Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 62

Tân Hòa Tuyết cũng không rõ Độ Chi đã tìm thấy tư liệu sống về câu chuyện xưa kia từ đâu.

 

Tóm lại, y đột nhiên trở thành thê tử của người mắc bệnh nặng, đóng vai tân nương xung hỉ (đón dâu để giải hạn) của tân lang Chu Sơn Hằng. Tuy nhiên, người đón dâu và cùng tân nương uống rượu giao bôi lại là Chu Giang Quảng, đệ đệ của Chu Sơn Hằng.

 

Một cách khó hiểu, Tân Hòa Tuyết nảy ra một ý nghĩ:
"Liệu có khi nào Chu Giang Quảng chính là tục danh của hòa thượng thối này?"

 

Y từng hỏi Độ Chi về quá khứ trước khi xuất gia.

 

Độ Chi chỉ kể rằng từ nhỏ hắn đã được nhận nuôi tại ngôi chùa duy nhất trong quê nhà. Sau này, đại sư Quốc Tăng Ý trong một chuyến đi đã tình cờ gặp hắn, ban cho hắn pháp danh là Độ Chi, rồi đưa hắn về dạy dỗ, sau đó dẫn hắn tới kinh thành, vào chùa Quá Sơ.

 

Còn về tục danh và cuộc sống trước khi vào chùa, Độ Chi chưa từng nhắc tới.

 

Tân Hòa Tuyết cũng không vội vàng nói với Độ Chi rằng đây chỉ là cảnh trong mơ, mọi thứ xung quanh đều là ảo ảnh, không phải sự thật.

 

Y không tin việc giải mộng có thể đơn giản như thế. Nếu người nằm mơ chưa tỉnh, làm sao họ có thể tin rằng đây chỉ là giấc mộng?

 

Tuy nhiên, việc một hai phải vạch trần sự thật của giấc mơ cũng không phải là điều bất khả thi.

 

Dựa theo thông tin họ thu thập được trước đó, từng có một người đọc sách trong giấc mơ của mình sáng tác ra hành quyển thần kỳ với văn phong hoa mỹ. Hoặc một người tham tiền đến mức trong mơ đã đào được vàng chôn ở hậu viện nhà mình.

 

Những quy luật này cho thấy giấc mơ là sự phản chiếu từ tiềm thức và những khao khát sâu kín của con người.

 

Thậm chí, có thể nói rằng giấc mơ chính là nơi biến ước nguyện thành hiện thực, giống như cách Tô Gia sau khi tỉnh mộng đã ghi chép lại hành quyển mà hắn sáng tác trong mơ.

 

Vì vậy, Tân Hòa Tuyết không vội vàng tìm cách phá giải giấc mơ.

 

Thực tại xung quanh Giữa Hồ Lâu mà y đang cảm nhận vẫn rất an toàn.

 

Nếu đã an toàn, Tân Hòa Tuyết muốn dành thời gian để tìm hiểu thêm về Độ Chi. Y muốn biết, trong tiềm thức sâu kín, Độ Chi thực sự khao khát điều gì?

 

Tổng thể hiện tại là hắn đã thế huynh trưởng đi đón dâu, hay là muốn chiếm đoạt thê tử của huynh trưởng?

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết dõi theo bóng lưng của Độ Chi khi rời khỏi phòng ngủ.

 

.........

 

Chu Giang Quảng, pháp danh Độ Chi.

 

Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khó, nơi cả nhà sống dựa vào công việc đồng áng và nghề dệt vải thường ngày. Nhờ vào sự chăm chỉ của cha, một người làm việc rất giỏi, gia đình bốn người quanh năm vẫn đủ ăn đủ mặc.

 

Tân Hòa Tuyết đứng ở bên kia bờ ruộng.

