Buổi tối, đúng 21 giờ.
Cơn bão cuồng phong La Đức Ni quả nhiên đúng hẹn quét ngang qua Bắc Đảo.
Phía ngoài thành trại, một vòng tường cao bao trọn trong màn mưa đêm mênh mông của đại dương.
Bên trong vòng tường ấy, tòa nhà An Cư Lâu tạm ổn hơn đôi chút.
Nước mưa uốn lượn trên mặt kính cửa sổ, chảy thành dòng như một con sông nhỏ, hòa trộn ánh đèn nê-ông xa xa của thành phố thành một mảng sắc đỏ xanh mơ hồ, tựa một bức tranh bị nhòe trong nước.
Hà Thanh Hồng đứng trước cửa sổ, xoay ống nhòm trong tay.
Từ cửa sổ nhìn chếch về hướng Tây Bắc khoảng trăm mét, có một cây long nhãn cổ thụ tán lá sum suê. Những ngày nắng, trên đó lúc nào cũng nhảy nhót những con chim trĩ đuôi dài, thỉnh thoảng ló ra từ kẽ lá rồi lại ẩn mất. Những con chim trống, vì muốn chinh phục bạn đời, mà tiến hóa ra sắc màu và hoa văn như ánh mặt trời kỳ ảo phủ xuống đôi cánh.
Lúc này chỉ còn sót lại một con chim non đang trong giai đoạn tập bay.
Có lẽ cha mẹ nó chưa kịp quay về trước khi cơn bão ập tới.
Gió mạnh đã lật tung tổ, và con chim nhỏ còn đang học bay ấy rốt cuộc bị hất khỏi ổ, cố giang cánh hướng về phía xa… cho đến khi nó đụng phải một mặt kính nâu trong suốt.
Hà Thanh Hồng hạ ống nhòm xuống.
Chiếc điện thoại bàn đặt trên mặt bàn cạnh cửa sổ bỗng reo lên, tiếng chuông vang trên lớp vỏ nhựa sơn bóng. Đây chính là cuộc gọi mà hắn đang đợi.
Khi chuông vang đến lần thứ tư, Hà Thanh Hồng ngồi xuống chiếc ghế mây tre, tay trái nhấc máy. Trong một lúc, đầu dây bên kia cũng như căn phòng đều im lặng đến mức chỉ nghe được tiếng hít thở.
“Giao hàng rồi. Gió mạnh đấy. Tự mình dọn đi, đừng dây dưa.”
Nói xong đối phương lập tức cúp máy.
Hà Thanh Hồng nâng mí mắt lạnh nhạt, ánh nhìn rơi lên chiếc vali màu đen ở góc phòng.
Chiếc vali khẽ lay động, bên trong có vật gì đó đập nhẹ vào thành, phát ra tiếng kêu rất nhỏ.
……
Trong gương bồn rửa tay, phản chiếu hình ảnh Tân Hòa Tuyết trong bộ đồ ngủ mềm mại đơn giản. Y lau mặt bằng khăn lông, xả lại rồi vắt khô, tạm treo trong phòng cho ráo.
Phòng này không có ban công, muốn phơi đồ phải đem ra hành lang, mà điều kiện tiên quyết là phải có nắng.
Cuối hành lang là bếp công cộng của cả tầng. Hôm nay họ vừa chuyển đến, suốt cả ngày chỉ kịp dọn dẹp căn phòng đủ mức có thể ở được.
May thay, dù gọi là “nhà kho”, nhưng rõ ràng trước kia từng có người sinh sống. Phòng tắm, nhà vệ sinh, phòng ngủ dù nhỏ nhưng nước nôi, vách tường và mọi tiện nghi cơ bản đều đầy đủ, bố cục phòng cũng rõ ràng.
Họ thuê hai công nhân khuân hết đống đồ cũ nát tù mù xuống dưới ném bỏ, rồi chuyển vào giường đệm mới, sofa, bàn ghế và vài món linh tinh.
Còn những thứ khác thì để dần dần bổ sung sau.
Dù chỉ mới sắp xếp sơ sơ vậy thôi, nhưng một ngày chạy đôn chạy đáo, mặt sàn gỗ vẫn loang lổ những dấu nước như vừa kéo đồ nặng qua. Chưa nói tới việc còn sức để xuống bếp công cộng mà nấu nướng.
Tân Hòa Tuyết ăn tạm phần hoành thánh Chu Liêu mua dưới cửa hàng đem lên, đặt chén muỗng vào bồn.
