Khi Tân Hòa Tuyết hoàn toàn tỉnh táo, y mới thật sự nhận ra cái ý nghĩ mơ hồ từng thoáng qua trong đầu mình đáng sợ đến mức nào.
Cho dù thân thể y có thể chịu được, thì tâm lý nhất định cũng để lại bóng ma. Huống chi điều kiện tiên quyết vốn đã không thể hình thành....mọi thứ căn bản không thể xảy ra theo cách ấy.
Hơn nữa, theo tiêu chuẩn xét duyệt của đại thế giới, tuy đôi khi vài hình ảnh thân mật được phép phát sóng sau khi phủ một lớp ánh sáng thánh, nhưng chỉ cần xuất hiện cảnh có hơn hai người cùng tham gia, toàn bộ bộ phim chắc chắn sẽ bị gỡ khỏi Tinh Võng chỉ sau một đêm. Thậm chí khả năng lớn nhất là không bao giờ qua nổi kiểm duyệt chứ đừng nói đến việc được công chiếu.
Tân Hòa Tuyết trở mình trên giường. Tấm thảm lụa mỏng quấn đến ngang ngực, để lộ mảng lưng trần. Ánh nắng bên ngoài len qua màn che, rơi lên đường cong vai và sống lưng một lớp vàng nhạt dịu dàng, vừa đủ để tôn lên làn da yếu ớt của thần sứ mà không gây khó chịu.
So với ánh nắng ấy, những dấu hôn cuồng nhiệt đêm qua để lại càng thêm “tổn hại” hơn, từ cổ kéo dài xuống tận phần xương sống ẩn dưới tấm thảm lụa.
Cái đuôi mèo đã được Tân Hòa Tuyết thu hồi lại.
Đột nhiên, y dừng lại, ngồi bật dậy.
K lập tức hỏi:
【Có chuyện gì vậy?】
Tân Hòa Tuyết đưa tay xuống mép giường, tại một góc nhỏ cực kỳ khuất…
Y nhặt lên một nắm lông mèo trắng muốt.
Đây rõ ràng là “tổn thất” cực kỳ nghiêm trọng đối với một chiếc đuôi mèo vốn luôn mềm mại hoàn mỹ.
Tên Shamul thô lỗ kia, xem hắn đã làm ra chuyện tốt gì!
K nhìn những sợi lông trắng trong tay y, dịu giọng an ủi:
【Đừng lo, đây chỉ là hiện tượng thay lông bình thường. Chúng sẽ mọc lại mà.】
Tân Hòa Tuyết thở dài.
【Tiến độ hiện tại thế nào rồi?】
K lập tức hiển thị báo cáo:
【Giá trị tình yêu của Lahotep: 85 — Giá trị ngược tâm: 70】
【Giá trị tình yêu của Shamul: 99 — Giá trị ngược tâm: 67】
【Giá trị tình yêu của Saito: 90】
【Giá trị tình yêu của Nubu: 80】
Có vẻ như thế giới nhỏ này đã gần đi đến hồi kết.
Tân Hòa Tuyết nhớ đến Nubu, người nô lệ đến từ Nubia với đôi mắt vàng kim, kẻ đã chạy trốn khỏi vương cung Thebes trong đêm y bị Hoven bắt. Hắn nhảy xuống sông Nin giữa đêm tối, lính canh không đuổi kịp, từ đó mất tích, sống chết không rõ.
Nhưng các nhân vật mục tiêu của mỗi thế giới nhỏ thường không dễ dàng chết như vậy. Vì thế khi nghe hệ thống nhắc đến tên Nubu, Tân Hòa Tuyết ngầm hiểu rằng người này hẳn vẫn còn sống đâu đó.
Chỉ là, y hoàn toàn không biết Nubu đã đi đâu. Điều này khiến mục tiêu tích đủ giá trị tình yêu thêm phần khó khăn.
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Tân Hòa Tuyết tạm gác nỗi băn khoăn ấy lại.
……
Nửa tháng trôi qua. Toàn bộ số cỏ vong ưu của mùa này đã được chế thành hương vong ưu. Shamul cũng làm theo lời Tân Hòa Tuyết, sai người phân phát nước thánh đã pha loãng cho từng quân lính hộ vệ.
Những người ấy đều là tử sĩ trung thành tuyệt đối của Hạ Ai Cập, cuộc đời họ đã gắn chặt với mảnh đất và niềm kiêu hãnh này. Thế nhưng nhiều năm hít phải hương vong ưu khiến họ như bước đi trên dây thép giữa trời cao, chưa từng nghĩ một ngày mình có thể thoát khỏi mùi hương tím sẫm quyến rũ nhưng độc địa ấy.
