“Cho nên lúc nãy cậu cứ bám theo tôi,” Tân Hòa Tuyết khẽ ngập ngừng một thoáng rồi nhìn sang người đối diện, “là muốn thăm dò thân phận tôi, định rủ tôi lập đội cùng cậu?”
Dư Tinh Châu như chó bị giẫm trúng đuôi, giọng cao hẳn lên phản bác:
“Ai theo đuôi anh chứ?! Nói khó nghe quá, như thể ta là kẻ b**n th** vậy.”
“Hành lang này chật như vậy, anh đi trước, tôi làm gì có đường mà lách qua.”
Tân Hòa Tuyết nghi hoặc liếc nhìn hắn một cái, vẻ mặt dường như vẫn chưa tin lý do chống chế của Dư Tinh Châu.
Dư Tinh Châu: “... Tôi chỉ đến đưa nước thôi mà, anh nhìn thử xem, thẻ thân phận của tôi toàn nghề lặt vặt.”
Thẻ thân phận của người chơi xuất phát từ đề bài mới nhất, mặt chính hiển thị thông tin cơ bản của người chơi mới nhập thành. Trên đó viết: nam sinh bỏ học cấp ba, làm việc vặt khắp nơi trong trại.
Nghề “đưa nước” cũng chỉ là một trong những nghề linh tinh như vậy.
Nghe qua thì cũng có vẻ hợp lý.
“Nước đâu?”
Tân Hòa Tuyết nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt lướt qua cảnh vật trên nền đất rồi dừng lại trên đôi tay trống trơn của Dư Tinh Châu.
Dư Tinh Châu im lặng một giây:
“Đương nhiên là… tôi mang đến phòng 303 rồi.”
Tân Hòa Tuyết không quay đầu lại, trực tiếp bước lên cầu thang.
Phía sau, nam sinh vẫn lẽo đẽo đi theo, thậm chí ba bước làm hai đuổi kịp:
“Này, tôi nói rõ thế rồi, anh còn do dự cái gì? Hoài nghi tôi là kẻ xấu sao?”
“Được rồi, để tôi giới thiệu lại bản thân một lần nữa.”
Hắn nhanh chân vượt lên, đứng chắn trước bậc thứ ba, chặn đường Tân Hòa Tuyết.
“Tôi là Dư Tinh Châu, streamer game, 18 tuổi.”
“Cao 1m87, chưa từng hôn ai, hộ khẩu ở trung tâm thành phố, có xe có nhà, không cha không mẹ, tiết kiệm và tiền bồi thường tổng cộng tám chữ số, mật khẩu thẻ ngân hàng là…”
Dư Tinh Châu dường như không nhận ra ánh mắt ngày càng kỳ lạ của Tân Hòa Tuyết. May mà hắn kịp dừng lại, hơi lúng túng đút hai tay vào túi áo khoác:
“À… còn cả chuyện livestream nữa. Để lần sau nói.”
【Chắc do gia giáo nhà tôi thôi… trong game tổ đội thì ai lại đi nói mật khẩu thẻ ngân hàng với đồng đội bao giờ.】
【Nấu sóng nấu sóng, cậu đi xem mắt hay gì vậy?】
【18? 18 chỗ nào?】
【Ý cậu là tuổi à? Chứ không phải cái kia nha, thời nay số liệu phình to lắm rồi.】
【Từ phòng live stream nhà mèo nhỏ nhảy sang đây hả? Gần đây bạo dữ vậy sao? Nam sinh cấp ba mà 18 cm? Mèo nhỏ nhà tôi chắc chưa từng gặp loại này đâu, cũng thú vị ghê.】
【Tôi nhớ rõ rồi mà… trong 《Vũ Trụ Chi Hoa》 không phải có ông Alpha cấp cao nào đó sao? Á… mà cũng không ăn nổi.】
“Đừng có đánh đồng tôi với mấy tên nam chính tục tĩu trong phim truyền hình đó!”
Dư Tinh Châu hạ giọng cãi lại, “Còn cái gì ‘anh trai nhỏ nhỏ’ nữa, hoàn toàn không phải tôi! Tôi sao có thể nói ra mấy câu ngu ngốc đó chứ?!”