Rồi y túm túi nylon đựng cá vàng, đổ “ục ục” chúng vào chiếc bể cá mới mua.
Cửa phòng tắm vang lên tiếng “kẽo kẹt”, Tân Hòa Tuyết nhìn chằm chằm mấy con cá vàng đang bơi trong bể, chậm rãi lên tiếng:
“Chu Liêu.”
“Em nói muốn bể cá vuông, sao lại thành bể tròn?”
Chu Liêu đang lau tóc thì khựng lại, hoảng hốt chạy đến trước mặt Tân Hòa Tuyết, khoa tay múa chân giải thích...
Ông chủ nói loại vuông hết hàng rồi, còn loại tròn… không được sao?
Tròn mà, dễ thương lắm.
“Nhưng mặt kính cong gây ra hiện tượng khúc xạ ánh sáng. Cá vàng nhìn cảnh vật sẽ bị méo mó, tầm nhìn biến dạng liên tục, như vậy sẽ làm chúng căng thẳng, ảnh hưởng đến thị lực.”
Tân Hòa Tuyết cũng chẳng trông mong Chu Liêu hiểu nổi mấy nguyên lý này. Người đàn ông này đến chữ “Loan” còn viết không xong, Tân Hòa Tuyết hoài nghi hắn ta chưa được học hành mấy. Nên y chỉ cần để Chu Liêu biết y rất không hài lòng, thế là đủ.
Y khoanh tay nhìn bể cá:
“Hơn nữa bể tròn nhỏ quá, dung tích chẳng được bao nhiêu.”
Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu Tân Hòa Tuyết thoáng hiện lên một ảo giác kỳ lạ, dường như y và mấy con cá vàng trong bể kia lại cùng chung cảnh ngộ.
Y cảm thấy bản thân như bị nhốt lại, lồng ngực căng cứng đến mức khó thở, một nỗi bực bội nghẹn ứ không sao nói thành lời.
Cảm xúc dao động dữ dội, lo âu đến cực điểm, sợ hãi, phẫn nộ và ấm ức như trộn lẫn vào nhau.
Triệu chứng “hoang tưởng bị hại” của y chậm rãi phát tác, những dấu hiệu ban đầu bắt đầu lộ ra.
Chu Liêu hoảng hốt hành động loạn lên:
“Ngày mai tôi đi mua bể mới cho em, được không?”
Tân Hòa Tuyết mặt không chút cảm xúc:
“Câu đó là ý gì? Tôi không hiểu.”
Chu Liêu luống cuống tìm giấy bút, viết từng chữ ngay ngắn đưa tới trước mặt y.
Chỉ trong thoáng chốc, Tân Hòa Tuyết nhắm chặt mắt lại.
Chu Liêu lập tức quýnh quáng, quanh quẩn bên cạnh y như kiến bò chảo nóng.
【….Mèo nhỏ chơi xấu, đáng yêu quá …】
【Mèo Tuyết chính là hoàng đế, tên kia dám lén làm trái thánh chỉ! Người đâu, lôi nó ra ngoài!】
【không hiểu thì hỏi, bể cá là lương thực dự trữ của mèo Tuyết à?】
Tân Hòa Tuyết mở mắt, đột nhiên nói khe khẽ:
“Anh không được mặc quần áo.”
Chu Liêu đứng ngay tại chỗ, chết lặng.
Tân Hòa Tuyết cau mày:
“Nghe không hiểu sao?”
Hai vành tai Chu Liêu lập tức ửng đỏ. Cho dù không biết nói, dáng vẻ co quắp của hắn ta cũng như đang “ấp úng” vậy.
Từ phòng tắm bước ra trong gió lạnh mưa vần vũ, nhung với hắn thì không cảm nhận được chút lạnh nào. Chu Liêu chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi. Vai rộng, eo thon, thân hình vạm vỡ, khi hắn ta cởi nốt áo khoác ngoài, từng đường cơ bắp rắn chắc phô bày trọn vẹn trước mắt Tân Hòa Tuyết.
Đến khi Chu Liêu đưa tay xuống lưng quần, Tân Hòa Tuyết vội vàng ngăn lại:
“Đừng.”
Y nói:
“Như vậy là được rồi.”
Tân Hòa Tuyết kêu K mở phần bình luận, phát hiện mức độ lộ da thịt thế này không khiến phòng livestream bị chặn đen màn hình hay tự chuyển cảnh sang lọ hoa trên bàn.
Y liếc sang Chu Liêu đang đứng ngơ ngác:
“… Tắm rồi đi ngủ.”
