Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 167

Cung điện lúc này tựa như một bãi chiến trường hỗn độn sau một cơn tranh cãi điên cuồng. Quần áo ướt sũng, nhàu nhĩ vứt ngổn ngang trên thảm, nhặt lên vẫn còn thấy những đường chỉ tinh xảo bị xé rách, đứt tơi tả. Bình lọ vỡ vụn, dầu thơm loang lổ khắp nơi.

 

Những cung nữ phụ trách dọn dẹp lặng lẽ làm việc, không ai dám cất tiếng. Họ thu gom mọi thứ, thay hết thảm trải và chăn đệm, rồi mang nước đến rửa sạch sàn. Không một ai dám ngẩng đầu, càng không dám lắng nghe âm thanh vọng ra từ bể tắm trong điện.

 

Kỳ thực, mọi chuyện không hề điên cuồng và hoang dại như người ngoài tưởng tượng.

 

Giữa họ chẳng có gì xảy ra cả.

 

Tân Hòa Tuyết uể oải tựa lưng vào thành bể tắm bằng đá cẩm thạch. Người hầu đã sớm đun sẵn nước ấm, qua ống dẫn ngọc thạch chảy ào ào vào bể, hơi nóng phủ mờ.

 

Shamul có vẻ tức giận đến nỗi hít thở dồn dập, vừa bị hắn ném mạnh, lại dường như đang nghĩ ngợi điều gì đó.

 

“Em bị thương, bổn vương sẽ không động đến em.”

 

Shamul trừng mắt, ánh nhìn hung tợn như thể sắp cắn một nhát.

 

Bình thường hắn không tự xưng như vậy, Tân Hòa Tuyết thầm nghĩ, chẳng biết hắn đang bày trò giận dỗi kiểu gì.

 

Cuối cùng, Shamul dùng tấm thảm quấn chặt lấy người y, bế bổng lên, đi thẳng vào gian trong của cung điện nơi đặt bể tắm. Hắn thả Tân Hòa Tuyết xuống nước, như thể đối đãi với một món đồ quý giá cần được ngâm rửa cho sạch sẽ.

 

Tân Hòa Tuyết ngồi trong làn nước nóng, nhìn hắn qua làn hơi nước mịt mờ, sóng nước gợn lên rồi lặng xuống.

 

Không ngờ, đến cả Hồng Vương cũng có nguyên tắc riêng của hắn sao?

 

“Lần này đừng chạy loạn nữa. Bệnh nặng ra thì chỉ có em khổ thôi.”

 

Nói dứt câu, Shamul quay người rời đi.

 

Không lâu sau, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên nền đá phía sau.

 

Tân Hòa Tuyết nhắm mắt dưỡng thần, giả vờ không nghe thấy.

 

Rầm!

 

Người đến rõ ràng tâm tình không yên, cố ý gây tiếng động để khiến y chú ý. Tiếng nước tung lên dữ dội lên người y, bọt sóng cuồn cuộn.

 

Chưa kịp phản ứng, Tân Hòa Tuyết đã bị ép sát vào thành bể, hai cánh tay rắn chắc chặn hai bên, tạo thành một “lồng giam” vây chặt y ở giữa.

 

Cơ thể Shamul tỏa ra hơi nóng khác thường, lẫn chút lạnh giá, nhưng rất nhanh bị nước ấm xua tan.

 

Thì ra hắn vừa từ bể nước lạnh đến?

 

Tân Hòa Tuyết kinh ngạc nhướng đuôi mày, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn lại vị Hồng Vương này.

 

Y vẫn tưởng người đàn ông ấy chỉ biết hành động bằng bản năng.

 

Làn nước ấm tràn qua, lòng bàn tay tinh tế của y khẽ đặt lên ngực Shamul.

 

Tân Hòa Tuyết chậm rãi nói:
“Ngài lại gần quá.”

 

Shamul chẳng buồn giấu đi ánh nhìn của mình. Mắt hắn quét qua từng đường cong, từng tấc da thịt trên người y.

 

Tựa như con thú đực phô trương sức mạnh trước khi giành lấy bạn đời, khí thế mãnh liệt của hormone giống đực của hắn lan ra khắp không gian, chiếm trọn hơi thở trong góc nhỏ của bể tắm.

 

Shamul vốn muốn quay lại để lấy lọ thuốc mỡ kia, nhưng lòng ghen tuông lại trào dâng, khiến hắn không kiềm được mà quay trở lại.

 

“Ankail của tôi, em vì sao lại tự giác chuẩn bị sẵn thứ như thế?”