 

Y khoác một chiếc áo dài màu trắng thanh nhã, chân mang đôi giày vải nhẹ nhàng. Làn da dưới ánh mặt trời trắng mịn gần như trong suốt, mái tóc đen dài được buộc hờ bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ, nửa còn lại buông lơi như mây trôi, nhẹ nhàng lay động sau lưng.

 

Khí chất của y hoàn toàn không giống người dân làng quê mà tựa như một vị thần tiên giữa cõi trần.

 

Chu Giang Quảng, hay chính là Độ Chi, trong khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt vô tình lướt qua, động tác trên tay liền khựng lại. Hắn buông cái cuốc xuống, từ ruộng nước bước về phía Tân Hòa Tuyết, khẽ hỏi:
“Nơi này lầy lội, tẩu tẩu vì sao lại đến đây?”

 

Khung cảnh trong mơ hiện tại là tiết trời mùa xuân.

 

Khó khăn lắm cơn mưa xuân dai dẳng vừa ngừng lại, không khí mang theo mùi hương thanh khiết, hòa quyện với hơi đất từ những cánh đồng ngập nước mờ ảo. Ánh sáng trong trẻo khiến mặt nước lấp lánh, tựa như dát bạc.

 

Bên dòng nước, người đứng như liễu rủ, tóc mây phất phơ.

 

Không hiểu vì lý do gì, rõ ràng chỉ mới gặp Tân Hòa Tuyết lần đầu vào hôm qua, trong ngày đại hôn, nhưng Độ Chi lại cảm thấy ảo giác như đã quen biết y từ lâu. Cảm giác thân thuộc này xuất hiện ngay khi hắn nhìn thấy đối phương, tựa như một mối liên kết vô hình nào đó.

 

Tân Hòa Tuyết không trả lời câu hỏi của hắn, Độ Chi lại lần nữa lên tiếng:
“Tẩu tẩu vì sao đến đây?”

 

Gọi tẩu tẩu đến nghiện rồi?

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn hắn, đáp lại bằng giọng điệu nhàn nhạt:
“Ta đến xem ngươi.”

 

Độ Chi khó hiểu:
“Tẩu tẩu vì sao lại muốn xem ta?”

 

Tân Hòa Tuyết nói thẳng:
“Kêu tên của ta.”

 

Độ Chi bối rối trong giây lát, sau đó chậm rãi sửa lời:
“Hòa Tuyết.”

 

Việc tên tự của thanh niên từ miệng hắn buột ra tự nhiên đến mức khiến chính Độ Chi cũng ngỡ ngàng. Hắn khựng lại, lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Rõ ràng đêm qua hai người không hề trao đổi tên, vậy tại sao hắn lại biết tên tự của y?

 

Khi sự bất thường vừa lóe lên trong tâm trí Độ Chi, nó liền nhanh chóng tan biến như làn mưa mờ mịt. Vẻ mặt Độ Chi lập tức trở lại vẻ bình thản thường ngày.

 

Tân Hòa Tuyết tiếp tục hỏi:
“Ngươi định tham gia kỳ thi quận năm nay sao?”

 

Độ Chi gật đầu:
“Đúng vậy, năm ngoái ta đã vượt qua kỳ thi huyện.”

 

Tân Hòa Tuyết không hỏi thêm, chỉ cảm thấy giấc mơ này thật kỳ quặc. Một người xuất gia như Độ Chi lại hóa thành thư sinh nghèo…

 

Y cũng từng tới xem người huynh trưởng đang bệnh nặng, hôn mê trên giường – Chu Sơn Hằng. Kỳ lạ là diện mạo của người này, cũng như cha mẹ Chu, đều mờ ảo như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, không thể thấy rõ ngũ quan.

 

Điều này chứng tỏ, trong ký ức của Độ Chi, những người đó không để lại ấn tượng sâu sắc. Nhưng nghĩ đến việc Độ Chi rời gia đình từ nhỏ, rồi sống cô lập, điều đó có thể giải thích được.

