Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 63

Có lẽ do sự ảnh hưởng của cảnh trong mơ, Tân Hòa Tuyết luôn cảm nhận mọi thứ, từ sự biến đổi của bốn mùa đến sự trôi chảy của thời gian, như thể bị ngăn cách bởi một tầng sương mù mờ ảo.

 

Thời gian của cảnh trong mơ phụ thuộc vào người chủ nhân giấc mơ, bởi vậy chỉ khi ở bên Độ Chi, dòng chảy thời gian bên cạnh y mới trở nên bình thường.

 

Có những lúc y không cùng Độ Chi ra ngoài, thì trong giấc mơ, chỉ vài nhịp thở trôi qua, ngày đêm bên ngoài đã thay đổi một vòng.

 

May mắn thay, dù trong giấc mơ có trôi qua bao lâu, thời gian trong thế giới thực cũng chỉ là khoảng hai nén hương. Điều này giúp Tân Hòa Tuyết không bị mất đi ký ức mỗi khi rời khỏi giấc mơ.

 

Dường như mới chỉ là một khoảnh khắc xuân xanh, ngay sau đó, gió thu bất ngờ ập tới, mưa thu tuôn xuống như thác.

 

Cả khu vườn tràn ngập màu lá ngô đồng nửa vàng nửa xanh, những cơn mưa phùn lạnh lẽo theo từng cơn gió nghiêng mà luồn qua rèm trúc, từng đợt từng đợt len lỏi vào da thịt.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ ngoảnh mặt đi, chiếc cổ trắng mảnh khảnh kéo dài theo động tác ngẩng đầu, cuối cùng gáy chạm tới khung cửa sổ. Chiếc áo thanh liên mỏng manh hơi buông lỏng, để lộ làn da trắng ngọc.

 

Nơi ấy, từng dấu vết mờ mờ còn lưu lại hơi nóng, là dấu hôn tham lam của nam nhân khi lướt qua. Làn da trắng dần dần ửng lên sắc hồng phấn nhàn nhạt.

 

Qua khe hở của rèm trúc bị vén lên, ánh mắt như vụng trộm nhìn thấy dáng vẻ y bị nam nhân ép sát bên khung cửa sổ.

 

Hàng mi dài của Tân Hòa Tuyết khẽ rung theo từng nhịp thở gấp gáp, đuôi mắt điểm nốt ruồi nhỏ, mang theo sự quyến rũ lặng lẽ.

 

Ánh mắt y cụp xuống, ngón tay vùi vào mái tóc của Độ Chi, nhẹ nhàng gập lên từng đốt tay, khẽ thốt lên một tiếng:
“Được rồi.”

 

Độ Chi từ tư thế cúi người ngẩng đầu lên khỏi vòng eo y.
“Ngươi muốn nghỉ ngơi sao?”

 

“Ừ.”

 

Tân Hòa Tuyết trả lời hờ hững, đôi tay thoáng chỉnh lại y phục đã xộc xệch, che đi dấu hôn mới in trên xương quai xanh.

 

Đôi môi thường ngày nhợt nhạt do thiếu huyết sắc của thanh niên, lúc này bởi vì bị nghiền nát nhiều lần mà nhuốm màu đỏ tươi rực rỡ. Tuy nhiên, hai gò má y vẫn giữ sắc trắng tái nhợt.

 

Độ Chi dặn dò:
“Thời tiết lạnh rồi, ngươi nên mặc nhiều hơn hai lớp áo.”

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn hắn, bỗng nghĩ ra điều gì, liền vòng tay qua cổ Độ Chi, đan mười ngón tay phía sau gáy hắn. Y nhẹ nhàng tựa vào người Độ Chi, cả cơ thể mềm mại như không xương, thấp giọng nói:
“Nếu đại ca ngươi tỉnh lại, ngươi sẽ không còn được hôn ta như thế này nữa.”

 

Ánh mắt Độ Chi đanh lại, giọng nói trầm xuống, ngữ khí nghiêm trọng:
“Vì sao?”

 

Tân Hòa Tuyết buồn cười mà nhìn hắn:
“Ngươi thật sự không hiểu? Ngươi không lẽ đã quên rằng, đại ca ngươi, Chu Sơn Hằng, mới là phu quân của ta sao?”

 

Nói xong câu ấy, Tân Hòa Tuyết bỗng cảm thấy có điều không ổn. Lời y vừa thốt ra dường như mặc nhiên thừa nhận bản thân là thê tử của Chu Sơn Hằng.