 

Chẳng lẽ Lahotep vẫn luôn buông thả, cùng vị thần sứ ấy h**n ** không kiêng nể gì sao?

 

Lòng ghen thiêu đốt tâm can hắn!

 

Shamul giống như dã thú mất đi lý trí, hắn gầm gừ, từng chữ rít ra qua kẽ răng.

 

“Nam nhân kia… mỗi ngày làm em mấy lần?”

 

Chát!

 

Âm thanh vang vọng còn dữ dội hơn trước.

 

Tân Hòa Tuyết chậm rãi nâng mắt, ánh nhìn lạnh lùng, vẻ mặt trang nghiêm, uy nghi không thể xâm phạm.

 

“Muốn giết, muốn chém thì tùy ngài, nhưng dù ngài là quân vương, cũng không được phép dùng lời lẽ làm nhục tôi.”

 

Shamul khựng lại, nửa bên mặt như tê dại nhưng chẳng còn cảm thấy đau đớn gì nữa.

 

Trong mắt hắn, sắc tím càng lúc càng đậm, như cơn bão dữ cuồn cuộn nơi tận thế. Ánh nhìn ấy gần như đã thoát khỏi dáng vẻ của con người, mà hóa thành một loại bản năng hoang dại, tràn đầy thú tính.

 

“Làm nhục?”

 

Trực giác Tân Hòa Tuyết lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, muốn lùi lại tránh đi, nhưng đã bỏ lỡ thời khắc tốt nhất để thoát thân.

 

Shamul lao xuống nước, bàn tay hắn như gọng kìm sắt, không sao vùng ra được. Hắn nhấc hai chân Tân Hòa Tuyết đặt lên vai mình, ép buộc nâng lên cao.

 

Một cú h* th*n mạnh mẽ đâm sâu vào giữa đùi.

 

“…… Ô!”

 

Tân Hòa Tuyết bất chợt ngửa người về sau, mái tóc bạc ướt sũng vẽ thành một đường cong mảnh như sóng nước.

 

So với người dân vùng sông Nin, thân thể y có vẻ yếu mềm, làn da trắng nhợt, song đôi chân dài lại không hề gầy gò, phần đùi căng tròn, mang đường cong đầy đặn mê hoặc.

 

Hai bên đùi áp sát khuôn mặt Shamul, chân bị kéo căng đến mức không thể khép lại.

 

Nói cho cùng, dù thân thể này đã quen chịu đựng, vẫn không thể chống lại được sức k*ch th*ch mãnh liệt ấy.

 

Như thể con cá bạc bị vứt lên cạn, cướp mất dưỡng khí, ngực của Tân Hòa Tuyết phập phồng dồn dập.

 

Shamul chỉ chăm chú vào một chỗ mà phun ra nuốt vào, cắn l**m, khiến cổ họng hắn thắt lại.

 

"Chờ đã, từ từ thôi...!" - Tân Hòa Tuyết kêu lên, tay giật giật mái tóc vàng của đối phương, nhưng động tác đó lại khiến con sư tử càng thêm hưng phấn.

 

Chỉ sau vài lần nuốt sâu hơn, cơ thể y ngồi trên vai Shamul bắt đầu run rẩy một cách vô thức, không kiểm soát được. Đôi mắt như sương mù đảo về phía trước, thậm chí môi cũng méo mó không thốt nên lời, trông vừa khổ sở lại vừa đầy kh*** c*m.

 

Trong khoảnh khắc đó, Tân Hòa Tuyết không thể phát ra một tí âm thanh nào.

 

Shamul cảm thấy da đầu tê rần, bàn tay đang nắm chặt đột nhiên buông lơi.

 

Hắn thả Tân Hòa Tuyết xuống, gương mặt vị thần sứ kia rối bời, nước thấm đẫm khắp mặt.

 

Shamul đem thứ còn sót lại trên môi và răng nuốt vào cổ họng, bàn tay chạm đến những sợi tóc ướt mềm trên gò má Tân Hòa Tuyết.

 

Giọng hắn khàn khàn:
“Ankail của tôi. Đây mới là sự làm nhục thật sự.”

 

Mọi dây thần kinh của Tân Hòa Tuyết đều run rẩy trong sự sảng khoái, y yếu ớt đến mức chẳng thể nhấc nổi ngón tay, chỉ biết mặc cho Shamul dìu đỡ, ngả đầu lên vai Hồng Vương.

 

Shamul, như kẻ đang hủy đi bức tượng thần bằng băng tuyết, khiến vị thần trẻ tuổi kia chỉ có thể run rẩy, yếu ớt nép vào lòng mình như cánh chim non giữa cơn mưa lớn.