Cách ra đi tốt nhất mà họ có thể hình dung, chính là khi tuổi già, được an giấc trong mùi hương quen thuộc và nhẹ nhàng đi sang bên kia minh hà.
Danh xưng thần sứ, cùng truyền thuyết về nước thánh, lan khắp vương thành Butto.
Ngày tiêu hủy hương vong ưu được ấn định vào năm ngày sau đó.
Toàn bộ số hương vong ưu được đổ vào một hồ chứa xa khu dân cư Butto, gần hướng biển hơn. Nước từ kênh đào dẫn vào, hòa với dòng Nin, ngâm tan hoàn toàn những tảng hương ấy.
Lính gác lần lượt đổ từng thùng vôi xuống hồ.
Hạ lưu Butto không có thành lớn, nên chỉ cần theo dòng sông mà trôi, hương vong ưu sẽ nhanh chóng bị hòa tan hoàn toàn trước khi chảy ra biển.
Shamul mời Tân Hòa Tuyết đến dự lễ. Khi hương vong ưu được kết thành bó rồi thả xuống nước, dù sau khi bị tẩm ướt chúng không còn lan tỏa thứ hương mê hoặc như khi đốt, trong không khí vẫn phảng phất một mùi hăng gay mũi.
Mùi ấy hòa lẫn với làn gió bắc thổi về từ Địa Trung Hải.
“Loại mùi này không độc.” Shamul ôm lấy eo Tân Hòa Tuyết, kéo mũ áo choàng trắng xuống để che nắng cho y, rồi lấy từ người hầu một chiếc khăn tay đưa cho y. “Khó chịu à? Nếu khó ngửi thì che lại miệng mũi. Chúng ta cũng sắp về rồi.”
So với vẻ uy nghi lạnh lùng thường ngày, gần như không ai có thể ngờ rằng đây lại là Hồng Vương. Lúc này, hắn trông giống một con sư tử đã thu lại nanh vuốt, ngoan ngoãn dịu dàng chỉ vì muốn âu yếm Ankail của mình.
Tân Hòa Tuyết vừa nhận khăn tay thì bỗng khựng lại, siết chặt mép vải.
Y chợt nhớ ra mùi hương quen thuộc này…
Đêm Nubu ám sát Anath, ngay trong cung điện ấy, y từng ngửi thấy nó.
Hôm đó, cung điện vô cùng hỗn loạn. Là hiện trường vụ ám sát, đủ loại mùi trộn lẫn: mùi máu tanh lẫn vị kim loại, hơi nước theo gió bắc thổi vào, và cả…
Tân Hòa Tuyết nhắm mắt, ký ức dựng lại toàn cảnh cung điện, tái hiện từ góc nhìn của chính y lúc ấy.
Ở một góc cung điện, một lư hương đã bị dập tắt bằng nước.
Mùi đó chính là mùi hương vong ưu bị nước làm ướt.
Người hầu phụ trách dâng hương không thể vô cớ dùng nước dập tắt lư hương. Như vậy, chuyện đó chỉ có thể là do kẻ đột nhập Nubu làm
Hương vong ưu hoàn toàn có khả năng lọt vào cung điện Thượng Ai Cập, bởi từ nơi đó từng tìm thấy thư tín qua lại giữa lão tư tế của Hạ Ai Cập và Anath.
Suy nghĩ đến đây, ánh mắt y dần trở nên nghiêm trọng. Shamul nhìn vào lại tưởng y khó chịu trong người.
Bất thình lình, Tân Hòa Tuyết bị bế bổng lên. Shamul ôm ngang y mà nhấc đi, khiến y vội vàng giải thích:
“Tôi không sao!”
“Em xem sắc mặt em trắng bệch như vậy, còn cố tỏ ra mạnh mẽ?” Shamul nói.
“…”
Tân Hòa Tuyết nghẹn lời. Chẳng lẽ chỉ cần tương phản ánh mặt trời, trông y thế nào cũng trở nên nên trắng bệch trong mắt Shamul?
Dù vậy, Shamul vẫn đầy lo lắng, sải bước rời khỏi nơi ấy. Có Hoven giám sát toàn bộ, pharaoh rời khỏi nghi lễ cũng không gây trở ngại gì.
Tân Hòa Tuyết tựa trong ngực hắn, quay lưng về phía mặt trời.
Nubu… rốt cuộc vì sao khi ấy phải ra tay với Anath?
........
Trên đường trở về Butto bằng kiệu, Tân Hòa Tuyết xin xuống đi bộ một đoạn, chậm rãi hướng về vương cung.
