Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 178

 TrướcSau 【 Đang tiến hành rời thế giới nhỏ… 】

 

【 Viên chức rời khỏi thành công. 】

 

【 Đang tiến hành kết toán thế giới nhỏ… 】

 

【 Lahotep – giá trị tình yêu đã đầy, giá trị ngược tâm đã đầy 】

 

【 Shamul – giá trị tình yêu đã đầy, giá trị ngược tâm đã đầy 】

 

【 Saito – giá trị tình yêu đã đầy 】

 

【 Nubu – giá trị tình yêu đã đầy 】

 

【 Cảnh báo: trong quá trình kết toán thế giới nhỏ xuất hiện tình huống dị thường…! 】

 

【 Kiểm tra hoàn tất: mức độ uy h**p của tình huống dị thường bằng không. Thế giới nhỏ kết toán thành công. 】

 

【 Mời viên chức tiếp tục cố gắng. 】

 

Lần này, trình tự kết toán thế giới nhỏ tựa hồ có chút khác với trước kia.

 

“Dị thường gì vậy?”

 

Tân Hòa Tuyết không khỏi tò mò mà lên tiếng hỏi.

 

K xem qua báo cáo rồi đáp:
“Có hai mục tiêu nhân vật sở hữu hoạt tính dữ liệu vượt quá giới hạn giá trị quy định. Nhưng vì chưa đạt đến tiêu chuẩn ‘phá rào’ được ghi ở điều 139 trong 《 Quy tắc thế giới nhỏ 》, cho nên được phán định là không nguy hại, kết toán vẫn tiến hành bình thường.”

 

“……”

 

Tân Hòa Tuyết im lặng một lúc, rồi nói: “Chuyển sang thủ công.”

 

Lệnh chuyển thủ công thất bại; hệ thống vẫn giữ giọng máy móc lạnh băng:
“Hệ thống K sẽ trung thành phục vụ ngài.”

 

K nói tiếp:
“Trong quá trình thực nghiệm, sau khi kết thúc tuyến truyện của Lahotep và Shamul, ở vòng chuyển thế thứ 51, hai nhân vật này dường như đang truy tìm ngài. Nhưng xin ký chủ yên tâm, ngài đã trở về đại thế giới, nơi này vô cùng an toàn.”

 

“……”

 

Câu nhấn mạnh an toàn kia, nghe như thể nếu y bị bắt lại thì sẽ gặp phải chuyện gì đáng sợ lắm vậy.

 

Tân Hòa Tuyết chẳng bận tâm. Y tháo đai lưng áo choàng trắng, bước về phía phòng tắm. Vừa đi vừa tùy ý ném quần áo xuống nền gỗ, thành một đường cong mềm mại uốn lượn trên sàn.

 

K thì cần mẫn đi theo sau nhặt từng món một. Cho đến khi.
“Bịch!”
Cánh cửa phòng tắm đóng ngay trước mũi.

 

K giơ tay sờ sờ sống mũi. Khi hắn đứng dậy, lớp da được mô phỏng giống con người trên cơ thể liền chuyển động theo chỉ huy của hệ thần kinh trung ương: cơ ở khóe môi chậm rãi nâng lên thành một nụ cười mang độ phân giải cao. Nụ cười ấy rõ ràng khác hẳn với gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng như muốn “giặt q**n l*t bằng nước đá” của người chồng trong câu chuyện trước kia.

 

Đợi đến khi tiếng vòi sen ngừng lại, K mang quần áo đến.

 

Tân Hòa Tuyết khoác áo tắm dài bước ra, một tay lau mái tóc ướt đẫm, tay còn lại nhận lấy ly nước chanh tươi. Thấy K vẫn nhìn mình, y hỏi:
“Sao vậy?”

