[ Tốt, vợ yêu. ]
[ Tuân lệnh, vợ. ]
[ Vợ ơi, xin em hãy tin tôi, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm cho phần đàn violin của chúng ta. ]
[ Vợ ơi, hai nam chính này là ai vậy? Sao em lại gọi người khác là chồng? Chồng chính hiệu của em rõ ràng đang ở đây mà TvT ]
[ Mới vào, là người qua đường, cho hỏi người vợ mèo nhỏ đáng yêu này có đáng để theo dõi không? ]
[ Gấp lắm rồi, tốt lắm rồi, tôi tán gia bại sản cũng muốn đề cử! Đã từng trong một đêm quay lại mua bảy lần… ]
[ Không được quấy rối t*nh d*c mèo nhỏ nhà tôi! Thét chói tai.jpg — Quản lý đâu, quản lý đâu rồi? Mau kéo kẻ đang sàm sỡ kia ra ngoài! ]
【 Chào mừng quý khách tiến vào phòng livestream. 】
【 Nhắc nhở thân thiện: Để duy trì môi trường xem trực tiếp vui vẻ và hài hòa, xin hãy chú ý lễ nghi khi gửi bình luận, phát ngôn văn minh, nghiêm cấm đăng tải thông tin đồi trụy hoặc bất kỳ nội dung không lành mạnh nào. 】
【 Cảm ơn quý khách đã hiểu và phối hợp. Chúc quý khách thưởng thức vui vẻ! Nếu có vấn đề, xin liên hệ quản lý. Quản lý K sẽ cung cấp cho ngài gói chặn siêu giá trị 3650 năm : ) 】
Mãi đến khi người đàn ông vừa dùng thủ ngữ giao tiếp với hắn lên tiếng, Hà Thanh Hồng mới phản ứng lại, hóa ra hai người đó là vợ chồng.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, người đời chắc chắn sẽ cho rằng họ rất xứng đôi.
Người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, thuộc kiểu mày kiếm mắt sáng. Khi cúi người dọn chiếc rương nhỏ, dáng người cao lớn rắn rỏi hiện rõ, vai rộng eo thu hẹp, ống tay áo sơ mi xắn lên để lộ cơ bắp cánh tay mạnh mẽ.
Nhưng khiếm khuyết của hắn ta cũng rất dễ thấy, hắn là người câm.
Còn người vợ của hắn ta…
“Lần đầu gặp mặt, tôi tên là Tân Hòa Tuyết.”
Một bàn tay trắng trẻo, sạch sẽ, đưa về phía Hà Thanh Hồng.
Móng tay được cắt gọn gàng, được chăm sóc tinh tế, đủ để khiến bất kỳ người có chứng bệnh sạch sẽ cũng cảm thấy hài lòng.
Mu bàn tay nổi lên vài đường gân xanh nhạt, cổ tay thon, xương khớp đẹp mắt.
Ánh mắt Hà Thanh Hồng không khỏi lướt qua tay còn lại của Tân Hòa Tuyết, bàn tay ấy đang đặt trên vùng xương quai xanh trước ngực, tạo thành một khoảng đủ rộng để ôm một túi cá vàng.
Chiếc túi nilon phồng căng, được ông chủ quầy cá dưới lầu bơm đầy oxy. Bên trong là giống cá vàng thảo dã nguyên thủy nhất, những vệt vàng óng lấp lánh bơi tung tăng trong làn nước trong suốt.
Trên tay ấy cũng không đeo nhẫn.
Hà Thanh Hồng không chủ động bắt tay với Tân Hòa Tuyết, chỉ hơi gật đầu ra hiệu. Sắc mặt hắn thản nhiên, tâm trạng cũng thản nhiên như thế, hắn hoàn toàn không có ý định giải thích với người hàng xóm mới về chứng bệnh sạch sẽ của mình.
“Hà Thanh Hồng.”
