suýt ngã:
“Bệ hạ… đi đâu vậy?”

 

Ngay giây sau, Shamul dứt khoát bế ngang y lên, khuỷu tay cứng rắn luồn qua đầu gối, ước lượng một chút rồi bật cười khẽ:
“Thật nhẹ.”

 

Hắn hỏi Tân Hòa Tuyết:
“Có muốn xem một chút náo nhiệt không?”

 

Tân Hòa Tuyết:
“Cái gì?”

 

Y đã quen với tính khí thất thường và những cơn bốc đồng bất chợt của Hồng Vương, y chỉ lặng lẽ kéo lại mũ choàng, che đi làn da quá nhạy cảm với ánh nắng.

 

Những người hầu đi theo vẫn cúi thấp đầu như thường lệ, không dám ngẩng lên.

 

Shamul ngẩng mặt nhìn trời, ánh nắng chói chang dát vàng lên chiếc cằm rắn rỏi của hắn:
“Đi xem Hoven săn sư tử.”

 

Bước chân khựng lại một thoáng, hắn bỗng dưng có quyết tâm nghĩ ra cách lấy lòng thần sứ, quay sang ra lệnh:
“Gọi Tisses đến. Nó sắp bắt đầu học săn thú, trước hết để nó xem người chú của mình ra tay thế nào.”

 

......

 

Theo báo cáo của đại tể tướng, vụ sư tử tấn công dân lành xảy ra ở vùng đông nam ngoại ô Butto. Khu vực ấy nằm trong mạng lưới sông ngòi chằng chịt của châu thổ sông Nin, chỉ cần vượt thêm một nhánh sông nữa là đến vùng Briseis.

 

Đây là lần đầu tiên, kể từ khi bị bắt đưa đến Butto, Tân Hòa Tuyết được rời khỏi hoàng cung.

 

Mặt trời vàng rực nướng cháy mặt đất. Đồng cỏ ẩm ướt đan xen với thảo nguyên, bị các con sông nhỏ chia cắt. Hàng cọ cao vươn bóng, cỏ sậy và cỏ gấu rì rào trong gió, phát ra những âm thanh sàn sạt như thì thầm.

 

Vốn dĩ, giờ này hẳn là một buổi trưa yên ả  nhưng hôm nay thì không.

 

Một con sư tử bị phục kích trúng tên của binh lính, gầm lên một tiếng trầm đục, dữ tợn đến mức đá trên sa mạc xa xa cũng rung lên. Tiếng gầm ấy chính là hiệu lệnh khơi mào, biến nơi đây thành bãi săn huyết liệt giữa đồng cỏ xanh rậm!

 

Con thú trúng tên lảo đảo từ chỗ bị mai phục quay lại với đàn sư tử của nó. Máu tươi tí tách rơi đầy trên bãi cỏ thưa thớt của vùng đất hoang vu này. Những con còn lại lập tức yểm hộ phía sau, gầm gừ bảo vệ đồng loại. Hơi thở của chúng dồn dập, cơ bắp dưới lớp lông vàng kim căng lên, cùng nhất loạt đối diện với hàng binh lính áo giáp da, giáo mác sáng loáng trong nắng.

 

Con sư tử đầu đàn cúi thấp người, chiếc đuôi quét mạnh qua mặt đất, ánh mắt cảnh giác, tư thế sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào.

 

Và người đứng đầu đội quân đối diện chúng chính là Hoven.

 

Vị tướng quân vạm vỡ, thân hình cường tráng, tứ chi tráng kiện giơ cao thanh kiếm thép sáng loáng và hô lớn:

 

“Thần Horus phù hộ!”

 

Bụi cát cuồn cuộn tung lên.

 

Mặt nước sông dưới bóng thuyền mặt trời của Pharaoh khẽ gợn sóng.

 

Shamul lúc này lại như đang thưởng thức một màn biểu diễn ca hát, nhảy múa tàn bạo được tạo nên bởi máu và bụi đất, cảnh chém giết hỗn loạn ấy đối với hắn chẳng khác nào một khúc nhạc hừng hực khí thế. Trong lồng ngực hắn, chiến ý sôi trào như ngọn lửa được nhóm lên, thanh kiếm bên hông cũng rung lên nhè nhẹ, vang những tiếng “tách tách” như đáp lại chủ nhân.

 

Tân Hòa Tuyết cảm nhận được luồng nhiệt cực nóng phả ra từ thân thể hắn, y nhấc hàng mi trắng mảnh:
“Ngài định làm gương cho Tisses sao?”

 

Ở đầu thuyền bên kia, Tisses đang được viên thư lại hướng dẫn cách nắm cung và lắp tên cho đúng.

