Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 173

Dù pharaoh được xưng tụng là thần linh giáng thế, nhưng dù là thần đi nữa, cũng không thể khiến đàn ông mang thai được.

 

Cả hai đều hiểu rõ điều đó, chỉ là Shamul bị lời nói của Tân Hòa Tuyết k*ch th*ch nên hưng phấn quá độ.

 

Chỉ sau một hai lần, Tân Hòa Tuyết đã mệt đến mức ngón tay cũng không nhấc nổi.

 

Thực tế, ai cũng thấy rõ thể chất của y so với Shamul có sự chênh lệch khá lớn, nhưng nhận thức trên lý thuyết và trải nghiệm thực tế lại khác nhau hoàn toàn.

 

Chỉ khi đích thân trải nghiệm mới biết, một lần của Shamul đã đủ khiến Tân Hòa Tuyết l*n đ*nh ba lần.

 

Vì sao... lại chậm như vậy...

 

Toàn thân Tân Hòa Tuyết ướt đẫm mồ hôi, nằm ngửa, chỉ cảm thấy những bức bích họa trên trần cung điện như trời đất đảo lộn, những hoa văn dát vàng từ trên cao bay xuống, lơ lửng trôi trong không khí.

 

Cơ bụng hơi mỏng của y bỗng nhiên co rút lại, thúc giục: "Mau, nhanh lên."

 

Shamul tiến lên, nhìn sâu vào đôi mắt Ankail của hắn, khiến hai chân Tân Hòa Tuyết treo trên khuỷu tay hắn, vòng eo mềm mại uốn cong.

 

Thì ra thần sứ không chỉ có tâm địa mềm mại, mà ngay cả thân thể cũng...

 

Shamul cúi đầu, tay dò xuống bụng dưới của đối phương, rồi lại trượt xuống thấp hơn, không chút khách sáo nắm lấy. Lại nhìn vào mắt Tân Hòa Tuyết, hắn th* d*c khàn khàn: "Chờ tôi cùng bắn."

 

Nói xong, Shamul im lặng làm việc mấy chục hiệp, bỗng nhiên ôm chặt lấy đối phương, thân mật khăng khít.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ rên một tiếng, chỉ cảm thấy trước mắt trần nhà như bị pháo hoa trắng xóa nổ tung, dòng nhiệt trào dâng xuống phía dưới, hòa cùng một dòng nước lũ đang chảy xiết.

 

Đến khi Shamul rút ra, eo y vẫn còn run rẩy, phảng phất như cành hoa nhài sau cơn bão táp mùa hè.

 

Đầu óc mơ màng, Tân Hòa Tuyết lờ mờ nghe thấy Shamul gọi nước.

 

Y theo bản năng che bụng mình lại.

 

Cảm giác no căng vẫn chưa tan hết, nước rõ ràng vẫn từng đợt từng đợt chảy ra ngoài.

 

Thật là... rối tinh rối mù.

 

Tân Hòa Tuyết khép hờ mắt, cơn buồn ngủ vừa kéo đến, Shamul đã tiến sát lại, khoảng cách gần đến mức mũi sắp chạm vào đùi y, hơi thở phả vào nơi kín đáo, Tân Hòa Tuyết muốn đá hắn một cái, nhưng nghĩ lại thấy quá tốn sức, đành miễn cưỡng không so đo với đối phương.

 

Shamul: "Thật đáng thương."

 

Tân Hòa Tuyết hừ nhẹ một tiếng từ trong mũi, "Hả?"

 

Shamul nhìn chằm chằm, thấp giọng nói: "Tôi đang nói đứa con của chúng ta, bị sảy mất."

 

"...?"

 

Đầu mèo nhỏ chậm chạp xoay hai vòng, mới phản ứng lại Shamul chỉ "đứa con" và "sảy mất" là có ý gì.

 

Dây dưa không xong?

 

Hắn dùng cái đầu nào để nghĩ ra cái cách so sánh này vậy?

 

"Cút...!"

 

Tên b**n th**.

 

Tân Hòa Tuyết không muốn mắng hắn, dùng đuôi cũng biết, điều đó chỉ khiến Shamul càng thêm khoái trá.