Họ dừng chân đúng khu phố náo nhiệt nhất Butto, bốn ngả đường giao nhau, hai bên toàn là cửa hiệu và quán nhỏ. Trên những tấm khăn trải mặt đất, các sạp bán trái cây rộn ràng mời chào, dòng người đông đúc, tiếng ồn không dứt.
Người trần thế yêu nhau thường tay trong tay đi dạo phố, không mục đích, chỉ để cùng nhau tận hưởng sự gần gũi.
Shamul nghĩ là như vậy. Hắn nắm lấy bàn tay phải của Tân Hòa Tuyết. Lòng bàn tay đầy hơi nóng và ẩm ướt mồ hôi, nhưng trong lòng hắn lại như có thứ hạnh phúc đang muốn trào ra khỏi lồng ngực. Hắn hận không thể tuyên bố với toàn bộ Hạ Ai Cập rằng thanh niên này là Ankail của hắn.
Nhưng hai người còn chưa cử hành hôn lễ trần thế, dù nhẫn đôi đã đeo trên tay.
Hiện tại vẫn chưa phải lúc. Shamul muốn giữ khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời mình cho ngày cả hai miền thống nhất.
Một đứa trẻ đang chơi đùa cùng bạn, vừa chạy đến đầu phố liền đâm sầm vào Shamul khi hắn ngoặt qua. Nhìn rõ người mình vừa va phải, thằng bé hoảng sợ bật khóc, như thể vừa đụng phải mãnh thú.
Quả thật, trong thành Butto, Hồng Vương là cái tên khiến trẻ con nín khóc. Ngoài thành, truyền thuyết về sự tàn khốc của vị quân vương này càng lan xa.
Những người đi đường đang hành lễ cũng lập tức yên lặng khi thấy cảnh ấy.
Shamul chỉ liếc thằng bé đang nước mắt nước mũi đầm đìa, lạnh lùng nói:
“Đi chơi nơi khác.”
Nói xong, hắn nắm tay Tân Hòa Tuyết bỏ đi.
Đi xa rồi, Shamul mới hỏi:
“Vừa nãy thằng bé khóc, em niết tay tôi làm gì? Chẳng lẽ trong mắt em, tôi đến cả trẻ con cũng làm khó dễ sao?”
Tân Hòa Tuyết bình thản đáp:
“Bệ hạ nói quá lời rồi. Tôi chỉ là… thấy hơi đói, muốn hối thúc anh mau trở về vương cung.”
Shamul khịt mũi cười lạnh. Rõ ràng hắn không hài lòng với câu trả lời này.
“Đi thôi.”
Sau đó hắn bổ sung:
“Còn nữa, em chỉ được gọi tên tôi. Không cần dùng bất kỳ tôn xưng hay danh hiệu nào khác.”
Tuyệt đối không được gọi hắn là Lahotep.
Dù vậy, hắn không nói ra câu ấy, bởi hắn biết, cho dù là hai anh em song sinh, diện mạo và khí chất của Shamul và Lahotep khác nhau đến mức Tân Hòa Tuyết tuyệt đối không thể nhận lầm.
Khi họ về đến vương cung, hoàng hôn đã buông xuống.
Từ xa, mặt trời sắp lặn phủ lên sông Nin một vầng sắc vàng dịu dàng. Shamul vẫn cố giải thích, như muốn tự bảo vệ mình:
“Bất kể người đời nghĩ gì, nói gì, tôi chỉ hy vọng em đừng xem tôi như một bạo quân tàn nhẫn mà phải tránh xa ba thước.”
“Người ta đồn rằng vị trưởng quan Giza Nome kia, tôi từng ra lệnh treo thi thể hắn ngoài cổng thành Giza cho kền kền rỉa mắt. Hắn giả mù sa mưa xin miễn thuế cho dân Giza, nhưng kỳ thực là nuốt trọn khoản cứu tế của vương thành. Hắn coi dân dưới quyền như cá thịt, tội trạng còn thối nát hơn chính loài kền kền.”
“Còn mấy tên quý tộc bị ta ném xuống hồ thánh thú kia thì…”
Shamul còn chưa kịp nói rõ lý do trừng phạt, môi đã bị Tân Hòa Tuyết chặn lại.....
Một cái chạm môi thật nhẹ.
Thoáng đến, thoáng đi.
“Không cần phải giải thích với tôi.”
Đôi mắt phơn phớt hồng của Tân Hòa Tuyết ánh lên vẻ dịu dàng, phản chiếu bóng hình Shamul, thậm chí còn đẹp hơn cả ánh hoàng hôn nơi chân trời.