Hắn nói ra cái tên giả, và đó đã là mức lịch sự cao nhất mà hắn có thể chia sẻ, bởi thực tế hắn chẳng hề có nhu cầu giao tiếp xã giao.
Tân Hòa Tuyết điềm nhiên thu tay về. Khi người đàn ông kia dọn đồ vào xong và từ phòng 511 bước ra lần nữa, hắn ta bước lướt qua Hà Thanh Hồng, bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe được, mang theo một luồng hương nhàn nhạt, lạnh mát.
Hà Thanh Hồng khựng lại 0.001 giây, nhưng kịp thời khống chế bản năng tấn công người lạ khi ai đó tiến vào phạm vi cảnh giác của mình.
Tân Hòa Tuyết đứng cạnh người đàn ông kia, giới thiệu:
“Vị này… là chồng của tôi, Chu Liêu.”
Người câm tên Chu Liêu kia làm vài thủ ngữ, và từ nụ cười khiêm tốn, thiện ý trên mặt hắn có thể đoán được nội dung lời chào.
Hà Thanh Hồng từ chối lời mời của đôi vợ chồng trẻ mới chuyển đến:
“Không cần. Tôi bận.”
Hắn thậm chí còn phải cố giữ phép lịch sự để không lộ ra nét cau mày khó chịu, vì căn phòng 511 vừa dọn dẹp vẫn còn nồng mùi bụi bặm.
Hà Thanh Hồng chọn đúng chiếc chìa khóa trong chùm, tra khớp vào ổ, xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng.
“Tạm biệt.”
Tân Hòa Tuyết gọi hắn lại. Hà Thanh Hồng hơi ngước mắt, kiên nhẫn giao tiếp của hắn gần như cạn sạch, nên giọng cũng thấp đi vô thức:
“... Có chuyện gì?”
Tân Hòa Tuyết chỉ vào căn phòng sau lưng, khóe môi cong nhẹ:
“Xin anh cứ yên tâm, tôi sẽ không tập violin vào ban đêm.”
Quả thật khi nhìn thấy hộp đàn violin, Hà Thanh Hồng đã nhíu mày một thoáng nhưng không phải vì sợ ồn.
“Ừ.”
Cánh cửa gỗ sơn xanh loang lổ kẽo kẹt khép lại trước mặt đôi vợ chồng trẻ.
.......
Việc đăng nhập trò chơi này cực kỳ đơn giản, thậm chí Tân Hòa Tuyết không cần ra ngoài làm thủ tục gì. Tổ chương trình đã cẩn thận trói định sẵn tài khoản trò chơi cho y, rồi gửi hẳn một khoang thực tế ảo đến tận nhà. Chỉ cần đúng 20:00 theo giờ tiêu chuẩn Đại Thế Giới trong ngày ghi hình, y nằm vào khoang, tầm nhìn của “đấng toàn năng” cùng công đoạn phát sóng trực tiếp sẽ tự động khởi động xoay quanh y.
Tối hôm đó, khi phòng livestream mở đúng giờ, một đợt fan ồ ạt tràn vào, làn đạn bùng nổ như oanh tạc. Tân Hòa Tuyết lần đầu tiên mới thực sự cảm nhận được, thì ra trên đại thế giới có nhiều người thích xem tác phẩm do y trình diễn đến vậy.
Thế nhưng bản thân y còn chưa từng mở tài khoản mạng xã hội. Đám fan ấy chỉ có thể theo dõi tài khoản của người đại diện để biết được tin tức mới nhất liên quan đến y. Vì phong cách “thần long thấy đầu không thấy đuôi” này, Tân Hòa Tuyết bị dân mạng tặng cho một biệt danh. Hễ ai nhắc tới “Mèo Bí Ẩn”, cả đám lại ăn ý như thể đang nói “you know who”.
Nhân tiện, fandom của anh cũng bị gọi luôn là “Công viên chăn nuôi mèo”.