 

Trong thoáng chốc, Tân Hòa Tuyết không thể nghĩ ra từ nào khác để thay thế từ “phu thê.” Nhưng rồi, y cũng không bận tâm nhiều, đơn giản cứ để câu chuyện tiếp tục như vậy.

 

Độ Chi cúi đầu trầm ngâm, khẽ hỏi:
“Chỉ có phu thê mới có thể thân mật như vậy sao?”

 

Tân Hòa Tuyết: “Ừ.”

 

Độ Chi nêu lên thắc mắc:
“Nhưng lần trước ngươi nói với ta, chỉ có những người yêu nhau mới được hôn môi. Vậy phải chăng phu thê chắc chắn yêu nhau?”

 

Cơn gió lạnh len lỏi qua khung cửa sổ, thổi tung những sợi tóc đen mềm mại của Tân Hòa Tuyết. Y khẽ nói:
“Không nhất thiết.”

 

Độ Chi tự giác bước tới trước chiếc gương đồng, cầm chiếc lược gỗ, vừa giúp Tân Hòa Tuyết chải lại mái tóc rối, vừa tiếp tục đặt câu hỏi:
“Vậy tại sao đại ca của ta nhất định được phép hôn ngươi, còn ta, khi hắn tỉnh lại, lại không được? Hắn yêu ngươi sao?”

 

Tân Hòa Tuyết chăm chú nhìn bóng hai người trong gương. Vì gương đã lâu không được mài giũa, hình ảnh phản chiếu trở nên mờ nhạt. Một người mảnh mai, một người cao lớn. Độ Chi, với vóc dáng như cao tăng tập võ, cơ bắp săn chắc nhưng không quá phô trương, đứng cao hơn y một cái đầu.

 

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng nói:
“Hắn có yêu ta hay không cũng không quan trọng. Chẳng phải như ngươi và ta, vẫn có thể thân mật như vậy sao? Vậy ngươi có yêu ta không?”

 

Câu hỏi như chạm vào một bí mật chưa được hé lộ, động tác của Độ Chi bỗng chậm lại.

 

Đuôi mắt Tân Hòa Tuyết khẽ nheo lại, ánh mắt hiện lên chút đau đớn.

 

“Nhẹ thôi.”

 

Độ Chi giật mình, nới lỏng tay, nhìn thấy trên chiếc lược gỗ còn mắc một sợi tóc bị đứt. Hắn nhỏ giọng nói xin lỗi.

 

Rồi lại tiếp tục nói:
“Ta vẫn chưa hiểu.”

 

Tân Hòa Tuyết lười nhác chống cằm lên bàn, ánh mắt mơ màng hướng ra ngoài cửa sổ. Y không vội. Y biết, một khi Độ Chi thực sự hiểu ra, giấc mộng này sẽ tan biến.

 

.........

 

Kỳ thi quận diễn ra vào tháng chín mùa thu.

 

Một trận mưa thu lại mang theo cái lạnh đầu đông. Đến tháng mười, khi bảng vàng được dán, gió lạnh đã tràn khắp nơi.

 

Độ Chi đến nhìn bảng xếp hạng.

 

Tờ giấy đỏ với chữ đen ghi rõ tên người đứng đầu: Chu Giang Quảng. Đúng như hắn dự đoán, nên trên khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc vui mừng nào, vẫn điềm tĩnh như hồ nước phẳng lặng.

 

Xung quanh bảng xếp hạng, đám người đọc sách phân chia ra làm hai loại, người đỗ đạt thì cười trong niềm vui mừng hoặc không đỗ thì buồn rầu tiếc nuối. Nhưng Độ Chi không bình thường đến quái dị. Hắn không hề tỏ ra vui mừng hay xúc động, như thể đã rũ bỏ hết mọi cảm xúc thường tình, thậm chí cả những hỉ, nộ, ái, ố cơ bản.

 

Hắn luôn cho rằng mình sinh ra đã như vậy, thiếu đi khả năng cảm nhận những rung động mạnh mẽ trong lòng. Ngay cả nhịp đập trong lồng ngực cũng luôn đều đặn và nhẹ nhàng.

 

Sự bình tĩnh ấy kéo dài cho đến khi hắn rẽ qua con đường nhỏ trên núi và đập vào mắt một cảnh tượng.