 

Từ từ, cái đuôi?

 

Cái đuôi trắng muốt xõa tung trước mắt y không tự chủ được mà vẫy vẫy.

 

Thì ra...

 

Thoải mái quá mức cũng sẽ mọc ra đuôi...

 

Tân Hòa Tuyết chậm chạp nghĩ, không chống lại được cơn buồn ngủ, khép hai mắt lại.

 

......

 

【Giá trị ngược tâm của Lahotep +30】

 

Tân Hòa Tuyết mơ hồ nhớ rằng tối qua mình từng nghe thấy thông báo này. Để loại trừ khả năng đó chỉ là ảo giác do đầu óc khi ấy mụ mị, sau khi tỉnh dậy, y lại hỏi K một lần nữa để xác nhận.

 

【Giá trị ngược tâm hiện tại của Lahotep 60】

 

Phần lớn con số này vốn tăng chậm rãi từ khi họ còn ở Thượng Ai Cập. Ở một nơi nào đó mà Tân Hòa Tuyết không để ý, dường như Lahotep đã từng vì ghen tị mà dấy lên chút dao động cảm xúc.

 

Nhưng tối qua, vì cớ gì mà bỗng nhiên lại tăng vọt thêm ba mươi điểm?

 

Suy nghĩ hồi lâu, Tân Hòa Tuyết vẫn không sao tìm được đáp án.

 

Ở Thượng Ai Cập, y đâu có giăng ra cái bẫy nào để tăng giá trị ngược tâm. Hơn nữa, khi Hoven dẫn quân Hạ Ai Cập bất ngờ tấn công, mạnh mẽ bắt y đi, bản thân Tân Hòa Tuyết còn chưa kịp phản ứng gì, người đã bị nhấc bổng lên vai đối phương, nào có cơ hội chuẩn bị hay sắp đặt điều gì.

 

Chỉ số thông báo từ K vốn luôn cập nhật theo thời gian thực, vì thế chắc chắn là trong đêm qua, Lahotep và đã xảy ra chuyện gì đó có liên quan đến y.

 

Shamul nhìn y chằm chằm, đôi mắt không chớp, thần sắc trầm lặng như một khối đá vọng thê bất động.

 

Ánh nhìn nóng bỏng ấy gần như có thể ngưng tụ thành một chùm sáng. Tân Hòa Tuyết muốn làm ngơ cũng không nổi.

 

Thấy y nhìn lại, Shamul như vừa hoàn hồn, nhẹ giọng hỏi:
“Không ăn gì à?”

 

Tân Hòa Tuyết đáp:
“…… Cũng tạm.”

 

Trên bàn là cháo tiểu mạch cùng đủ loại món ăn phụ, đều do Shamul căn dặn chuẩn bị thêm dưỡng chất, sợ y không ăn được.

 

Tối qua, có lẽ sau khi y ngủ say, Shamul đã kịp lau sạch những dấu vết thuốc. Ngoài cơn đau lưng ra, Tân Hòa Tuyết thật ra không còn khó chịu gì khác.

 

Nhưng chỉ riêng điểm này thôi, cũng đủ khiến y khó chịu nổi.

 

Y khẽ dịch người, điều chỉnh lại chiếc gối lót lưng bằng lông vũ mà thị nữ đã đặt sẵn trên ghế trước bữa ăn.

 

Shamul lại nhẹ nhàng ôm y đặt lên đùi mình.

 

Không biết có phải ảo giác hay không, Tân Hòa Tuyết cảm thấy Shamul dường như có một động tác rất nhỏ, lén lút s* s**ng mông y.

 

Hành động ấy chẳng khác nào vuốt râu hùm.

 

Tân Hòa Tuyết nắm chặt cổ tay hắn, cảnh cáo:
“…… Đừng có động tay động chân.”

 

“Chỉ là vô tình thôi mà.”

 

Toàn thân Shamul tràn ngập vẻ hân hoan, thậm chí không còn cố nói lời hoa mỹ lấy lòng, chỉ yên lặng gắp thức ăn đưa đến bên môi Tân Hòa Tuyết.

 

Tân Hòa Tuyết cảm thấy hắn có gì đó thật lạ lùng.