Tất nhiên, đó đều là chuyện bên ngoài trò chơi. Trên thực tế, khi Tân Hòa Tuyết đăng nhập lại, y đã chủ động chặn làn đạn. Phòng livestream do tổ chương trình và người đại diện K — một người cực kỳ đáng tin cậy — toàn quyền quản lý.
Ngay khi tái đăng nhập, trò chơi lập tức phân cho y thân phận:
【 Từ nhỏ cậu lớn lên ở nước ngoài. Năm ngoái, sau khi giành được giải vàng tại Cuộc thi Violin Quốc tế Joachim, một bức thư thần bí đã được gửi đến tay cậu. 】
【 Trong thư viết rằng người cha ruột — một nhà sinh vật học ở quốc gia H mà cậu chưa từng gặp mặt, đã để lại cho cậu một khoản di sản khổng lồ cùng một trang viên giá trị trên trời. 】
【 Tuy cậu vốn không thiếu tiền bạc, cũng chẳng màng danh lợi, nhưng vì tò mò với người “cha” chưa từng được mẹ nhắc tới, cậu đã giấu mẹ, âm thầm mua vé bay về H quốc. 】
【 Từ khoảnh khắc đặt chân xuống thành phố S, cậu đã bị cuốn vào một vòng xoáy… 】
【 Trên đường đến khách sạn, một vụ tai nạn xe hơi bất ngờ xảy ra. Ngay trước khi chiếc xe phát nổ trong vụ va chạm, chỉ thiếu một giây nữa là nó đã đâm thẳng vào chiếc taxi cậu đang ngồi. 】
【 Thang máy khách sạn đột nhiên trục trặc, lao thẳng xuống. Ngay khoảnh khắc thang sắp rơi nát, hệ thống phanh khẩn cấp kích hoạt, giúp cậu thoát chết trong gang tấc. 】
【 Hệ thống thông gió bị kẻ khác thả vào một loại khí độc vô sắc vô mùi. Trước khi cậu hoàn toàn ngất đi, nhân viên vệ sinh tình cờ đi ngang đã mở cửa sổ, làm loãng khí độc. 】
【 Sau bữa tối, cậu đi dạo quảng trường gần khách sạn. Đang cúi xuống vuốt mèo, một viên đạn sượt qua người, găm thẳng vào kính cửa hàng phía sau. 】
【 Khi trở về khách sạn, cậu phát hiện phòng của mình bắt lửa dữ dội. Sau khi lính cứu hỏa đến nơi, cậu đành phải chuyển khách sạn ngay trong đêm… 】
Trong thực tế, trò chơi bắt đầu từ lúc Tân Hòa Tuyết bước xuống máy bay, và mọi nội dung trên “thẻ thân phận” đều ứng nghiệm từng cái một. Dù y có cẩn thận tránh né thế nào, nguy hiểm vẫn tìm đến bằng nhiều hình thức khác nhau.
Ví dụ như: băng chuyền hành lý đặt bom ở sân bay. Hay đồ ăn ở nhà ăn bị bỏ độc…
Đến ngày thứ ba trong game, sau khi thoát hiểm “một cách may mắn” lần thứ mười, lần này là né một cuộc bắn tỉa ngay đầu phố, nội dung thân phận của y đột nhiên được mở rộng:
【 Chào mừng đến với vương quốc của tôi, công chúa nhỏ. 】
Mặt Tân Hòa Tuyết không đổi sắc lướt qua dòng chữ đó.