【bro lại chốt đơn】
【Ờ ha, nói hồi lâu, không phủ nhận đi xem mắt, chỉ là gặp mặt xuyên không thôi.】
“…Cậu đang nói chuyện với ai vậy?”
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn.
“Phòng livestream mà. Mấy bình luận trong đó toàn bịa chuyện, còn spam mấy câu vừa bẩn vừa nhảm nhí.”
Vừa nói, Dư Tinh Châu vừa nhún vai. Áo khoác của hắn rộng mở, để lộ chiếc vòng cổ hợp kim màu bạc đung đưa theo từng chuyển động ở xương quai xanh.
Tân Hòa Tuyết gật gật đầu, không đưa ra bình luận.
Đợi y đi trước, Dư Tinh Châu lại ngoan ngoãn theo sau:
“Nếu đám bình luận trong phòng livestream nói gì liên quan đến anh, đừng tin. Toàn bịa hết.”
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn hắn:
“Từ lúc vào trò chơi, tôi đã tắt hết bình luận rồi.”
“Vậy à… vậy cũng tốt.”
Dư Tinh Châu thoáng cụp giọng, nhưng ngay sau đó lại phấn chấn trở lại:
“Đúng rồi, anh là lần đầu chơi 《Ai Có Thể Sống Sót》. Tắt bình luận tránh bị quấy nhiễu là đúng. Có gì cứ hỏi tôi, dù sao chúng ta cũng là đồng đội…Anh đừng hiểu lầm, chỉ là tổ chương trình yêu cầu chăm sóc người mới một chút, nếu không tỷ lệ sống sót thấp quá thì khó coi, ảnh hưởng đến rating.”
“Tất nhiên rồi, rating thì chẳng liên quan gì đến tôi cả, tôi cũng chẳng quan tâm. Chỉ là… tôi đã ký hợp đồng với họ.”
Hắn nói với vẻ thành thật đến mức có chút ngốc nghếch.
Dù Tân Hòa Tuyết chẳng đáp lại câu nào, Dư Tinh Châu vẫn có thể thao thao bất tuyệt. Tân Hòa Tuyết chỉ liếc hắn một cái, mà Dư Tinh Châu đã như được tiêm thêm adrenaline.
Đột nhiên, Dư Tinh Châu im bặt. Hàng mày sắc bén khẽ nhíu lại, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía trước.
Hai người đã gần đi đến cuối hành lang tầng 5.
Đèn hành lang bình thường sáng lên. Một người đàn ông trẻ tuổi đứng dựa ở đó, áo sơ mi đen tay áo xắn cao đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc và đường nét cơ bắp rõ ràng.
Hà Thanh Hồng nhìn Tân Hòa Tuyết, thản nhiên hỏi:
“Đi mua mấy món ngũ kim mà cũng mất thời gian lâu như vậy sao?”
Tân Hòa Tuyết đáp:
“Trên đường bị trễ một chút.”
Hà Thanh Hồng gật đầu, lúc này ánh mắt mới lướt sang người bên cạnh Tân Hòa Tuyết.
“Hắn là ai?”
Hai giọng lạnh lùng vang lên cùng lúc, cả hai đều nhìn về phía Tân Hòa Tuyết.
……
“Hàng xóm?”
Từ hành lang nhìn vào phòng, Dư Tinh Châu thấy “hàng xóm” mà Tân Hòa Tuyết nói đang cúi người trong phòng tắm, sửa vòi nước và ống dẫn. Cánh tay siết chặt, cơ bắp nổi rõ, động tác thành thạo.
Sửa thì sửa, còn xắn tay áo khoe cơ bắp làm gì?!
Dư Tinh Châu quay đầu nói nhỏ với Tân Hòa Tuyết:
“Chồng của anh không có ở nhà, hắn chạy tới sửa ống nước cho anh… đó mà gọi là ‘hàng xóm tốt’ sao?”
Dư Tinh Châu đã biết tình hình thí nghiệm và hiểu rằng hiện tại Tân Hòa Tuyết đang tránh né thích khách truy sát, nên đành ngụy trang thành một NPC họ Chu – vai “người vợ”.
