Khi Tân Hòa Tuyết vội vàng trở lại thôn Hứa Thọ, mặt trời đã lặn về hướng Tây của Núi, ánh chiều tà nhuộm cả vùng đất.
Y nhẹ nhàng vuốt mào gà, “phanh” một tiếng, làn sương mờ tan biến, con gà trống lập tức hiện nguyên hình – một con hồ ly.
Con hồ ly cúi đầu, ngoan ngoãn và đầy vẻ nịnh nọt l**m lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết. Lòng bàn tay ẩm ướt, mang theo chút cảm giác kỳ lạ.
Tân Hòa Tuyết dặn dò:
“Hôm nay ta đã khai linh trí cho ngươi. Từ nay về sau hãy trở về núi rừng, chăm chỉ tu luyện. Tuyệt đối không được trộm cắp hay làm hại người phàm nữa.”
Con hồ ly lông đỏ rực “ô ô” kêu hai tiếng trong miệng, dường như tỏ vẻ hiểu ý.
Tân Hòa Tuyết:
“Đi đi.”
Hồ ly quay đầu bước về phía núi rừng, nhưng cứ ba bước lại ngoái nhìn, ánh mắt đầy lưu luyến nhìn về phía Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết không thể lý giải:
“Nó còn nhìn ta làm gì? Không biết đường sao?”
Cá Meo Meo quả nhiên không biết tâm tư của hồ ly.
Con hồ ly đó là giống đực, khẳng định về sau sẽ hóa thành nam hồ ly.
K nhạy bén bắt được điểm này, bất thình lình nói:
“Có lẽ nó muốn cậu theo nó tu hành.”
Tân Hòa Tuyết:
“Tu hành là việc của cá nhân, gọi người đi theo nó có lợi lích gì?”
Giữa yêu quái và yêu quái, con đường vốn dĩ không giống nhau. Ngay cả khi là cùng một chủng tộc yêu quái, mỗi loại vẫn khác biệt. Giống như câu chuyện về con cá huyết Cẩm Lý trong lời kể của người kể chuyện: loài đó chọn con đường hấp thụ máu thịt để tu hành. Còn con đường của Tân Hòa Tuyết thì hoàn toàn khác biệt – y mang phúc lành và thiện ý.
K:
“Cậu nói rất đúng.”
Tân Hòa Tuyết:
“Độ Chi trong kịch bản có phải là cao tăng ở chùa Quá Sơ?”
Chùa Quá Sơ trong hệ thống "mười chùa, năm giam" của Đại Trừng có một vị trí đặc biệt, có thể xem như một nơi chuyên về diệt yêu trừ ma. Ngoài ra, ngôi chùa này còn đảm nhiệm các công việc khác như tổ chức lễ hiến tế, bói toán, và cầu phúc cho người dân.
K ngừng lại một chút, rồi từ tốn đáp:
“Câu hỏi của ký chủ lần này nằm ngoài phạm vi trả lời của giám khảo.”
Tân Hòa Tuyết:
“......Tốt ^^.”
Ngoại trừ cung cấp tin tức trong kịch bản, và tự động nhắc nhở sự tăng trưởng của giá trị tình yêu. Thì K hoàn toàn biến một cỗ máy chỉ biết trò chuyện phiếm.
Hiện tại, trên người Tân Hòa Tuyết có 35 lượng bạc. Đầu tiên, y đem bạc vụn cho người bán hồ ly trong thôn. Sau đó, y tiếp tục tìm Chu Sơn Hằng.
Chu Sơn Hằng đang cầm một thứ gì đó đi ra khỏi nhà. Từ trong nha ra tới cửa, đúng lúc, đụng phải Tân Hòa Tuyết.
“Ngươi không sao chứ?” Chu Sơn Hằng lo lắng đỡ lấy Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết vô tình liếc nhìn tờ giấy mỏng trong tay Chu Sơn Hằng, phát hiện đó là khế ước.
“Chu huynh, ngươi đây là…?”
Chu Sơn Hằng có chút quẫn bách(*) mất tự nhiên, nói:
"Không có gì?"
