Sau khi Chu Sơn Hằng thắp hương xong, họ cùng đến điện thần Già Lam để cầu xin quẻ.
Trong chùa, âm thanh tụng kinh Phật vang vọng, khói hương nghi ngút, khiến lòng người bất giác trở nên bình an và tĩnh lặng.
Chu Sơn Hằng nhìn chữ trên quẻ của mình, đó là một quẻ "thượng thượng" đầy tốt lành.
Hắn gần đây rất may mắn, thậm chí khi xin sâm cũng được quẻ tốt nhất trong số các quẻ tốt.
Quẻ số 45, "thượng thượng" thuộc cung Tuất, mang ý nghĩa:
"Ôn nhu từ xưa thắng cường vừa, tích thiện hưởng phúc, đại cát hưng thịnh; nếu gặp quý nhân ứng với quẻ này, sẽ như người khát được uống nước cam lộ."
Chu Sơn Hằng đọc thầm và không khỏi hỏi vị sa di bên cạnh:
"Thưa sư thầy, quẻ này có ý nghĩa gì?"
Sa di, tay cầm chuỗi Phật châu trầm hương, giải thích:
"Quẻ này nói rằng: Thiên địa thấu hiểu, ân trạch(*) rộng sâu, được Quan Âm phù hộ, suốt đời không quên. Quẻ này báo hiệu mọi việc đều thuận lợi nhờ quý nhân phù trợ."
(*) trạch ở đây là là, nghĩa là nhà có ân nhân.
Chu Sơn Hằng suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy quẻ này ám chỉ chính mình, nhưng lại không rõ bản thân đã làm việc thiện nào để giúp ai mà có ân tình. Tuy nhiên, nếu nói đến quý nhân, thì người đó không phải xa tận chân trời, mà chính là gần ngay trước mắt.
Tân Hòa Tuyết nhíu giữa mày lại, Chu Sơn Hằng không khỏi tiến lên, Khi nhìn sang quẻ của Tân Hòa Tuyết, hắn thấy đó lại là quẻ "hạ hạ".
Quẻ số 28, "hạ hạ" thuộc cung Ngọ, có nội dung:
"Phương đông trăng mọc lúc đẹp nhất, nhưng lại bị mây che mờ; chờ đến khi mây tan, trăng sáng mới hiện rõ. Có những điều còn thiếu, khó lòng trọn vẹn."
Chữ trên quẻ này có ý tứ.....
Sa di chậm rãi giải thích:
"Mây bay che trăng, có điều cần nghi ngờ, chờ đến khi mây tan, lập tức thấy ngay ánh trăng. Quẻ này ám chỉ tiền đồ chưa rõ, mọi việc còn u mê, chưa định hình."
Tiền đồ chưa rõ, mọi việc u mê.
Tân Hòa Tuyết không nói lời nào, nhưng sắc mặt Chu Sơn Hằng lại lộ rõ vẻ căng thẳng. Hắn bèn đổi quẻ "hạ hạ" của Tân Hòa Tuyết bằng quẻ "thượng thượng" của mình, như thể muốn thay đổi vận mệnh của đối phương. Còn lo lắng đối phương vì quẻ không tốt mà uể oải. Vì thế, hắn vụng về an ủi Tân Hòa Tuyết:
"Xin quẻ sâm chỉ để an lòng, vẫn không thể thay đổi số mệnh, mọi việc thành công đều do con người quyết định. Đừng quá bận tâm."
Tân Hòa Tuyết vốn không tin vào số mệnh, cũng không để tâm đến quẻ sâm. Y thuận theo Chu Sơn Hằng:
"Đúng vậy, Tử Càng nói có lý, tất cả đều nằm ở sự cố gắng của con người."
Họ cất lại quẻ sâm và cùng rời khỏi điện Già Lam.
Có cái gì lạch cạch rơi xuống. Sau đó, vị sa di giải đáp kia tiến lên nâng ống thẻ lên, phát hiện một chiếc thẻ sâm rơi trên đất. Chiếc thẻ ghi:
"Đón gió dầm mưa, cánh én mang bùn; nhưng bùn có thể hóa lũy(*), và lũy cuối cùng cũng trở về thành bùn."