 

Shamul bật cười khẽ, giọng mỉa mai:
“Một thằng nhóc chưa mọc đủ lông đủ cánh, học được đến đâu chứ?”

 

Rõ ràng hắn cực kỳ không hài lòng với việc Tisses suốt ngày chạy sang bên cung Meritt.

 

Nhưng mà.

 

Rồi Shamul quay lại nhìn Tân Hòa Tuyết.
“Con sư sử vua kia, bộ lông của nó chắc hẳn rất hợp để làm một tấm thảm trong cung của em. Nếu tôi chém được đầu nó mang về, em sẽ ban cho tôi phần thưởng gì đây?”

 

Tân Hòa Tuyết khoác áo choàng trắng muốt, dưới lớp mũ trùm chỉ có thể thấy được chiếc cằm thanh tú và đôi môi nhạt màu.

 

Shamul nhìn chằm chằm đôi môi ấy, miệng lưỡi hắn sớm đã khô khốc nhưng chờ mãi không nghe thấy hồi đáp. Hắn nói tiếp:
“Vậy thì… gọi tên tôi thêm một lần nữa đi.”

 

Ánh mắt Hồng Vương nặng nề.

 

Chỉ cần một tiếng gọi như hôm ấy, chỉ cần Tân Hòa Tuyết lại thốt ra “Shamul” bằng giọng dịu dàng kia, hắn liền có cớ để chiếm lấy đôi môi ấy, một cách danh chính ngôn thuận.
Shamul:
“Chờ đã, đừng di chuyển.”

 

Ý chiến đấu của hắn phừng phực. Lời vừa dứt, thân hình cường tráng của Shamul đột nhiên bật khỏi thuyền mặt trời, như một dải lụa trắng vút qua không trung, lao thẳng về phía bãi săn bên kia.

 

Sức lực tích góp từng ngày cuối cùng cũng có dịp tiêu hao.

 

……

 

Tân Hòa Tuyết khẽ khép lại áo choàng trắng, đứng bên mạn thuyền, bình thản dõi theo bóng hắn, tựa như đang nhìn một con chó săn hăng máu vừa sổng xích.

 

Từ phương xa, mây đen vần vũ kéo đến, che khuất ánh mặt trời vàng rực, trên cánh đồng cỏ lưa thưa, màu xanh trở nên đậm trầm.

 

Bỗng nhiên, bằng trực giác bén nhạy của loài mèo, Tân Hòa Tuyết liếc nhanh về phía khu rừng quả hải táng ở bờ bên kia, nơi ánh sáng phản chiếu từ mặt nước khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

 

Gần như cùng lúc, bản năng đã mách bảo y lựa chọn duy nhất có thể thoát hiểm. Tân Hòa Tuyết lập tức lao xuống sông!

 

Mũi tên vừa lướt qua, sượt nhẹ qua vạt áo y.

 

Bọt nước tung lên trắng xóa, âm thanh “tõm” vang dội, nước sông ào ạt cuộn trào.

 

Những cặp mắt từ bốn phương tám hướng đều nhìn về phía y.

 

Tiếng kinh hô vang lên từ trên thuyền, sư tử gầm bên bờ, cánh đồng vọng lại những tiếng hét hỗn loạn.

 

Dưới làn nước nặng nề và lạnh buốt, mọi thứ trở nên mơ hồ, chỉ còn tiếng ùng ục của dòng sông vọng rõ bên tai.

 

Tân Hòa Tuyết biết bơi, nhưng khi rơi xuống, dường như cơ thể y va phải vật gì đó khiến tứ chi tê rần, mất sức.

 

Từ trong mây dày, ánh mặt trời lại xuyên xuống, vàng chói.

 

RẦM!

 

Tân Hòa Tuyết có chút khó khăn khi mở mắt. Giữa khe hở hẹp, y nhìn thấy Shamul đang ra sức bơi về phía mình, từng nhịp mạnh mẽ khiến nước bắn tung tóe. Dưới ánh sáng và mặt sóng, gương mặt Shamul méo mó vì phẫn nộ, trông vô cùng dữ tợn.

 

Đừng nói là hắn cho rằng mình cố tình nhảy xuống nước để chạy trốn chứ?!

 

Tân Hòa Tuyết ùng ục phun ra vài ngụm nước.

 

……

 

Từng giọt nước rơi xuống nặng nề, lạnh lẽo, dính nhớp.

 

Chiếc áo choàng trắng giờ đã sũng nước, bết lại, dán chặt vào da thịt.