 

Cả khu vườn ngập trong sắc vàng rực của lá ngô đồng, dù gió thu thổi lạnh lẽo, lá cây vẫn rơi lả tả trong vẻ điêu tàn.

 

Giữa khung cảnh ấy, một thư sinh mặc áo xanh đang khoác lên vai Tân Hòa Tuyết một chiếc áo choàng lông dày.

 

Áo lông dày choàng lên người Tân Hòa Tuyết, y tóc chỉ buộc một nửa, cả người trông như một viên thủy tinh trong suốt, mỏng manh như không thể chịu được sức nặng của áo choàng.

 

Thư sinh mặc áo xanh kia cúi đầu nói điều gì đó với Tân Hòa Tuyết. Hai người nhìn nhau, bầu không khí hài hòa một cách tự nhiên.

 

Thư sinh cúi đầu sát vào Tân Hòa Tuyết, nâng tay, nhẹ nhàng đặt lên vai y. Động tác ấy quá quen thuộc với Độ Chi: trước tiên là đặt lên vai, sau đó từ từ nhẹ nhàng chế trụ sau gáy, tạo điều kiện cho một nụ hôn sâu hơn.

 

Từ góc độ này, gương mặt nghiêng của thư sinh lại giống hệt người anh cả đang nằm trên giường bệnh của Độ Chi.

 

Khuôn mặt của Độ Chi sầm lại, một tầng u ám che phủ ánh mắt hắn. Hắn sải bước nhanh chóng tiến về phía hai người.

 

Tân Hòa Tuyết đã sớm nhận ra Độ Chi từ khi hắn xuất hiện ở cuối con đường nhỏ. Vì thế, y thuận thế tiếp nhận lời hỏi han ân cần của thư sinh xã lạ kia.

 

Tại nơi đây, trong thế giới mịt mờ mây mù bao phủ, một thư sinh mờ ảo không rõ dáng hình, khi được người ta khoác thêm chiếc áo choàng, y cũng thuận thế đẩy thuyền theo tự nhiên mà không hề phản kháng.

 

Chưa kịp để Độ Chi mở miệng, thư sinh bên cạnh đã lên tiếng trước:
“Chu Giang Quảng, thì ra ngươi thật sự ở đây. Ta còn tưởng mình hỏi nhầm đường.”

 

Ánh mắt Độ Chi chuyển hướng về phía người đối diện.
“Ngươi tìm ta có việc gì?”

 

Thì ra thư sinh này chỉ tình cờ ghé qua để chúc mừng. Hắn xếp hạng ngay sau Độ Chi trong kỳ thi và đến đây để mời Độ Chi dự tiệc Lộc Minh Yến do trưởng huyện tổ chức vào ngày mai. Đây là bữa tiệc mừng dành cho các thí sinh xuất sắc, và thư sinh kia ngỏ ý rằng nếu Độ Chi đến cùng, hắn sẽ không phải lạc lõng giữa những người xa lạ.

 

Độ Chi: “Biết rồi.”

 

Hắn không hẳn từ chối, cũng không tỏ ý đồng ý rõ ràng, dường như chẳng đặt thư sinh ấy vào mắt. Hắn chỉ quay sang hỏi Tân Hòa Tuyết:
“Ngươi chờ ta ở đây sao?”

 

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng đáp, “Ừ.”

 

Độ Chi tiếp lời:
“…… Về nhà chứ?”

 

Tân Hòa Tuyết tháo chiếc áo choàng lông đang khoác trên người, trả lại cho thư sinh, cũng không để ý người kia có chút tiếc nuối khi nhận lại. Tân Hòa Tuyết chỉ nói:
“Cảm ơn.”

 

Thư sinh cầm lấy chiếc áo choàng, nhận ra nó vẫn phảng phất hương thơm lạnh lẽo trên người Tân Hòa Tuyết. Giọng hắn trở nên có chút ngượng ngùng:
“Không có gì.”

 

Độ Chi giữ vẻ mặt trầm ổn, bước đi phía trước. Nhưng thấy Tân Hòa Tuyết bước theo không kịp, hắn cũng giảm tốc độ, chờ người kia theo kịp.

 

Tân Hòa Tuyết biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi:
“Ngươi làm sao vậy?”

 

Độ Chi nhíu chặt đôi mày kiếm, tay đặt lên ngực, khó hiểu nói:
“Trong lòng như có gì đó chèn ép, khó chịu vô cùng.”