(*) lũy ở đây nghĩa là thành trì, nghĩa đen là hàng rào bao quanh.
Đây cũng là một quẻ "hạ hạ".
Sa di ngẩng đầu nhìn bóng lưng hai người rời đi, ánh mắt lướt qua rồi dừng lại trên người Chu Sơn Hằng.
Đây là điềm báo chim én ngậm bùn, ám chỉ mọi việc cần có sự cố gắng hết sức. Tuy nhiên, dẫu cố gắng mà không có kết quả, cũng không phải là điều gì quá ngạc nhiên.
Vậy vì sao lại không có kết quả?
Sa di nhặt chiếc thẻ gỗ rơi trên đất, cẩn thận đặt lại vào ống thẻ, nhẹ nhàng lắc ống. Những thanh tre va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang thanh thoát.
.......
Hôm nay, chùa Huệ Phúc khá vắng vẻ.
Có lẽ phần lớn mọi người đều đã đổ về huyện đường để xem Đại sư Độ Chi thực hiện nghi lễ trừ tà.
Phía ngoài chính điện Già Lam của ngôi chùa, có một cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Vì gần đó có cầu Nguyệt Lão nổi tiếng linh thiêng, cây đa này tự nhiên được mọi người gọi là "cây Nguyệt Lão".
Tán cây rậm rạp, cành lá tươi tốt, xanh ngắt một màu âm u, tỏa bóng mát. Trên những cành cây đan xen như gạc nai, treo đầy những sợi dây đỏ mà các cặp tình nhân để lại, gọi là “dây nhân duyên.”
Cơn gió nhẹ thổi qua, những dải lụa đỏ khẽ bay phấp phới.
Chu Sơn Hằng nhìn thấy những dải lụa đỏ trên cành cây, bỗng cảm thấy như có gì đó nóng bỏng di dời ánh mắt mình. Hắn vội quay đi, cúi đầu, khẽ dừng bước.
Tân Hòa Tuyết đi phía trước, nhận thấy người bạn đồng hành không còn theo kịp, bèn ngoảnh lại hỏi:
“Sao vậy?”
Chu Sơn Hằng từ từ lấy ra một gói nhỏ bằng vải đỏ từ túi áo. Đó là một chiếc bao lì xì nhỏ được làm thủ công rất tinh tế.
Hắn dùng một tay nâng niu, tay kia đẩy tay nải ra một bên, nhẹ nhàng mở lớp vải ra, lộ ra bên trong là một chiếc vòng ngọc được bảo quản cẩn thận, sáng bóng không chút tì vết.
Chiếc vòng ngọc này là gia bảo truyền đời của nhà họ Chu. Năm đó, cha của Chu Sơn Hằng đã dùng nó để cầu hôn mẹ anh.
Sau khi cha qua đời, mẹ anh lâm bệnh nặng không dậy nổi, biết rằng mình không còn nhiều thời gian, bà đã trao lại chiếc vòng này cho Chu Sơn Hằng, dặn dò:
“Nếu sau này gặp được người con muốn trao chiếc vòng này, con nhất định phải đối xử với người đó thật tốt, suốt đời trân trọng.”
Chu Sơn Hằng ăn nói vụng về, vốn mờ mịt trong cách thể hiện tình cảm, đã mượn chiếc vòng ngọc này để ngầm bày tỏ tình ý:
“Ân tình ngày ấy, ta không biết phải đáp đền thế nào cho xứng…”
Hắn muốn trao chiếc vòng ngọc này cho Tân Hòa Tuyết.
Đây là thứ duy nhất hắn có thể mang ra tặng vào lúc này. Dù nó nhỏ bé, nhưng hắn muốn dồn cả tấm chân tình vào đó, giao phó trọn vẹn cho người trước mặt.
Tân Hòa Tuyết lại xua tay, nói:
“Ta đã chẳng phải nói rồi sao? Chờ đến ngày ngươi có tên trên bảng vàng, đỗ đạt vinh hiển, lúc ấy hãy quay lại báo đáp ta cũng chưa muộn.”