【 Đánh giá tố chất cơ bản của cậu như sau: 】
【 Thể trạng: F--- 】
【 Đừng hỏi vì sao là ba dấu trừ. Bởi vì thang điểm chỉ từ A đến F. Không có G. 】
【 Trạng thái tinh thần: A 】
【 Xem ra cũng khá, tinh thần rất khỏe mạnh. 】
【 Trí tuệ: A+ 】
【 Một người thông minh bình thường thôi, chẳng có gì ghê gớm. Cho dù là bộ não mạnh nhất của nhân loại cũng kém xa bọn tôi. À, xin lỗi, hình như tôi lỡ để lộ rằng hệ thống trò chơi này là một kẻ kiêu ngạo theo chủ nghĩa Darwin xã hội. 】
【 May mắn: F 】
【 Chúc mừng, đồ thông minh xui xẻo của tôi. Phần thưởng là một… vỏ chuối. 】
【 Nhanh nhẹn: F- 】
【 Sức chịu đựng: F- 】
【 Hãy hứa với tôi: khi gặp đại chiến, cố mà trốn, đừng chạy, được không? 】
【 Ngoại hình: S+ 】
【 Thật sự hết đường nói… thử dùng sắc đẹp để mê hoặc kẻ địch xem? Có khi lại có hiệu quả bất ngờ. 】
【 Debuff tự mang: Hội chứng hoang tưởng bị hại, trạng thái tinh thần sẽ giảm dần theo tiến trình trò chơi. 】
【 Biểu hiện: luôn tin tưởng mãnh liệt rằng bản thân đang bị kẻ khác ác ý hãm hại, dễ hiểu lầm hành vi hoặc lời nói của người khác, từ đó sinh nghi, cảnh giác quá mức, thường xuyên kiểm tra cửa nẻo, sợ hãi giao tiếp, cảm xúc dao động dữ dội, dễ rơi vào lo âu cực độ, sợ hãi, phẫn nộ hoặc bực tức, không thể kiểm soát các loại ảo tưởng nảy sinh, trong trường hợp nghiêm trọng sẽ gặp hiện thực vặn vẹo và mất khả năng phân biệt thật ảo. 】
【 Những triệu chứng này sẽ phản ánh lên người chơi, và sẽ dần nặng thêm theo thời gian. 】
【 Tổng kết xong. 】
【 Nhìn xem… đúng là một kẻ xui xẻo đẹp đẽ. Cậu còn chẳng biết bản thân sắp gặp thứ gì đâu. 】
Tân Hòa Tuyết nhíu mày.
【 Cố gắng giữ kiên nhẫn, được chứ? Kiên nhẫn là phẩm chất cơ bản của một công chúa tốt. 】
【 Được rồi, có vẻ như cậu sắp nổi giận. Vậy thì vào nội dung chính thôi… 】
【 Chào mừng đến với phó bản HỢP NHẤT ĐẶC THÙ! Surprise! 】
【 Chúc mừng cậu đã vượt qua bài kiểm tra trước khi vào phó bản. Số người hiện tại trong phó bản: 10. 】
Tấm thẻ thân phận như kiểu máy chữ cũ, từng chữ từng chữ gõ ra, khiến phần văn tự trước buộc phải xê dịch, giống như những ký tự mực phai đang dần tan vào nền giấy.
Tân Hòa Tuyết lướt qua con số 10, không cần hỏi cũng biết phần “thí nghiệm” này chắc chắn đã loại bớt vài “khách quý”.
Nhưng điều đó không quan trọng.
【 Vòng chơi này, chính thức bắt đầu. 】
【 Quy tắc như sau: Phó bản hợp nhất đặc thù sẽ áp dụng hình thức “bài thi”. Người sống sót đến cuối cùng và đạt điểm cao nhất sẽ là người chiến thắng. 】
【 Câu thứ nhất: Người đàn ông luôn xuất hiện tại hiện trường vụ án là ai? (5 điểm) 】
Tân Hòa Tuyết đã sớm chú ý đến một gương mặt.
Người đổi ca ở băng chuyền hành lý sân bay. Tài xế taxi. Nhân viên vệ sinh mở cửa sổ thông gió ở khách sạn. Người nhảy xuống từ xe cứu thương trong vụ cháy…
Tối hôm đó khi chuyển sang khách sạn thứ hai, y bắt được người đó ngay tại chỗ.