 

Cảm giác xa lạ này khiến hắn khó có thể chống đỡ. Từng hình ảnh Tân Hòa Tuyết nhìn thư sinh nọ cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn.

 

Tân Hòa Tuyết thản nhiên kết luận:
“Ngươi ghen rồi.”

 

Độ Chi lặp lại:
“.....Ghen? Không thể nào. Sáng nay trước khi ra ngoài, ta chỉ ăn bánh hồ, thêm một chút hồ tiêu và muối.”

 

Phản ứng ngờ nghệch này khiến Tân Hòa Tuyết không nói nên lời.

 

Tân Hòa Tuyết:
“Ừ, ăn thêm một chút đi.”

 

Chuyện ăn này chỉ là một trò lừa gạt thôi.

 

..........

 

Hôm sau, bữa tiệc Lộc Minh Yến diễn ra.

 

Độ Chi phải đến huyện dự tiệc. Tân Hòa Tuyết không đi cùng, thậm chí còn cố tình sai người truyền vài lời đồn thất thiệt dọc đường.

 

Trong tiệc, Độ Chi uống một ít rượu. Trước nay hắn chưa từng uống, nên dẫn tới mới chỉ hai ly đã làm tai hắn đỏ bừng. Nhưng sắc mặt vẫn như bình thường. Hắn vẫn giữ nguyên bộ dáng bình tĩnh, không thấy núi hiện lên cũng chẳng thấy nước lộ ra. Không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy hắn đã say.

 

Ngay cả khi bước đi, dáng người hắn vẫn thẳng tắp, vững vàng, khiến không ai nghi ngờ hắn có gì khác lạ.

 

Trên đường trở về, ánh chiều tà như ngọn lửa vàng rực, soi sáng con đường. Thế nhưng, bên tai Độ Chi vang lên những tiếng thì thầm.

 

Những bóng người màu đen, xám, trắng lướt qua, mang theo những lời nói đầy ác ý. Chúng như tự tách ra khỏi đám đông, hiện rõ từng chữ sắc bén:

 

"Nghe nói Giải Nguyên(*) của kỳ thi quận năm nay dan díu với tẩu tẩu trong nhà. Thật không thể trông mặt mà bắt hình dong!"

 

(*) Người đỗ đầu thi Hương gọi là Giải nguyên.

 

"Không có chút cương thường, luân lý nào. Học nhiều sách thánh hiền mà làm gì, khi đạo đức lại vứt đi hết?"

 

"Lão đại Chu gia chẳng phải đã tỉnh lại rồi sao? Để xem hai kẻ đó sẽ giải quyết thế nào!"

 

"Nếu là ta, mang công danh trong người cũng chẳng để làm gì. Với tội thông dâm rõ ràng thế này, quan phủ nên bắt cả hai dìm sông cho rửa sạch tội!"

 

Độ Chi quay đầu, ánh mắt vô hồn ngày thường nay bắt đầu dao động. Trong những lời xì xào màu đỏ rậm rạp , hắn bắt được một cụm từ:

 

“Tỉnh lại.....?”

 

Trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Những lời bàn tán, cùng men rượu quế hoa khiến đầu óc hắn quay cuồng. Lời nói “đã tỉnh” kia lặp lại trong đầu hắn, nhưng hắn không thể hiểu nổi ý nghĩa thực sự của nó ngay lúc này.

 

Lại là “tỉnh lại”...

 

Trong đầu Độ Chi, những âm thanh ác ý tiếp tục vang lên:

 

“Tẩu tẩu ngươi không còn cần ngươi nữa.”

 

Câu nói ấy như một mũi dao đâm vào tâm can, khiến Độ Chi trì độn(*) nhận ra một điều:
Nếu theo lời Tân Hòa Tuyết, sau này hắn sẽ không bao giờ có thể thân cận với người ấy nữa.

 

(*) chậm chạp và đần độn

 

Cảm giác chua xót, khó tả lại dâng lên, lại một lần nữa tràn ngập khắp lồng ngực. Đầu óc hỗn loạn, Độ Chi bước nhanh về nhà, lòng ngổn ngang như cơn bão chưa thể dịu.

 

Lúc này, màn đêm đã buông xuống. Trăng tròn ánh màu cam hồng treo lơ lửng bên mái hiên, cành liễu khẽ đung đưa trong gió lạnh.