……
Mãi cho đến khi Chu Liêu đè y xuống đầu giường, ép vào lớp nệm lún sâu dưới ổ chăn mềm, Tân Hòa Tuyết vẫn còn mơ hồ cảm thấy như có ánh mắt nào đó đang theo dõi.
Nhưng y rõ ràng đã tắt hết mọi thứ liên quan đến phát sóng trực tiếp.
Lại là triệu chứng hoang tưởng bị hại quay trở lại?
Y thất thần, cảm giác như chính bản thân đang bị trêu chọc một cách vô hình. Chu Liêu phát ra tiếng thở trầm thấp từ cổ họng, rồi dốc sức chuyển động.
Chu Liêu không có kỹ thuật, cũng chẳng biết tiết chế. Hắn ta cứ như một chiếc cọc lớn đóng mạnh xuống giường, một mực khiến Tân Hòa Tuyết choáng váng, thân thể run rẩy, bụng co lại theo từng nhịp, đôi môi hồng hé mở th* d*c hơi nóng.
Khi bị ngậm lấy một bên đ** ng*c, Tân Hòa Tuyết bỗng ngửa cổ, bật ra tiếng rên như nghẹn khóc:
“Nhẹ… nhẹ thôi… a!”
Ít nhất trong khoảnh khắc này, Tân Hòa Tuyết cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi ám ảnh bị nhìn trộm. Mọi giác quan đều chìm trong cảm giác như cận kề cái chết này.
Làn hơi nóng khiến da y ửng lên sắc hồng bóng nước, như lớp thịt vải vừa được bóc vỏ.
Sấm chớp ầm ầm xé trời, mưa lớn đập đôm đốp vào cửa kính. Trong tiếng gió xoáy và nước đan vào nhau, cả hai trông như hai con cá cảnh vùng nhiệt đới bị cuốn thẳng vào đại dương mênh mông.
……
Có vẻ như nhà hàng xóm tối nay thật sự không kéo violin nữa.
Bởi vì họ… bận việc khác rồi.
Hà Thanh Hồng bật khóa đồng thau của chiếc vali. Vật sống bên trong bất ngờ bật ra, lao thẳng vào mặt hắn!
Rốt cuộc là thứ gì vậy?!
Trong khoảnh khắc đèn điện lóe sáng, hắn đưa tay chụp lấy. Vì không mang găng, hắn cảm giác được thứ nhão nhớp kinh tởm trong tay.
“Bộp!”
Hà Thanh Hồng lập tức ném mạnh sinh vật đó sang góc phòng.
Hắn dùng lực rất lớn, sinh vật ấy đập vào tường rồi trượt xuống đất trong tình trạng ướt nhẹp.
Trên lớp giấy dán tường màu xanh thẫm còn lại một vệt nước loang sáng bóng.
Khi nó nhào về phía hắn, toàn thân mở rộng, có phần giống cơ thể và chiếc đầu của loài dơi.
Giờ nằm bệt trên sàn, nó trông như một đống bùn lầy mềm nhũn, đáng thương vô cùng.
Hà Thanh Hồng chỉ làm theo nhiệm vụ tổ chức giao: giết mục tiêu được chỉ định. Còn món “vật chứng” này là yêu cầu kèm theo của nhiệm vụ, phải mang theo bên mình cho đến khi có người tới nhận. Hắn vốn nghĩ bên kia sẽ cho người tới lấy, nào ngờ tối nay lại bảo rằng hàng hóa thuộc về hắn, phải tự xử lý cho xong.
Bức màn đen của đêm bị xé toạc bởi một tia chớp trắng lóa, soi rọi toàn bộ căn phòng rộng.
Trong khoảnh khắc tiếng sấm nổ ầm ầm như vang ngay trong màng nhĩ, Hà Thanh Hồng lập tức nổ súng—
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Sinh vật bùn đen nằm trên sàn lập tức bất động, nhão nhoẹt như một tờ giấy vệ sinh ướt bị ném vào vũng nước bẩn.
Dù trong nòng súng đã lắp giảm thanh, tiếng súng vẫn có thể truyền qua tường sang bên kia hành lang.
……
“Chu… Chu Liêu…”
Toàn thân Tân Hòa Tuyết ửng hồng, mái tóc đen mềm như tơ xõa nửa trên gối, mồ hôi nóng hổi thấm ướt hai bên thái dương.
Tóc đen như rong biển, dáng người mảnh mai như liễu, giống hệt một thủy quỷ tuyệt sắc bước ra từ những câu chuyện kỳ dị.