 

Tuy nhiên, khi nhìn cách Độ Chi làm việc đồng áng, động tác thuần thục và nhanh nhẹn khiến Tân Hòa Tuyết không khỏi bất ngờ.

 

Đứng bên cạnh hắn, Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng nói:
“Ta cứ nghĩ ngươi đã rời xa thế tục, hẳn không quen những công việc vất vả như thế này.”

 

Câu nói đó của y không phải dành cho Chu Giang Quảng trong mộng, mà là cho Độ Chi ngoài đời thực.

 

Chu Giang Quảng ngẩng đầu lên, theo bản năng đáp lại một câu:
“Mọi nỗi vất vả của thế gian, đều là một dạng tu hành.”

 

Nghe vậy, Tân Hòa Tuyết khẽ nhướng mày, ánh mắt vốn hờ hững giờ ánh lên chút thích thú:
“Ai dạy ngươi câu nói đó?”

 

Độ Chi nhíu mày:
“Ta… ta cũng không rõ… Những lời này tự nhiên bật ra.”

 

Có lẽ đó là bản năng tiềm thức còn sót lại.

 

Để kiểm chứng bản năng của Độ Chi, trong những ngày tiếp theo, Tân Hòa Tuyết cố ý thử nghiệm hắn. Vào một ngày nọ, khi Độ Chi chuẩn bị lên núi đến thư viện đọc sách, Tân Hòa Tuyết cố ý đứng trước mặt chặn đường hắn và nói:
“Ta sẽ đi cùng ngươi.”

 

Tân Hòa Tuyết dù bận nhưng đầy ung dung khi nhìn Độ Chi.

 

Độ Chi hoàn toàn phản xạ phản xạ có điều kiện, không suy nghĩ, liền cúi người xuống, gập đầu gối, quay lưng lại:
“Ta sẽ cõng ngươi.”

 

Tân Hòa Tuyết không hề có chút gánh nặng tâm lý, leo lên lưng hắn.

 

Xem ra, dù trong mộng thì tên hòa thượng thối này vẫn không có ký ức nào, nhưng bản năng của hắn vẫn còn đó.

 

Điều này càng khẳng định giấc mơ này chính là sự phản chiếu của tiềm thức.

 

Cho nên......điều mà Độ Chi thực sự mong muốn trong tiềm thức… là gì?

 

Thư sinh cõng y lên núi.

 

Con đường dẫn tới chùa tấp nập người qua lại, hương khói dường như rất thịnh vượng. Không ngoài dự kiến, tất cả những gương mặt người trên đường đều mờ nhạt, như bị phủ một lớp sương mỏng, chỉ mang sắc đen, trắng, và xám.

 

Tân Hòa Tuyết, nằm trên lưng Độ Chi, nghe được tiếng xì xào bàn tán từ những người qua đường. Mỗi khi bước lên một bậc thềm đá, những lời nói vụn vặt đó lại rót vào tai y:

 

"Đó chẳng phải là Chu Giang Quảng, đứa con thứ hai nhà họ Chu sao? Huynh trưởng của hắn không phải đang nằm liệt giường vì bệnh nặng à?"

 

"Ngươi không biết sao? Chu gia vừa làm một đám cưới để xung hỉ, cưới một người nam làm thê tử cho con cả đấy!"

 

"Vậy người trên lưng hắn là ai?"

 

"Ai da, chính là nam thê xung hỉ kia! Chu Giang Quảng tại sao lại giây dưa không rõ với vị tẩu tử kia. Giữa ban ngày ban mặt mà lại cõng qua cõng lại như vậy."

 

"Còn đâu cương thường(*) luân lý? Ta nhất định phải nói chuyện này với đại nương Chu gia!"

 

(*) Dạng nói tắt của tam cương ngũ thường; những nguyên tắc đạo đức cơ bản thời phong kiến theo quan điểm Nho giáo 

 

"Vẫn là người đọc sách sao? Nhị cương ngũ thường không phải thuộc vanh vách trong bụng sao.!"