 

Trong đầu Độ Chi chỉ nghĩ đến việc muốn hôn. Hắn thậm chí không để ý rằng phòng huynh trưởng vẫn chìm trong sự yên tĩnh. Đồn đoán về huynh trưởng tỉnh lại hóa ra chỉ là lời nói vô căn cứ. Người ấy vẫn đang hôn mê trên giường bệnh.

 

Không màng tất cả, hắn tiến thẳng vào phòng của Tân Hòa Tuyết.

 

Thanh niên vừa tắm xong, đang tựa người lười biếng trên chiếc sập. Tóc đen ướt rủ, vương trên tấm áo bạc mỏng, để lộ đường cong tinh tế của tấm lưng mảnh mai. Áo mỏng che chắn làn da trắng như ngọc. Vạt áo không cài hết, hé mở xương quai xanh nhợt nhạt, nơi vẫn còn lấp lánh những giọt nước nhỏ như ánh trăng ngưng tụ.

 

Tân Hòa Tuyết quay đầu nhìn, đôi mắt khẽ nheo lại.
“Độ Chi?”

 

Y không ngờ chỉ tung một tin tức giả lại khiến Độ Chi phản ứng mạnh mẽ đến thế.

 

Độ Chi tiến lên, dáng vẻ của hắn lúc này giống như người chồng bị huynh trưởng cướp mất người yêu, chứ không phải là phu đệ(*) thế huynh trưởng làm lễ đón dâu.

 

(*)Em chồng = Phu đệ

 

“Chu Sơn Hằng đã hôn ngươi sao?”

 

“Hắn yêu ngươi ư?”

 

Câu hỏi của Độ Chi vang lên, hắn gằn từng chữ nặng nề như đè nén cả bầu không khí. Đường như hắn vừa muốn biết đáp án. Nhưng không thực sự mong chờ nhận được câu trả lời. Thái độ vô cùng mâu thuẫn.

 

Tân Hòa Tuyết nhấc mí mắt, lạnh lùng liếc nhìn hắn. Mũi khẽ nhếch lên, nhạy bén nhận ra mùi rượu thoảng qua trên người hắn:
“Ngươi đã uống rượu?”

 

Độ Chi thành thật gật đầu:
“Trong bữa tiệc Lộc Minh Yến, ta uống hai ly.”

 

Tân Hòa Tuyết hơi có chút ghét bỏ mùi rượu. Nhưng vì đó là mùa quế hoa, hương rượu không đến mức khó chịu.

 

Bất chợt, Độ Chi bế thốc Tân Hòa Tuyết lên, đặt lên giường đệm. Hắn cầm chiếc khăn vải, nhẹ nhàng lau tóc ướt cho thanh niên, giọng nói vẫn đều đều:
“Vậy Chu Sơn Hằng yêu ngươi sao? Hắn có thể hôn ngươi?”

 

Tân Hòa Tuyết đáp qua loa lấy lệ:
“Đương nhiên. Huynh trưởng ngươi và ta là phu thê.”

 

Độ Chi nhanh chóng nắm lấy lỗ hỗng trong logic:
“Vậy, phu thê là yêu nhau, và yêu nhau có thể hôn môi. Chúng ta đã hôn môi nhiều lần, chẳng phải giữa chúng ta đã thật sự trở thành phu thê của nhau?”

 

Hỏng rồi.

 

Đúng là tên hòa thượng rốt cuộc cũng nắm bắt được điều cốt lõi.

 

Trước giờ, lời lẽ của Tân Hòa Tuyết đều là lừa gạt Độ Chi. Nhưng giờ đây, hắn đang chạm đến chân lý của chính mình. Đây là cảnh trong mơ của Độ Chi, và người duy nhất có thể phá tan giấc mộng này, chính là bản thân hắn.

 

Mộng tưởng của Độ Chi phản ánh sâu thẳm trong tiềm thức. Chỉ cần hắn đạt đến cảnh giới sáng tỏ những suy nghĩ trong lòng, hắn sẽ tự nhiên mà tỉnh mộng.

 

Tân Hòa Tuyết có thể thông qua những hình ảnh và biểu tượng xuất hiện xung quanh người trong giấc mơ để suy đoán suy nghĩ tiềm thức về "Độ Chi."

 

Người đọc sách tương ứng với người xuất gia, cương thường luân lý đối ứng với thanh quy giới luật. Điều mà "Độ Chi" thực sự hướng tới chính là có năng lực để có được người mình yêu.

