Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 81

Tân Hòa Tuyết có một vóc dáng mang vẻ đẹp thanh thoát, xương cốt tinh tế, so với nam nhân trưởng thành bình thường thì khung xương của y nhỏ nhắn và thon gọn hơn một chút, đồng thời tạo nên một dáng vẻ đặc biệt thanh mảnh trong mắt. Trên cơ thể y gần như không có chút thịt thừa, nhưng cũng không đến mức gầy gò. Những đường nét cơ bắp mảnh khảnh mà dẻo dai bao phủ lấy thân thể, mềm mại nhưng lại ẩn chứa sức mạnh, tạo nên những đường cong tuyệt mỹ.

 

Dây chằng ở chân y đặc biệt mềm dẻo. Nhớ đến lần trước tại hồ ngọc trên núi Bất Chu, đôi chân trắng nõn ấy từng quấn chặt lấy vòng eo Hận Thật…

 

Quả nhiên chỉ vừa nghĩ đến đó, nhịp thở của Hận Thật bất giác trở nên dồn dập. Toàn bộ cảm quan và thần kinh của hắn đều bị k*ch th*ch.

 

Mạch máu Hận Thật căng thẳng. Hơi nóng trong lồng ngực trào dâng như dung nham từ miệng núi lửa, lan tỏa khắp cơ thể.

 

Chiếc đuôi rắn lạnh lẽo, tựa như một con mãnh thú đã ngủ đông suốt bao năm trong bóng tối, cuối cùng cũng chờ được con mồi, đột ngột quấn lấy đôi chân dài ấm áp của thanh niên.

 

Một nửa th*n d*** của xà yêu hiện nguyên hình, lớp vảy phủ kín phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, tạo nên một vẻ đẹp đầy nguy hiểm, khiến người ta chỉ cần liếc nhìn thôi cũng có thể hồn xiêu phách lạc.

 

Đôi chân dài bị trói chặt. Khi q**n l*t cuối cùng bị kéo xuống, những vùng da thịt mềm mại ở đùi và bắp chân cọ xát vào lớp vảy lành lạnh, để lại những dấu hồng nhạt như cánh hoa mai nở rộ trên nền tuyết trắng. Một hình ảnh quyến rũ đến mức khiến người ta nghẹt thở.

 

Hận Thật xoay người áp xuống, hai tay chống hai bên sườn, hoàn toàn vây chặt Tân Hòa Tuyết giữa giường.

 

Nửa th*n d*** lạnh lẽo của hắn đối lập hoàn toàn với phần thân trên nóng bỏng. Hắn tựa như một ngọn lửa rực cháy giữa đêm đông, bao bọc lấy thanh niên dưới thân.

 

Bên ngoài cửa sổ, chỉ có tiếng tuyết rơi nặng trĩu trên cành cây. Không một âm thanh nào khác.

 

Hận Thật cúi đầu, ánh mắt gần như si mê khi đặt một nụ hôn lên chiếc cổ trắng như tuyết kia. Theo đường cong mảnh mai ngửa ra sau, hắn chậm rãi cắn nhẹ xuống hõm xương quai xanh, như đang trêu đùa, lại như đang đánh dấu lãnh địa của mình.

 

"Hận Thật..."

 

Đôi môi của Tân Hòa Tuyết khẽ rung động, dáng môi vô cùng đẹp. Khi bình thường, phần môi giữa không quá rõ nét, nhưng sau một nụ hôn sâu, nó sẽ hơi sưng lên, tạo thành một đường cong nhỏ, tựa như mép lá sen rung rinh dưới những giọt sương xuân.

 

"Không được."

 

Nhưng Hận Thật không hề nhận ra điều bất thường ở Tân Hòa Tuyết. Bởi vì từ trước đến nay, mỗi lần đối mặt với chuyện này, Tân Hòa Tuyết đều có vẻ rất căng thẳng. Hắn cho rằng đó là do thanh niên quá mẫn cảm với cảm giác đau, nên mới có phản ứng như vậy.