“Anh… có nghe thấy tiếng súng không…?”
Đôi mắt y phủ một tầng nước mỏng, mơ màng nhìn Chu Liêu, hoàn toàn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Chu Liêu lắc đầu. Không nói, chỉ im lặng… rồi lại trướng lớn thêm một vòng trong cơ thể y.
Ảo giác sao?
Lồng ngực Tân Hòa Tuyết phập phồng dữ dội, đồng tử dần dần tan rã.
……
Nửa đêm.
Hà Thanh Hồng che một chiếc dù màu đen, xuất hiện dưới lầu. Bóng người cao gầy của hắn đứng thẳng, trông như một cái bóng ma dài ngoằng giữa đêm.
Chiếc túi nilon trong tay hắn sũng nước, trông như đang chứa đầy một đống thịt nát nặng trịch.
Hắn đi thẳng về phía trạm rác, tiếng bước chân vang vọng lạnh lẽo giữa hai dãy nhà cao tầng.
“Bộp.”
Thứ bùn đen ấy, vốn không còn tri giác, cũng chẳng còn phản xạ thần kinh, rơi xuống đống rác như một khối bùn vô dụng.
Hà Thanh Hồng nhìn chằm chằm hướng đó thêm một lúc. Xác nhận hàng đã chết hẳn, hắn mới quay đi.
Đến khi bão quét qua, rạng sáng lóe lên sắc trắng của bụng cá, một gã đàn ông say mềm ôm chai bia vừa đi vừa chửi thề, cà nhắc bước từ con ngõ nhỏ về hướng nhà.
Miệng đầy răng vàng, hắn lầu bầu:
“Má nó… đêm qua mưa như trút vậy! Sao nó không đem dù cho ông?! Về xem ông có đập, đập chết nó không!”
Hắn vừa múa may cái chai rượu vừa lảo đảo.
Sột soạt… sột soạt…
“Con mẹ nó!”—hắn cúi đầu, thấy bùn đen dưới chân như đang bám lấy cổ chân mình—“Cái quái gì vậy? Động luôn?! Hù ông muốn đứng tim!”
Khối bùn đen bỗng phồng lên, ở giữa tách ra một cái miệng sâu hoắm. Bên trong chi chít răng nhọn như răng cá mập.
Trong nháy mắt, nó ngoạm trọn cả chân lẫn thân hắn!
Tên say xỉn kia, đầu óc mê muội, máu thịt vừa bị nuốt vào lập tức bị hòa tan như rơi vào axit đặc, biến thành một vũng nước vàng lẫn máu me loang lổ.
Khối bùn đen cuối cùng lùi trở lại con đường hẹp, bò về phía đống rác. Trên nền gạch chỉ còn vài sợi máu loãng lơ lửng.
Nó cuộn tròn thân thể không hình dạng cố định của mình, tì lên một miếng vải nhung mềm.
Xung quanh toàn là rác rưởi thối hoắc mà ngay cả quái vật nhỏ cũng phải tránh xa, thế nhưng trên tấm vải nhung này vẫn còn lưu lại một chút hương thơm.
Đó là miếng vải nhung Tân Hòa Tuyết từng dùng để lau đàn. Cũ rồi, y vứt xuống trạm rác.
Quái vật nhỏ ngẩng đầu nhìn về phía tòa Cư An Lâu xa xa.
Dù nó bẩm sinh không có cấu trúc não bộ hoàn chỉnh, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo nó rằng: Hiện giờ tuyệt đối không thể đến đó. Tốt nhất cũng đừng rời khỏi đây, nơi có thể che dấu được hơi thở của nó.
Nó có thể ngửi thấy rằng trong căn nhà của thành trại này có một đồng loại mạnh hơn nó gấp nhiều lần, nếu chạm mặt, rất có khả năng nó sẽ bị xé nát.
Nhưng nó cũng không thể mãi ở đây. Thực ra lúc bọn người kia đào nó ra khỏi bùn, nó vẫn chưa tới tuổi tự săn mồi, còn đang m*t lấy chất dinh dưỡng từ xác mẹ.
Thiếu cơ thể mẹ nuôi dưỡng, nó sẽ sớm chết.
Quái vật nhỏ mở cái miệng sâu, hàng răng cá mập chen chúc trong đó khẽ run.
“M… mẹ…”
Nó ngậm lấy miếng vải nhung mềm, như đang ngậm khăn dỗ dành của trẻ nhỏ.