(*)tình trạng khốn đốn ngặt nghèo đến mức không biết làm thế nào, không có cách nào để tháo gỡ
Nhưng trước sự truy hỏi kiên trì của Tân Hòa Tuyết, hắn đành thật thà thú nhận.
Chu mẫu cần chi trả ba vạn tiền thuốc men, nhưng gia đình Chu vốn đã không có bao nhiêu tích lũy. Từ khi Chu phụ qua đời, nhà thiếu người lao động, hoa màu trồng trên đất mỗi năm sau khi đóng thuế và phụ thu cũng chỉ đủ sống cầm chừng qua ngày.
Sau buổi trưa, Chu Sơn Hằng đi hỏi thăm về các công việc tạm bợ được giới thiệu trong huyện. Tuy nhiên, ngay cả khi từ ngày mai bắt đầu làm công việc nặng nhọc như xây dựng tường thành hoặc tham gia các dự án trị thủy để kiếm tiền nhanh, hắn cũng chỉ nhận được 300 văn mỗi ngày.
Tiền thuốc ở nhà thuốc không thể khất nợ lâu được, mà sức khỏe của Chu mẫu cũng không chịu đựng được lâu nữa.
Chu Sơn Hằng quyết định trước mắt thế chấp vài mẫu đất cằn trong nhà để gom đủ tiền thuốc. Bất kể ra sao, hắn cũng phải lo được số tiền này trước, rồi sau đó mới tìm cách kiếm thêm công việc khác để trang trải.
Tân Hòa Tuyết ngăn cản hắn, nhẹ nhàng trao túi tiền nặng trĩu qua.
Chu Sơn Hằng nâng túi tiền bằng cả hai tay, dường như chưa kịp phản ứng, chỉ trầm ngâm nhìn Tân Hòa Tuyết. “Cái này…”
Tân Hòa Tuyết nói:
“Chu huynh, cứ cầm lấy mà dùng trước đi. Năm nay vận mệnh không thuận lợi, hiện tại đang hạn hán thì làm sao có thể thế chấp ruộng đồng mà được giá tốt? Hơn nữa, nếu huynh bán cả ruộng đất, sau này muốn lên kinh dự thi, mẫu thân và Nhị Lang ở nhà sẽ ăn gì?”
Chu Sơn Hằng hiểu rõ ý tứ của y, hốc mắt thoáng cay cay, nhưng do làn da ngăm đen nên việc hốc mắc đỏ lên không rõ ràng.
Trong lúc nhất thời, khoảnh khắc này khắc sâu trong lòng, lòng hắn như trĩu nặng, cảm giác chua xót dâng lên khắp tâm can. Hắn đặt túi tiền xuống, kiên quyết nói:
“Tân công tử, vật này quý giá quá, ta không thể nhận. Ngươi muốn giúp ta, ta đã vô cùng cảm kích rồi.”
Tân Hòa Tuyết cong môi cười nhẹ, chậm rãi đáp:
“Cứ nhận đi. Đợi đến khi có tên trên bảng vàng, trả lại ta cũng không muộn.”
Dù sao đây cũng là số bạc mà y kiếm được bằng cách tay không dựng nghiệp, trắng tay dựng nên cơ đồ.
Nghe y nói đến năm chữ "có tên trên bảng vàng", ký ức về những lần bị đồng hương chế nhạo và khinh thường ngày xưa lại ùa về trong lòng Chu Sơn Hằng. Nhưng hắn không ngờ rằng Tân Hòa Tuyết lại đặt trọn niềm tin vào mình, coi trọng mình đến như vậy.
Trên đời này, khó có được một tri kỷ Bá Nhạc.
“Ba thước mệnh mỏng, chỉ là một kẻ thư sinh…” Chu Sơn Hằng chậm rãi gằn từng chữ, mỗi chữ đều chứa đầy sự chân thành. Tuy hắn ăn nói vụng về, sẽ không nói gì về chút chuyện riêng tư đẹp đẽ. Hắn lại dồn hết tình cảm vào ánh mắt nhìn thẳng Tân Hòa Tuyết, nghiêm túc và tha thiết:
“Hôm nay ân tình này, Chu mỗ xin ghi tạc trong lòng. Ngày sau, dù vượt lửa qua sông, cũng sẽ không từ chối.”