 

Việc hoàn toàn giao phó cảm giác của thân thể mình cho kẻ khác khiến Tân Hòa Tuyết cảm thấy vô cùng thiếu an toàn.

 

"Đừng lo lắng."

 

Giọng nói của Hận Thật cố tình hạ xuống dịu dàng hơn, hắn nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng gầy của thanh niên, cảm nhận đường cong mảnh khảnh dưới lòng bàn tay, khẽ trấn an.

 

"Ta sẽ nhẹ nhàng thôi."

 

Hắn khẽ mở hàm của thanh niên, để môi lưỡi quấn quýt lấy nhau. Cảm giác mềm mại ấm nóng ấy khiến toàn thân Hận Thật tê dại. Những luồng điện ngầm lan từ sống lưng lên đến tận thái dương.

 

Hắn kiềm chế đến mức gân xanh trên trán giật giật, mồ hôi từng giọt như hạt đậu lăn từ thái dương xuống cằm. Tấm lưng rộng lớn cúi xuống, chống lên phía trên thân hình của Tân Hòa Tuyết, tạo thành một áp lực nặng nề mà cuốn hút, cơ bắp căng chặt, khiến từng động tác càng thêm mạnh mẽ mang cảm giác áp bức.

 

"Hận Thật..."

 

Giữa môi và lưỡi của Tân Hòa Tuyết dường như cũng tỏa ra hương thơm lạnh lùng độc nhất trên người y, một mùi hương đầy mê hoặc kéo dài không dứt.

 

Hơi thở hai người đan xen. Hỗn loạn đến mức chẳng thể phân biệt đâu là của ai.

 

Hận Thật rất hưởng thụ loại cảm giác hòa quyện giữa cả hai. Khiến hắn thức tỉnh sinh ra một loại ảo giác, như thể bọn họ vốn dĩ là trời sinh một đôi. Hắn có thể ôm lấy Tân Hòa Tuyết, dung nhập người kia vào chính thân thể mình, trở thành một phần máu thịt.

 

Nếu không phải vì sinh ly tử biệt, thì dù là thiên thu vạn thế, bọn họ cũng sẽ không rời xa nhau.

 

Trong khoảnh khắc tâm trí rối loạn ấy, Hận Thật chợt cảm nhận một hương vị chua xót nơi đầu lưỡi.

 

Là gì vậy?

 

Thứ chất lỏng ấy tràn đến khóe môi, mang theo vị mằn mặn đột ngột khiến hắn bừng tỉnh. Hận Thật bỗng nhiên cứng đờ, mọi hành động đều lập tức khựng lại.

 

Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía Tân Hòa Tuyết.

 

Phản ứng của người kia còn phức tạp hơn hắn tưởng, có thể nói không chỉ đơn thuần là sợ hãi.

 

Nhịp thở dồn dập khác thường, lồng ngực mỏng manh phập phồng mạnh mẽ như đang cố gắng kiềm nén điều gì đó.

 

Hận Thật vội vàng hôn lên đôi mắt đã bị che bởi lớp lụa đỏ thẫm, nơi vải vóc đã thấm đẫm nước mắt, giọng hắn trầm thấp, dịu dàng hỏi:

 

“Sao vậy? A Tuyết, ngươi thực sự sợ ta sao?”

 

Là đang sợ hắn sao?

 

Hận Thật chậm rãi cúi xuống nhìn chính thân thể mình.

 

Chiếc đuôi rắn khổng lồ, thô ráp, phủ kín vảy dày, sắc nâu sẫm cùng những đường vân đan chéo phức tạp. Nó uốn lượn quanh người thanh niên, lớp vảy lạnh lẽo tương phản hoàn toàn với làn da trắng muốt kia.

 

Hắn vốn nghĩ rằng chỉ cần Tân Hòa Tuyết không nhìn thấy thì sẽ không sợ hãi. Nhưng dường như mọi chuyện không đơn giản như vậy. Nỗi sợ loài rắn của Tân Hòa Tuyết... vượt xa những gì người thường có thể cảm nhận.