 

K thẳng thắn nói:
“Công ty đã sắp xếp lịch trình mới cho ký chủ. Để nâng cao độ nổi tiếng và tuyên truyền tác phẩm, công ty nhận giúp ký chủ một lời mời tham gia chương trình kỹ nghệ. Lịch có hơi gấp: đầu ngày kia sẽ bắt đầu quay. Chương trình sử dụng hình thức livestream song song với bản hậu kỳ cắt dựng để phát hành.”

 

“Vì vậy, ký chủ tạm thời không cần tiếp nhận kịch bản thế giới nhỏ mới.”

 

“Kỹ nghệ?” Tân Hòa Tuyết trước nay chưa tham gia loại chương trình lớn nào như vậy, nhưng dựa vào thẩm mỹ chọn kịch bản trước giờ…y nhíu mày: “Loại tình cảm máu chó?”

 

“Không.” K lập tức phủ nhận.
“Là kỹ nghệ sinh tồn.”

 

“Ký chủ chỉ cần làm một việc: sống sót trong chương trình.”

 

Dĩ nhiên, tổ tiết mục sẽ không thật sự để khách mời chết, nếu không sẽ thành tai nạn ghi hình nghiêm trọng mất.

 

Chương trình mang tên 《 Ai Sống Được Hơn Ai? 》, thuộc loại sinh tồn thực tế. Mỗi khách mời sẽ được đưa vào trò chơi thực tế ảo do đơn vị tài trợ sản xuất. Nội dung phó bản sẽ được sinh ra tùy theo danh sách khách mời mỗi kỳ.

 

Mỗi phó bản được tái dựng một cách vô cùng chân thật; chất lượng cao đến mức khán giả đánh giá rằng chúng hoàn toàn đủ sức trở thành những thế giới nhỏ độc lập.

 

Không có kịch bản. Không có gợi ý. Không có lưu trữ dữ kiện. Mở màn với một thân phận ngẫu nhiên, khách mời chỉ có thể thăm dò, sinh tồn, và sống đến khi thông quan phó bản.

 

Có người từng nghĩ tìm được lỗ hổng: cứ trốn mãi ở “điểm an toàn”, nằm im chờ trò chơi kết thúc.

 

Nhưng thực tế, kết thúc phó bản không hề dựa vào thời gian dài hay ngắn.

 

Nói cách khác: không hề có đếm ngược rời khỏi.

 

Nếu người không đi tìm “quỷ”….thì “quỷ” sẽ đến tìm người.

 

Tân Hòa Tuyết nhạy bén hỏi:

 

“Trong phó bản có yếu tố thần quái sao?”

 

Y khẽ nâng ly nước chanh, uống đến đáy; mấy viên đá lạnh trong suốt khẽ va vào nhau, phát ra âm thanh lảnh lót.

 

K giải thích:

 

“Theo thống kê các mùa trước: loại tận thế sinh tồn chiếm khoảng 10%, truy sát thực tế chiếm 30%, chuyện quái dị ở đô thị chiếm 50%, còn thiên tai kỳ dị cũng khoảng 10%.”

 

Chỉ riêng chuyện quái dị ở đô thị đã chiếm một nửa. Rõ ràng yếu tố thần quái chính là điểm bán lớn nhất của trò chơi.

 

Con người lấy cái ăn làm gốc, giải trí cũng như thế.

 

Giống như đồ ăn, loại nào được yêu thích nhất?
Không phải đều là những món ‘đậm đà gia vị’: bánh kem ngọt ngậy, món xào cay nóng tràn đầy dầu mỡ.

 

Trong giải trí cũng tương tự: s*x – bạo lực – máu me đều là những thứ các nhà sản xuất dùng như gia vị. Mà yếu tố thần quái phong phú kết hợp với ba thứ ấy càng có thể k*ch th*ch cảm giác của người xem đến tận cùng. Không khó hiểu khi nó chiếm vị trí chủ đạo.