[Giá trị tình yêu của Chu Sơn Hằng +30]
[Hiện tại giá trị tình yêu của Chu Sơn Hằng: 60]
Ý cười trong mắt Tân Hòa Tuyết càng thêm sâu.
Chu Sơn Hằng…
Chu Tử Càng…
Hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng.
........
Hai ngày sau, Tân Hòa Tuyết lại hóa hình đến thăm hỏi.
Chu Sơn Hằng lúc này đang chuẩn bị lên đường đến chùa Huệ Phúc.
Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Tử Càng, ngươi đến chùa Huệ Phúc ôn lại sách vở sao? Sao ta không thấy ngươi mang cặp trúc?”
Quan hệ giữa họ bây giờ đã khá thân thiết, cả hai gọi nhau bằng biệt danh.
Chu Sơn Hằng chỉ mang theo một tay nải bọc vải đơn sơ, giải thích:
“Trước đây ta đến chùa Huệ Phúc chỉ để đọc sách trong thư viện. Nhưng hôm nay, ta đến để giúp sao chép kinh Phật. Nghe nói chùa Huệ Phúc cầu phúc rất linh nghiệm, ta muốn cầu phúc cho mẫu thân.”
Tân Hòa Tuyết gật đầu:
“Vậy ta đi cùng ngươi.”
Dù thấy Tân Hòa Tuyết bước đi không gặp vấn đề gì, Chu Sơn Hằng vẫn nhớ chuyện chân hắn từng bị thương trước đây, nên lo lắng hỏi:
“Chân ngươi đã khỏi hẳn chưa? Đường lên chùa Huệ Phúc có nhiều bậc đá hiểm trở.”
Tân Hòa Tuyết tùy ý xắn vạt áo lên, để lộ đôi chân đã lành lặn, không còn sưng tấy như trước:
“Ta đã hoàn toàn bình phục.”
Thấy y nói vậy, Chu Sơn Hằng yên tâm, nhưng Tân Hòa Tuyết lại cười nhẹ, nhấn nhá:
“Huống hồ… Dù đường dài có gian nan, chẳng phải còn có ngươi sao? Tử Càng, ngươi có bằng lòng cõng ta không?”
Giọng y nhấn nhá ở cuối câu "đường dài gian nan", không hiểu sao tạo cảm giác ẩn chứa tình ý dịu dàng khó giải thích khiến người ta lâm vào ảo giác.
Đôi mắt sáng trong như hồ thu ấy dường như trời sinh để chứa đựng bao nỗi niềm.
Chu Sơn Hằng đỏ bừng tai, nhưng không trốn tránh ánh mắt ấy. Trái lại, hắn nghiêm túc gật đầu:
“Ừm. Ngươi chịu đi cùng ta, ta sẽ cõng ngươi lên núi.”
Nghe hắn nói vậy, Tân Hòa Tuyết bật cười:
“Ta chỉ đùa thôi. Ta tự mình đi được, được chứ?”
Y bước đi vài bước, vòng một vòng bên cạnh Chu Sơn Hằng, như để chứng minh rằng việc đi lại của mình không có gì đáng ngại.
Một hương thơm nhàn nhạt, lạnh lẽo, phảng phất lan tỏa xung quanh.
Chu Sơn Hằng khẽ nói, giọng nhỏ như tự mình lẩm bẩm:
“Cho dù ngươi tốt thế nào, ta cũng nguyện ý làm chỗ dựa cho ngươi.”
Tân Hòa Tuyết giả vờ không nghe thấy. Y chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi:
“Trước khi đến chùa Huệ Phúc, có tiện cho ta ghé thăm mẫu thân ngươi một lát không?”
Chu Sơn Hằng mời y vào nhà:
“Mẫu thân ta vừa uống thuốc, hiện đang ngồi trong phòng khâu vá quần áo.”
Ở tuổi này, người mẹ hiền thường không chịu ngồi không. Dù đang bệnh, bà vẫn lo lắng chuẩn bị quần áo mùa đông cho trưởng tử chuẩn bị lên kinh dự thị.
Khi Chu mẫu nhìn thấy Tân Hòa Tuyết bước vào, bà niềm nở trò chuyện, cảm ơn y vì lần trước đã dùng xe ngựa đưa bà đến nhà thuốc trong đêm để khám bệnh.