 

Hận Thật lập tức biến lại hình người, vòng tay ôm chặt lấy Tân Hòa Tuyết. Mái tóc nâu sẫm của hắn phủ xuống, vùi mặt vào hõm cổ người kia, tựa như một chú chó lớn ngoan ngoãn.

 

“Được rồi… được rồi, ta đã biến trở lại.”

 

Tân Hòa Tuyết mím chặt môi, phần trung tâm nhợt nhạt, còn hai bên lại ửng đỏ do cắn chặt quá lâu, có thể thấy y đã dùng bao nhiêu sức lực để kìm nén.

 

Tâm trí Hận Thật rối loạn, hắn vội vàng tháo bỏ lớp lụa đỏ trước mắt Tân Hòa Tuyết.

 

Ánh nến dịu nhẹ tỏa sáng trong không gian tĩnh lặng, hắt lên khuôn mặt thanh niên. Phần lớn nước mắt đã bị dải lụa đỏ thấm hút, nhưng ngay khoảnh khắc vải bị gỡ xuống, những giọt nước còn đọng lại trên hàng mi ướt mềm, kết thành từng chùm nhỏ. Hàng mi dài ướt đẫm khẽ run rẫy, từng giọt lệ trong suốt lấp lánh tràn ra, chậm rãi lăn theo khóe mắt, nhẹ nhàng trượt xuống gối, run run biến thành một viên trân châu trắng muốt.

 

Tân Hòa Tuyết quay đầu đi, mắt vẫn nhắm chặt. Bàn tay gầy nắm lấy chăn gấm, các đốt ngón tay dùng sức, siết đến trắng bệch, cả bờ môi cũng mang theo sự cứng cỏi đầy quật cường.

 

Giọng nói khàn khàn, mỏng manh như hơi thở:

 

“Không cần.....rắn.”

 

Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hận Thật. Cơn gió lạnh bên ngoài thổi qua vết thương vừa bị xé toang, rét buốt đến tận xương tủy.

 

“Được, ta từ bỏ.”

 

Hận Thật gỡ tay Tân Hòa Tuyết khỏi lớp chăn gấm, đan chặt lấy mười ngón tay gầy của y. Hắn không hiểu vì sao Tân Hòa Tuyết lại sợ hãi đến vậy, nhưng trạng thái hiện tại của thanh niên hiển nhiên là bị nỗi sợ khống chế hoàn toàn. Hận Thật gắt gao nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên từng đốt ngón tay trắng bệch, lặp đi lặp lại những lời an ủi y:

 

“Ngươi không thích, vậy ta từ bỏ. Từ bỏ.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nâng mí mắt, ánh hồng nhạt vương trên mí mắt. Ngay sau đó, y siết chặt tay Hận Thật, dùng lực đến mức đầu ngón tay trắng bệch, móng tay hằn vào da thịt.

 

Ánh mắt y sắc lạnh phảng phất sự đau khổ nào đó, mang theo sự cố chấp và cảnh giác, giọng nói cất lên mang theo sát ý đầy quyết tuyệt:

 

“Nếu còn có lần sau, ta sẽ tìm cách giết ngươi.”

 

Thanh niên vô hại kia, cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt sắc bén của mình.

 

Hận Thật khẽ siết chặt cằm, nhưng không tránh đi.

 

Hắn đưa tay lên, kéo theo cả đôi bàn tay nhỏ bé của Tân Hòa Tuyết, đặt thẳng lên cổ mình.

 

“Ngươi có thể.”

 

Lời nói của hắn chưa bao giờ dịu dàng đến thế.

 

“Đương nhiên ngươi có thể giết ta. Sau mỗi lần ta khiến ngươi tức giận, sau mỗi lần ta làm ngươi rơi lệ…”

 

Lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết bị đặt lên chỗ nhô lên của yết hầu Hận Thật.

 

Hắn nhìn thẳng vào mắt thanh niên, trong ánh mắt ấy không hề có chút đùa cợt nào.

 

Như thể hắn thật sự muốn nói, chỉ cần ngươi muốn, ta có thể chết dưới tay ngươi.