 

Những giọt nước rơi lộp độp xuống nền đá, tựa mưa sợi mành rơi rớt. Shamul ôm chặt lấy thân thể ấy, bước ra khỏi hồ tắm.

 

Thân thể của Ankail của hắn trắng muốt như ngọc trai, ánh lên vẻ thánh khiết của người gặp nạn.

 

Shamul lau khô cơ thể y, hắn đi qua dãy hành lang nơi các người hầu đã sớm đứng chờ.

 

Trong một ngày ngắn ngủi, sau khi trải qua chuyện rơi xuống nước và mọi việc vừa rồi, Tân Hòa Tuyết đã mệt mỏi đến rã rời.

 

Y nằm ngửa trên chiếc giường trải thảm lông dê mềm mịn, hương nắng ấm dìu dịu tỏa ra, khiến người ta chỉ muốn chìm vào giấc ngủ.

 

Giữa lúc mơ màng, hai chân y bỗng bị kéo ra, Tân Hòa Tuyết cảnh giác hỏi:
“Làm gì vậy?”

 

Shamul cười lạnh một tiếng:
“Bôi thuốc.”

 

Ngữ điệu kia cứng cỏi đến mức, nếu không biết chuyện, còn tưởng hắn sắp cưỡng h**p y.

 

Lớp thuốc mỡ lạnh lẽo lại một lần nữa được bôi lên miệng vết thương.

 

Mọi việc xong xuôi, Shamul mới trèo lên giường, cánh tay dài vươn ra, ép Tân Hòa Tuyết tựa đầu lên khuỷu tay mình.

 

Một hơi thở nặng nề phả ra, trộn lẫn buồn bực.

 

“... Chỉ có một lần thôi.”

 

Giọng nói y nhẹ đến mức, chỉ cần lơ đễnh là sẽ bỏ lỡ mất.

 

May mà Shamul nghe rõ được câu trả lời ấy.

 

À, dĩ nhiên hắn đã biết vị thần sứ này chỉ từng cùng Lahotep ân ái một lần duy nhất.

 

Shamul nghiêng đầu, nhìn Tân Hòa Tuyết đang khép mắt. Giọng hắn mang theo chút đắc ý:

 

“Tôi đã sớm đoán được rồi.”

 

Tân Hòa Tuyết gần như sắp chìm vào giấc ngủ, chỉ mơ hồ nghe thấy mấy lời ấy, y nhíu mày.

 

Đã sớm đoán được? Thế thì còn hỏi làm gì?

 

Thì ra, tất cả chỉ là trò đùa của kẻ muốn thỏa mãn d*c v*ng.

 

Shamul ghé sát vào tai y.
“Lahotep từng l**m cho em chưa? Không có à? Loại người như hắn, cao ngạo, khô khan, lại chẳng biết thú vị là gì…”

 

Thấy Tân Hòa Tuyết không để ý tới hắn, hắn lại cố tình áp sát thêm.
“Tôi l**m cho em có khiến em thoải mái không?”

 

Nếu lúc ấy Tân Hòa Tuyết thực sự có tai mèo, hẳn chúng đã cụp xuống kín mít.

 

Y bực mình, đưa tay đẩy mạnh đầu Shamul ra.

 

Giây phút cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, Tân Hòa Tuyết nghe thấy một câu nói trầm thấp bên tai:

 

“Ankail… hãy ở lại bên tôi.”

 

........

 

Giấc ngủ này của Tân Hòa Tuyết thật sâu.
Nhưng giữa cơn mê mông lung, Tân Hòa Tuyết vẫn giữ lại một chút ý thức, mơ hồ lắng nghe thế giới bên ngoài.

 

Có tiếng người bên ngoài điện xin vào, khom mình bẩm báo với Shamul, nói rằng đã bắt được kẻ bắn tên khi trước.

 

Giữa những câu rời rạc, y chỉ nghe được vài từ:

 

“Đồng lõa… trốn thoát… người Assyria…”

 

Chỉ mấy chữ ấy thôi, nhưng cũng đủ rồi.

 

Sau đó, mọi thứ chìm vào yên tĩnh. Y lại thiếp đi, rơi sâu hơn vào mộng đẹp.

 

Khi tỉnh dậy, y cảm thấy xe đang lắc lư, dường như mình đang được chở đi đâu đó.

 

Khi y tỉnh lại, xe cũng dừng lại.

 

Tân Hòa Tuyết không hành động thiếu suy nghĩ, y chỉ khẽ mở mắt nhìn qua lớp màn mỏng, thấy bên ngoài có hai bóng người đang nói chuyện.