 

……

 

Tuy rằng lúc đó tình huống quả thật khó coi, nhưng cuối cùng Shamul vẫn không giết Tabitha. Hắn chỉ giam nàng lại, ra lệnh rằng từ nay về sau, Tabitha phải vĩnh viễn trông giữ ngôi đền của nữ thần *S*S.

 

Tất nhiên, xét cho cùng, Tabitha đã từng tự mình bắt cóc Ankail của pharaoh, vị thần sứ của hai vùng đất. Việc được xử nhẹ như thế là nhờ hai điều kiện. Thứ nhất, Tân Hòa Tuyết không chịu tổn thương thực thể nào đáng kể. Thứ hai, mẫu thân Shamul từng dặn dò hắn rằng, bất kể sau này Tabitha có làm gì, hy vọng Shamul hãy tha cho nàng một mạng.

 

Một lời dặn tương đương với kim bài miễn tử.

 

Chuyện này, Tabitha trước đây hoàn toàn không hay biết, mãi đến hôm nay mới nghe chính miệng Shamul nói ra.

 

Còn nàng phản ứng ra sao, Tân Hòa Tuyết không rõ, bởi lần này y không vào trong đền mà ngồi đợi trong xe bên ngoài.

 

Khi Shamul bước ra, Tân Hòa Tuyết vừa chợp mắt nghỉ ngơi liền mở bừng ra, mơ hồ nghe thấy từ hành lang dẫn sâu vào trong đền vọng ra tiếng nức nở nghẹn ngào, ai oán khôn nguôi.

 

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Tân Hòa Tuyết nhìn về phía Shamul.

 

Shamul chẳng nói gì, chỉ ôm lấy y.
“Tôi nhớ em. Tôi yêu em.”

 

Quá là... dính người.

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn ra ngoài, phát hiện Shamul thật ra chỉ mới rời đi chưa đến mười phút. Ấy vậy mà vị Hồng Vương này, ngoài dự liệu lại đa sầu đa cảm đến thế.

 

Cách hắn bày tỏ tình yêu chẳng khác gì việc hắn thích v**t v* bàn tay của Tân Hòa Tuyết, thẳng thắn, chẳng kiêng dè, càng không biết vòng vo.

 

Rèm xe khẽ buông xuống, Shamul không chút chần chừ đưa tay giữ lấy gáy y, cúi đầu trao cho một nụ hôn nóng bỏng khiến người ta khó lòng chống đỡ.

 

Tân Hòa Tuyết cố gắng đẩy ra nhưng không được, đầu lưỡi vừa định chống đỡ đã bị Shamul hiểu nhầm là đáp lại. Môi lưỡi hai người quấn lấy nhau, như hai nhánh sông Nin xanh trắng hòa vào nhau, triền miên, si mê, giao hòa đến chẳng phân nổi ai là ai. Cảm giác tê dại như thác nước vỡ tung, men theo xương sống cuộn trào, ẩm ướt và mãnh liệt chảy khắp cơ thể.

 

Đến khi Shamul buông ra, đôi môi Tân Hòa Tuyết đã đỏ tươi như máu, cổ mảnh thấm mồ hôi, làn da sáng lên như men sứ vừa được nước rửa qua.

 

Shamul khẽ đặt một nụ hôn lên hàng mi trắng như tuyết của y, mỉm cười nói:
“Tôi thật may mắn.”

 

Mãi đến chạng vạng, khi Tân Hòa Tuyết nhàn nhã trong sân đình bẻ vụn bánh mì cho chim sẻ ăn, mới nghe Shamul chậm rãi kể ra nguyên nhân.

 

“Tabitha… luôn yêu mẹ tôi, nhưng nàng chưa bao giờ nói ra.” Giọng Shamul nhàn nhạt, không buồn không vui. “Giờ đây nàng chưa chắc còn muốn báo thù Assyria nữa, vì nàng hiểu rõ thời đại của thế hệ trước đã qua rồi.”

 

“Ngày đó, khi Tabitha bắt cóc em, cố ý chọc giận tôi, buộc tôi phát điên, chỉ là để chứng minh nàng đúng.”