 

K nghĩ một chút rồi bổ sung:

 

“Có khả năng dưới 0,01% sẽ gặp phó bản hợp nhất. Trên trang chủ trò chơi có ghi chú chuyện này, nhưng từ lúc chương trình phát sóng đến giờ vẫn chưa xuất hiện phó bản hợp nhất nào. Tạm thời có thể bỏ qua.”

 

“Ừm…”
Tân Hòa Tuyết trầm ngâm khá lâu rồi hỏi:

 

“Còn điều gì cần chú ý nữa không?”

 

K đáp:

 

“Khi trò chơi bắt đầu, tôi không thể hỗ trợ cậu bằng bất kỳ hình thức giao tiếp phi ngôn ngữ nào.”

 

Tân Hòa Tuyết hiểu ngay:

 

“Ý là anh bị hạn chế hóa hình, đúng không?”

 

K: “Thật đáng tiếc. Đúng là như vậy.”

 

Tân Hòa Tuyết: “…Ra vậy.”

 

K nghĩ nghĩ, rồi nhớ đến một điều trong bản thông báo của công ty mà hắn chỉ lướt qua:

 

“Trong thông báo công ty có nói, một diễn viên khác cùng đợt debut với ký chủ cũng được mời tham gia chương trình này.”

 

“Hửm?”
Tân Hòa Tuyết hơi nhướng mày ngạc nhiên.

 

“Muốn xào CP à? Không bàn trước với tôi một tiếng sao?”

 

K: “…”

 

Không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

 

Tân Hòa Tuyết suy đoán ắt hẳn trong thông báo có ẩn ý gì đó, nhưng K lại cố tình im lặng.

 

Một lát sau, K nói:

 

“Diễn viên đó thuộc loại thứ ba, diễn viên nhập vai toàn diện. Khi bước vào phó bản, hắn có xác suất rất cao sẽ giống như lúc tiến vào các thế giới nhỏ trong công tác trước đây: phong tỏa ký ức đại thế giới, hòa nhập hoàn toàn vào thiết lập nhân vật, chỉ giữ lại bản năng linh hồn.”

 

Nói cách khác, không cần trao đổi trước.
Vì một khi vào trò chơi, người kia chẳng khác gì NPC.

 

.......

 

Ngày 5 tháng 4, năm 1990. Buổi chiều lúc 16:46.

 

Khách sạn Thiên Nga Đen, Bắc Đảo Trời Cao – Nam Lộ

 

Nắng chiều rực rỡ. Trên ban công phòng khách, ngoài lan can có một cây đa cổ thụ; giữa tán lá xanh rậm, đuôi dài của đàn chim giẻ cùi khẽ loé lên.

 

Loài chim này có chiếc mỏ thanh, và cặp mắt vàng sắc bén.

 

Từ phương xa, một vùng mây đen nặng nề đang ép xuống hòn đảo nhỏ. Trong khoảnh khắc gió mây biến sắc.

 

Bầu trời vừa còn sáng sủa liền nổ lên hai tiếng sấm rền, đàn giẻ cùi trên cây giật mình bay tán loạn!

 

Tiếng bước chân hỗn loạn. Tiếng thở dồn dập, nặng nề. Máu tươi văng tung tóe trên tấm thảm chỉ cách cửa phòng khách một khoảng ba bước. Một viên đạn lạnh lùng xuyên thủng trán hai thuộc hạ đắc lực nhất của hắn.

 

Bọn họ thậm chí chưa kịp nhìn thấy bóng dáng kẻ tấn công.

 

Cách chết như vậy là số 9…

 

Nhất định là số 9!

 

Trên gương mặt đầy mồ hôi của người đàn ông trung niên tóc vàng, từng khối thịt mỡ rung lên vì sợ hãi. Thân hình quá béo khiến hắn gần như không thể chạy nổi, đầu gối mềm nhũn, hắn lùi về phía sau, giọng run rẩy:

 

“Cửa khác… cửa khác… nhanh lên…”

 

Trong tay hắn nắm chặt hai khẩu MP5. Bóng đen tử vong phủ xuống đầu. Linh hồn hắn gào thét tuyệt vọng, chỉ muốn thoát khỏi căn phòng này ngay lập tức!