 

“Người Assyria phái mật thám đến sao? Định phát binh à?”

 

Đó là giọng Shamul.

 

Giọng nữ đáp lại, có chút quen tai:
“Không đâu. Theo ta biết, quốc vương Assyria hiện giờ đa nghi và thận trọng, chưa thể hành động nhanh như vậy. Có lẽ chỉ là dò xét.”

 

Shamul im lặng một lát.

 

Giọng nữ lại cất lên:
“Ngươi trông có vẻ không ổn. Không còn dùng hương vong ưu nữa à? Mẫu thân ngươi cũng vì dừng thuốc mà chết đấy. Xem ra ngươi chẳng rút được bài học nào.”

 

Shamul lạnh lùng đáp:
“Ngươi chỉ là nô tỳ mà mẫu thân ta mua về khi còn tị nạn ở Ai Cập. Không có tư cách dùng giọng điệu trưởng bối nói chuyện với ta. Tự biết thân phận của mình đi, Tabitha.”

 

Mười mấy năm đã trôi qua. Vị nữ Pharaoh năm ấy đã qua đời, con trai nàng lên ngôi còn Tabitha, dung nhan vẫn chẳng đổi thay.

 

Bị khơi lại vết thương cũ, lại thêm mũi dao mỉa mai đâm vào, Tabitha mỉa mai đáp lại:
“Có lẽ ngươi đã mê muội rồi. Muốn từ bỏ hương vong ưu sao? Chỉ vì muốn nằm chung giường với y đến tận bình minh? Ta nói cho ngươi biết, sớm muộn ngươi cũng sẽ phát điên thôi.”

 

Shamul vốn chẳng phải người có tính tình tốt mà chịu đựng châm chọc nhưng lần này lại lặng thinh.

 

Bởi từng lời của nàng, đều chạm đúng nỗi lo trong lòng hắn.

 

Tabitha tiếp lời:
“Lô cỏ vong ưu quý nhất kỳ này còn đủ dùng chứ? Vẫn tiếp tục buôn với người Assyria sao?”

 

Shamul đáp:
“Đó không phải chuyện ngươi nên bận tâm. Đừng quên, giờ ngươi chỉ là người giữ lăng cho Pharaoh tiền nhiệm mà thôi.”

 

Tabitha:
“Vậy hôm nay ngươi đến đây để làm gì?”

 

Gió thổi qua bên trong điện, mang theo tiếng sột soạt.

 

Tân Hòa Tuyết lại khép mắt, giả vờ ngủ.
Chỉ đến khi Shamul vén màn xe, bế y ra ngoài, y mới khẽ động đậy, giả vờ vừa tỉnh dậy.

 

Ra khỏi xe, y mới thấy nơi đây tối tăm lạ thường, một không gian tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, tựa như một hầm mộ khổng lồ được khoét sâu trong lòng đất.

 

Từ mặt đất vươn lên những cột đá đồ sộ, chạm khắc đầy hình tượng thần thoại. Trên mỗi cột đều quấn lấy một con rắn khổng lồ, đường nét sống động như thật, thân mình uốn lượn quanh trụ, đầu rắn hướng xuống, miệng mở rộng, nhe ra những chiếc răng nanh sáng lạnh, như đang chực cắn vào bất cứ ai dám bước vào.

 

Chính giữa là một hồ nước rộng. Trên cao, dòng thác trắng đổ xuống, bọt nước văng khắp nơi.

 

Bóng đêm đã buông xuống. Từ trên cao nhìn về phía thác nước, chỉ thấy bầu trời rực rỡ đầy sao.

 

Bên trong thác nước là pho tượng khổng lồ của nữ thần *S*S, giữa làn khí lạnh lẽo bốc lên, hơi nước như mưa, như sương, giăng mờ khắp mặt hồ. Dưới ánh đêm, nơi này chỉ khiến người ta cảm thấy rét buốt đến thấu xương.

 

Ngọn nến đỏ thẫm bập bùng sáng, ánh lửa lung linh mà u tịch.

 

Khung cảnh này không giống một thánh địa linh thiêng, mà tựa như tế đàn của kẻ dị giáo.

 

Tabitha — nữ nô tự xưng đến từ Assyria, là người mà Tân Hòa Tuyết từng gặp ở Thượng Ai Cập.

 

Lúc y nhìn về phía nàng, Tabitha giơ ngón tay chấm nhẹ lên đôi môi đỏ mọng, rồi khẽ chớp mắt với y.