 

Shamul thả vài mẩu bánh mì xuống. Con chim sẻ nhỏ vốn đang mổ ăn vui vẻ trong tay Tân Hòa Tuyết, đột nhiên bị hắn chộp lấy.

 

“Pi, pi pi!”

 

Chim nhỏ giãy giụa kêu thảm thiết.

 

Shamul nói:
“Nàng ghen ghét tôi. Nàng muốn chứng minh rằng tôi là một kẻ điên khiến người khác sợ hãi, không xứng được yêu.”

 

Nếu khi ấy Tân Hòa Tuyết bộc lộ sợ hãi, phản cảm hay lúng túng, thì chẳng khác nào vô tình chứng thực cho Tabitha, việc nàng vì sợ hãi mà không dám thổ lộ tình cảm là đúng đắn. Nàng sẽ tin rằng, mình đã làm điều chính xác, không cần thấy hối hận hay tiếc nuối.

 

Shamul nhìn con chim nhỏ trong tay, bỗng khẽ mở ra. Con chim thoát khỏi tay hắn, khẽ rung đôi cánh rồi bay đi, bình an vô sự.

 

Thấy chưa, hắn cũng đã học được đôi chút lòng nhân hậu từ người thần sứ ấy.

 

Shamul cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mái tóc Tân Hòa Tuyết.
“Cho nên tôi mới nói, tôi thật may mắn.”

 

Trong đời này của hắn, sẽ không xuất hiện một người như y nữa.

 

Bởi vậy, hắn đã hạ quyết tâm, vì tương lai chung của hai người, mà thay đổi.

 

Tân Hòa Tuyết giơ tay, khẽ vuốt mái tóc vàng của Shamul, dịu giọng hỏi:
“Hửm? Nói đi.”

 

“Tôi đã hạ lệnh cấm gieo trồng cỏ vong ưu.” Trong mắt Shamul thoáng ánh lên u buồn nhưng kiên định. “Sau khi số cỏ vong ưu của mùa này được tinh chế thành mẻ hương cuối cùng, tôi sẽ phá hủy toàn bộ, cả số hương còn lưu trong kho cũng vậy.”

 

Quyết định này, chẳng khác nào đánh cược bằng chính mạng sống của mình.

 

“Nếu em có thể tha thứ, chấp nhận và tin tưởng tôi…” Ánh mắt Shamul phản chiếu hình bóng Tân Hòa Tuyết, “vậy tôi cũng sẽ có đủ dũng khí để chấm dứt bóng tối này, để lịch sử sai lầm kia không bao giờ tái diễn.”

 

Chỉ vì không muốn Ankail của mình khi còn trẻ lại sớm cô độc khi chồng chết, Shamul thà xé toạc máu thịt của mình, cũng sẽ chống lại, chiến thắng sức cám dỗ của hương vong ưu. Hắn tuyệt đối sẽ không để bản thân trở thành dã thú mất hết lý trí.

 

Giọng Shamul trịnh trọng đến lạ thường, còn Tân Hòa Tuyết lại khẽ bật cười:

 

“Không cần nghiêm trọng vậy đâu. Chẳng lẽ anh quên tôi là thần sứ rồi sao?”

 

Nói rồi, y tháo xuống chiếc bình nhỏ đeo ở cổ, bên trong là nước thánh mà y đã tốn rất nhiều điểm để đổi được. Số lượng ít ỏi, lần trước ở mỏ đá, y từng dùng một phần để cứu một nô lệ bị thương nặng trong vụ nổ, sau đó K đã thu hồi lại phần còn lại để bảo quản.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ chờ một đáp án:
“Hạ Ai Cập hiện có bao nhiêu vệ binh cần dùng đến hương vong ưu?”

 

Shamul nhìn chiếc bình nhỏ kia, dù không biết đó là gì hay có tác dụng ra sao, vẫn thành thật đáp:
“Hiện tại, ước chừng khoảng năm trăm người.”

 

Đó là một đội quân tinh nhuệ, con số không hề nhỏ chút nào.

 

Nếu nước thánh thật sự có thể khiến kẻ chết sống lại, thì dù có pha loãng năm trăm lần, chỉ để chữa di chứng của hương vong ưu, e rằng cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.