 

Người đàn ông trung niên tóc vàng dán chặt ánh mắt vào hướng cửa phòng khách, nòng súng nhắm thẳng về phía đó, cảnh giác đến cực hạn, đề phòng kẻ thủ ác sẽ giẫm lên xác hai thuộc hạ để lao tới. Đồng thời hắn vẫn liên tục lùi từng bước.

 

Cho đến khi lưng hắn đụng phải một thân người phía sau và phải mất vài giây hắn mới ý thức được: kẻ đứng sau lưng hắn… vẫn đang bất động.

 

Hắn th* d*c, hơi lạnh chạy dọc sống lưng, hạ giọng quát khẽ:

 

“Mau mở cửa bên kia! Nhanh lên!!”

 

Thân hình người phía sau rất cao, đứng thẳng tắp như một ngọn giáo. Một đôi tay thon dài, lạnh lẽo đặt l*n đ*nh đầu người đàn ông tóc vàng, sức ép ập tới trong khoảnh khắc khiến hắn run rẩy.

 

“Rắc.”

 

Một cú xoay hơn 120 độ.
Xương cổ bị bẻ gãy, dây chằng và thần kinh bị xé toạc.

 

Số 9 dùng đôi găng tay da đen ôm sát bàn tay hắn nhẹ nhàng khép mí mắt người đàn ông đã chết, như thể đang giúp một kẻ ngủ say. Trong suốt quá trình đó, đôi mắt đen sâu thẳm của Số 9 không gợn chút cảm xúc, hệt như hắn chỉ vừa bước ra ngoài… để vứt một túi rác.

 

Không xa phía sau, gần ban công, thi thể tên thuộc hạ kia nằm ngửa trên ghế sofa, trông chẳng khác gì một nắm mì luộc bị ném bừa.

 

Số 9 ngẩng mắt, nhìn về chiếc vali xách tay màu đen đặt trên bàn tròn.

 

.......

 

Cùng ngày — 16 giờ 51 phút chiều

 

Một chiếc taxi đỏ dừng trước khách sạn Thiên Nga Đen, đón một vị khách mới.

 

Bầu trời vốn sáng trong chỉ trong năm phút đã bị đảo ngược hoàn toàn; mây đen nặng trịch kéo xuống như một tấm chăn ẩm đè lên toàn bộ hòn đảo.

 

Tài xế bật gạt nước. Những hạt mưa lộp bộp trên kính, và khi mặt kính được quét sạch, ông ta mới trông thấy người khách vòng qua đầu xe, kéo cửa ghế sau.

 

Mưa làm ướt mái tóc đen của chàng thanh niên, thấm vào chiếc áo khoác dài đen và chiếc vali màu đen hắn đang cầm.

 

Màu sắc u tối hòa lẫn với con đường âm u như một khối liền mạch khiến hắn trở nên mờ nhạt, không khiến người ta chú ý. Nhưng chỉ cần cố nhìn kỹ vào gương mặt kia.

 

Người ta sẽ lập tức phát hiện:
đó là một vẻ đẹp sắc bén, thậm chí có chút tà khí.

 

“Cậu trai, đi đâu vậy?”
Tài xế ngậm điếu Kent, tay lần tìm chiếc bật lửa.

 

“Có thể đừng hút thuốc không.”
Giọng chàng thanh niên phẳng lặng, lạnh nhạt, bóng mắt sáng hiện rõ trong gương chiếu hậu.
“Đi trại Nam Loan.”

 

Vừa nghe địa chỉ ấy, động tác của tài xế khựng lại. Ông buông chiếc bật lửa vừa chạm vào:

 

“…Không dám, không dám.”

 

Chiếc taxi đỏ rời đi, ánh đèn đuôi xe hắt lên mặt đường trước khách sạn Thiên Nga Đen.