 

"Thật không hiểu thôn Hứa Thọ này như thế nào. Nếu chuyện này xảy ra ở thôn chúng ta, em chồng cùng tẩu tẩu tư thông chắc chắn là muốn bị dìm sông rồi!"

 

Tân Hòa Tuyết ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt khẽ lướt qua những bóng người đang bàn tán.

 

Những bóng dáng nói nhỏ khe khẽ ấy mơ hồ, thon dài ấy như được tạo thành từ màu đen, và khi cất lời, miệng họ nhả ra những chữ màu đỏ tươi, trôi nổi giữa không trung, kết thành hình dáng. Những chữ ấy bện xoắn lại như sợi dây xích, treo lơ lửng giữa không gian, trông như một câu chuyện hoang đường bước ra từ cổ tích.

 

Độ Chi chú ý đến ánh mắt Tân Hòa Tuyết, giọng nói bình thản vang lên:
“Đừng nghe, cũng đừng nhìn.”

 

Tân Hòa Tuyết thu hồi ánh mắt, tựa đầu vào vai Độ Chi. Rất nhanh, y nhận ra rằng những lời bàn tán linh tinh này tuy y nghe được nhưng hiển nhiên nó không nhắm vào y, mà toàn bộ đều hướng về Độ Chi.

 

Những chữ viết như sợi dây xích ấy cứ quấn quanh, bện chặt vào nhau, vờn quanh nhau tựa như những con rắn đen uốn lượn giữa không trung.

 

Tốc độ của Độ Chi rõ ràng chậm lại một ít, nhưng hắn vẫn tiếp tục cõng Tân Hòa Tuyết, từng bước một leo lên bậc thang, cho đến khi cả hai bước qua cổng chùa.

 

Trước mắt Tân Hòa Tuyết, một tấm bia đá lớn hiện ra bên ngoài cửa núi, trên đó viết hai chữ “Huệ Phúc” màu đỏ son rực rỡ.

 

Chùa Huệ Phúc.

 

Phong cảnh nơi đây rõ ràng hơn hẳn những gì ở bên ngoài. Có lẽ vì nơi này là nơi mà hắn quen thuộc nên đã in sâu vào trí nhớ của Độ Chi,

 

Xem ra, chùa này là nơi hắn từng tu hành ngày trước.

 

Trong khi Độ Chi ngồi đọc sách ở thư viện, Tân Hòa Tuyết dạo bước quanh chùa. Không rõ vì lý do gì, từng ngọn cây, cành cỏ nơi đây lại gợi lên trong lòng y cảm giác quen thuộc. Nhưng y hẳn chưa từng đặt chân đến đây mới đúng.

 

Bất chợt, bước chân Tân Hòa Tuyết khựng lại.

 

Ở bên ngoài Già Lam điện có một cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi, cành lá tươi tốt, tán lá sum suê, hàng ngàn cái tơ hồng buông rủ, phất phơ trong gió như những dải lụa mềm mại.

 

Y sờ sờ vào mạch máu trên tay nơi chôn giấu sợi tơ hồng, cảm nhận được luồng kết nối lạ kỳ, tựa như những sợi dây ấy từng xuất hiện trong tay Độ Chi.

 

Chẳng lẽ y thực sự đã từng tới nơi này?

 

Bởi vì, ký ức bị xóa sạch bảy ngày một lần, Tân Hòa Tuyết không hề giữ lại chút ấn tượng nào.

 

Thôn Hứa Thọ, chùa Huệ Phúc…

 

Ánh mắt y trầm xuống, lòng thầm nhủ rằng mình cần nhanh chóng tìm cách rời khỏi giấc mộng này.

 

Tuy nhiên, nếu đây là sự phản chiếu từ tiềm thức của Độ Chi, thì tất cả mọi thứ trong mộng hẳn phải mang ý nghĩa tượng trưng.