 

Shamul lạnh lùng nói:
“Nếu ngươi còn dám nhìn em ấy thêm một cái, ta sẽ cắt bỏ ngươi khỏi danh sách tế lễ này.”

 

Hắn mạnh mẽ kéo Tân Hòa Tuyết ôm vào lòng, thái độ đầy chiếm hữu.

 

Tabitha:
“Ngươi quả là một đứa con ngoan.”

 

Shamul nắm chặt tay Tân Hòa Tuyết, dẫn y đi dọc theo hành lang dài, hướng vào trung tâm hồ nước.

 

Họ gần như đứng ngay phía trước thác nước chính.

 

Nơi ấy có một tế đàn bằng đá, trên mặt khắc đầy những hoa văn kỳ dị.

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu, ngắm pho tượng nữ thần *S*S giữa thác nước, chợt nhận ra hình tượng này khác hẳn với những gì y từng thấy, cả khuôn mặt lẫn y phục đều mang chút khác biệt.

 

Các Pharaoh Ai Cập luôn tuyên bố mình là hóa thân của thần linh, để củng cố quyền lực và địa vị tối cao của bản thân.

 

Kết hợp với những gì từng nghe được, Tân Hòa Tuyết dễ dàng đoán ra: pho tượng này là sự hòa trộn giữa dung mạo của vị Pharaoh đời trước của Hạ Ai Cập và hình tượng nữ thần *S*S.

 

Shamul nhướng mày, nở nụ cười mờ ám:
“Không hỏi xem tôi đưa em đến đây làm gì sao?”

 

Tân Hòa Tuyết thản nhiên liếc hắn một cái:
“Bệ hạ sẽ không giết tôi.”

 

Thấy y hờ hững như vậy, Shamul chẳng những không tức giận. Hắn muốn nói gì đó khó nghe nhưng vì còn người khác ở đây, nên chỉ nuốt lời vào cổ họng.

 

Shamul vốn không thích để người khác nhìn thấy mình biểu lộ cảm xúc yêu thích đối với ai.

 

Hắn cầm lấy cây bút làm từ cỏ lau, chấm mực rồi viết tên mình lên mặt tế đàn. Sau đó, hắn đưa bút cho Tân Hòa Tuyết, ánh mắt sáng rực như đuốc, nhìn y không rời:
“Tôi muốn tên em được viết bên cạnh tên tôi.”

 

Tân Hòa Tuyết cúi đầu nhận lấy, hàng mi dài khẽ rũ, viết xuống.

 

Y đại khái đoán được Shamul định làm gì, một nghi lễ thề nguyền chăng?

 

Bàn tay phải bị Shamul nắm lấy, liền cảm thấy một cơn tê ngứa lan ra. Một cây kim nhỏ chích vào lòng bàn tay, khiến hai giọt máu nhỏ xuống, thấm lên tế đàn đá.

 

Sau đó, Shamul không nói một lời, thu kim lại. Ánh kim lóe lên, hắn rạch một đường lên chính bàn tay mình.

 

Vết cắt không sâu, nhưng máu tuôn ra đủ để lan dọc theo những hoa văn khắc trên đá, uốn lượn kết nối với các hình tượng và ký tự cổ xưa.

 

Máu đỏ dần loang khắp mặt tế đàn. Khi dòng máu chảy tới đỉnh cuối cùng, mặt đất rung lên dữ dội, nước hồ cũng chấn động theo!

 

Bốn cột đá quanh tế đàn đồng loạt rơi xuống màn sa tế lễ.

 

Shamul khẽ quấn vải quanh vết thương nơi tay, rồi cúi đầu, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết. Vòng tay hắn ôm siết, kiên cố như đá tảng.

 

Lời thề của hắn vang vọng trong ngôi đền trống trải:

 

“Chỉ khi sông Nin cạn dòng, mặt trời diệt tận, mới có thể so sánh được với tình yêu tôi dành cho em”

 

“Dù thời gian có kết thúc, dù kiếp sau có đến, em vẫn không thể thoát khỏi tôi.”

 

“Vĩnh sinh vĩnh thế.”

 

Shamul thân mật siết chặt Tân Hòa Tuyết vào lòng, thân thể họ gần gũi đến mức giữa hai người chẳng thể chen nổi một tờ giấy mỏng.

 

Tân Hòa Tuyết hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua vai Shamul, nhìn về phía tế đàn.

 

Chỉ là…

 

Nếu y đã viết tên mình là “Nefer Iah” thì sao?

 

_________

 

Tác giả có lời muốn nói:
Chà, mèo nhỏ gian xảo.

Bình Luận (0)
Comment