Tân Hòa Tuyết cụp mắt,
“Chỉ là chuyện nhỏ, bá mẫu(*) không cần để tâm.”
(*) bác gái
Như thể trong lúc lơ đãng vui đùa mà nhắc tới.
“Trước đây khi du ngoạn khắp nơi, ta từng gặp một đạo sĩ. Ông ấy dạy ta chút ít về xem tướng tay và đoán mệnh. Bá mẫu có muốn để ta thử xem tay tướng không?”
Chu mẫu không từ chối, đưa tay ra cho y xem.
Đó là đôi tay của một người phụ nữ làm nông, với đường chỉ tay thô ráp và đầy những vết chai sần.
Tân Hòa Tuyết nói chuyện này thật ra chỉ tìm cớ. Y khẽ chạm vào lòng bàn tay Chu mẫu, ngón tay điểm nhẹ trên những đường chỉ tay.
Sinh mệnh nơi bàn tay bà mỏng manh, tựa như cánh cung đã giương hết mức.
Tân Hòa Tuyết âm thầm truyền linh lực vào những đường chỉ tay ấy. Chỉ trong thoáng chốc, sắc mặt của Chu mẫu hồng hào lên trông thấy.
Tân Hòa Tuyết buông tay ra, ngượng ngùng nói:
“Có lẽ ta chỉ học được chút lông lơ, chẳng nhìn ra được gì sâu xa từ tướng tay cả.”
Chu mẫu cảm nhận một cách rõ ràng rằng gánh nặng vô hình trên người mình bỗng như được cuốn đi theo cơn gió. Toàn thân bà nhẹ bẫng, tâm tình cũng trở nên phấn chấn hơn. Với nụ cười rạng rỡ, bà nói:
“Không sao, không sao! Các người đọc sách chẳng phải thường không tin vào mấy chuyện quái dị, quỷ thần này sao? Không biết vì sao, nhưng nói chuyện với những người trẻ tuổi như ngươi một lúc, hôm nay ta cảm thấy thân thể khỏe hơn rất nhiều.”
Tân Hòa Tuyết và Chu Sơn Hằng cáo biệt Chu mẫu, rồi cùng nhau lên núi.
Khi nghe Tân Hòa Tuyết khẽ khụ khụ một tiếng, Chu Sơn Hằng lập tức lo lắng, hỏi:
“Ngươi sao vậy? Có phải vài ngày trước đó cảm lạnh không?”
Hắn nhớ lại đêm đưa Chu mẫu đang hôn mê đến nhà thuốc, lúc ấy Tân Hòa Tuyết cũng ho không ngừng.
Tân Hòa Tuyết xua tay, cất chiếc khăn vừa dùng để che miệng, nói:
“Ta không sao.”
Bây giờ vẫn chưa phải lúc để Chu Sơn Hằng biết.
Thực ra, thân thể của Chu mẫu đã rất yếu, nếu không có Tân Hòa Tuyết kịp thời đến cứu đêm ấy, e rằng bà không thể trụ được đến giờ. Nhưng linh lực và phúc đức mà y vừa truyền vào cũng đủ kéo dài tuổi thọ, giúp bà an yên sống hết quãng đời còn lại.
Tuy nhiên, việc can thiệp vào vận mệnh của phàm nhân, đặc biệt là tuổi thọ, luôn phải trả một cái giá rất lớn.
Tân Hòa Tuyết âm thầm nuốt xuống mùi máu tanh vừa trào lên trong miệng.
Dù y nói không sao, Chu Sơn Hằng vẫn nhìn ra sắc mặt tái nhợt rõ ràng của Tân Hòa Tuyết, ánh mắt mang chút mệt mỏi yếu ớt. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trái tim Chu Sơn Hằng vẫn quặn thắt không yên.
[Giá trị tình yêu của Chu Sơn Hằng +5]
Chu Sơn Hằng luôn cảm giác rằng Tân Hòa Tuyết có chuyện quan trọng gì đó mà gạt hắn.
Chu Sơn Hằng muốn biết, nhưng rõ ràng Tân Hòa Tuyết đang né tránh, hoàn toàn không có ý định nói ra.
.......