 

Trên radio vang lên bản tin cảnh báo thời tiết:

 

“Đài chúng tôi thông báo, tối nay bão ‘La Đức Ni’ sẽ đổ bộ Bắc Đảo. Xin cư dân chuẩn bị ứng phó, đóng kín cửa sổ, hạn chế ra ngoài… tư tư… Đài khí tượng Bắc Đảo nhắc nhở… tư tư…”

 

Trong túi lưới sau ghế lái đặt một xấp báo.
Số 9 rút ra, kiểm tra ngày báo là của tuần trước.

 

Ngoài trang nhất toàn tin công bố của chính phủ và pháp luật, người dân Bắc Đảo thường đăng quảng cáo thuê nhà, tìm người, tuyển dụng, thậm chí là những chuyện tình ái, hôn nhân lặt vặt.

 

Và trong số đó, tuần trước hiếm hoi xuất hiện một tin tức từ bên ngoài:

 

“Quán quân Huy chương Vàng cuộc thi violin quốc tế Joachim qua đời ngoài ý muốn tại khách sạn Kim Đỉnh thành phố S, hưởng thọ 21 tuổi.”

 

Số 9 dừng mắt bởi vì cạnh tin này có đính kèm một bức ảnh, tin tức này không nhiều chữ bằng ảnh, mà hắn thì hứng thú với hình ảnh hơn.

 

Một thanh niên mảnh khảnh đứng trên sân khấu, đặt violin lên vai, mắt cụp xuống.
Dù bị hạn chế bởi in ấn, gương mặt hơi mờ, nhưng ảnh đen trắng ấy như vẫn rực rỡ lung linh một cách kỳ lạ.

 

Số 9 thu lại xấp báo, duỗi chân thẳng, cẩn thận nhét vào túi lưới.

 

Sắp tới rồi.

 

Rẽ khỏi Tây Thôn, đi thêm một đoạn trên đường Sư Thành, trước mặt chính là Trại Nam Loan, vùng đất âm u nhất Bắc Đảo, nơi không ai dám quản.

 

Chiếc taxi băng qua cầu vượt, càng lúc càng tiến gần khu thành trại.

 

Từ xa nhìn lại, mảnh đất nơi đây được tận dụng đến từng tấc để dựng nhà. Các toà nhà san sát nhau bất chấp quy định xây dựng, cao thấp lộn xộn, chỗ thì vài tầng, chỗ thì tám, mười tầng, lớp ngoài chồng lên lớp trong, hiểm nguy chồng chất. Phần lớn kiến trúc đều không có móng cọc, đều là nhà sắp sụp đổ.

 

Tầng ngoài cùng, từng khung cửa sổ đều bị bịt bằng lưới sắt phòng trộm, nối tiếp nhau như biến cả toà nhà thành một nhà giam khổng lồ.

 

…...

 

Tối tăm, ẩm thấp, chật hẹp.

 

Có những con hẻm vừa đủ cho một người đi qua, gặp người đối diện thì chỉ có thể nghiêng người né tránh.

 

Ở nơi như vậy, mật độ dân cư quá cao, đến mức ngay cả khi cháy lớn cũng chẳng thể lan nổi, không có gì để bén lửa.

 

Người nhập cư trái phép từ Nam Dương, những kẻ bên rìa xã hội, người nghèo không hộ khẩu, phường đầu trộm đuôi cướp…

 

Từng cụm từ chủ chốt ấy chính là một bức cắt dán mô tả chuẩn xác nơi này.

 

Đi trong hẻm nhỏ, rất có khả năng sẽ đụng mặt một kẻ trông giống hệt tội phạm bị truy nã ở trên ảnh dán ngoài tường.