 

Tân Hòa Tuyết nhớ lại những lời bàn tán khi leo lên bậc thang, những lời nói linh tinh đã hóa thành xiềng xích đen. Độ Chi là người xuất gia, là người tu hành cô độc một mình vốn không bị ràng buộc bởi những cương thường thế tục. Nhưng nếu những lời ấy mang tính tượng trưng, thì có thể chúng đại diện cho điều gì khác.....Chỉ là cảnh trong mơ. Độ Chi là người đọc sách, mang đậm truyền thống của một thư sinh, luôn coi trọng các giá trị như nhị cương, ngũ thường, kinh nghĩa(*1) và luân lý. Nếu đối chiếu với việc tu hành trong Phật giáo, thì những điều đó tương ứng với thanh quy(*2) và giới luật chăng?

 

(*1) nghĩa của lời văn trong kinh

 

(*2) Quy luật rõ ràng. Chỉ những quy luật cho tăng, ni và Cư sĩ trong cũng như ngoài những Thiền viện.

 

Hay là Độ Chi đang e dè điều gì?

 

Mang theo dòng suy nghĩ ấy, Tân Hòa Tuyết chậm rãi quay lại thư viện.

 

Độ Chi vẫn ngồi ở bàn bên cửa sổ, trong tay cầm một cuốn sách.

 

"Độ Chi"

 

Tân Hòa Tuyết tiến đến, khuỷu tay đặt nhẹ lên vai Độ Chi.

 

Khi Độ Chi quay đầu lại, đôi môi hắn vô tình lướt qua môi Tân Hòa Tuyết. Cả người hắn lập tức khựng lại.

 

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng cười một chút:
“Cảm giác thế nào?”

 

Độ Chi như thể ngộ ra điều gì, bàn tay đặt lên ngực.

 

“Cảm giác... nơi này, tim ta đập nhanh hơn rất nhiều.”

 

Trong sự im lặng của thư viện, Độ Chi ngước mắt lên, dò hỏi Tân Hòa Tuyết:

 

“Có thể thử lại một lần nữa không?”

 

Tân Hòa Tuyết ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng nói:
“Vậy thì tối nay, hãy đến phòng ta.”

 

..........

 

Ánh trăng mờ ảo như sương.

 

Tân Hòa Tuyết vừa tắm xong, đuôi tóc vẫn còn ướt, thoang thoảng mùi hương bồ kết nhạt nhẽo, hòa quyện với hương gỗ trầm lạnh nhè nhẹ. Da y quá trắng, duới ánh trăng, làn da y trắng như trong suốt, cả người trông như ánh trăng, nhợt nhạt, không có chút sắc màu. Càng làm nổi bật đôi mi đen tựa mực, đôi mắt đen trầm tĩnh, và đôi môi như cánh hoa đào vương chút sương sớm.

 

Độ Chi lẳng lặng lùi lại một bước, ánh mắt dán chặt vào Tân Hòa Tuyết. Dưới ánh trăng, mái tóc của y phảng phất như vương sợi bạc.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi hiện lên hồng của Tân Hòa Tuyết.

 

“Có thể thử lại một lần nữa không?”

 

Dường như hắn hoàn toàn quên mất rằng nội việc bước vào phòng tẩu tử giữa đêm khuya, và đưa ra yêu cầu có bao nhiêu hoang đường. Đều là hành động vượt khỏi mọi quy tắc, không chỉ trái với luân thường đạo lý mà còn chà đạp lên thanh quy giới luật.

 

Tân Hòa Tuyết bình tĩnh cự tuyệt:
“Không được, ta mệt rồi.”

 

Độ Chi trắng trợn hỏi:
“Vậy khi nào mới có thể?”

 

Tân Hòa Tuyết, mệt mỏi đến mức thuận thế ngả đầu vào ngực Độ Chi. Y ngẩng đầu lên, đúng lúc ánh mắt y có thể thấy hầu kết lồi lõm của đối phương.