Nhưng sự yên bình ấy lập tức bị phá vỡ bởi một kẻ mang tin khẩn.
“Bệ hạ! Thành Memphis vừa gửi trình báo khẩn cấp!”
Người báo tin chạy đến, quỳ xuống dâng tấm papyrus lên.
“Quân đội của Bạch Vương đã bất ngờ tập kích thành Memphis từ tối qua!”
Nghe vậy, Shamul và Tân Hòa Tuyết đồng thời quay lại, ánh mắt cả hai đều thay đổi, nhưng mỗi người một sắc thái.
.......
Địa hình Hạ Ai Cập không thích hợp phòng thủ. Vùng đất châu thổ do sông Nin bồi đắp trải rộng bằng phẳng, không có núi non che chắn. Nếu quân Thượng Ai Cập phá vỡ phòng tuyến của thành Memphis, thì Bạch Vương từ đó đánh thẳng một đường lên phía bắc, công phá Butto sẽ dễ như trở bàn tay.
Đại quân cuồn cuộn tập kết dưới thành Butto, cờ xanh hoa sen tung bay trong gió, giẫm lên cát bụi, chờ trời tối là xuất phát.
Thư yêu cầu điều động binh lực được gửi đến các Nome, do chim đưa tin mang đi tứ tán khắp các phương.
Shamul thân chinh ra tiền tuyến, còn Hoven ở lại trấn giữ Butto.
Tân Hòa Tuyết bị biến tướng giam lỏng trong cung Meritt. Shamul không hề cấm y ra ngoài, nhưng Tân Hòa Tuyết thừa biết, mỗi lần y bước ra khỏi cung Meritt đều có hộ vệ âm thầm bám theo.
Ngay cả một con mèo từ cung Meritt đi ra cũng không thể thoát khỏi tầm mắt hộ vệ.
Hồng Vương ra trận, không thể mang theo Ankail. Sự bất an của Shamul giống hệt một tình nhân lo sợ người mình yêu trốn chạy, rồi rơi vào vòng tay của tình nhân cũ.
Thư từ từ Memphis gửi về liên tục đặt vào tay Tân Hòa Tuyết. Trong một bức thư, Shamul còn yêu cầu y gửi cho mình ít lông mèo rụng, bọc lại rồi giao cho người đưa tin, lựa chọn khác là hương thảo dùng khi tắm gội.
Trong hai lựa chọn ấy, Tân Hòa Tuyết chọn gửi lông mèo.
Khoảng cách giữa các lần nhận thư ngày càng dài. Lúc đầu là hai, ba ngày. Sau trở thành bảy ngày…
Shamul xuất chinh đúng lúc một quý trăng tròn khép lại, khi ánh vàng của mặt trời và ánh trắng của sao Thiên Lang giao nhau cắt qua màn đêm, mùa mới đã đến. Nước sông Nin dâng cao rồi rút trong bốn tháng. Nông dân lại trở ra ruộng đen, bắt đầu mùa gieo trồng Peret mới.
Đến lúc này, Tân Hòa Tuyết đã tròn một tháng không nhận được hồi âm từ Shamul.
Đêm qua, Hoven đưa Tisses đến vương cung Meritt, nhờ y để Tisses ngủ ở nhà kề trong cung. Ngày mai Hoven sẽ đến đón và tiếp tục chăm nom Tisses.
Vị hoàng tộc nhỏ này vừa qua sinh nhật tám tuổi.
Thằng bé đã cao hơn trước, bắt đầu học cách rướn người, đứng thẳng như các huynh trưởng của mình.
Nhưng ngày hôm sau, Hoven không đến đúng hẹn và chuyện bất thường bắt đầu.
Khi người kia xông vào Meritt cung, Tân Hòa Tuyết đang ở đình viện dạy Tisses bắn cung.
Họ dựng một bia ngắm ở cuối sân.
Tân Hòa Tuyết đứng phía sau Tisses, khẽ khom người, giúp cậu bé chỉnh khuỷu tay để kéo cung đúng cách.
Khuôn mặt y như mọi khi, trắng trẻo dịu dàng, ôn hòa. Khi Tisses bắn trúng hồng tâm, y mỉm cười rạng rỡ.
Leng keng, tiếng kim loại rơi xuống đất.
Saito đứng chết lặng.
Mặt nạ hắn nứt ra một khe lớn xấu xí.
Mẫu thần…
Có bé ngoan khác.
Tác giả có lời muốn nói:
Saito, mẫu thần của ngươi không cần ngươi nữa.
P/s: Lời của editor
Sắp tới hồi kết rồi, mấy chương sau tác giả viết dài lắm.