Còn người đàn ông trong phòng kia, là hàng xóm, hay là dạng “lão Vương bên cạnh nhà”, hắn nhìn là biết ngay.
“Hắn là NPC, đúng chứ? Còn cái ông họ Chu kia… cũng là NPC?”
Tân Hòa Tuyết yên lặng nhìn hắn rồi khẽ gật đầu.
Dư Tinh Châu nghĩ đến “người chồng” chưa từng gặp mặt của Tân Hòa Tuyết, trong lòng không khỏi dâng lên một cơn khó chịu vô cớ.
Tại sao cái NPC kia lại không công mà hưởng lợi, tự động được làm chồng? Dễ hơn cả việc giành chức người đại diện cho Tân Hòa Tuyết nữa sao?
Lẽ nào làm chồng của Tân Hòa Tuyết không cần cạnh tranh hay sao?
Hai người kia… chẳng lẽ đã phát sinh quan hệ rồi?
Một bụng khó chịu và nghi vấn đan xen, càng lúc càng bốc lên, đặc biệt là khi hắn chạm vào đôi mắt bình lặng của Tân Hòa Tuyết.
“Anh sẽ không nghĩ nơi này đơn giản như đóng phim truyền hình cầm kịch bản chứ?” Hắn bất giác nâng giọng.
“Chỉ cần ngoắc ngón tay là có vô số nam nhân tình nguyện chắn đao chết thay anh?”
“Anh vốn chưa từng trải qua loại phó bản này. Khi sinh mạng bị uy h**p, khi ai cũng bất an, anh nghĩ những người đó còn đáng tin sao? Anh xác định mấy NPC này sẽ không vì sự sống chết của mình mà làm hại anh?”
Dư Tinh Châu càng nói càng bực:
“Huống hồ đây là phó bản hỗn hợp nhiều hình thức. Càng về sau mức độ quỷ dị sống lại càng nghiêm trọng, đến cuối cùng chắc chắn có một đợt đại đao sát. Hai người đàn ông kia thậm chí không đỡ nổi cho ngươi hai nhát dao đâu.”
【Người anh em nói nhiều thế, báo luôn tên thật để ép mèo nhỏ nhà mình phải đi chung rồi.】
【Nghi lắm nha, người này bị từ chối xong chắc chạy về phòng khóc rồi bỏ theo dõi luôn.】
Nói một hồi, cuối cùng Tân Hòa Tuyết cũng nhìn thẳng vào hắn:
“Cậu nói rất đúng.”
Đôi mắt Dư Tinh Châu sáng lên.
Tân Hòa Tuyết cong mắt, nhẹ giọng nói:
“Nếu hai người là không đủ… vậy ta phải tìm thêm vài người đàn ông nữa.”
Y dường như hoàn toàn không nhận ra lời nói của nam sinh trẻ tuổi kia coi như đang mỉa mai y là loại người tùy tiện, hoặc có lẽ, y chỉ mỉm cười trước lời nói khéo léo mà đầy gai đó.
Dư Tinh Châu thì chết lặng:
“Tôi không có ý đó…!”
“Chỉ tiếc là, tôi không thích người nhỏ tuổi hơn tôi.”
Bàn tay nhẹ như gió đặt lên vai Dư Tinh Châu, rồi Tân Hòa Tuyết bước vào phòng:
“Cho nên, nếu muốn thổ lộ gì thì để lúc khác đi. Giờ thì về sớm đi.”
“Em trai nhỏ.”
Giọng nói mang theo ý cười khẽ.
……
Khi nói chuyện với Tân Hòa Tuyết lúc nãy, Dư Tinh Châu cố ý hạ thấp giọng, nhất là khi nhắc đến NPC hay các nội dung liên quan đến phó bản.
Còn Hà Thanh Hồng thì đang ở trong phòng tắm của căn nhà, mà bọn họ lại nói chuyện ngoài hành lang nhỏ.
Tân Hòa Tuyết đoán rằng hắn ta chắc không nghe thấy gì.
Khi bước vào phòng tắm, quả nhiên Hà Thanh Hồng đang ngồi xổm, cúi người kiểm tra ống dẫn dưới bồn rửa. Sắc mặt hắn ta hoàn toàn bình thường, không có chút khác lạ.