 

Tân Hòa Tuyết suy đoán rằng đối phương có lẽ thực sự khác biệt so với những phàm nhân bình thường. Sự khác biệt này không nằm ở mức độ tu hành của "Độ Chi," mà là ở chỗ đối phương có một tâm thái quá mức lạnh nhạt, không gợn sóng cảm xúc.

 

Có lẽ có một loại phương pháp bí mật nào đó đã tước bỏ thất tình lục dục của người này ngay từ khi còn nhỏ.

 

Tuy nhiên, hiện tại không phải lúc để tự hỏi về chuyện này.

 

“Phu thê thật sự…” Tân Hòa Tuyết mỉm cười bình thản.

 

“Sao ngươi lại nghĩ như vậy? Mối quan hệ giữa phu thê còn có thể sâu xa và phức tạp hơn những gì ngươi biết rất nhiều.”

 

Hai tay y vòng ra sau, đan mười ngón vào nhau sau gáy của Độ Chi, đầu hơi nghiêng về một bên. Giọng nói khẽ vang lên, kéo dài, như trêu đùa:

 

“Muốn hôn sao?”

 

Sau khi tắm, từ chỗ sâu kín trong da thịt  của Tân Hòa Tuyết tỏa ra mùi hương thanh khiết, dìu dịu nhưng quấn quýt mãi không tan.

 

Không biết có phải vì men say còn vương vấn, đầu óc Độ Chi trở nên mơ màng, không cách nào lờ đi cơn đau âm ỉ râm ran nơi thái dương.

 

Ngoài cửa sổ, ánh trăng màu cam hồng càng lúc càng rõ ràng, tỏa quầng sáng màu bạc lung linh xuyên qua tầng mây mỏng, rọi thẳng vào căn phòng, tạo nên một không gian huyền ảo.

 

Độ Chi cúi xuống, chậm rãi, nhẹ nhàng. Lần này, hắn không hề nhầm lần mà chính xác tìm đến môi Tân Hòa Tuyết.

 

Ban đầu, đó chỉ là một nụ hôn dè dặt, có phần e ngại. Nhưng khi cảm xúc dần cuốn đi lý trí, nụ hôn trở nên mãnh liệt hơn, hỗn loạn hơn. Lưỡi hắn lần tìm từng đường nét, như vẽ thành vòng tròn mê hoặc. Dần dần, Độ Chi hôn như nuốt chửng, vừa tham lam vừa cuồng nhiệt, ngấu nghiến cắn nuốt trên dưới, trái phải trong vòm miệng Tân Hòa Tuyết. Yết hầu hắn khẽ động, trở nên lồi lõm hơn, mắt thường có thể thấy rõ. Và gân xanh ẩn hiện khi hơi thở trở nên gấp gáp.

 

Tân Hòa Tuyết ban đầu có xu thế hơi ngửa người ra sau, nhưng bị bàn tay Độ Chi giữ chặt gáy, không thể lùi thêm. Dần dần, lực đạo đó cũng dịu lại, để mặc Tân Hòa Tuyết ngả xuống tấm chăn mềm mại, thân hình chìm sâu vào giữa những lớp vải nhăn.

 

Chiếc áo trong mỏng manh không phải là rào cản, chỉ cần một động tác nhỏ, vạt áo bung ra, để lộ làn da trắng muốt như tuyết đầu mùa và hai điểm đỏ ửng như cánh hoa đào hé nở.

 

Môi Độ Chi lướt qua khóe môi, rồi từ từ lần xuống dưới, để lại những dấu ấn nhẹ nhàng trên xương quai xanh, làn da nơi đó bỗng ửng lên sắc hồng nhàn nhạt.

 

“Ưm...”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ rên, tiếng rên thoát ra từ đôi môi mỏng, ngón tay đan vào mái tóc mềm mại của Độ Chi. Động tác như vô thức nhưng lại ngầm khích lệ, như một tín hiệu mời gọi người đối diện làm nhiều hơn thế.

 

Chiếc q**n l*t trắng mỏng nhẹ nhàng trượt khỏi mắt cá chân, rơi xuống đất, không một tiếng động, nhẹ tựa như chiếc lá rụng cuối thu.

 

Tân Hòa Tuyết thả lỏng đôi tay.