Chu Sơn Hằng giật mình, tưởng rằng Tân Hòa Tuyết có ý từ chối khéo, hắn nản lòng, tiết chế thu tay về
Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Ngươi thật lòng thích ta sao?”
Chu Sơn Hằng ngẩng đầu, không chút do dự mà gật đầu.
Tân Hòa Tuyết khẽ cười, nói:
“Nếu hai trái tim hòa làm một, cớ gì phải bận tâm đến những thứ bên ngoài?”
Y đưa tay ra, đốt ngón tay trắng ngần như tuyết đầu mùa vươn lên cành mai. Trong lòng bàn tay vừa khẽ mở, hai sợi tơ hồng từ cành mai nhẹ nhàng buông xuống.
Chu Sơn Hằng ngỡ ngàng, rồi niềm vui sướng vô hạn bỗng chốc tràn ngập trong lòng.
“Hai trái tim đã hòa quyện...”
Chu Sơn Hằng tiếp nhận sợi tơ hồng, hỏi:
“Ngươi lấy nó từ khi nào vậy?”
Tân Hòa Tuyết trả lời:
“Vừa lúc ngươi xin sâm, ta tình cờ gặp một vị trụ trì bên ngoài và nhận được hai sợi tơ hồng từ ông ấy.”
Bởi vì vui sướng, khóe môi Chu Sơn Hàng không tự chủ mà cong lên:
“Chúng ta hãy cùng buộc nó lại nhé?”
Họ chọn một nhánh cây cao nhất.
Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng quấn sợi tơ hồng quanh cành cây, buộc thành một nút thắt đẹp mắt. Phần tơ còn thừa dài mảnh thả xuống, phất phơ theo gió.
Chu Sơn Hằng cũng làm tương tự, cột sợi tơ hồng bên nhánh cây phía mình.
Chu Sơn Hằng không để ý rằng khi sợi tơ hồng quấn vào cành cây, một phần bí ẩn của nó đã ăn sâu vào mạch máu của hắn. Đồng thời, sợi tơ hồng còn lại cũng âm thầm gắn liền với lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết.
Mọi thứ nhìn bề ngoài vẫn bình thường, không có chút dị dạng nào.
Tân Hòa Tuyết cúi đầu, xoa nhẹ thân cây đa lớn, khẽ nói:
“Đa tạ.”
Hóa ra, y đã nhờ vị Nguyệt Lão giúp đỡ.
Với sợi tơ hồng kết nối, trừ khi có kẻ sở hữu pháp thuật muốn gỡ nó ra, nếu không, cho dù có mất trí nhớ, Tân Hòa Tuyết cũng có thể thông qua cảm ứng của sợi tơ này để tìm được Chu Sơn Hằng.
Thời gian bảy ngày đã cận kề.
Chu Sơn Hằng nghe thấy tiếng Tân Hòa Tuyết nói gì đó, nhưng giọng quá nhỏ, nên hắn theo bản năng hỏi lại:
“Ngươi vừa nói gì?”
Tân Hòa Tuyết quay đầu, nở nụ cười dịu dàng:
“Ta nói, cây Nguyệt Lão hẳn đã nhận ra tâm ý chúng ta, nhất định sẽ không phụ sự tương tư này.”
Nhìn nụ cười của Tân Hòa Tuyết, Chu Sơn Hằng cũng bất giác nở nụ cười theo.
[Giá trị tình yêu của Chu Sơn Hằng +3]
Gió nhẹ thổi qua, sợi tơ hồng bay lượn, quấn lấy vài lọn tóc bên tai Tân Hòa Tuyết.
Không kiềm được, Chu Sơn Hằng vươn tay, giúp y vén lọn tóc lòa xòa ra sau tai.
Cây đa đứng lặng yên, không rõ có phải vì gió hay không mà cành lá khẽ xao động.
Chu Sơn Hằng chậm rãi cúi người xuống.