 

Có lẽ vì quá chán ghét Hận Thật, Tân Hòa Tuyết giật tay ra, quay lưng đi, rút lại móng vuốt vừa vươn ra như một con mèo nhỏ thu mình vào vỏ bọc.

 

Hận Thật cẩn thận kéo chăn lên đắp cho y, chỉnh lại từng góc ngay ngắn. Sau đó, hắn cúi đầu, áp mặt vào sau gáy thanh niên, giọng nói khẽ khàng, mang theo chút tự giễu:

 

“Xin lỗi, chuyện liên quan đến ngươi, ta không biết.”

 

Hận Thật sớm đã nhận ra, đôi khi biểu hiện bên ngoài của Tân Hòa Tuyết không hề hòa nhập với thế giới này. Mà phần lớn thời điểm, khi hắn quay đầu nhìn lại, dáng vẻ Tân Hòa Tuyết lúc ấy, tựa như một kẻ đứng ngoài quan sát tất thảy nhân gian.

 

Cho dù hắn đã cùng Tân Hòa Tuyết làm chuyện thân mật nhất trên đời, Hận Thật vẫn chẳng biết gì về quá khứ của y, không biết y từ đâu đến, cũng không biết y sẽ đi về đâu. Mọi thứ liên quan đến Tân Hòa Tuyết, hắn đều không hiểu rõ.

 

Cảm giác này giống như…

 

Nếu một ngày nào đó Tân Hòa Tuyết cảm thấy chán ghét hắn, thì chỉ cần xoay lưng rời đi, Hận Thật sẽ chẳng bao giờ tìm lại được y nữa.

 

Hắn sẽ trở thành con chó hoang bị bỏ rơi, mãi mãi lang thang ở nơi cũ, chờ đợi trong vô vọng.

 

Để tránh viễn cảnh y bỏ rơi chó đó xảy ra, Hận Thật quyết định hành động trước.

 

Bước đầu tiên chính là cướp lại thể xác của mình từ Tháp An Bình.

 

Hận Thật ôm lấy eo Tân Hòa Tuyết từ phía sau.

 

Tân Hòa Tuyết quay lưng về phía hắn, vì thế Hận Thật không thể thấy được nét mặt của y.

 

Hàng mi dài khẽ cụp xuống, trong đáy mắt ánh lên một tia thả lỏng hiếm hoi.

 

Thắng rồi.

 

Nếu không phải vừa rồi phản ứng đủ nhanh, e rằng đã phải g*** h**n với một con rắn.

 

Tân Hòa Tuyết dừng lại đôi chút, ép xuống cảm giác buồn nôn. Dù không tận mắt nhìn thấy, phản ứng sinh lý dữ dội cũng đã giảm bớt phần nào, nhưng y vẫn không thể tránh khỏi cảm giác choáng váng, ghê tởm.

 

Đồ rắn thối.

 

.........

 

Ngày hôm sau, Hận Thật chủ động đề nghị tạm thời rời đi một thời gian.

 

Hắn không nói cho Tân Hòa Tuyết biết chân tướng hay kế hoạch của mình, chỉ thản nhiên giải thích rằng do trước đây bị thương nặng, hắn cần tìm một nơi thích hợp để ngủ đông dưỡng thương.

 

Sự thật là Hận Thật sẽ đến tháp An Bình, đoạt lại thân xác vốn thuộc về hắn. Nhưng trước đó, hắn cần nuốt chửng thêm nhiều yêu vật để hấp thụ linh khí, một con đường sinh tồn đầy máu tanh và giết chóc.

 

Những chuyện nhơ nhuốc như vậy, hắn sẽ không để Tân Hòa Tuyết biết.

 

Bồ Tát cá nhỏ chỉ cần an ổn ngồi trên điện thờ cao vời vợi là đủ, không cần phải hứng chịu gió tanh, không cần phải vấy bẩn trong mưa máu.

 

Trước lúc chia tay, Hận Thật quấn lấy Tân Hòa Tuyết như một con chó lớn, không ngừng hôn cắn y.