 

Tiếng bước chân của Shamul vang dồn dập qua hành lang cung điện, dồn nén cảm xúc phẫn nộ.
Giọt nước nhỏ xuống từ vạt áo, thấm vào tấm thảm mềm dưới chân. Shamul ôm y đi xuyên qua cung điện.

 

Tân Hòa Tuyết bị kéo mạnh từ thắt lưng, chiếc áo choàng trắng bị xé ra, cuộn lại, rơi phịch xuống đất, nhàu nát, ẩm ướt như một tờ cỏ gấu giấy bị vò nát.

 

Làn da trắng nõn, ươn ướt, lộ ra dưới không khí.

 

“Shamul!”

 

“Ngài bình tĩnh lại đi!”

 

“Tôi đã nói rồi, tôi không hề có ý định bỏ trốn!”

 

Shamul im lặng, không nói một lời, nơi khóe miệng khẽ run.

 

Tân Hòa Tuyết bị ném sang một bên giường, lồm cồm bò dậy trên tấm nệm lông.

 

Y lại bị túm lấy cổ chân kéo lại gần, Hồng Vương bẻ tấm lưng gầy mỏng của y, lật người y lại.

 

Nhân cơ hội đó, y đạp cho Shamul một cước: “Buông ra!”

 

Cơn phẫn nộ khiến vị thần sứ vốn trắng nhợt này cuối cùng cũng nhuốm chút sắc màu, không còn là một pho tượng thạch cao hoàn mỹ không tì vết, phảng phất như vừa đặt một chân xuống chốn nhân gian.

 

Gương mặt tựa ngọc phủ một lớp phấn hồng, hõm xương quai xanh vẫn còn đọng đầy bọt nước.

 

Ánh mắt Shamul chỉ dừng lại trên hai điểm trước ngực y trong thoáng chốc, rồi hắn hung hăng thúc gối đè lên giường.

 

Mảnh vải mỏng manh cuối cùng che đậy thân thể thần sứ bị người ta tiện tay vứt ra khỏi màn giường, nhẹ bẫng rơi xuống đất.

 

Tầm mắt của Shamul phảng phất như muốn hóa thành vật hữu hình, mang theo hơi nóng rẫy đâm thẳng vào g*** h** ch*n y.

 

Tân Hòa Tuyết tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng để tấn công đối phương: “Shamul!”

 

“d*ng ch*n ra.” Shamul trầm giọng nói.

 

Bàn tay Tân Hòa Tuyết đang che trước mắt, đến cả đầu ngón tay cũng ửng hồng, cuộn tròn lại.

 

Đầu gối y đang run rẩy khép lại thì một bàn tay chen vào giữa, mạnh mẽ tách ra....

 

Một chiếc bình bị nện thật mạnh vào người Shamul!

 

Vừa hay đập trúng trán hắn, máu tươi chảy ròng ròng.

 

Sát khí trong mắt Shamul bùng lên, hắn cúi người, bôi thứ thuốc mỡ lạnh lẽo dính nhớp lên má đùi trong của Tân Hòa Tuyết rồi hung tợn nói: “Náo loạn cái gì?! Bị thương mà không biết à?”

 

Quả thật, lúc rơi xuống nước y đã va phải thứ gì đó, một vệt máu bị nước làm cho nhòe đi uốn lượn chảy xuống g*** h** ch*n, miệng vết thương nằm ở trên đùi.

 

Tân Hòa Tuyết khựng lại: “Tôi tưởng ngài…”

 

Y còn tưởng rằng mình chỉ còn cách điểm cuối của việc bị cưỡng h**p đúng một bước chân thôi sao?

 

Máu trên trán đã chảy đến tận cằm, Shamul lúc này mới hoàn hồn: “Em dùng cái gì đập tôi?”

 

Cách đó không xa trên mặt đất là hũ thuốc mỡ mà thị nữ đã dâng cho Tân Hòa Tuyết lúc trước.

 

Hũ thuốc mỡ có thể tránh bị thương khi h**n **.

 

Yết hầu của Shamul trượt lên trượt xuống.

 

Hắn lại nhìn về phía Tân Hòa Tuyết, đôi mắt sáng như đuốc.

 

Thần sứ nằm giữa tấm thảm lụa đỏ kim ngọc, th*n th* tr*ng n*n phơi bày, tựa như một đóa hoa diễm lệ bị người ta cưỡng ép tách ra.

 

P/s: Lời của editor
Bận quá mn ơi, tui vừa thực tập tại doanh nghiệp xong, sắp tốt nghiệp rùi, phải làm khóa luận với bảo vệ khóa luận nữa nên bận vô cùng.

Bình Luận (0)
Comment