 

Tân Hòa Tuyết mỉm cười với Shamul, nói:
“Đừng lo, như thế là đủ rồi.”

 

Tâm trạng y nhẹ nhõm, lòng bàn tay mở ra, trong đó vẫn còn vương lại những vụn bánh mì. Đàn chim sẻ ban nãy bay đi, giờ lại quay về, đậu lên những cành lan mộc bên hồ, ríu rít nhảy tới mổ vào lòng bàn tay y.

 

Trên nền lông chim đơn giản, nâu xám của đàn sẻ, chiếc nhẫn hồng ngọc nơi ngón áp út tay trái của Tân Hòa Tuyết càng thêm nổi bật.

 

Thậm chí giữa chừng còn xảy ra một chút nhạc đệm bất ngờ.

 

Từ trời cao, một con đại bàng săn bất ngờ sà xuống, làm kinh động cả đàn sẻ nhỏ, suýt nữa còn đớp trúng chiếc nhẫn của Tân Hòa Tuyết.

 

Nó không thành công, ngược lại bị Shamul làm bị thương ở chân. Vài sợi lông chim bay tán loạn, con chim giương cánh chật vật rời đi.

 

Điều đáng nói là, suýt nữa nó đã ngậm đi chiếc nhẫn đôi của Tân Hòa Tuyết và Shamul, bên trong khắc dòng chữ: “Nefer Iah.”

 

Đó là một dấu hiệu chẳng lành.

 

Bởi vì Bạch Vương cũng từng nuôi dưỡng một con chim ưng.

 

Niềm vui vừa nhen lên trong lòng Shamul lập tức bị dập tắt. Sắc mặt hắn trầm xuống, ánh mắt dần bốc lên một ngọn lửa giận ngầm.

 

Nhưng mà tâm trạng tồi tệ của Hồng Vương cũng không kéo dài được bao lâu, hắn đã bị hạnh phúc đập trúng đầu.

 

Tối nay, Tân Hòa Tuyết chủ động hỏi hắn có muốn làm hay không.

 

Khi Shamul lật người y, biến Ankail ướt đẫm nước sốt thành bánh cuốn bơ, hắn cúi đầu, giọng khàn đặc vùi đầu nói: “Tôi muốn nhìn cái đuôi của em…… Thần sứ đại nhân.”

 

Cái đuôi mèo trắng như tuyết từng sớm nở tối tàn kia, quả thực mọc ra từ xương cụt.

 

Thần trí Shamul đã sớm điên đảo, hắn thề sẽ gia nhập tín đồ thần sứ, trở thành tín đồ đứng đầu của thần sứ.

 

Đến khi vành tai lông xù bên phải bị ngậm lấy từ phía sau, lại bị chôn sâu vào, Tân Hòa Tuyết đã run rẩy đến không ra hình dạng, “……Ưm!”

 

Đôi môi đỏ tươi của y vô thức hé mở, thậm chí còn nuốt cả tiếng meow meow vào bụng.

 

Tân Hòa Tuyết miễn cưỡng duy trì ý thức, quả nhiên nghe được.....

 

【 Giá trị ngược tâm của Lahotep +10】

 

Bộ não như keo nhão của y liên hệ hai việc lại với nhau, quả nhiên suy đoán được nghiệm chứng.

 

Đại khái là có một loại liên kết tình cảm nào đó, khi chuyện tình ái xảy ra, có thể khiến người huynh đệ sinh đôi còn lại sinh ra một giá trị cảm xúc hoàn toàn khác.

 

Nếu l*m t*nh vốn sinh ra giá trị tình yêu, vậy người kia tương ứng sản sinh giá trị ngược tâm……

 

Đầu óc Tân Hòa Tuyết choáng váng, vẫn không thể tránh né mà tự hỏi.

 

Vậy, từ góc độ tối đa hóa hiệu suất mà nói..

 

Nếu hai người cùng nhau ch*ch y, theo tính toán lạc quan nhất, chẳng lẽ y còn có thể đạt được giá trị gấp bốn lần sao?

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đừng buông tha con mèo nhỏ này.

Bình Luận (0)
Comment