 

Tân Hòa Tuyết nhíu mày, ghét bỏ nhắm mắt lại, mặc kệ mưa hôn dày đặc của người kia phủ xuống. Đành phải làm bộ xem như không thấy.

 

Nhắm mắt làm ngơ.

 

“Ah.”

 

Môi y bị Hận Thật cắn một ngụm.

 

Tân Hòa Tuyết nhíu mày: “Đừng cắn ta.”

 

Không chảy máu, nhưng vẫn lưu lại dấu răng trắng mờ.

 

Tân Hòa Tuyết nâng tay đẩy gương mặt đang loạn cắn trên cổ mình ra:

 

“Không được cắn.”

 

“Đừng có lây bệnh chó dại cho ta.”

 

Hận Thật không đáp, chỉ lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.

 

“Ah.”

 

Tân Hòa Tuyết lại nhăn mày vì đau.

 

Qua chiếc gương đồng phản chiếu rõ nét, y thấy trên cổ mình đã in sâu một vết cắn có hình dấu răng, giống hệt như một dấu ấn đánh dấu chủ quyền.

 

Hận Thật trấn an hôn lên khóe môi Tân Hòa Tuyết, vừa thấp giọng thì thầm. Giọng nói khe khẽ len lỏi qua kẽ răng, phảng phất như mang theo hơi lạnh từ mùa đông băng giá.

 

“Trong thời gian ta rời đi, ngươi không được phép tìm đến Bước Cẩm Trình hay tên họ Chu kia.”

 

“Nếu không… ta nhất định sẽ hung hăng ** ngươi, trói ngươi vào đầu giường.”

 

“Như vậy, mỗi khi ngươi mở mắt hay nhắm mắt, kẻ ngươi nhìn thấy cũng chỉ có thể là ta.”

 

Những lời tàn nhẫn thốt ra từ miệng Hận Thật, như tiếng sấm to với hạt mưa nhỏ, nhưng đối với Tân Hòa Tuyết mà nói, lại chẳng có chút uy h**p nào.

 

Chỉ có điều…

 

Họ Chu.

 

Tân Hòa Tuyết nhạy bén nhận ra được manh mối đầu tiên từ câu nói của Hận Thật.

 

Kinh thành phồn hoa, ngựa xe tấp nập, mùi hương của bánh xe nghiền nát trên đường phố đã trở nên quá đỗi bình thường. Nhưng ở đầu đường cuối ngõ, tiếng hí vang của những tuấn mã quý hiếm vẫn không ngừng vọng lại.

 

Tuyết rơi báo hiệu một năm bội thu. Dù nhiệt độ đã giảm sâu, gió bắc lạnh lẽo thổi qua từng góc phố, nhưng khung cảnh náo nhiệt của các phường chợ trong kinh thành vẫn không hề thay đổi. Dòng người đông đúc, xe ngựa như nước chảy, ai nấy đều rộn ràng, nhộn nhịp.

 

Cờ hiệu trên những tửu lầu cao vút bay phần phật trong gió bắc, từ cửa sổ các gánh hát vọng ra những giai điệu ngân nga, lúc trầm lúc bổng. Trong những quán trọ ấm áp, các vị khách quây quần bên bếp lò, nhâm nhi chén rượu, chậm rãi tận hưởng từng ngụm.

 

Quốc Tử Giám vừa kết thúc kỳ nghỉ lập đông không bao lâu, nếu muốn đợi thêm một dịp nghỉ nữa, e rằng phải chờ đến tiết Áo Lạnh.

 

Thời điểm này, kinh thành đón nhận rất nhiều hương cống từ khắp nơi đổ về dự thi. Khác với các học sinh xuất thân từ quan lại trong Quốc Tử Giám, phần lớn hương cống này không có người thân làm quan, cũng chẳng đủ tiền đóng học phí. Nhiều người trong số họ chỉ dựa vào trí tuệ và sự lĩnh hội của bản thân, tự học nơi núi rừng, chùa chiền.