Đối phương luống cuống, hai tai đỏ bừng, dùng thủ ngữ nói với y: “Tiên sinh, tôi không phải người xấu, xin thả tôi ra.”
Nhưng rõ ràng, người đàn ông đỏ mặt này không thể là hung thủ. Bằng bản lĩnh kia của hắn, dù y có chín mạng như mèo cũng chẳng thể thoát nổi.
Từ thẻ căn cước trên người hắn, Tân Hòa Tuyết biết tên người này là Chu Liêu.
Trong hàng loạt thân phận chồng chéo như vậy, tên thật hay giả cũng không còn quan trọng. Quan trọng là: câu hỏi năm điểm đã có đáp án.
【 Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất. Đối mặt với những cuộc ám sát liên miên, cậu hiểu rằng mình cần một chỗ ẩn náu, hơn nữa càng gần vị trí di sản của cha tại Bắc Đảo càng tốt. 】
【 Câu thứ hai: Ở Bắc Đảo, nơi nào là nguy hiểm nhất? (5 điểm) 】
Khi ấy, Tân Hòa Tuyết nhìn lướt qua chứng minh thư trong tay, rồi nhìn người đàn ông trước mặt, Chu Liêu đến từ Bắc Đảo.
Đêm hôm đó, có lẽ đám người ám sát đánh nhầm mục tiêu, nên Tân Hòa Tuyết và Chu Liêu không nhận ra rượu có vấn đề.
Sự thật chứng minh: rượu đúng là không có thuốc độc bởi thứ được bỏ vào là thuốc x.
Đêm đó, Tân Hòa Tuyết như một con cá mắc cạn, giãy giụa trên giường khách sạn. Cho tới khi đôi chân vốn là đuôi cá trắng mịn như mỹ nhân ngư của y “biến” thành hai chân dài thẳng tắp, y mới cảm giác được mình bị kéo giãn ra theo hình chữ “đại” (大)
Cảm giác say khướt, nhẹ bẫng, nửa như chìm trong nước giống như chết đuối, lan từ da xuống từng lỗ chân lông, bị làn hơi ẩm nóng từ bốn phương tám hướng xâm nhập.
Ngay trong tình trạng đó, y vẫn còn nhớ để hỏi câu trong đề thi.
Nhưng còn Chu Liêu thì hoàn toàn bị thuốc khống chế, thật đáng thương, như thể số lượng tế bào thần kinh vốn đã ít nay còn bị “đóng băng”.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Tân Hòa Tuyết nhìn thấy người đàn ông đang quỳ trên sàn, ngay cạnh giường mình, cùng với khẩu súng lục TT-33 kiểu Liên Xô cũ bị nhét vào trong tay y.
Khóe môi Tân Hòa Tuyết chậm rãi cong lên.
Rõ ràng, dù là tài xế taxi hay nhân viên vệ sinh của khách sạn cũng đều không thể sở hữu loại vũ khí này.
Chu Liêu trả lời y rằng nơi nguy hiểm nhất ở Bắc Đảo chính là trại Nam Loan.
Nét chữ bút dạ đen viết trên giấy, nét nào ra nét ấy nhưng thô kệch, xấu xí, trông chẳng khác gì chữ của học sinh tiểu học.
Tân Hòa Tuyết không bóp cò. Ngược lại, y nâng cằm Chu Liêu lên, chiếc cằm sắc lạnh, có nét góc cạnh rồi đặt một nụ hôn ấm nóng lên môi hắn:
“Đi mua đồ với tôi một chút nhé?”
Nếu không có biến cố ngoài ý muốn tối đó, Tân Hòa Tuyết vốn đã định dùng nhan sắc dụ dỗ Chu Liêu. Tai nạn ngoài ý muốn này chỉ khiến kế hoạch của y thêm phần “thừa lửa bén củi”.