 

Ở chốn như vậy, để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của đám đông chen chúc, tự khắc hình thành một xã hội thu nhỏ, tách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Thực phẩm, nhựa, kim khí, may vá, đồ điện, xưởng xe… tuy đều là xưởng hộ gia đình hoặc vài anh em hợp tác, nhiều nhất thuê thêm vài người làm công nhật, tổng cộng cũng chỉ tầm hơn chục thợ.

 

Giống như xưởng, hầu hết chợ búa cũng được đặt ngay tầng trệt các toà nhà.

 

Mưa mỗi lúc một lớn, hắt vào những tấm biển hiệu loang lổ treo chồng chéo trên con phố hẹp. Gió quẩn trong hẻm làm những mái tôn lều che mưa trên đầu rung leng keng.

 

Số 9 bước tránh qua vũng nước trên nền đất trũng. Bà dì bán hàng bên đường gọi hắn một tiếng, giọng thân thiện:

 

“Thanh Hồng, hôm nay về sớm vậy? Bên ngoài mưa gió dữ dội quá…”

 

“… À.”

 

Số 9 ngẩn ra một chút. Ở đây, hắn mang tên Hà Thanh Hồng.

 

“… Ừ.”

 

Hắn sống ở toà nhà cuối con hẻm này. Trong khu thành trại, đây là một trong những toà cao nhất, mười sáu tầng, tên gọi “Cư An Lâu”, nhưng chẳng có thang máy.

 

Phía dưới có vài cửa tiệm, trong đó có một quán bán cá, cá trắm, cá vàng đều có.

 

Số 9 ở tầng 5. Bậc thang lát gạch xanh, mỗi bước đi, ô của hắn nhỏ giọt nước xuống, lướt qua vệt rêu ẩm loang lổ nơi các góc tường. Hắn đi mãi đến cuối hành lan, đó là phòng của hắn.

 

“… Ừ?”

 

Phòng hắn ở đoạn cuối, còn cuối cùng nữa nguyên là một kho chứa. Hiện tại có hai ba người khuân vác ra vào, đồ đạc chất đầy tràn cả ra hành lang.

 

Hành lang vốn đã hẹp, gặp mưa thì người lại chen chúc, bước chân lộn xộn va vào nhau.

 

Số 9 nhìn chằm chằm đống đồ đặt ngay trước cửa phòng mình, cất tiếng:

 

“Cái này không phải của tôi. Để nhầm rồi.”

 

Lộn xộn đủ thứ, nổi bật nhất là một chiếc rương lớn, trên rương lại đặt một hộp đàn violin. Vỏ đàn bằng gỗ cẩm lai, bóng mịn, bên hông còn gắn một chiếc khoá đồng tinh xảo.

 

Một người đàn ông cao lớn từ phòng bước ra, quần áo dính đầy bụi bặm. Hắn cầm cây chổi, dựng tạm lên tường, rồi dùng tay ra dấu với Số 9.

 

Hà Thanh Hồng: “Tôi không hiểu thủ ngữ.”

 

“Xin lỗi, đó là đồ của tôi.”

 

Một giọng nói trầm thấp, dịu nhẹ vang lên từ phía sau lưng hắn.

 

Hà Thanh Hồng quay lại.

 

Trong gió mưa mỏng nhẹ, mái tóc dài của "người phụ nữ" bị thấm ướt lấp lánh.

 

Y mặc một chiếc sườn xám xanh lam, ôm sát đường cong eo thon, gương mặt thanh tú, ngũ quan tinh xảo như nét mực trên nền giấy tuyết.

 

Giữa khung cảnh lạnh lẽo, thứ duy nhất mang màu sắc ấm áp là túi cá vàng cô đang nâng trong tay.

 

“Chu…”

 

Một âm thanh rất nhỏ, mơ hồ, ngập ngừng.

 

“Chồng ơi, giúp em đem đồ vào đi,” Tân Hàng mi dài của Tân Hòa Tuyết cụp xuống, khẽ nói, “Cẩn thận cây đàn violin một chút.”
Bình Luận (0)
Comment