 

Quốc Tử Giám vốn là nơi giảng dạy của các bậc đại nho và thiền sư. Một số hương cống sau khi đến kinh thành, ngoài việc tự học trong các khu nhà trọ dành cho sĩ tử, còn tìm đến Quốc Tử Giám để nghe giảng. Dù không có tên trong danh sách chính thức, họ vẫn ngồi bên ngoài, chăm chú lắng nghe.

 

Lúc này, đã đến giờ tan học buổi trưa.

 

Từng tốp học sinh khoác áo bào trắng lần lượt bước ra từ cổng Tập Hiền.

 

Tân Hòa Tuyết quét mắt nhìn họ. Dĩ nhiên, y không có ý định mò kim đáy bể mà hỏi từng người một.

 

Y chỉ đang thả câu – nhưng là câu lấy thư sinh.

 

Tân Hòa Tuyết cũng không nhớ rõ mình đã gặp bao nhiêu thư sinh nghèo. Biết đâu trong đám người này, có kẻ đã từng chạm mặt y?

 

Dĩ nhiên, cách làm này cũng cần một chút may mắn.

 

Nhưng y là Cẩm Lý và điều y không bao giờ thiếu chính là vận may.

 

Y đứng dưới gốc đa ngoài cổng Tập Hiền. Đây vốn là cửa chính ra vào Quốc Tử Giám, lượng người qua lại vô cùng đông đúc. Tân Hòa Tuyết đứng ở chỗ này, thực sự khiến cho người ta chú ý.

 

Lần lượt có bốn, năm thư sinh mặc áo lan sam của Quốc Tử Giám tiến đến, thẹn thùng hỏi y có phải đang tìm người, có cần giúp đỡ hay không.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ mỉm cười, lần lượt từ chối từng người.

 

Lại có một học sinh khác định bước tới nói chuyện, nhưng bị bạn kéo lại.

 

Là yêu quái, thính lực của Tân Hòa Tuyết cực kỳ nhạy bén. Y không hề cố ý, nhưng vẫn nghe rõ cuộc đối thoại giữa hai người kia.

 

"Ngươi kéo ta làm gì? Không thấy vị công tử dưới gốc cây kia đang cần giúp đỡ sao?"

 

"Ngươi ngốc quá!"

 

"Mắng ta làm gì?"

 

"Ngươi sống ở kinh thành mấy năm nay rồi, đã từng gặp ai lớn lên đẹp như vậy chưa?"

 

"Chưa… chưa từng. Nhưng sao vậy?"

 

"Nhìn là biết ngay đây là 'bẫy mỹ nhân', lấy mỹ nhân làm mồi nhử, chuyên dụ dỗ nam nhân. Trong túi ngươi có bao nhiêu đồng, có chắc không bị người ta lừa hết sạch không? Cẩn thận về nhà bị cha ngươi đánh gãy răng đấy!"

 

"Sao ngươi lại kết luận như vậy?"

 

"Ngươi chưa từng nghe câu này à? ‘Sự việc khác thường, tất có yêu quái’."

 

Tân Hòa Tuyết: “…...”

 

Tân Hòa Tuyết: “^ ^”

 

Theo một nghĩa nào đó… bọn họ cũng đoán đúng rồi.

 

Phía sau chợt vang lên một giọng nói vui mừng:

 

“Tân công tử?”

 

Tân Hòa Tuyết quay đầu lại, trước mắt là một gương mặt xa lạ.

 

Nhậm Kha không ngờ rằng, sau lần từ biệt ở Thư Châu, hắn lại có thể gặp lại Tân Hòa Tuyết. Quá đỗi vui mừng, hắn vội vàng tiến lên:

 

“Tân công tử, sao ngươi lại ở đây?”

 

Tân Hòa Tuyết chớp mắt, chậm rãi hỏi:

 

“Ngươi quen biết ta?”