Tân Hòa Tuyết cũng ngồi xổm xuống theo, khẽ nghiêng đầu hỏi:
“Hà tiên sinh, anh làm nghề gì vậy?”
Động tác cầm tua vít của Hà Thanh Hồng khựng lại một chút:
“… Đang chờ được sắp xếp công việc.”
“Nhưng anh có thể tự do ra vào thành trại đúng không?”
Ánh mắt Hà Thanh Hồng dịch sang gương mặt đối phương:
“Có chuyện gì sao?”
Hàng mi dài của Tân Hòa Tuyết cụp xuống. Dưới ánh đèn phòng tắm, hàng mi ấy tạo nên một bóng mờ mềm mại trên gò má.
“Chồng của tôi đến giờ vẫn chưa về. Tôi không biết liệu có chuyện gì xảy ra với anh ấy không. Nếu qua đêm nay mà anh ấy vẫn chưa trở lại… anh có thể giúp tôi đi một chuyến tìm anh ấy được không?”
“Tôi… không tiện đi ra ngoài…”
“Anh ta chết rồi.”
Khi Hà Thanh Hồng buông câu đó, giọng điệu bình thản như đang nói: “Tối nay không mưa.”
Thấy sắc mặt chàng thanh niên thoáng chốc trắng bệch, hắn ta dừng lại một chút rồi bổ sung:
“Tôi nói đùa.”
Tân Hòa Tuyết mím môi:
“Chuyện này không buồn cười.”
“Thật sao?” Hà Thanh Hồng đáp.
Hắn cúi đầu tiếp tục tháo ống dẫn bằng tua vít:
“Có lẽ tôi… hơi giỏi nói đùa.”
“Hà tiên sinh, xin đừng đem sinh tử của người khác ra làm trò vui.”
Ngữ điệu của chàng thanh niên nghe ra có chút giận.
Hà Thanh Hồng thừa nhận, trong khoản nói đùa, Tân Hòa Tuyết đúng là có thiên phú hơn hắn, bởi đối phương đang dạy dỗ… một tay sát thủ chuyên nghiệp “một phát đoạt mạng”.
“Ừ. Về sau tôi sẽ nghiêm túc hơn.”
Thực ra, Hà Thanh Hồng trước nay vẫn luôn nghiêm túc khi bóp cò, vì muốn bắn trúng chí mạng, góc độ và thời gian đều phải tính chuẩn xác tuyệt đối.
“Được.”
Hà Thanh Hồng đứng dậy, thu dọn dụng cụ vào thùng cho gọn, mở vòi nước rửa sạch bụi bẩn và dầu mỡ dính trên tay.
Nhưng vì những vết bẩn đó, hàng mày hắn ta càng nhíu chặt.
Những thứ này bắt buộc phải về phòng, dùng thuốc sát trùng chà sạch từng kẽ tay… nếu không tối nay hắn chắc chắn không ngủ nổi.
Hắn bắt đầu hối hận, tại sao mình lại xen vào chuyện người khác, chạy tới đây giúp đỡ?
À đúng rồi. Vì Chu Liêu còn nợ hắn 300 nghìn tệ Bắc Đảo. Vậy mà bây giờ hắn lại tới sửa ống nước cho… vợ của người đang nợ mình.
Hàng mày của anh nhíu thành một nút thắt khó gỡ, vẻ mặt càng lúc càng lạnh lùng.
Thôi. Coi như không cần cái 30 vạn đó nữa.
Hà Thanh Hồng định kết thúc câu chuyện ngay tại đây, lập tức xoay người đi ra cửa.
Chỉ còn cách hành lang một bước nữa thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng chân chạy vội. Một đôi tay ôm lấy eo cản hắn lại.
“Hà tiên sinh, làm ơn giúp tôi. Chu Liêu đi ra ngoài một mình, tôi lo là anh ấy gặp nguy hiểm…”
“Tôi không quen biết ai ở đây cả, chỉ có thể trông cậy vào anh.”
Chàng thanh niên như một dây leo mềm nhuyễn, bám vào sau lưng hắn.
Hà Thanh Hồng bất thình lình hỏi:
“Vì sao? Vì tôi lớn tuổi hơn à?”