Vẻ đẹp là tử cục. Huống hồ lại là một kẻ xinh đẹp nhưng xui xẻo.
May mà y vốn thông minh, lại biết thời thế.
Tân Hòa Tuyết bỏ đi cái tên tiếng Anh của nhân vật trước đây, cùng với màn giả chết ở khách sạn thứ hai để cắt đuôi đám sát thủ bám riết như bóng với hình, lại thêm thời gian chờ tin tức chín muồi.
Hiện giờ, y chỉ là “vợ mới cưới” của Chu Liêu, từ một vùng quê hẻo lánh nào đó đến đây, cùng hắn dọn vào trại Nam Loan thuộc Bắc Đảo.
………
Màn đêm chậm rãi buông xuống, qua lớp rèm sa mỏng xanh nhạt, sắc trời xanh lam tối ngoài cửa sổ cũng từ từ sâu thêm.
Cơn bão cuồng phong mang tên La Đức Ni sẽ quét qua Bắc Đảo vào lúc 9 giờ tối nay, rồi xoáy thẳng sang vùng đại lục phía tây bắc.
Dẫu sao cũng là thời tiết cực đoan, nên Tân Hòa Tuyết cài chặt cửa sổ.
Chỉ cần trên màn hình xuất hiện diện tích da thịt quá lớn, phòng livestream sẽ lập tức bị che hình, màn hình chỉ còn hiện một cái bình hoa hoặc một chiếc ghế, chỉ nghe được tiếng mà không thấy người. Nếu hệ thống đánh giá âm thanh hay hình ảnh không phù hợp với trẻ nhỏ, ngay cả tiếng cũng sẽ bị tắt sạch.
Buổi tối là thời điểm yên tĩnh không thể bị quấy rầy, cho nên đã chuẩn bị sẵn để ngắt TV.
Y tháo từng chiếc khuy phía trước của bộ sườn xám, cúi xuống, chậm rãi tách tà váy ở chân trái.
Trong phòng, ánh đèn bàn gốm cổ điển tỏa sáng yên lặng, chiếc chụp đèn bằng tơ làm ánh sáng thêm mờ ảo.
Sườn xám từ bả vai trượt xuống, để lộ lồng ngực hơi gầy, trắng nhợt, mạch máu xanh lam nhạt như những nhánh lan mảnh chạy dưới lớp da.
Khi y cúi người, sống lưng trần căng lên, hàng xương sống nổi rõ như một chuỗi hạt dài thẳng tắp.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn. Mưa lách tách rơi lên mặt kính.
Một đôi mắt đen nhánh vằn tơ đỏ đang dán sát vào khe hở giữa rèm của phòng 511, tròng mắt chầm chậm di chuyển.
“Rắc.”
Một tiếng động rất nhẹ vang lên từ cửa sổ.
Tân Hòa Tuyết giật bắn người, cơn lạnh chạy dọc sống lưng như có ai đang dùng móng tay cào xuống.
Hóa ra chứng hoang tưởng bị hại đã bước sang manh mối kế tiếp, gần đây dây thần kinh của y trở nên nhạy cảm quá mức, phản ứng với thế giới bên ngoài cũng mạnh hơn hẳn.
Y quay đầu, mím môi, nói với Chu Liêu đang ở cửa:
“…chồng ơi, anh làm em giật mình.”
Con mắt ngoài cửa biến mất.
Tại phòng livestream, vì cảnh tượng lúc nãy bất ngờ bị phóng đại mấy trăm lần, đã bị ép phải hiển thị phần hình đó, và giờ phần bình luận đang phát điên lên ——
[ A a a a a a a a!! ]
[ A a a a a! Khán giả còn bị hù trước cả chủ phòng, ai tới an ủi tim của bọn tôi đây?! ]
[ Sợ quáaaa! Vợ ơi, tối nay cho anh chui vào ngủ cùng với!! ]