 

Nhậm Kha thoáng sững lại, vẻ mặt có chút hụt hẫng, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần:

 

“Ngươi không nhớ ta sao? Ta là Nhậm Kha. Khi đó, ngươi cùng đại sư Độ Chi đi ngang qua thôn Lý gia ở Thư Châu, từng dừng chân tại nhà ta.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cụp mi xuống, nhẹ giọng nói:

 

“Trước đây ta bị va vào đầu, quên mất rất nhiều chuyện.”

 

Hàng mi y khẽ run rẩy. Sau đó, y lại ngước mắt nhìn Nhậm Kha, ánh mắt thoáng vẻ mơ hồ và yếu ớt.

 

“Nhậm công tử, ta vừa nãy cảm thấy ngươi rất quen thuộc… nhưng thế nào cũng không nhớ ra được…”

 

Chỉ một câu “cảm thấy quen thuộc” của y cũng đủ khiến Nhậm Kha luống cuống, không biết phải đáp thế nào.

 

“Tân công tử, ngươi đừng vội. Nếu ngươi không nhớ ra, ta có thể kể lại tường tận cho ngươi.”

 

Nhậm Kha bắt đầu kể lại chuyện xảy ra ở Thư Châu, khi yêu quái Hạn Bạt giáng xuống gây ra đại hạn.

 

Mặc dù trong lời kể của Nhậm Kha toàn là về thiên tai hạn hán, nhưng Tân Hòa Tuyết có thể chắc chắn đối phương không phải kiểu thư sinh nghèo trong kịch bản. Thứ nhất, gia thế của hắn không khớp; thứ hai, từ K, y cũng chưa từng nhận được bất kỳ thông tin nào về giá trị tình yêu của Nhậm Kha.

 

Người này thậm chí còn không phải là mục tiêu mà y đang tìm kiếm.

 

Nhưng dù vậy, Tân Hòa Tuyết vẫn thu được một tin tức quan trọng từ lời kể của Nhậm Kha.

 

Trước đây, y từng có liên quan đến một vị cao tăng tên là Độ Chi. Khi đó, Nhậm Kha nghe nói rằng Độ Chi là sư huynh của Tân Hòa Tuyết.

 

Danh xưng "sư huynh" này có lẽ chỉ là cái cớ mà y dùng để lừa Nhậm Kha, nhưng danh hiệu cao tăng thì rất có thể là thật.

 

Trước đây, y và Độ Chi đã giúp Nhậm Kha phá bỏ lời nguyền quật mộ, tìm ra mộ phần thực sự của Hạn Bạt, rồi thiêu rụi xác chết khô của nó, giải cứu Thư Châu khỏi nạn hạn hán.

 

Hận Thật, khi dặn dò y hôm qua, cũng từng nhắc đến cái tên Độ Chi.

 

Nhưng theo lời Hận Thật, Độ Chi là một kẻ cùng hung cực ác, chuyên bắt giết yêu quái cá nhỏ.

 

Tân Hòa Tuyết: 【Tra thử giá trị tình yêu của Độ Chi.】

 

K: 【Giá trị tình yêu hiện tại của Độ Chi: 100.】

 

Xem ra, Hận Thật đúng là mắng tình địch rất có nghề.

 

Tân Hòa Tuyết tạm thời đặt Độ Chi vào vị trí "cao tăng chính phái" trong cốt truyện. Nếu về sau có xảy ra chuyện gì, thì nhiều khả năng vị cao tăng này sẽ đem y trấn áp vào tháp An Bình.

 

Dù sao thì… giá trị tình yêu đã đạt mức tối đa, vậy cũng chẳng có gì đáng lo ngại.

 

Vừa trò chuyện, cả hai vừa đi ngang qua chùa Đại Tướng Quốc.

 

Chùa Đại Tướng Quốc là ngôi chùa nổi tiếng bậc nhất kinh thành, khách hành hương ra vào không ngớt. Đặc biệt, vào năm ngày cố định mỗi tháng, nơi đây sẽ mở cửa làm chợ giao dịch cho dân chúng, tương đương với một quảng trường buôn bán vô cùng sầm uất.