 

Đầu của Độ Chi gấp gáp vùi vào ngay điểm giữa hai chiếc đùi của y. Bờ môi ấm áp của hắn chạm xuống vùng da trắng muốt giữa đùi thanh niên. Lưỡi hắn có không ít công phu, chậm rãi khám phá, m*n tr*n từng ngóc ngách, để rồi cuối cùng, chạm đến điểm sâu nhất.

 

“Ah...”

 

Âm thanh bật ra từ cuống họng, ngắn ngủi nhưng đầy ẩn ý, như tiếng r*n r* bị kìm nén từ chỗ sâu nhất của cuống họng bị ép xuất ra.

 

Tân Hòa Tuyết không chạm tới tóc Độ Chi, đành cuộn ngón tay lại, đầu ngón bị chính mình cắn đến phát đau. Lông mi dài, đen nhánh dính ướt, từng cụm nhỏ như bị sương mù phủ kín. Làn da trắng muốt tựa như dòng sữa dê, mịn màng trơn tru chảy qua từng đường nét cơ thể.

 

Đôi chân dài của y đặt lên vai Độ Chi, bắp đùi vì k*ch th*ch quá độ mà run rẩy nhẹ, ngón chân không tự chủ được co quắp lại, đầu ngón ửng lên màu hồng phấn nhàn nhạt.

 

Trên cổ chân phải của Tân Hòa Tuyết, hai chiếc vòng ngọc nhỏ màu xanh lục vẫn còn vương hơi nước. Mỗi lần chân khẽ động, vòng ngọc lại phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

 

Những giọt nước mắt do kh*** c*m sinh lý chảy dài từ khóe mắt y, lặng lẽ rơi xuống. Tân Hòa Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng tròn đang sáng rực, quầng sáng ngày càng lan rộng. Hàng mi khẽ khép lại, che đi ánh nhìn xa xăm.

 

Đôi chân dài từ từ siết chặt, quấn lấy cổ Độ Chi.

 

Y dùng sức ở eo, phối hợp với hai chân, nhẹ nhàng xoay người. Tiếng vòng ngọc vang lên khe khẽ bởi làn gió mát trong thời gian ngắn, không khí xung quanh tựa như đảo lộn, thế giới bỗng dưng quay cuồng.

 

Trong nháy mắt, Tân Hòa Tuyết đã ngồi trên ngực Độ Chi. Y như một mỹ nhân rắn rết, kiêu ngạo mà lạnh lùng nhìn xuống, đôi tay không chút nương tình bóp chặt lấy cổ đối phương. Giọng y lạnh lùng vang lên:

 

“Ngươi là ai?”

 

Con lừa trọc đó khi không có "người dẫn đường" căn bản không thể tìm được lối vào của chỗ đó của y.

 

Lúc này, kẻ nằm dưới bỗng nhiên cười rộ lên.

 

Mắt phượng, mày kiếm không giống như Độ Chi bình tĩnh, vô tình trước đây. Ngược lại mang theo khí chất tà ác cùng sự hiểm độc không thể che giấu.

 

Con ngươi đen tuyền dường như bị sắc đỏ của máu nhuốm lấy, phát ra ánh nhìn lạnh lẽo nhưng đầy mê hoặc.

 

Hận Thật ngước lên, ánh mắt chằm chằm vào thanh niên đang ngồi trên người mình.
Thấy đôi mắt bình tĩnh của y đang đề phòng hắn, cái cằm thanh thoát, xinh đẹp, đến làn da trắng muốt lộ ra từ chiếc áo trong mỏng manh.

 

Hai điểm ngực nhìn nhọn, mềm mại, hồng hồng vừa rồi bị hắn cắn ngậm, giờ vẫn còn lưu lại dấu răng.

 

Hận Thật buồn bã nói:

 

“A Tuyết, ngươi vừa để lại dấu nước lên ngực ta.”

 

Đôi môi còn vương chút ướt át vì hoạt động vừa rồi. Giống như đang chết nước, miệng khô, lưỡi cũng khô, hắn chỉ có l**m môi làm dịu bớt.

 

“Ngọt lắm.”

 

Sợi dây căng thẳng trong đầu Tân Hòa Tuyết ngay lặp tức đứt đoạn. Đôi tay đang bóp cổ đối phương, thậm chí dùng sức mạnh đến mức run rẩy.

 

Y nghiến răng nghiến lợi cảnh báo:

 

“Đồ b**n th** chết tiệt, câm miệng!”

Bình Luận (0)
Comment