 

Bàn tay y nhẹ nhàng đưa lên, lòng tay lướt qua hầu kết nhô cao, cảm nhận từng nhịp lăn của nó qua khớp xương ngón tay.

 

Độ Chi đã gấp đến mức không chờ nổi:
“Ngươi đã nghỉ ngơi đủ chưa?”

 

“Vẫn chưa.” Tân Hòa Tuyết lên tiếng, giọng nói mang theo sự lười biếng.

 

“Ngày mai, lại đến phòng ta.”

 

Thanh âm Độ Chi nhỏ như thì thầm:
“Được, ta nhớ rõ rồi.”

 

Khi hắn vừa quay lưng chuẩn bị rời khỏi, Tân Hòa Tuyết bỗng gọi lại:
“Độ Chi, ngươi yêu ta sao?”

 

Câu hỏi vang lên tựa như chỉ thuận miệng hỏi, giọng điệu như vô ý, nhẹ bẫng như gió thoảng, không mong đợi một câu trả lời rõ ràng.

 

Bước chân Độ Chi chững lại, hoàn toàn nghi ngờ hỏi:
“Yêu là gì?”

 

Tân Hòa Tuyết lười biếng tựa vào đầu giường, vòng tay ôm lấy chăn, nhớ lại những gì mình từng đọc trong một cuốn sách nào đó. Y trả lời một cách mơ hồ:
“Yêu... là một ngọn lửa âm thầm bùng cháy. Yêu một người, là sẵn sàng để ngọn lửa ấy g**t ch*t tất cả mọi thứ, kể cả những người khác.”

 

Độ Chi không thể nào hiểu được:
“Tại sao ta phải g**t ch*t những người khác?”

 

Tân Hòa Tuyết cũng không có câu trả lời rõ ràng. Y chỉ thuật lại những gì đã đọc, nhưng chính y cũng không thật sự thấu hiểu tình yêu là gì.

 

Tân Hòa Tuyết: “Đại khái.....vì yêu là một cảm xúc chiếm hữu.”

 

Độ Chi rũ mắt: “Ta vẫn không hiểu.”

 

Tân Hòa Tuyết uể oải mở mắt, giọng nói mơ hồ, mang theo vài phần có lệ nói:
“Ngươi rồi sẽ hiểu thôi.”

 

Y thực sự quá mệt mỏi, đến mức những âm thanh nói chuyện cuối cùng chỉ là những tiếng nỉ non khe khẽ. Y cô độc cuộn mình trong ổ chăn :
“Ta cần nghỉ ngơi.”

 

Độ Chi nhẹ nhàng đóng cửa phòng, lặng lẽ rời đi.

 

Khi bước ra ngoài, ánh mắt hắn lấp lánh một sự giãy giụa kỳ lạ. Vẻ mặt đầy đau đớn, hắn dùng tay đè lên trán, các mạch máu nổi rõ trên thái dương, không ngừng giật lên từng hồi.

 

Độ Chi nhíu mày, từ từ cúi người ngồi xổm.

 

Bên trong cơ thể hắn như đang chưa một con quái vật, nó quẫy đạp trong máu thịt, cuồn cuộn chuyển động dữ dội.

 

Độ Chi chớp mắt nhiều lần, nhưng tầm nhìn bị một màu đỏ chiếm lấy. Một giọng nói lạnh lẽo, đầy ác ý vang lên.

 

“Ngươi là kẻ ngu xuẩn! Không nhận ra y vừa làm nũng với ngươi sao?”
“Ngươi nên tiến tới, ôm lấy y, nói cho y biết rằng ngươi yêu y!”
“Ngươi phải làm trâu làm ngựa, làm chó canh cửa cho y, chỉ cần y muốn, ngươi phải dâng tất cả!”

Bình Luận (0)
Comment