 

Trước cổng chính, người ta bán các loại chim quý, mèo hiếm, chó săn. Bước vào cổng thứ hai và thứ ba, hàng quán bày bán đủ loại trái cây, thực phẩm, vải vóc, binh khí, vật dụng hàng ngày. Dọc theo hành lang hai bên, ni cô từ các chùa miếu khác cũng đến, bán các loại trang sức thủ công như trâm cài, vòng tay, hay y phục may tay.

 

Dòng người đông đến mức chen vai sát cánh.

 

Sau dãy hành lang, nơi tập trung đám người hỗn tạp, các thầy bói tụ họp thành một khu riêng. Độ chính xác của họ ra sao thì tùy lòng người tin hay không.

 

Có một lão già giả trang đạo sĩ, vuốt chòm râu dài, liên tục bấm quẻ trên bàn bát quái. Khuôn mặt già nua đầy nét đăm chiêu, lúc thì gật gù, lúc lại đập mạnh lên đầu gối. Trước mặt ông ta, một vị tăng nhân cao lớn khoác áo cà sa đang đứng im lặng. Tay người này cầm một chuỗi tràng hạt bằng trầm hương, ánh mắt trầm tư, lẳng lặng cất lời.

 

Người qua đường không nghe được họ trò chuyện, chỉ nghĩ đây là một thầy bói và một hòa thượng đang bàn luận kinh văn, chẳng ai để ý đến nội dung thực sự của câu chuyện.

 

Nhưng lão bói toán thì không nghĩ vậy. Hai mắt ông ta trợn trừng, suýt chút nữa lòi cả tròng mắt ra ngoài. Ông ta hành nghề bói nhân duyên ở kinh thành bao năm nay, cũng xem như có chút quen biết với vị cao tăng trẻ tuổi của chùa Quá Sơ.

 

Lão già hắng giọng, cố gắng xác nhận lại:

 

“Ý ngươi là, sau khi cùng thanh niên kia làm chuyện sung sướng, y liền bỏ trốn mất dạng. Sau đó, ngươi lại tìm thấy y, nhưng lúc đó y đã ở bên một nam tử khác làm chuyện sung sướng? Mà trước đây khi cả hai lần đầu gặp mặt,  y đã cùng một thư sinh khác làm chuyện sung sướng đó....?”

 

Nói đến hai chữ kia, cái từ này ngay cả đầu lưỡi của lão già cũng muốn thắt lại.

 

Sắc mặt Độ Chi vẫn thản nhiên:

 

“… Ừm.”

 

Thanh niên kia từng dạy hắn rằng… hôn môi chính là chuyện sung sướng nhất thiên hạ.

 

Lão già nghe xong, chỉ cảm thấy ba hồn bảy vía như sắp lìa khỏi xác. Ông ta run run lau mồ hôi lạnh, giọng nói cũng lẩy bẩy theo:

 

“Ngươi… ngươi muốn hỏi gì?”

 

Giọng Độ Chi vẫn bình thản:

 

“Ngươi là thầy bói, hẳn là rất hiểu chuyện nhân duyên.”

 

Độ Chi trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi hỏi:

 

“Vậy… làm thế nào để y hồi tâm chuyển ý?”

 

Lão già:

 

“Đại sư à! Ngươi bị tình yêu che mờ mắt rồi! Ngươi bị y lừa đến mức quay mòng mòng rồi!”

 

Độ Chi im lặng không nói gì.

 

Lão già lập tức thao thao bất tuyệt một hồi, tận tình phân tích. Tuổi càng lớn, khả năng hồi phục càng chậm. Nhưng giữa lúc ông ta đang diễn thuyết, ánh mắt Độ Chi bỗng nhìn ra ngoài chùa Đại Tướng Quốc, lướt qua dòng người tấp nập và dừng lại nơi bóng dáng của Tân Hòa Tuyết.

 

Độ Chi quay đầu lại, bình tĩnh nói với lão già:

 

“Y không có lừa ta… đến mức quay mòng mòng.

 

P/s : Lời của editor
Chương này hơi dài, tận 4528 chữ luôn.

Bình Luận (0)
Comment