Xúc cảm ấm áp khẽ chạm vào đôi môi mềm mại của Tân Hòa Tuyết, tựa như nụ hôn chớm nở giữa hoa và gió xuân. Chỉ là một nụ hôn đơn thuần, nhưng Chu Sơn Hằng đã cảm thấy lòng mình như say mê đắm chìm. Sợi tơ hồng quấn quanh mái tóc đen của Tân Hòa Tuyết, lấp lánh như giấc mộng ở núi tiên.
Hương sắc ngập tràn, x**n t*nh lan tỏa…
Thời gian trôi qua, mưa bắt đầu rơi tí tách.
Tiếng mưa lộp độp rơi xuống, tụ lại trên mái hiên, theo mái hiên chảy xuống thành từng giọt qua những hình hoa sen chạm khắc, vang lên âm thanh lộp bộp lộp bộp rơi xuống.
Độ Chi vừa bước vào địa phận chùa Huệ Phúc.
Bước chân hắn nhẹ nhàng đặt xuống nền đất ẩm ướt, không phát ra chút âm thanh nào. Chiếc mũ tăng nhọn che chắn mưa rơi, giữ cho hắn khô ráo.
Với đôi tai thính lực nhạy từ trước đến nay, Độ Chi luôn nghe được mọi âm thanh dù nhỏ nhất trong phạm vi mấy dặm khi lắng nghe.
Lần này cũng vậy, hắn nghe thấy một âm thanh rất khẽ, rất mềm mại…
Là tiếng rên nhẹ, bị kìm nén.
Ban đầu, hắn tưởng đó là tiếng mèo kêu. Nhưng rồi, hơi thở bất thường từ trong chùa khiến hắn nhận ra có điều gì đó khác lạ.
Bước chân khẽ chuyển, qua màn mưa mờ ảo, hắn nhìn thấy dưới gốc cây đa, trong đình nhỏ, có hai người đang ôm nhau.
Một nam tử cao lớn, đưa lưng về phía hắn, ôm chặt một thanh niên mảnh khảnh trong lòng. Hai người môi kề môi, không rời không dứt.
Độ Chi bất giác nhìn kỹ hơn.
Thanh niên kia dường như nhận ra có người đang quan sát, hơi nghiêng đầu.
Gương mặt trắng ngần ánh lên sắc đỏ nhạt, tựa như cánh hoa đào đẫm nước, càng thêm mê hoặc.
Tại sao lại phát ra âm thanh như vậy?
Tại sao họ lại ôm nhau?
Và tại sao môi họ phải chạm vào nhau?
Độ Chi không thể nào lý giải.
Nhưng khi nhận ra mình đã bị phát hiện, hắn lập tức quay người, bước nhanh vào trong điện để tránh mặt.
........
Mưa lớn trút xuống dữ dội.
Sau hơn hai tháng khô hạn, trận mưa này như rửa sạch cả đất trời, phủ một màn trắng xóa lên thiên nhiên.
Nước sông lớn chảy xiết, cuốn theo từng đợt bọt sóng trắng xóa, cuộn trào không ngớt.
Chờ đến khi mưa ngừng rơi, Chu Sơn Hằng cuối cùng cũng thả con cá chép trắng xuống sông.
Con cá chép trắng bơi lượn tại chỗ vài vòng, như đang cảm ơn ân nhân của mình.
Chẳng mấy chốc, nó bị dòng nước xiết cuốn đi. Chiếc đuôi cá chép bướm tựa như bọt sóng trắng, biến mất dần khỏi tầm mắt.
Để hoàn thành một chu kỳ luân hồi bảy ngày, con cá chép cần tiêu hao rất nhiều thời gian dưới đáy sông.
Chờ đến khi cá nổi lên mặt nước đã là buổi trưa ngày thứ hai, ánh nắng buổi trưa đã sưởi ấm không gian.
Cá chép bơi lội chậm rãi, phun ra hai vòng nước nhỏ.
Một lúc sau, cá chép lại nổi lên, dừng lại trên mặt nước một chút.
Đây là nơi nào o.o?
Ta là ai o.o?
Ta muốn làm cái gì o.o?